Chương 49

Giang Đường cả người trực tiếp trắng bệch.

Đầu óc quay cuồng còn chưa kịp hiểu hiện tại là tình huống gì, Khương Nghi Dạng trong chăn cũng giật bắn mình lên, các cô không có mặc quần áo, thế quần áo kia ở đâu, đương nhiên là nằm hết trên mặt đất rồi.

"Còn ngủ sao." Bên kia mẹ tiến vào bất đắc dĩ nói một câu.

Thực mau bà lại nói: "Ai da, Dạng Dạng cũng ở đây ha."

Sau đó lại "tách" một tiếng, mẹ cô đem đèn tắt đi.

Đầu Giang Đường lại tiếp tục phải suy nghĩ, nghĩ đến ngữ khí không mặn không nhạt của mẹ, cũng nhìn đến đống quần áo ở phía bên kia, hướng từ cửa phòng sẽ bị khuất không nhìn thấy được.

Khương Nghi Dạng giờ đây bất động trong chăn, cái này, trừ bỏ âm thanh dép lê loẹt xoẹt của mẹ, Giang Đường chỉ có thể nghe được tiếng tim mình thình thịch đập.

"Sao thế mẹ?" Cổ Giang Đường có chút khô, khụ khụ ho khan mới hỏi: "Không phải nói tuần này không lên được sao."

"Thì không có nhiều thời gian, nhưng cũng không phải là không thể tới," từ ánh sáng ít ỏi chiếu vào, Giang Đường có thể nhìn mẹ đang lần mò đi về phía tủ quần áo bên kia, trong miệng lầm bầm nói: "Mẹ nhớ con có cái áo khoác đỏ, ai da ngày hôm qua được nhắc là phải mang áo khoác đỏ, quần áo chuẩn bị sẵn để lên bàn hết rồi, buổi sáng đi gấp quá, thế nào lại quên mất."

Giang Đường thấy bà đến được tủ quần áo, cũng lấy di động ra, mở đèn pin lên: "Nếu không phải nhờ có dì con nhắc, chắc mẹ xấu hổ chết mất, may mà đến thành phố A rồi."

Giang Đường mới nhớ, cách đây vài ngày, mẹ cô có nói tuần này có tổ chức cho người cao tuổi hoạt động gì đó, muốn thống nhất dresscode.

Mẹ cô bên kia tìm, bên này Khương Nghi Dạng cuối cùng cùng thò đầu ra khỏi chăn.

Không chỉ mỗi đầu, tay cũng thò ra, còn cho Giang Đường xem vật trên bàn tay mình.

Giang Đường lập tức đem tay Khương Nghi Dạng nhét lại vào trong chăn, ghì chặt không cho nàng động.

"Cái áo đâu rồi ta?" Mẹ hỏi: "Dạng Dạng tỉnh rồi hả? Tỉnh thì mẹ mở đèn nha."

Giang Đường lập tức bịt miệng Khương Nghi Dạng lại: "Còn ngủ ạ, đừng mở." Giang Đường nhắm mắt lại, cưỡng chế lục lọi trong trí nhớ vị trí chiếc áo khoác đỏ mười năm không mặc: "Cái bên trái ngăn tủ thứ nhất á mẹ, ở ngăn trên á, hoặc ở đâu đó gần đó."

Thế nhưng lại đúng thật, mẹ cô theo lời Giang Đường chỉ tìm được cái áo.

Xe dì còn chờ dưới lầu, mẹ Giang Đường không nhiều lời, trực tiếp cầm áo khoác đi. Bất qua trước khi đi cũng không quên bắt Giang Đường rời giường, dặn dò mai nhớ uống thuốc.

Thẳng đến khi Giang Đường nghe được tiếng cửa chính cạch một tiếng, mới từ từ thở ra một hơi.

"Làm tớ sợ muốn chết." Giang Đường nói.

Khương Nghi Dạng như có như không cười: "Lần này ít nhất mẹ cậu không có xốc chăn lên."

Nói đến chuyện xốc chăn, thì mới tuần trước, nhưng ít ra Giang Đường còn biết tuần đó mẹ lên, cho nên cùng với Khương Nghi Dạng ngủ rất thành thật, mỗi người một bên, áo ngủ kín đáo, đặc biệt có thể chống lại chiêu thức xốc chăn của mẹ.

Lúc xốc chăn lên mẹ cô mới phát hiện Khương Nghi Dạng cũng ở đây, ngượng ngượng ngùng ngùng đem chăn đắp lại, tắt đèn đi ra ngoài.

