Chương 15

Trong phòng tối om không ánh đèn, tia sáng duy nhất có lẽ là ánh đèn hành lang, hoặc là từ chung cư bên cạnh, hay là đèn đường.

Bất quá vừa vào cửa Giang Đường còn chưa thích ứng kịp, cô cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ là bóng đêm trước mắt. Còn cảm nhận được tim mình thiếu chút nhảy khỏi lòng ngực, thình thịch đập kịch liệt.

"Khương Nghi Dạng," Giang Đường chính mình không nhận ra giọng mình lúc này kì lạ đến mức nào: "Cậu làm gì vậy?"

Giọng cô lạc đi, bên tai "tách" một tiếng, đèn ở huyền quan sáng lên.

Khương Nghi Dạng giờ đây đã buông tay Giang Đường ra, người lúc này đã đi vào nhà, sẵn lấy từ cửa tủ đôi dép cô mang lần trước.

Cho nên hiện tại người này chắc chắn cô nhất định sẽ ở lại sao? Còn không thèm lấy lí do nữa?

Giang Đường còn có thể như thế nào nữa? Khương Nghi Dạng đã nhiệt tình như vậy...

"Ăn no chưa?"

Chờ Giang Đường mang dép vào, Khương Nghi Dạng mới hỏi câu này.

Giang Đường: "Còn có thể."

Khương Nghi Dạng: "Còn có thể là no hay chưa no?"

Giang Đường mỉm cười: "Sao lại hỏi vậy? Cậu thấy tôi ăn nhiều hay ít?"

Khương Nghi Dạng: "Cậu ăn quả thực không nhiều lắm."

Giang Đường than thở: "Này không phải do không thể ăn cay sao, lẩu nhạt có gì ngon đâu," nếu đã nói đến đây, Giang Đường nhịn không được ai oán: "Nước chấm cũng không thế cay, thế này còn ăn gì nữa."

Khương Nghi Dạng khẽ cong môi cười: "Tôi không nghĩ cậu lại nghe lời tôi đến vậy."

Giang Đường đứng hình.

Khương Nghi Dạng bổ sung câu còn thiếu: "Tôi sẽ làm hết khả năng để giúp cậu không ăn cay."

Giang Đường vì thế hỏi: "Vậy cậu đã làm gì?"

Khương Nghi Dạng trên môi vẫn còn ý cười, tư thái của người chiến thắng đáp: "Thật ra cũng không có làm gì," nàng nói: "Trừ việc khuyên cậu tôi còn có thể làm gì?"

Giang Đường bắt đầu nói hươu nói vượn: "Cậu có thể méc với mẹ tôi."

Khương Nghi Dạng bật cười, gật đầu nói: "Cũng có thể."

Giang Đường cắn răng nói tiếp: "Nhưng cậu nghĩ tôi sẽ nghe lời mẹ tôi nói sao?"

Khương Nghi Dạng nói: "Cái này tôi không biết, nhưng dù sao cậu cũng nghe lời tôi nói."

Giang Đường: "......"

A!

Giang Đường tức chết rồi!

Giang Đường nắm tay thành quyền, thanh âm lớn hơn: "Thắng được tôi có phải cậu rất thoải mái không?"

Khương Nghi Dạng cười thành tiếng, vừa nghe thấy liền biết Giang Đường đang nói gì: "Tôi chưa từng nghĩ sẽ cùng cậu tranh luận, nhưng cậu hình như rất thích cãi bướng."

Giang Đường nhẹ hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra.

Quả thực, mỗi lần đều là Khương Nghi Dạng ôn tồn cùng cô nói chuyện, cô lại một hai hậm hực giận dỗi, sau đó lại ngoan cố cãi ngang.

Giang Đường: "Để học nghiên cứu sinh, đều yêu cầu phải có tài ăn nói tốt như vậy sao?"

"Không cần," Khương Nghi Dạng nói: "Nhưng hình như làm tổng giám tòa soạn thì có yêu cầu ăn nói tốt đó."

Giang Đường khóc không ra nước mắt.

