Chương 7

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Giang Đường đêm đó mơ rất nhiều, cũng mơ thấy rất nhiều người.

Có Tiểu Nhã, ba mẹ Tiểu Nhã, một số người thân của Tiểu Nhã, còn có Khương Nghi Dạng.

Trong mơ, cô rất thống khổ, muốn rời khỏi ngôi nhà lớn này, nhưng luôn có thứ gì đó trói buộc cô lại, làm thế nào cũng không thoát đi được.

Sau đó một luồng sáng từ phía chân trời đã cứu rỗi cô, hư ảo cùng hiện thực đột nhiên trùng lặp, Giang Đường ngẩng đầu dậy, nhìn thấy mẹ cô đang kéo rèm cửa sổ trước mặt cô.

"10 giờ rồi còn ngủ."

Tim Giang Đường đập nhanh hai nhịp, cô xoay người, lần nữa chui ngược vào chăn bông.

Nhưng sao một người được gọi là mẹ lại còn có thể bỏ qua hành động này, vài giây sau, bà vén màn cửa liền xong chuyển sang xốc chăn của Giang Đường lên.

Giang Đường lúc này mới mở to mắt.

Mẹ đứng ở mép giường hỏi Giang Đường: "Hôm qua mấy giờ đi ngủ?"

Giang Đường thuận miệng trả lời: "11 giờ."

Mẹ cô đương nhiên hiểu cô: "Chắc mẹ tin cô?"

Nói xong bà liền đem phần chăn còn sót lại trên người cô xốc lên: "Nhanh rời giường, ăn sáng rồi uống thuốc."

Quả nhiên, Giang Đường lập tức ngửi thấy mùi thuốc bắc thoang thoảng từ phòng khách, cô cau mày, không tình nguyện bò ra khỏi giường đứng lên.

Tại sao Giang Đường lại phải uống thuốc, đây là một câu chuyện dài.

Nhưng nói ngắn gọn chính là dạ dày cô không tốt.

Lúc trước ỷ vào bản thân còn trẻ, từ đại học đã bắt đầu làm việc, gầy công xây dựng sự nghiệp, chăm chỉ đem chính mình làm việc đến mệt chết mới thôi, cuối cùng cũng như ý nguyện thiếu chút nữa là đi chầu Diêm Vương.

Cũng may thân thể thực sự còn trẻ, bệnh dạ dày này nói đơn giản liền đơn giản, nói phức tạp liền có thể trở thành bạo bệnh.

Bệnh dạ dày này vẫn chưa đủ để Giang Đường thức tỉnh bản thân, nhưng ít ra nó khiến cô khẩn trương mỗi lần mẹ mình đến, từ đó về sau, cô mỗi năm đều phải cùng mẹ đi kiểm tra sức khỏe.

Hiện tại các triệu chứng chính của cô gần như được chữa khỏi, những triệu chứng nhỏ chỉ có thể tự bồi dưỡng hằng ngày.

Ngày ba bữa, dậy sớm ngủ sớm, uống nhiều nước, vận động nhiều.

Nề hà mấy thứ trên Giang Đường một cái đều không làm được, điều duy nhất cô có chính là người mẹ luôn đứng sau lo lắng cho cô.

"Mẹ nói cái gì cũng không nghe, mỗi lần nói đều vô ích." Giang Đường ăn cháo xong, lão mẹ đem một chén đen thui đẩy tới: "Uống hết."

Cái này là thuốc mà mẹ cô lấy từ vị bác sĩ Trung y ở quê. Cho nên mỗi cuối tuần, mẹ cô đều phải lên thành phố A nấu cho Giang Đường chén thuốc, nhìn Giang Đường uống xong, lại thu dọn cái ổ lợn của Giang Đường rồi mới trở về.

Mặc dù mẹ cô tuổi đã lớn, nhưng bà vẫn không chịu thừa nhận rằng mình đã già.

Giang Đường muốn đưa bà đến thành phố A ở nhưng bà lại không muốn, nói là ở quê có nhiều thân thích bằng hữu, ở thành phố A này cái gì cũng bất tiện, bà ở quê mỗi ngày đều có thể cùng chị em chơi vui vẻ, thành phố A làm gì có.

Có thể mỗi tuần đến đây, đã là cho Giang Đường mặt mũi rồi.

"Bây giờ mỗi khi nhàm chán mẹ có thể đi làm ở nhà máy của lão Trần, một tháng có thể kiếm được ít tiền," mẹ cô có lẽ đang tức giận vì Giang Đường tối qua ngủ muộn, mỗi câu nói đều như đang dỗi chết Giang Đường: "Tôi không còn mong đợi gì vào cô nữa, có lẽ ngày nào đó tôi đến đây không phải để đun thuốc cho cô, mà là để nhặt xác cô đó."

Giang Đường còn có thể nói gì, cô chỉ có thể gật gật đầu, ngoan ngoãn uống thuốc.