Khương Nghi Dạng lại hỏi: "Nếu đột nhiên bị phát hiện, thì phải làm sao đây?"

Trong đầu Giang Đường lại lóe lên hình ảnh mẹ cô đến đây xốc chăn lên.

Bất thình lình mà rùng mình một cái.

Giang Đường: "Vậy thì quỳ rồi xuất quỹ thôi."

Khương Nghi Dạng: "Tôi quỳ cùng cậu nha?"

Giang Đường tuy chưa kịp hoàn hồn, nhưng tâm tư nói giỡn vẫn phải có: "Nếu cùng quỳ thì sẽ là bái đường đó."

Khương Nghi Dạng nở nụ cười: "Cũng đúng."

Bên này không chút hứng thú để lăn lộn trên giường nữa, hai người đơn giản rời giường rồi cùng nhau ăn sáng.

Mà dưới lầu, mẹ lên xe rồi mới phát hiện mình mang theo cả móc áo của Giang Đường, bà tự cười một mình, cũng đưa cho dì Giang Đường nhìn xem.

Dì cũng cười: "Khải Khải lái xe, em gấp cái gì, từ từ mà đi," bà nói xong lại hỏi: "Giang Đường ở trên lầu sao?"

Mẹ: "Ở trên, còn có bạn của con bé, mấy giờ rồi còn chưa biết rời giường chứ."

Dì: "Người trẻ tuổi mà, nếu thằng bé không chở chúng ta đi, hẳn là giờ này cũng ngủ chưa dậy đâu."

Nhưng Khải Khải ngồi trước nằm không ăn đạn, chợt hỏi một câu: "Là người bạn lúc trước con gặp sao ạ?"

Mẹ: "Đúng đúng, là con bé."

Khải Khải ồ một tiếng, không nói gì nữa, nhưng dì lại mở miệng hỏi: "Giang Đường và người bạn đó quan hệ rất tốt sao?"

Mẹ gật đầu: "Cực kì tốt."

Dì hỏi: "Cực kì tốt là tốt thế nào?"

"Nói thế nào nhỉ," mẹ nói: "Bọn em quen con bé từ lâu lắm rồi, nhiều năm trước khi em lên thành phố A làm giúp việc cho một gia đình giàu có chị nhớ không?"

Dì: "Nhớ rõ."

Mẹ: "Con bé là dòng họ của gia đình kia, tính cách rất tốt, lớn lên lại xinh đẹp, con bé cùng Giang Đường quan hệ tốt em còn rất vui."

Dì cười cười: "Rất tốt nha."

Đối với Khương Nghi Dạng, mẹ cũng muốn khoe khoang thêm: "Con bé đối với em cũng rất tốt, hai tuần trước em có lên đây để làm kiểm tra tổng quát, Giang Đường lại không rảnh, là con bé dẫn em đi, an bài mọi thứ rất chu toàn, quen biết bác sĩ giỏi trong bệnh viện, còn nói mấy cái bệnh vặt vẵn của em cho bác sĩ, rồi lại dặn em chú ý cái này cái kia, phải ăn cái gì không nên ăn cái gì, làm em ngượng ngùng muốn chết."

Dì ồ một tiếng, hỏi: "Con bé đối với Giang Đường thì sao?"

Mẹ: "Con bé và Giang Đường làm sao vậy?"

Dì cười cười: "Không có gì đâu."

Mẹ nghĩ nghĩ nói: "Con bé đối với Giang Đường cũng rất tốt, hai đứa nhỏ thường xuyên ở cùng nhau, gần đây phải tham gia mấy hoạt động này nên em chẳng có thời gian, thuốc của Giang Đường toàn là con bé nấu cho đó," mẹ nhớ lại từng việc nhỏ nhặt: "Cũng hiếm thấy, Giang Đường đứa nhỏ này chị nhìn nó cứng đầu như vậy, thế nhưng cực kì nghe lời Dạng Dạng, có đôi khi em nói nó không nghe, em kêu Dạng Dạng nói lại cho nó thì nó lại nghe răm rắp, như người chị lớn trong nhà vậy."

Dì gật đầu: "Khá tốt, khá tốt," bà lại hỏi: "Hai đứa quen biết bao lâu rồi?"

Mẹ nghĩ nghĩ: "Hẳn là rất lâu, khi trước đã quen rồi, sau Dạng Dạng xuất ngoại, khả năng là về nước nên lần nữa liên lạc với nhau."

