Chương 26

Giang Đường cùng Khương Nghi Dạng trò chuyện tổng cộng 40 phút, trong đó 30 phút hai người im lặng không nói một câu.

Khương Nghi Dạng đang làm việc trên máy tính, vừa vặn Giang Đường bên này cũng có vài thứ cần viết, hai người liền không nói chuyện, chỉ nghe tiếng hít thở cùng tiếng gõ bàn phím qua điện thoại.

Cứ như vậy một lúc lâu, Giang Đường thậm chí có thể so được tốc độ đánh chữ của cô nhanh hơn Khương Nghi Dạng một chút.

Bất quá này không phải để khoe kỹ năng, nên cô không nói, cũng không nghĩ dùng chủ đề râu ria này để quấy rầy khoảng thời gian bình yên của hai người.

Giang Đường chợt nhớ tới hồi đại học năm hai, có người bạn cùng phòng thoát kiếp FA, điều thay đổi rõ ràng nhất của người bạn đó, chính là điện thoại được sử dụng nhiều hơn.

Cơ hồ mỗi buổi tối, người bạn cùng phòng và bạn trai đều phải gọi điện cả một đêm, đôi khi đã ngủ rồi nhưng vẫn không cúp máy, không nói lời nào để cho đến sáng.

Giang Đường lúc ấy không quá hiểu loại hành vi này, không rõ hai người không nói gì thì có lạc thú ở chỗ nào.

Hiện tại cô có chút hiểu, nếu là cùng Khương Nghi Dạng kéo dài cuộc trò chuyện đến sáng mai, cô nghĩ cô có thể nghe được thanh âm rời giường buổi sáng của nàng.

Ah thanh âm đó a.

Nhưng khi Giang Đường không muốn quấy rầy, vẫn sẽ luôn có người khác thay cô làm.

Cuộc trò chuyện đến phút 35, Giang Đường nghe được tiếng chuông cửa bên phía Khương Nghi Dạng, ngay sau đó tiếng bàn phím của nàng cũng dừng lại, nàng nói với Giang Đường: "Có người."

Giang Đường cũng dừng công việc trên tay, lẳng lặng lắng nghe, nghe bên kia Khương Nghi Dạng đứng lên mở cửa.

"Khương lão sư." Một thanh âm của nam nhân.

Khương Nghi Dạng hỏi: "Làm sao vậy?"

Người nọ nói: "Ngày mai trời mưa, nghe nói không tốt lắm, cho nên chúng ta xuất phát trước nửa giờ," nói xong hắn bổ xung thêm: "Tôi thấy cô không có online trong nhóm, nghĩ là cô đã ngủ rồi, nên tới đây nói cho cô trước một tiếng."

Khương Nghi Dạng ừ một tiếng: "Tôi đang viết tài liệu, cảm ơn anh."

Người nọ: "Được, không quấy rầy cô."

Cửa đóng lại, Giang Đường liền hỏi Khương Nghi Dạng: "Sớm hơn nửa tiếng là mấy giờ?"

Khương Nghi Dạng nói: "Năm giờ."

Giang Đường hít một hơi: "Này cũng quá sớm rồi."

Khương Nghi Dạng: "Chỗ đó vốn hẻo lánh, thời gian của chúng tôi cũng không đủ."

Cái mùa này, 5 giờ trời mới vừa sáng, Giang Đường đã rất lâu không rời giường giờ này, thậm chí lúc cô ăn chơi điên cuồng, thì giờ này mới là giờ đi ngủ.

Giang Đường a một tiếng: "Kia sớm quá, cậu thức dậy được không? 5 giờ tập hợp chắc 4 giờ hơn đã phải dậy rồi."

Khương Nghi Dạng cười: "Hơn bốn giờ thôi mà."

Giang Đường đột nhiên nghĩ tới Trương Hân, hình như cô ây khi làm nghiên cứu, dậy sớm như vậy cũng không phải lạ, có khi số liệu không đúng, phải thức nguyên đêm là chuyện thường.