Dù lời ngoài miệng có ác đến đâu, bà vẫn chờ Giang Đường uống xong, rồi đưa cô một viên đường phèn, hỏi: "Lần này có đặc quá không? Mẹ có bỏ bớt nước."

Giang Đường: "Không ạ."

Giang Đường đem viên đường bỏ vào miệng, mẹ cô nghĩ không biết nói gì nữa, chỉ có thể nhìn Giang Đường.

"Nhìn quầng thâm mắt của con đi," mẹ cô bất lực nói: "Mới hơn hai mươi tuổi quầng thâm mắt đã nghiêm trọng như vậy, về sau quầng thâm kéo đen tới miệng con cho xem."

Mẹ cô vẫn luôn thích nói quá đe dọa Giang Đường, Giang Đường quen rồi.

Nhưng cô vẫn cầm điện thoại lên soi soi mắt mình.

Quầng thâm đúng là có chút.

Cô mỗi khi thiếu ngủ, bộ thận phản trên cơ thể ánh trực tiếp nhất chính là quầng thâm mắt.

Mắt thấy mẹ lại bắt đầu một tràn quở trách mới, Giang Đường nhanh miệng đổi chủ đề trước: "Mẹ, mẹ có còn nhớ Khương Nghi Dạng không?"

Mẹ cô quả nhiên đem lời định nói nuốt ngược vào trong: "Là chị họ của Tiểu Nhã sao?"

Giang Đường gật đầu: "Dạ."

Mẹ hỏi: "Làm sao vậy?"

Giang Đường: "Ồ, không có việc gì," cô sờ sờ lông mày: "Tiểu Nhã phỏng vấn thực tập ở công ty con, tuần sau sẽ đến làm việc."

Mẹ cô nhíu mi: "Con bé không quấy rầy con chứ?"

Giang Đường: "Cô ấy dám sao."

Giang Đường và Khương Nghi Dạng biết nhau, hoàn toàn bởi vì Tiểu Nhã.

Mẹ Giang Đường từng là dì giúp việc của gia đình Tiểu Nhã, bà đã làm việc gần một năm trước khi bị gia đình Tiểu Nhã đuổi khỏi nhà.

Mẹ Giang Đường luôn nói rằng họ ở chung rất hòa thuận, mẹ Tiểu Nhã rất chiếu cố bà, rất hòa nhã, nhưng chuyện quá khứ qua rồi bà không muốn nhắc lại.

Nhưng Giang Đường trước sau đều cảm thấy, có thể ở lại đó chủ yếu là nhờ mẹ cô, chứ không phải nhờ có mẹ Tiểu Nhã.

Mẹ cô luôn là một người hòa nhã thân thiện, tính cách rộng rãi cái gì cũng không để trong lòng, bà dường như không hiểu được dưới những gương mặt tươi cười kia đầy sự mỉa mai cùng lời châm chọc của đám phú bà lắm tiền.

Mùa hè cao nhị (lớp 11) năm ấy, Giang Đường bởi vì phải tham gia thi đấu, cần phải ở lại thành phố A, và nhờ lòng tốt của mẹ Tiểu Nhã, cô đã ở nhà Tiểu Nhã.

Kỳ thật lúc đó cô có thể xin ở lại trường, nhưng không biết bên kia nói chuyện như thế nào, Giang Đường không rõ nội tình, cô đơn giản nghĩ chỉ là ngủ hai tháng, ngủ ở đâu cũng vậy thôi, mà ở bên này còn được ở cùng mẹ cô.

Nhưng cô quá ngây thơ rồi.

Đoạn thời gian kia, dù đã qua đi rất nhiều năm, mỗi lần nhớ lại Giang Đường vẫn cảm thấy khó chịu.

Đám phú bà kia thường xuyên tụ tập, trò chuyện về cuộc sống thượng lưu, về những chuyến du lịch, những buổi mua sắm. Điều này không có gì, nhưng cái khiến Giang Đường khó chịu, là đám người đó lại lôi mẹ cô vào tham dự.

Sau đó hàng loại câu nói kiểu như này xuất hiện.

"Hóa ra các người trong thôn đều như vậy sao, tôi cũng thiếu kiến thức quá", "Các người nghe thấy không, lần đầu tôi nghe dì ấy nói còn tưởng dì ấy đang chửi tục cơ", "Đã lâu rồi tôi chưa thấy người nào đơn giản như dì đó, dì quả thật đáng yêu mà"...

Đám người kia toàn thân hàng hiệu, trang trọng giàu có, cùng uống trà tán gẫu, còn mẹ cô, một thân quần áo bình thường đứng một bên, bộ dáng lúc nào cũng tươi cười.

Tác động về thị giác cùng lời nói đánh sâu lòng cô, Giang Đường lần đầu tiên thấy cảnh này suýt chút nôn mửa.