Dì: "À ~~"

Mẹ cười: "Làm sao thế?"

Dì: "Không có, làm sao đâu," bà lại cười cười: "Không có việc gì."

Mẹ chậc một tiếng: "Chị có chuyện gì thì nói thẳng đi chứ."

......

Chuyện đầu tiên Giang Đường làm sau khi rời gường, chính là mở app bật chuông nhắc nhở khi mở cửa.

Lúc trước bởi vì nhà hàng xóm ở sát bên, còn thường xuyên có dì quét dọn làm việc, mỗi sáng sớm đều sẽ có chuông báo cho Giang Đường biết có người ở trước cửa, Giang Đường ngại phiền nên tắt đi, chỉ để chế độ yên lặng.

Bây giờ cô mới thấy hối hận.

"Còn nghĩ cái gì đó?" Khi ăn sáng, Khương Nghi Dạng vẫy vẫy tay trước mặt Giang Đường.

Giang Đường cười cười: "Có chút chưa hoàn hồn kịp."

Khương Nghi Dạng: "Không phải là không có việc gì rồi sao."

Giang Đường ừ một tiếng, lát sau, cô lại nói: "Tớ vừa mới nghĩ rất kĩ rồi, nếu đã không muốn lo trước lo sau như này, hay là cứ nói thẳng ra đi."

Khương Nghi Dạng giương mắt nhìn Giang Đường: "Dì sẽ không tiếp thu được đâu?"

Giang Đường: "Cậu xem mẹ tớ thích cậu lắm, nếu muốn đánh," cô cười cười: "Chắc sẽ chỉ đánh chết tớ thôi."

Khương Nghi Dạng không biết phải làm sao đành mím môi.

Giang Đường: "......Ha ha ha không buồn cười ha."

Khương Nghi Dạng nói: "Không cần vội."

Giang Đường: "Haizz cậu nói xem, mẹ có thể đột nhiên có một ngày nghi ngờ mối quan hệ của chúng ta không?"

Khương Nghi Dạng: "Vậy chờ sau ngày đó rồi nói."

Hôm nay hai người không ra khỏi cửa, Giang Đường hôm trước nhất thời hứng khởi muốn ăn bánh tart trứng, cũng nói cho Khương Nghi Dạng, người chị gái này không đỡ nỗi những pha làm nũng của Giang Đường nên quyết định làm món đó cho cô vào thứ bảy.

Ăn xong bữa sáng kèm luôn bữa trưa, các cô liền dọn dẹp bàn ăn, cùng nhau mở mấy gói hàng vừa mới được chuyển đến, thậm chí còn mua cả lò nướng mới.

Giang Đường đặc biết thích điểm này của Khương Nghi Dạng, nói làm liền làm, còn trị được cái tính hay trì hoãn của Giang Đường.

Mắt thấy Khương Nghi Dạng hình như chưa từng làm mấy cái này, trước khi bắt tay vào làm, nàng đã cầm hướng dẫn nghiên cứu rất lâu.

Khương Nghi Dạng nghiêm túc đứng nghiên cứu công thức làm bánh tart trứng, Giang Đường thì ở bên nghiên cứu Khương Nghi Dạng, dù sao cô cũng là trợ thủ, nhắm mắt nghe lời nhắm mắt khen ngợi là việc của cô.

Cuối tuần không có mẹ, khoảng thời gian riêng tư vui vẻ thuộc về hai người, thời gian dường như luôn trôi qua rất nhanh.

A đương nhiên, không có ý ghét bỏ mẹ đâu nha.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, loay hoay đùa giỡn với nhau một hồi, nhìn lại thời gian, nháy mắt đã giữa trưa.

Nháy mắt cái nữa, đã là xế chiều,

Bánh tart trứng làm rất đơn giản, Giang Đường ở một bên quan sát cũng có thể làm thử.

Sau khi khay bánh được đưa vào lò nướng, cả hai cùng nhau dọn dẹp bàn ăn rồi bắt đầu chờ đời.

Dựa vào Khương Nghi Dạng đợi, ôm Khương Nghi Dạng đợi.

Khương Nghi Dạng hai tay đút túi quần, đồ mặc ở nhà của nàng rất mát mẻ, Giang Đường ôm nàng từ phía sau, đầu gác trên vai nàng, Khương Nghi Dạng cũng ngã ra sau dựa vào Giang Đường, hai chân bắt chéo nhau, đem một chút trọng lượng cơ thể trao cho Giang Đường.

