Chương 5: Bé muốn gầy... >.

Tối hôm đó. . .

“Tèn ten ten ten… tèn tén tèn ten… tèn ten tén tén ten ten tèn ten tennnnn…” Thánh đường đang trải đầy hoa hồng trắng. 1 đám cưới lộng lẫy và có quy mô lớn. Cô dâu hạnh phúc bước lên thánh đường, tay cầm bó hoa hồng cũng trắng nốt, dáng đi nhẹ nhàng và thướt tha. Ahaha, cô dâu hôm nay là ta, ta cảm thấy mình xinh đẹp quá mức cho phép. Vận trên mình chiếc váy màu sữa cúp ngực có viền ngọc trai, chiếc thắt lưng bằng nơ màu đỏ tôn vinh vòng eo con kiến nhỏ nhắn. Đúng là mơ, ta có quyền cho phép mình đẹp. Tôi háo hức muốn nhìn thấy hoàng tử trong bộ ple quá. Tôi mỉm cười e ngại nhìn anh, anh quay đầu lại. *Bộp* bó hoa trên tay tôi rơi xuống, là hắn đang nhếch mép khinh khỉnh nhìn tôi. Hắn nói, chất giọng lành lạnh lại vang lên:

- Anh.tôi.không.cưới.cô.đâu!

- Á Á Á Á Á Á…- Trong đêm khuya, tôi bật dậy mồ hôi đầm đìa, thật là giấc mộng khủng khϊếp. Từ khi có hắn xuất hiện, hầu như đêm nào tôi cũng mơ không trọn vẹn. Không được, không được, tôi phải để dao ngay đầu nằm để yêu ma quỷ quái không chui vào giấc mộng của mình nữa. Nói là làm, tôi để dao ngay đầu giường và tôi không mơ luôn. Hôm sau, tôi cất dao, lại mơ thấy hắn.

1 tuần trôi qua. . .

Tôi vật vờ đến lớp thả cái cặp xuống cạnh con Yến. Tôi mệt đứ đừ trong mình vì cả tuần nay không đêm nào ngủ yên. Đang phấn khích thì hắn xuất hiện. Hức hức. Hãy trả thời gian đẹp đẽ lúc trước lại đây tên côn đồ kia. Con bạn tôi đang nấu cháo điện thoại với bạn trai nên chẳng đoái hoài gì tới tôi. Chỉ 1 tuần mà trên khuôn mặt lợn của tôi có 2 chấm tròn ngay mắt đen như gấu trúc. Tôi dụi dụi mắt mệt mỏi nằm dài lên bàn định làm 1 giấc. Ngày nào cũng định làm 1 giấc như thế cả nhưng đến khi hắn vào thì hắn tiếp tục kiếm đủ trò bắt buộc tôi phải chơi cùng. Hết caro thì đến cờ chó, hết cờ chó thì đến oẳn tù tì ăn búng. Tất nhiên là trôi không đồng ý. Hắn chỉ nhếch môi khinh khỉnh:

- Tôi đang xem xét là có nên cho cô số điện thoại của anh mình hay không.

Vừa nghe câu đó tôi đã bật dậy như cái máy. Dù rất rất mệt mỏi nhưng… biết đâu 1 ngày mai đây không cần mơ mà anh cứ xuất hiện bên cạnh. Thôi dẹp qua 1 bên, làm 1 giấc cái đã. Vừa gục đầu lên bàn thì hắn đi vào gõ gõ lên đầu tôi. Cái tên thối tha, đừng ám tôi nữa. Về với hành tinh chiahuahua của mi đi. Hắn không thấy tôi phản ứng thì nói vu vơ gì đó với con Yến:

- Gần đến lễ hội của trường, cựu học sinh ưu tú nhất sẽ đến phát thưởng đó!

Tôi ngẩng đầu trong vòng 1 giây miệng tươi cười hỏi hắn:

- Phát thưởng gì cơ?

- King & Queen mới của trường.- Hắn nhún vai. Tôi tiếp tục ủ rũ như cái bánh bao thiu. Tôi làm gì có hứng thú với mấy cái này. Đến tháng 9 hằng năm thì trường lại tổ chức 1 lễ hội, cứ xem là đêm vũ hội đi. 1 cô gái và 1 chàng trai sẽ được toàn trường chọn ra bằng hình thức bỏ phiếu. Tất nhiên, toàn là nam thanh nữ tú, sao mà có cửa chen chân? Tôi thở dài, tôi còn không dám mặc váy đi dự tiệc nữa là… Con Yến hào hứng:

- Có khi nào mày được giải không?- Tôi nhìn nó, nó đang mỉa mai lòng tự trọng của tôi chăng? Nghe nó nói mà hắn nhếch mép nhìn tôi. Thấy chưa, nó đã đem tôi ra làm trò hề rồi. Tôi đánh vào vai nó:

- Tao gϊếŧ mày…

- Mày cứ cố gắng đi, biết đâu chạm tới đài vinh quang? Nhưng mày béo quá!- Nó chật lưỡi.