Sau này, một ngày nọ, cô tức giận đến nỗi viết một bài văn trào phúng hơn 1000 chữ về chuyện đó, thậm chí còn đem đi dự thi, nhưng giáo viên nói không được, bảo cô sai chủ đề.

Sau lại đem bài văn 1000 chữ kia đổi phương thức một chút, cuối cùng cũng được xuất bản trên một tạp chí nho nhỏ.

Như một cơn gió nhỏ, trừ việc nhận được 100 NDT (~ 350.000đ) tiền nhuận bút ra, mặt nước vẫn không chút gợn sóng.

Còn Tiểu Nhã là như thế nào?

Cô ấy tạm xem như học trò của Giang Đường đi.

Nghĩ kĩ lại, cô cảm thấy mẹ cô đã thổi phồng mình, đi khoe khoang trước trước mặt mẹ Tiểu Nhã quá nhiều, để mẹ Tiểu Nhã để ý cô.

Vậy nên kì nghỉ hè năm đó, Giang Đường đành phải dành một nửa thời gian ở nhà để giúp Tiểu Nhã học bổ túc, cơ hồ mỗi môn đều phải dạy lại.

Tuy rằng cô không đến mức giỏi giang gì, nhưng để dạy Tiểu Nhã thì vẫn dư dả.

Thứ lỗi cô nói thẳng, Tiểu Nhã thật sự vừa ngốc vừa lười.

Còn phiền.

Giang Đường cùng mẹ cô bị đuổi đi, hoàn toàn là do cô ấy.

Cô ấy cãi nhau với mẹ mình thì cãi nhau đi, một hai phải kéo Giang Đường vào, còn hôn Giang Đường một cái, lớn tiếng tuyên bố: "Con thích con gái, mẹ có thể làm gì con?"

Mẹ cô ấy thì làm gì được cô ấy chứ.

Mẹ cô ấy làm chúng tôi đây này

"Tiểu Nhã đến công ty con làm việc với Khương Nghi Dạng thì có liên quan gì?" mẹ hỏi Giang Đường.

Giang Đường sửng sốt một chút, phục hồi tinh thần lại.

A

Vấn đề này.

Hỏi rất hay nha!

Giang Đường nhìn quả quýt trong tay mẹ cô: "Đúng là không có quan hệ gì."

Giang Đường mất tự nhiên sờ lông mày, cười gượng một tiếng: "Mẹ vẫn còn nhớ rõ sao, con tưởng mẹ quên rồi."

Mẹ cô cười: "Làm sao quên được, con bé đó rất tốt, hình như lớn hơn con một tuổi phải không?"

Giang Đường không nên có trí nhớ tốt: "Là tám tháng."

Mẹ a a hai tiếng: "Con nhớ rõ à nha."

Giang Đường: "Ha ha."

Giang Đường lại hỏi: "Mẹ có biết ba mẹ cô ấy ly hôn không?"

Mẹ cô kinh ngạc: "Cái này con cũng biết sao?"

Giang Đường: "Thật ạ? Là khi nào vậy?"

Mẹ nghĩ nghĩ: "Hẳn là nhiều năm rồi."

Mẹ cô tuy rằng rời đi, nhưng vẫn cùng dì làm vườn vẫn còn liên hệ, hai người đã trở thành chị em thân thiết, năm trước dì ấy còn đến nhà cô ăn tết.

Mẹ cô cầm quả quýt bắt đầu lột vỏ: "Nói cái gì mà không thích hợp," mẹ lắc đầu: "Chắc là không còn tình cảm, đem con gái đưa ra nước ngoài rồi liền ly hôn."

Giang Đường a một tiếng dài.

Mẹ cô nghi hoặc hỏi: "Sao con biết rõ vậy? Không phải con rất ghét con bé sao?"

Giang Đường sững sờ: "Tại sao con lại ghét cô ấy?"

Mẹ: "Con không ghét con bé sao? Mỗi lần gặp con bé con đều không thích nói chuyện, bản mặt như đít nồi vậy."

Cô, như vậy hồi nào chứ?

Giang Đường: "Cái kia không có nghĩ là con ghét cô ấy."

"Ngày chúng ta rời đi, Khương Nghi Dạng có lòng tốt đến hỏi thăm con, con không làm gì lại trưng cái bộ mặt lạnh ngắt đó nói 'Khương Nghi Dạng cậu thật sự rất phiền, có thể cút ra được không'," mẹ nói: "Phải con nói không?"

Giang Đường ký ức hỗn loạn: "A?"

- ------------

Góc phiên ngoại nhỏ chút xíu:

ssw520_: Chị thật sự có thể kêu Dạng Dạng của em cút đi sao Giang Đường, chị thật quá tàn nhẫn T.T

Giang Đường: Hicc, Dạng Dạng...Thú Vị - Chương 7Khương Nghi Dạng: Không sao đâu, mình vẫn thích cậu mà.

Mọi người cho mình xin 1 VOTE nhé >3<