Lúc Trương Hân nhắn tin than vãn trong nhóm, Giang Đường cũng không quá mức để ý, nhưng với Khương Nghi Dạng, Giang Đường thấy xót.

Tiện đà cô hỏi: "Bên kia ăn uống thế nào? Cậu có quen không?"

"Giang đại tiểu thư," Khương Nghi Dạng lời nói mang ý cười: "Tôi không phải khách du lịch."

Giang Đường cười: "Vất vả rồi vất vả rồi."

Giang Đường đưa mắt nhìn thời gian bên góc màn hình máy tính, nói với Khương Nghi Dạng: "Vậy cậu ngủ sớm một chút đi, gần 10 giờ rồi."

Khương Nghi Dạng ừ một tiếng.

Giang Đường nghĩ nghĩ, vẫn là đem lời nghẹn chưa nói kia nói ra: "Người vừa nãy là Lâm lão sư sao?"

Không biết câu này có gì buồn cười, Khương Nghi Dạng cười thực rõ ràng: "Là Lâm lão sư."

Giang Đường mím môi: "Anh ta lần này cũng đi a."

Khương Nghi Dạng nói: "Ừm."

Giang Đường lại hỏi: "Kia, ngày hôm qua mọi người mở họp, thời điểm Trương Hân báo cáo, tôi gửi mấy tin nhắn kia, anh ta cũng thấy được sao?"

Khương Nghi Dạng: "Thấy được."

"Kia, anh ta có......" Giang Đường bỗng nhiên không biết nói gì, trong lòng rầu rĩ nói một câu "Haizz không có gì" rồi kết thúc.

Khương Nghi Dạng lại cười.

Giang Đường khó hiểu: "Cậu cười cái gì?"

Khương Nghi Dạng: "Toàn thế giới chỉ có một người tên Lâm lão sư sao?"

Giang Đường nhất thời nghe không hiểu: "Có ý gì?"

"Đồ ngốc." Khương Nghi Dạng nói.

Giang Đường lúc này mới thông: "Không phải Lâm Kiệt a."

Khương Nghi Dạng: "Không phải, Lâm Kiệt không ở đây."

Giang Đường nghe được tiếng lòng nhẹ nhõm của mình: "Ah."

Khương Nghi Dạng: "Hiện tại mọi người đều biết có một kẻ thần bí đang theo đuổi tôi, còn mua cho tôi rất nhiều đồ ăn," nàng dịu dàng nói: "Là ai a?"

Giang Đường giả ngu: "A? Ai a?"

Khương Nghi Dạng cười cười: "Nhưng thật ra Chu Huy, lần này anh ta có tham gia."

Đột nhiên nhắc đến Chu Huy, Giang Đường mờ mịt cảm thấy cái tên này hình như mình đã nghe được ở đâu rồi.

Cô hỏi: "Lại là người theo đuổi cậu sao?"

Khương Nghi Dạng bất đắc dĩ trả lời: "Cậu."

Giang Đường nghi hoặc: "Tôi? Sao tôi không biết chứ."

Khương Nghi Dạng: "Buổi sáng anh ta hỏi Trương Hân phương thức liên hệ của cậu."

Giang Đường lúc này mới nhớ tới, lần trước sinh nhật Khương Nghi Dạng, Trương Hân cũng nói cho cô biết về người tên Chu Huy này.

Giang Đường cười: "Trương Hân khẳng định không cho a."

Khương Nghi Dạng: "Cho nên anh ta liền quay đầu hỏi tôi."

Giang Đường bật cười: "Cậu khẳng định cũng không cho a."

Khương Nghi Dạng hỏi: "Tôi vì cái gì mà không cho?"

Giang Đường lui một bước: "Vậy cậu cho đi."

Khương Nghi Dạng: "Không cho."

Giang Đường cong môi cười.