Tôi liếc sang nhỏ hot girl của lớp rồi thất thần. Béo đâu phải là cái tội chứ. Tôi chưng hửng nhìn con bạn:

- Đó là chất riêng của taoooo…

- Lợn lười.- Hắn nhếch mép. Ai cho hắn cái quyền được gọi nick nêm thân mật của ta thế? Tôi bặm môi:

- Đồ chihuahua đầu đàn.

- Hả?- Con Yến và hắn đồng thanh hỏi lại. Tôi giả ngơ xoay xoay lọn tóc. Có khi nào như nó nói hay không? Tôi sẽ… được làm Queen của trường. À quên, 1 chi tiết quan trọng là 1 phiếu của cựu King & Queen sẽ tương đương 100 phiếu của người bình thường… Có khi nào anh sẽ bình chọn cho tôi không? Í hí hí, nghĩ đến là thấy vui nhưng mà… có khi nào? Tôi ngồi cười khúc khích, con Yến giơ tay lên trán tôi:

- Á à, mày bị sốt rồi!

- Im. Tao sẽ giảm cân, bao giờ thì đến ngày đó nhỉ?- Tôi chớp chớp mắt nhìn nó. Hắn cũng ngạc nhiên nhìn tôi. Nó chép miệng:

- Tao chỉ nói ày vui thôi mà, mày bị ảo tưởng sức mạnh sao?

- Tao gϊếŧ mày…- 1 lần nữa tôi hăm he nó. Hắn đang nhìn tôi và nó như 2 con thú lạ. Tôi bặm môi:

- Nhìn gì mà nhìn? Nhiều chuyện…

- Lá gan của cô cũng to nhỉ? Càng ngày càng thể hiện ra. Muốn giảm cân đúng không? Chiều nay tôi sẽ cho cô giảm. Cổng siêu thị hôm bữa lúc 2 giờ, không được đến trễ.- Hắn nhếch mép khinh khỉnh, đang có mưu đồ gì chăng? Tôi tất nhiên là không muốn đi rồi nhưng hắn có cho quyền lựa chọn thứ 2 đâu?

2 giờ. . .

- Dạo này em hay ra ngoài nhỉ?- Huy cầm quyển sách lật lật, thấy hắn chuẩn bị rời khỏi nhà thì nói. Hắn nhếch mép:

- Em đang chuẩn bị trừng phạt con lợn…

- Ừm…- Anh cố gắng nhớ gì đó rồi nói.- Minh Minh.

- Vâng.- Hắn đội nón lên gật đầu. Anh mỉm cười:

- Cô bé đó cũng khá thú vị, rất đáng yêu nha!

- Anh.- Hắn nhìn anh, anh nhún vai:

- Anh thích như thế!

Hắn nhìn anh bằng ánh mắt kì lạ tỏ vẻ không tin tưởng rồi khoác áo đi khỏi nhà. Anh khẽ vò mái tóc mình cười nhạt:

- Anh sẽ thử quên em 1 lần… 1 lần duy nhất…

……………………………………………………………………………………………..

Trời nóng muốn chảy mỡ luôn, hắn bảo gặp nhau lúc 2 giờ mà tôi đã đợi 10 phút rồi. Phải chăng đây là cách giảm cân hắn nói. Tôi xoa xoa cái bụng mơ màng nghĩ đến bữa ăn trưa với ba mẹ ban nãy:

” – Con về rồi.- Tôi tháo áo khoác nón treo vào móc. Hôm nay 5 tiết nên tôi về khá trễ, ba mẹ đã ngồi vào bàn ăn cả rồi. Tôi rửa tay xong thì ngồi vào bàn. Oái ăm, ta vừa tuyên bố sẽ giảm cân mà mẹ đã tống cho dĩa gà chiên, canh thịt. Đành nuốt nước mắt sâu vào tim mà kéo dĩa rau lại cạnh mình. Ba tôi ngạc nhiên cầm cái đùi gà đưa qua đưa lại trước mặt tôi:

- Bộ mẹ làm không ngon sao?

- Con đang giảm cân!- Tôi phụng phịu rồi cắn miếng salat.