Cô không muốn để ý Khương Nghi Dạng nữa, không thèm liếc mắt nhìn nàng liền dậm chân xoay người đi về phía phòng khách, cô liền nghe được tiếng cười của Khương Nghi Dạng.

Giang Đường ngồi phịch lên sô pha, nắm lấy gối tựa lưng, dùng sức đặt lên đùi mình.

Thế nhưng đến khi hòa hoãn tâm tình, cô đột nhiên cảm thấy có gì không đúng.

Cô vì sao không trực tiếp rời đi? Cô như thế nào lại đi vào đây?

Lúc này Khương Nghi Dạng cũng đi tới, Giang Đường cố nghĩ đơn giản nói: "Tôi xem cậu không sao, vậy tôi về nhà đây."

Khương Nghi Dạng lắc đầu: "Không được."

Giang Đường dựa vào sô pha, đưa mắt nhìn Khương Nghi Dạng như muốn nói "Đến đây đi, tôi muốn xem cậu làm thế nào để giữ tôi lại."

"Tôi nghĩ xong rồi," Khương Nghi Dạng vẫn như cũ đắc ý: "Hôm nay là sinh nhật tôi."

Giang Đường: "Cho nên? Cậu sẽ không phải người không có đạo đức đến mức dùng sinh nhật làm cớ để giữ tôi lại chứ?"

Khương Nghi Dạng không thèm giải thích lại mỉm cười: "Cậu thật đáng yêu."

Giang Đường: "Cậu mới đáng yêu á."

Khương Nghi Dạng lúc này mới đem cái cớ mà nàng suy nghĩ cả buổi ra nói: "Nếu hôm nay là sinh nhật tôi, tôi mời cậu ăn tối, đương nhiên không thể để cậu chịu đói," nàng vừa nói vừa chỉ chỉ về phòng bếp: "Tôi nấu cho cậu ăn, muốn không?"

Giang Đường nghi ngờ hỏi: "Cậu có thể nấu sao?"

Khương Nghi Dạng: "Biết một chút."

Giang Đường lúc này bỗng nhớ tới lời mẹ nói ngày đó nên nói: "Cậu không phải sẽ làm món sườn ram giòn đâu nhỉ?"

Khương Nghi Dạng cười: "Giờ này lấy đâu ra sườn ram giòn."

Giang Đường oh một tiếng, cũng đúng.

Khương Nghi Dạng: "Nhưng nếu cậu muốn ăn, tôi có thể làm."

"Không cần đâu đại tiểu thư," giọng Giang Đường bắt đầu trở nên kì quái: "Được Khương đại tiểu thư nấu cho ăn tôi vạn phần vinh hạnh, như thế nào còn không biết xấu hổ đi chọn món chứ."

Khương Nghi Dạng nói: "Vậy nấu cho cậu một chén mì trường thọ."

Giang Đường rốt cuộc cũng nở nụ cười, nhưng cô vẫn cường điệu nói: "Hôm nay không phải sinh nhật của tôi."

Khương Nghi Dạng nói: "Từ khi học đại học, mỗi năm đến sinh nhật tôi đều tự làm mì trường thọ cho mình, một người ăn."

Giang Đường nghẹn lại, người này như nào lại đáng thương như vậy.

Giang Đường nhỏ giọng: "Tôi cũng không nói là không ăn," cô nghĩ nghĩ rồi nói thêm: "Vậy hôm nay tôi ăn cùng cậu."

Khương Nghi Dạng: "Được."

Nói xong nàng liền xoay người đi vào phòng bếp.

Ở trên ghế sô pha trầm mặc vài phút, Giang Đường cảm thấy việc này có gì sai sai, cô như thế nào lại bị Khương Nghi Dạng dắt mũi nữa rồi.

Tuy rằng chuyện này một phần là do cô tự nguyện, nhưng vẫn không thích hợp a, cô muốn kip thời thoát thân.

Ý chí thoát thân như thế nào không biết, nhưng giờ đây cô đang chăm chú vào app đặt bánh sinh nhật cho Khương Nghi Dạng.

Cô chính là xem Khương Nghi Dạng đáng thương, nàng đã cất công nấu mì trường thọ, vậy vì bánh kem cô sẽ mua.