"Giang Đường." Khương Nghi Dạng đột nhiên kêu tên cô.

Giang Đường: "Làm sao vậy?"

Mỗi lần Khương Nghi Dạng gọi tên Giang Đường, là mỗi lần tim cô đập điên cuồng, cho nên Giang Đường phải làm đủ mọi công tác chuẩn bị, tay vịn bàn phím, nín thở chờ.

Khương Nghi Dạng nói: "Tôi ngủ, bye bye."

Giang Đường nghẹn đến nỗi thiếu chút nữa nghẹn chết, cô nghĩ nghĩ: "Tôi nói gì sai sao?"

Khương Nghi Dạng cười cười: "Không có, đừng nghĩ nhiều, chính là thời gian cũng muộn rồi."

Giang Đường: "Được rồi, bye bye."

Điện thoại vừa tắt, Giang Đường đem đoạn tài liệu không có ý nghĩa vừa gõ từng cái từng cái xóa sạch, xóa được một nửa thì cô nhìn máy tính bật cười thành tiếng, kéo chăn trên đùi lên, che miệng cười.

Vốn tưởng hôm nay cùng Khương Nghi Dạng cứ như vậy kết thúc, không nghĩ tới lúc Giang Đường chính thức vùi mình vào công tác, trên máy tính xuất hiện một tệp tin do Khương Nghi Dạng gửi đến, tiêu đề là "Đều ở chỗ này".

Giang Đường khó hiểu mở tệp tin ra, nhìn thấy thứ bên trong liền bật cười.

Là sơ yếu lý lịch của Khương Nghi Dạng.

Không phải loại sơ yếu lý lịch nghiêm túc, trong đó còn có rất nhiều sticker.

Bên cạnh tiêu đề sơ yếu lý lịch, có một cái sticker viết là "Hiểu biết về Khương Nghi Dạng cho Giang ngốc nghếch"

Giang Đường một tay đặt dưới cằm, cố nén cười mà lăn lăn chuột, nhưng nghĩ nghĩ, hiện lại trong nhà chỉ có mỗi mình cô, tại sao phải nén cười chứ.

Kết quả là, trong phòng khách yên tĩnh, bỗng truyền đến một tiếng "Hehe" đầy quỷ dị.

Giang Đường xem qua một lần, biết Khương Nghi Dạng hẳn bây giờ vẫn chưa ngủ, nhắn hỏi nàng: Cậu nãy giờ lạch cạch là viết cái này sao?. TruyenHD

Khương Nghi Dạng trả lời trong vài giây: Đúng vậy Giang tiểu thư

Giang Đường khen nàng: Rất có lòng Khương tiểu thư

Khương Nghi Dạng không nhắn lại, Giang Đường liền tiếp tục mở tệp tin kia lên, xem lại từ đầu.

Khúc đầu không có gì đặc biệt lắm, chỉ là sơ yếu lý lịch bình thường của Khương Nghi Dạng, tư liệu mấy bữa trước Giang Đường nhận được cũng có nhắc đến, thậm chí nó so với tư liệu của Giang Đường còn ít hơn, cũng không có bức ảnh chụp hồi đại học.

Tuy nhiên vẫn có một số việc mà Giang Đường không thể hỏi được từ người khác, một vài chuyện Khương Nghi Dạng thường làm ngoại trừ công việc, vì chỉ là một chi tiết nhỏ, nên Khương Nghi Dạng không có nói cho mẹ Giang Đường, nhưng đều được nàng viết chi tiết trong sơ yếu lý lịch.

Ví dụ như nàng nói mình có một quán cà phê, một cửa hàng bán hoa, một phòng vẽ tranh nho nhỏ, bên cạnh còn thêm một cái sticker, "Có thời gian sẽ mang Giang tiểu thư đến đây chơi".

Lại lướt xuống, lần này, đây mới là trọng điểm Giang Đường muốn nhìn nhất.