- Cái gì?- Ba mẹ tôi đồng thanh trợn tròn mắt nhìn tôi. Tôi cười cười:

- Rồi con sẽ có bạn trai ẹ xem…

- À, thì ra là ế chảy thây nên phải thay đổi bản thân.- Mẹ tôi cũng cười cười nhưng nụ cười khác hẳn của tôi. Tôi khịt mũi. Ba tôi vui vẻ ủng hộ:

- Cố lên con gái! Dù béo hay gầy thì con vẫn là đứa con gái xinh đẹp nhất của ba…

Vâng vâng, phải rồi. Ba mẹ chỉ có độc tôn con là con gái thì còn nhỏ nào đẹp hơn con được chứ? Nhan sắn con không đẹp nhưng được cái… lạ là đủ rồi. Tôi đành ngậm ngùi ăn salat và cà chua suốt bữa ăn. Còn gì đau đớn hơn???”

Nhắc đến là thấy đói bụng rồi. Tôi nhún nhún chân, nắng quá, nắng muốn chết đi được. Cái tên chết bầm,chết tiệt, chết rồi thì đừng xuất hiện. Bà mà thấy thì bà phanh thay ngươi ra trăm mảnh. Sặc, vừa hăm he thì tôi thấy bóng hắn phóng chiếc xe đua đến. Đúng là ác quỷ bóng đêm, cái gì cũng đen. Hắn diện 1 cây đen từ đầu đến chân luôn í. Tôi chép miệng:

- Làm gì?

- Mua sắm. Sẽ giảm cân.- Lại mấy cái câu nói khó hiểu cộc lốc đó. Hắn ta định làm gì đây? Mua sắm sẽ giảm cân? Tôi khoanh tay trước ngực đi vào siêu thị mặc hắn đỗ xe ở đằng sau. So với thời tiết bên ngoài, siêu thị quả là 1 thiên đường nha. Mát tới óc luôn. ^^ Tôi hít thở tận hưởng không khí lạnh miễn phí. Hắn đi vào vỗ đầu tôi:

- Mang giỏ.

- Tôi đâu có mua gì đâu mà mang?

Ánh mắt hắn nhìn tôi như đe dọa. Ỷ to con lớn xác mà bắt nạt ta, ta hận. Tôi ấm ức mang giỏ theo sau hắn. Hắn đi ngang quầy bán thức ăn hải sản chỉ vào mực, tôm,cua, cá, blah blah… hắn định mở tiệc sao? Hắn không nói tiếng nào mà chỉ chỉ tay, có cần kiệm lời đến thế không? Tên này bị câm tùy lúc chắc luôn. Tôi kiềm nén cơn ức chế đang muốn trào ra cổ họng mà ngoan ngoãn cho vào giỏ. Đến quầy quần áo, hắn chỉ vào quần jeans, áo khoác, nón, sơ mi, blah blah… Tên này bị khùng tiền đến mức không mặc thử mà chỉ tống vào cho nặng giỏ. Đối phó với 1 con mèo hiền lành có cần vung tiền thẳng tay vậy không? Hắn cầm chiếc váy màu trắng chiết eo rất xinh xắn, hắn cũng có hứng thú với mấy loại quần áo này sao??? Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới. Tôi liếc hắn:

- Soi cái chi?

- Định giảm bao nhiêu?

- 5 ký.

- Hiện tại?

- 50 ký.

- Lợn thật!- Sau cuộc tranh luận ngắn ngủn thì tôi lại ức thêm 1 cục chà bá. Hắn soi soi chiếc váy 1 lúc rồi quăng thêm vào giỏ. Không ngờ nha, ngoài biếи ŧɦái, hắn còn rất rất thích mặc váy nữ. Nhưng hắn to con thế thì sao mặc vừa? Tên khùng tiền. Sau 1 vòng tầng 1, tôi đang xách 2 túi ni lông đầy ắp hàng hóa. Hắn cứ việc quẹt quẹt thẻ nhàn rỗi mà không nói tiếng nào. Hắn bị câm, hắn bị câm. Tôi hiểu rồi, hắn muốn tôi cùng hắn đi hết 4 tầng siêu thị bằng tay xách theo hàng hóa để tuột mồ hôi mà giảm cân. Còn nhiều cách khác mà!!! Tôi mím môi mệt nhọc đi theo mà chẳng dám than vãn. Híc híc, tôi đói quá. Hắn nhìn biểu hiện của tôi vừa đi vừa xoa xoa bụng thì nhận ra. Nhanh chóng ghé vào 1 quầy thức ăn nhanh.

- Đói?

- Ừ.

Hắn im lặng mua cá chả viên, hoành thánh tôm, thanh cua, đùi cà, chả thập cẩm, tôm chiên xù, xúc xích Đức… tôi muốn hoa mắt luôn á à. Nhưng tôi lập tức trấn tĩnh:” Giảm cân, giảm cân!” Tôi lắc đầu:

- Không ăn, đang giảm mà!