Bởi vì Khương Nghi Dạng hoàn toàn không biết gì, nên Giang Đường chọn bánh từ khẩu vị đến ngoại hình đều theo ý mình, thuận tiện dặn chủ quán viết câu chúc lên bánh.

Không viết gì khác, một câu đơn giản "Dạng Dạng đại tiểu thư sinh nhật vui vẻ!"

Cất điện thoại xong, Giang Đường ngửi thấy hương thơm từ phòng bếp truyền ra, khi đi qua, cô thấy Khương Nghi Dạng một tay đút túi một tay chiên trứng gà.

Lại đến gần hơn chút, thuận tiện đi mạnh hơn muốn cho Khương Nghi Dạng biết cô đang ở sau.

Khương Nghi Dạng quả nhiên nhìn thấy cô, nàng nói: "Rất nhanh thôi."

Giang Đường cười cười: "Một tay đút túi chiên trứng sẽ ngon hơn sao?"

Khương Nghi Dạng không đáp lời cô, nhưng lấy tay từ túi ra.

Giang Đường lại nói: "Tôi muốn ăn trứng lòng đào."

Khương Nghi Dạng gật đầu: "Được."

Giang Đường nhìn lướt qua, thấy bên cạnh còn có rau xanh đã chế biến xong.

Căn cứ vào mức độ quen thuộc nhà bếp của Khương Nghi Dạng, còn thấy nàng cầm đũa thuần thục đảo đồ ăn, Giang Đường thoáng đoán được trù nghệ nấu nướng của người này không chỉ ở mức biết một chút.

Quả thực có nghe nói, đi nước ngoài du học, hoặc nhiều hoặc ít đều phải tự biết nấu nướng, cho nên đối với trù nghệ nấu nướng của Khương Nghi Dạng, Giang Đường không nghi ngờ gì.

Lúc này Khương Nghi Dạng đứng một bên nấu ăn, Giang Đường đứng bên cạnh dựa vào cửa tủ, trạng thái hiện giờ cực kì giống lần trước Khương Nghi Dạng nhìn mẹ cô nấu cơm.

Bất quá có điểm không giống nhau, nàng và mẹ cô là vừa nói vừa cười.

"Khương Nghi Dạng."

Giang Đường cuối cùng không nhịn được đánh vỡ trầm mặc.

Khương Nghi Dạng không quay đầu sang, trả lời cô: "Hửm?"

Giang Đường sờ sờ mũi: "Tôi có phải chưa nói lời xin lỗi với cậu không."

Khương Nghi Dạng như cũ không quay đầu lại: "Vì sao?"

Giang Đường: "Lúc trước khi từ nhà Tiểu Nhã dọn đi, tôi hình như đã nói lời không tốt với cậu."

"Chuyện này sao," Khương Nghi Dạng nhìn như không để bụng: "Tôi không để ý."

Giang Đường tằng hắng, lại nói: "Tuy rằng chắc cậu thấy được, nhưng tôi vẫn phải nói một chút, tôi không có chán ghét cậu."

Nụ cười lại xuất hiện trên gương mặt Khương Nghi Dạng, Giang Đường đứng bên nhìn đến rõ ràng.

Tiện lúc, bên dưới vài sợi tóc như ẩn như hiện cô còn thấy con cá nhỏ trên tai Khương Nghi Dạng.

Khương Nghi Dạng nói: "Không chán ghét là tốt rồi."

Nếu đã nói, Giang Đường liền đơn giản đem sự việc hôm đó nói rõ ràng với nàng, Giang Đường dựa vào kí ức chỗ nhớ chỗ không đem nội tâm của mình lúc đó nói với nàng, cái gì có thể nói đều nói hết cho Khương Nghi Dạng.

Cũng cường cường điệu điệu, nói cô lúc đó không có để ý là Khương Nghi Dạng đi đến, cũng nói khi đó ai lại gần cô đều sẽ mắng.

Toàn bộ quá trình Khương Nghi Dạng đều không nói, chỉ lắng nghe, chờ Giang Đường nói xong, nàng gật đầu ừ một tiếng, nói: "Có thể ăn rồi."