Không có chuyện gì làm nhỉ, chỉ có thể làm một vài việc mờ ám thôi.

Rất nhanh tay Giang Đường bắt đầu không an phân, sờ sờ chỗ này sờ sờ chỗ kia, còn dùng chóp mũi cọ trượt lên cổ Khương Nghi Dạng.

Khương Nghi Dạng vì ngứa mà rụt đầu, dùng tay giữ đầu Giang Đường lại, không cho cô chạm vào nữa.

"Sắp xong rồi, đừng nháo." Khương Nghi Dạng cười phản kháng.

Giang Đường liền nháo: "Xong thì kệ nó đi mò."

Khương Nghi Dạng quay đầu lại, rất có lệ điểm lên môi Giang Đường một cái: "Được rồi."

Giang Đường lập tức kéo Khương Nghi Dạng qua, ôm chặt nàng vào lòng ngực mình.

Khương Nghi Dạng khẽ cười, giương mắt nhìn lên đồng hộ đếm ngược trên lò nướng, hỏi: "Lỡ không ngon thì phải làm sao bây giờ?"

Giang Đường a một tiếng: "Cậu đùa à, đồ ăn tiên nữ làm có cái nào không ngon chứ?"

Đối với hai chữ tiên nữ này, Khương Nghi Dạng gần như đã miễn dịch, không phản ứng gì mà nói tiếp: "Được thôi, lát nữa không ngon thì cho cậu ăn hết, tôi không ăn đâu nhá."

Giang Đường nhìn mười hai cái bánh tart trong lò, nuốt nước bọt: "Chắc không tới mức đó đâu ha."

Khương Nghi Dạng cười rộ lên: "Tiên nữ đính thân làm mà cậu dám không ăn ư?"

Giang Đường còn chưa kịp phản ứng, lò nướng truyền đến một tiếng "tinh".

Khương Nghi Dạng lập tức rời khỏi vòng tay của Giang Đường, vòng tay bỗng nhiên trống rỗng, suýt chút nữa ngã nhào về phía trước.

Mùi thơm kia đúng rồi, khi khay bánh được lấy ra khỏi lò, Giang Đường ngửi được liền thấy đói, thậm chí tay còn nhanh hơn não mà vươn ra bốc bánh.

Đương nhiên, bị Khương Nghi Dạng vỗ bép một cái.

"Bỏng chết cậu giờ."

Khương Nghi Dạng đem khay bánh đặt ra bàn, lại cầm theo chiếc đũa, trước chọc chọc một cái.

Chọc xong không thấy phản ứng gì.

Sau đó nàng gắp lên một khối.

"Wow, giòn quá." Giang Đường đưa miệng tới gần.

Khương Nghi Dạng đưa khối bánh tới: "Thổi một chút."

Giang Đường ứ ừ, dùng sức thổi vài cái, há miệng ra.

Khương Nghi Dạng vẫn là sợ nóng, cũng chỉ để cho Giang Đường cắn một chút, Giang Đường dùng đầu lưỡi thử nhiệt trước, không sai biệt lắm mới cắn nó.

Độ ấm của lớp vỏ thì bình thường, nhưng nhân bánh thì nóng muốn chết, cô tê tê đầu lưỡi mà phải hít vài ngụm không khí, đảo qua đảo lại trong miệng, mới dám nhai.

Khương Nghi Dạng hỏi: "Thế nào?"

Giang Đường lại không trả lời, lại cúi đầu thổi thổi, cắn thêm một miếng nho nhỏ.

Nhưng cô chỉ là cắn, ngẩng đầu lên chuẩn xác hướng đến miệng Khương Nghi Dạng.

Khương Nghi Dạng phối hợp há miệng, Giang Đường liền đẩy khối bánh từ miệng mình qua miệng nàng.

Dường như được như ý, Giang Đường mắt cong cong hỏi Khương Nghi Dạng: "Ăn ngon không?"

Khương Nghi Dạng gật đầu: "Không tệ."

Giang Đường đắc chí, nhìn thấy một ít vụn bánh trên môi Khương Nghi Dạng.

Vì vậy lần nữa nghiêng người, nhưng cô mới chỉ chạm lên cánh môi của nàng, di động trên bàn đột nhiên vang lên tiếng chuông nhắc nhở.

"Có người tới gần cửa của bạn."

Giang Đường hoảng hồn.

Quay đầu, cửa mở.

Mọi người cho mình xin 1 VOTE nhé >3<