- Ai bảo mua cho cô?- Hắn nhìn tôi, mặt không có chút cảm xúc. Hắn không có cảm xúc chứ tôi và mọi người xung quanh có cảm xúc mà. Tôi bị rơi vào tình trạng dở khóc dở cười. Mấy nhân viên ở quầy thức ăn nhanh che miệng cười khúc khích. Vui lắm sao? Hắn nhận lấy 1 hộp thức ăn to ụ từ họ vừa đi vừa ăn. Có cần chọc tôi tức điên hay không vậy? Tôi biết body anh chuẩn, mình dây, anh đừng có chấp nhất tôi 1 cách đáng ghét vậy chứ tên côn đồ? Hắn giơ giơ miếng chả cá trước mặt tôi rồi cho vào miệng. Khuôn mặt hắn không cười, không biểu hiện cảm xúc gì ngoài “I’m a champion”. Xuống con, xuống con, tôi đang cố làm cho cảm xúc lắng xuống không chạy đến đánh hắn nhừ tử tại chỗ. À há, tôi có thể chơi lại hắn rồi.

Hắn và tôi đi qua khu underwear dành cho cả nam lẫn nữ. Hình như hắn muốn đi qua luôn chứ chẳng ghé lại tống vào cho tôi xách. Tôi chạy đến cầm 1 chiếc qυầи ɭóŧ màu đỏ cười ha hả:

- Anh à, em thấy quần này hợp với anh lắm đó nha!

Hắn quay đầu lại nhìn tôi, mọi người xung quanh đi ngang cũng dừng lại chú ý. Tôi nhìn họ:

- Tôi đang chọn quần áσ ɭóŧ cho người bạn thôi mà!

Mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán, bàn thì mặc mấy người, tôi không nhục là được rồi. Có 1 số bà còn đi ngang nói nhỏ:” Mới bé tí mà đã yêu đương đi chọn quần áσ ɭóŧ.”Nè mấy bà cô, tôi nói là bạn cơ mà. Tôi nhìn nét mặt khó coi của hắn mà thầm đắc ý. Tôi tiếp tục chọn những loại qυầи ɭóŧ của nữ đủ màu sắc sặc sỡ: đỏ, đen,xanh neon, vàng, cam,… Có 1 số đứa trong trường đi ngang nhìn tôi, tôi vẫy vẫy tay:

- Là mua cho Thanh Tuấn đó!

Hắc hắc, nét mặt của hắn càng ngày càng khó coi. Mấy đứa đó nhìn hắn bằng ánh mắt kì lạ nhưng không mấy ngạc nhiên bởi, hắn là tên thích con trai mà, nếu thích con trai thì cũng có thể mặc quần áo của con gái lắm nha.

Cô bạn trông coi quầy nhìn hắn không chớp mắt. Cũng phải, 1 tên men lì, nam tính, đẹp trai mà lại thích mặc quần áσ ɭóŧ con gái. Lúc này hắn mới định thần lại, gằng giọng trong cổ họng:

- Đi.chỗ.khác.nhanh!

- Sao? Lấy tất cả à?- Tôi giả vờ không nghe thấy câu nói của hắn mà nhanh chóng thu gom tất cả quần áσ ɭóŧ tôi đã chạm vào mà thanh toán. Tôi đi tiếp qua quầy khác, lúc này, trán của hắn rịn ra rất nhiều mồ hôi. Hắn nói nhỏ:

- Đi.về!

Xấu hổ hóa thẹn. Cho chừa AHAHAHAHA.

(Lề: Rất rất lâu sau đó khi 2 người đã đám cưới, 1 hôm, Minh Minh rủ hắn đi siêu thị. Hôm đó là chủ nhật cũng rãnh, không suy nghĩ nhiều mà chấp nhận. Nàng ta hết lạng quầy này đến quầy khác, tất nhiên là đến cả quầy “nêu trên”. Hắn đột nhiên nhớ đến chuyện lúc trước mà cũng thấy ngượng ngùng. Nàng vẫn hồn nhiên lựa chọn, chọn được 1 bộ ren màu đen thì quay sang hắn:

- Đen được không?

- Tùy.- Hắn đáp và hoàn toàn không chú tâm đến việc ưng ý hay không. Dù sao thì lên giường cũng chẳng cần mấy thứ này. *Điêu phu, điêu phu*. Nàng vui vẻ thanh toán rồi đi tiếp. Cả 2 vừa đi, cô nhân viên bán hàng năm nào chép miệng:

- Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, sao cứ thích mặc của nữ chứ!)