Giang Đường: "......Oh."

Việc này rốt cuộc cũng chấm dứt được, Giang Đường trong lòng thoáng thả lỏng nhẹ nhõm hơn chút.

Vừa lúc xoay người ra, bánh kem mà Giang Đường mua cũng đã tới.

Cô không cố tình tạo bất ngờ cho nàng, cho nên cũng không thu được biểu cảm kinh ngạc của Khương Nghi Dạng.

Cô chỉ nói: "Nhàn rỗi nhàm chán liền mua cho cậu cái bánh kem."

Khương Nghi Dạng cũng đơn giản đáp lại: "Cảm ơn."

Khách đến nhà đói bụng, Khương Nghi Dạng dường như chỉ là bồi cô ăn mì, nàng múc cho Giang Đường một tô mì lớn, còn nàng chỉ một chén nhỏ.

Nói cho cùng, các nàng hôm nay chỉ lần nữa gặp lại sau bốn lần tình cờ gặp mặt, nhưng trạng thái ở chung của cả hai dường như không có xa cách.

Rõ ràng đoạn thời gian trước kia cũng không phải rất quen thuộc, như bây giờ, phảng phất đã nhiều năm không gặp, tích cực mà nói, bầu không khí của hai người hòa hợp đến mức có thể không nói lời nào cũng không thấy xấu hổ, nhưng nghĩ kĩ một chút, nếu sau hôm nay hai người không bao giờ liên lạc nữa thì cũng rất bình thường.

Biểu cảm Khương Nghi Dạng nhàn nhạt, bất quá nàng không biết Giang Đường ngoài đói bụng ra thì vẫn còn suy nghĩ khác, đồ ăn của nàng làm thật sự giống vị đồ ăn mẹ cô.

Vừa ăn xong, Giang Đường liền nhận được sự quan tâm đến từ Trương Hân.

Trương Hân: Còn chưa tới nhà sao?

Giang Đường lúc này mới nhớ, Trương Hân dặn cô đến nhà thì nhắn cô ấy một tiếng.

Giang Đường vì thế nói: Đến rồi

Trương Hân: Khương lão sư khỏe không? Cậu đưa cô ấy về à?

Giang Đường: Đúng vậy

Trương Hân: Cậu cũng hài hước thật, tớ lần đầu tiên thấy người khác giúp cậu chắn rượu đấy, như thế nào ở trước mặt Khương lão sư lại thụ thế kia?

Giang Đường: ?

Giang Đường: Thụ cái đầu cậu

Trương Hân: Còn ngoan nữa chứ, kêu cậu không được ăn cay cậu liền không ăn cay

Giang Đường: Không nghe lời cô ấy sẽ méc mẹ tớ

Giang Đường: Mẹ mà biết ngày mai bà ấy sẽ lên đây gϊếŧ tớ

Trương Hân: Là dì nhỏ của cậu thật sao?

Giang Đường: Còn không phải sao?

Trương Hân: Không phải cái gì chứ

Trương Hân: Nếu không cậu hỏi thăm giúp tớ đi, hỏi xu hướng tính dục của Khương lão sư á?

Trương Hân: Cậu xem hôm nay cô ấy như vậy, thực sự rất hợp gu của lão nương

Trương Hân: Cậu nghĩ có khả năng không?

Giang Đường len lén nhìn Khương Nghi Dạng: Cậu muốn biết cái này làm gì?

Trương Hân: Ai da là tò mò mà

Trương Hân: Cậu không hiếu kì sao?

Giang Đường: Không hiếu kì

Trương Hân: Vậy cậu thõa mãn lòng hiếu kì của tớ đi được không?

Trương Hân: Tớ tò mò quá

Giang Đường: Tớ làm thế nào hỏi được? Sao cậu không tự mình hỏi đi?

Trương Hân: Tớ không dám

Giang Đường: Vậy sao tớ lại dám?