Dù chỉ có ba dòng.

Kinh nghiệm yêu đương: Không có

Kinh nghiệm theo đuổi: Không có

Không phải thẳng nữ

Cái câu cuối cùng kia "Không phải thẳng nữ", giống như viết để cho người nào đó xem, còn dùng cỡ chữ lớn hơn bình thường.

Giang Đường cong môi cười, đem ba câu này chụp màn hình lưu lại.

Không có kinh nghiệm theo đuổi, vậy được theo đuổi thì sao? Không có kinh nghiệm yêu đương, vậy ái muội thì được sao? Không phải thẳng nữ, thì nhất định là cong sao?

Giang Đường cố ý phóng to ba dòng này, giống như phóng to một bức ảnh, cố gắng tìm ra một lỗi sai trong đó, cuối cùng cũng tìm ra được, nhưng lỗi sai đó lại xuất phát từ bản thân cô.

Cô rảnh rỗi đến vậy sao?

Khương Nghi Dạng người này phải tri kỷ đến mức nào chứ, bên cạnh đoạn sơ yếu lý lịch ngắn, trang sau còn có rất nhiều ảnh chụp, có các loại ảnh của nàng, ảnh tốt nghiệp đại học, ảnh nàng ôm mèo chụp ở quán cà phê, ảnh nàng ở cửa hàng hoa cắm hoa, ảnh nàng vẽ tranh, nàng đánh đàn.

Giang Đường thõa mãn đến không chịu được, mỗi tấm đều cẩn thận lưu xuống, cân nhắc một hồi liền chọn được ba tấm, một tấm làm màn hình khóa, một tấm làm màn hình nền, một tấm khác làm nền cuộc trò chuyện trên wechat của cô và Khương Nghi Dạng.

Cuối tệp còn còn một trang, trên đó chỉ ghi vỏn vẹn một hàng: "Phần còn lại, là chuyện xưa với Giang Đường..."

Dấu ba chấm như nói vẫn còn viết tiếp, nhưng hình như là muốn để Giang Đường viết tiếp.

Cũng chính nhờ một câu đơn giản này, Giang Đường đăm chiêu nhìn rất lâu.

Haizzz.

Tại sao tám năm trước cô không phát hiện Khương Nghi Dạng là người như vậy chứ, rõ ràng đại tiểu thư là người khó gần, còn không dễ nói chuyện, người lạ cũng không đến gần được.

Đây là tệp văn bản có thể chỉnh sửa được, Giang Đường đầu óc nóng lên, nhấc tay lên, liền ở đoạn văn bản nhấn enter.

Nhưng hơn nửa ngày, Giang Đường nửa chữ cũng chưa viết vào.

Cũng không có kinh nghiệm yêu đương, không có kinh nghiệm theo đuổi.

Giang Đường dành rất nhiều thời gian nghiêm cứu bản lý lịch này, nhưng kết quả vẫn như ban đầu, cô không hề nhúc nhích, lúc quay đầu nhìn thì đã hơn 11 giờ.

Cô lưu lại tệp văn bản gửi lên điện thoại rồi đóng máy tính lại, lại vào wechat Khương Nghi Dạng.

Khương Nghi Dạng giờ này hẳn đã ngủ, nếu vừa rồi nàng ngủ lúc mười giờ hơn thì chắc sẽ ngủ được hơn năm tiếng, mai lên xe nếu có thể ngủ, theo thông tin mà Trương Hân gửi cho cô, nàng miễn cưỡng có thể ngủ được hai giờ nữa.

Cộng lại được khoảng bảy tiếng, được rồi.

Giang Đường lo lắng xong, lập tức phát hiện hình như mình lo hơi quá, cứ như một đứa ngốc.

Nhàn rỗi không có việc gì làm, cô liền chọc chọc ảnh của Khương Nghi Dạng trên màn hình.

Giống như có thứ gì thay đổi, dẫn tới tâm trạng tốt hơn nhiều, lần này Giang Đường phóng to ảnh của nàng, không có giống trước kia xem xong liền chạy trốn.

Lần này cô nghiêm túc thưởng thức ảnh chụp của nàng, sau khi phóng to lại để ý thấy chữ "J" không quá rõ ở góc dưới bên phải màn hình, xác nhận bức ảnh này thật sự gửi từ Khương Nghi Dạng.

Thoát ra ngoài, cô thuận tiện dạo quanh vòng bạn bè của Khương Nghi Dạng.

Vốn nghĩ rằng bài đăng mới nhất chắc khoảng ba ngày trước, không ngờ Khương Nghi Dạng lại mới cập nhật vào tối nay, khoảng nửa tiếng trước.

Caption là hai chữ "Ngủ ngon", kèm them một tấm hình.

Đó là bức ảnh Khương Nghi Dạng tự sướиɠ trước gương, nàng một tay chống cằm một tay cầm điện thoại, nàng rất thích ở góc này chụp toàn thân mình trong gương, trên người mang một chiếc váy lụa dây.

Vẫn như cũ không chịu mặc đàng hoàng, còn để lộ nửa vai trần.

Khương Nghi Dạng còn đưa bờ vai trần trắng nõn ra trước máy ảnh, cả người nàng, cả người nàng...thật sự quá tuyệt mà.

Còn có tóc nàng, vén một bên để lội chú cá nhỏ trên tai, trên môi còn ngậm một bông hoa nhỏ.

Bông hoa này Giang Đường rất quen thuộc, cô đã lấy phần giấy ghi chú còn dư hôm qua, gấp lại thành bông hoa giấy nhỏ màu hồng, bỏ vào cho nàng.

Giang Đường cố gắng điều chỉnh nhịp thở, hít vào rồi từ từ thở ra, nội tâm nhộn nhạo đến khó chịu.

Cô lại phóng to gương mặt Khương Nghi Dạng ra, người này giống như đang nhìn Giang Đường, giống như đang cười với Giang Đường.

Cứ như vậy Giang Đường liền phải tự mình đa tình nghĩ đây là Khương Nghi Dạng cố tình đăng để cho mình cô xem, không khách khí lưu bức ảnh kia lại, nhanh chóng thay màn hình nền điện thoại của mình.

Gợi cảm chiến thắng tuyệt đối.

Ngay sau đó, cô nhấn mở lại vòng bạn bè Khương Nghi Dạng, để lại một cái bình luận, bên dưới viết: Ngủ ngon

Vì thế buổi tối trước khi ngủ, Giang Đường liền nằm thưởng thức người trong bức ảnh kia rất rất lâu.

Vì thế buổi tối sau khi ngủ, Giang Đường mơ thấy nhân vật chính trong bức ảnh đó.

Khương Nghi Dạng mang chiếc váy như trong ảnh, ngồi trên đùi Giang Đường.

Giang Đường hoàn toàn quên mất cảnh tượng diễn ra như thế nào, dù sao thì, bọn họ tự nhiên cứ như vậy.

Bông hoa trên môi Khương Nghi Dạng bây giờ đã vương vãi khắp trên mặt đất, to có nhỏ có, cả căn phòng đều ngập trong màu hồng.

Rất khó diễn tả được, rất SẮC, rất TÌNH.

Khương Nghi Dạng giờ đây vừa ôn nhu như nước vừa câu dẫn, nàng đưa ngón trỏ nâng cằm Giang Đường lên, cũng nói với Giang Đường: "Cậu còn có thể nhịn được bao lâu?"

- ------------

Góc phiên ngoại nhỏ chút xíu:

Khương Nghi Dạng: Cậu còn có thể nhịn được bao lâu?

Giang Đường: *nuốt nước bọt*

Khương Nghi Dạng: Hửm...?

Giang Đường:......Không nhịn được

Mọi người cho mình xin 1 VOTE nhé >3<