Trương Hân: Thôi được rồi

Trương Hân: Tại tớ cho rằng quan hệ hai người rất tốt

Giang Đường: Không có

Giang Đường suy nghĩ một chút, vẫn hỏi một câu: Cậu sẽ không thích cô ấy phải không?

Trương Hân: Đúng là có thích

Trương Hân: Bất quá không phải loại thích kia

Trương Hân: Tớ không dám không dám

Giang Đường nhìn ba dòng tin nhắn này, trong lòng đột nhiên có loại cảm giác "Vậy là tốt rồi."

Để di dộng xuống, Khương Nghi Dạng đã đem chén đũa đặt sang một bên, Giang Đường giống như biết ý nàng, phối hợp kéo bánh kem lại gần.

"Tự mình ăn mì trường thọ, còn bánh kem thì sao?" Giang Đường vừa mở bánh vừa hỏi

Khương Nghi Dạng nói: "Đã lâu không ăn."

Giang Đường: "Cậu nói như vậy, giống như mấy năm qua thật sự rất thảm."

Khương Nghi Dạng không có trả lời, chỉ cười cười.

Bánh kem nhanh chóng được bày ra, Giang Đường tinh ý đẩy nó về phía Khương Nghi Dạng, hỏi: "Tắt đèn thổi nến được không?"

Khương Nghi Dạng nhìn những thứ trước mắt, nàng do dự một chút: "Cậu sẽ hát chúc mừng cho tôi sao?"

Giang Đường a một tiếng: "Có thể."

Khương Nghi Dạng không có ý kiến, thuận tay lấy những ngọn nến số ra. Giang Đường mua số 1, 2, 6, và 8, ngụ ý muốn cho Khương Nghi Dạng lựa chọn con số "18" một lần.

Nhưng Khương Nghi Dạng không quan tâm đến nó, dứt khoát cầm số 26 cắm lên.

Giang Đường châm nến, Khương Nghi Dạng liền đi tắt đèn.

Xung quanh lập tức tối sầm xuống, chỉ có thể thấy ngọn lửa bập bùng cháy trên số 26.

Đừng nói là Khương Nghi Dạng, chính Giang Đường cũng nhiều năm không mừng sinh nhật, cô từ lúc tốt nghiệp đến bây giờ đều thường xuyên bận rộn công tác, vài năm ngày sinh nhật cũng không ở thành phố A, chỉ đơn giản được phần mềm nhắc nhở sinh nhật một cái.

Mì trường thọ cùng bánh sinh nhật đối với cô mà nói là chuyện thời cao trung.

Nhưng không giống Khương Nghi Dạng.

Tuy Giang Đường và mẹ hay cãi nhau, nhưng tình cảm hai người rất tốt, cô và mẹ không thể không có nhau.

Cho nên khi Giang Đường biết được quan hệ trong gia đình Khương Nghi Dạng, biết được nàng không có mì trường thọ không có bánh kem thì rất đau lòng, nghe ba mẹ nàng ly hôn cũng đau lòng, nghe mẹ nàng tặng quà có lệ cũng đau lòng.

Nếu cô là Khương Nghi Dạng, thật sự rất cô đơn.

Suy nghĩ bay xa, Khương Nghi Dạng muốn đem đèn mở lại, nhưng lúc nàng sắp đứng lên, Giang Đường đột nhiên nắm lấy cổ tay của nàng.

"Khương Nghi Dạng." Giang Đường gọi nàng.

Khương Nghi Dạng: "Làm sao vậy?"

Giang Đường nuốt nuốt nước bọt, kỳ thực cô vốn định nói "Tôi cùng cậu mừng sinh nhật cậu vui vẻ sao?"

Nhưng lời đến miệng lại không nói ra được.

Hình như không thích hợp lắm.

Giang Đường chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn nàng đang chờ cô nói chuyện, giọng cô có hơi lạc đi.

"Tôi có thể hỏi cậu một chuyện không?" Giang Đường hỏi.

Khương Nghi Dạng cũng chớp chớp mắt, ngọn nến trên bàn vẫn đang cháy sáng, phản chíu trong mắt nàng.

Nàng nói: "Cậu hỏi đi."

Bầu không khí như vậy, tựa hồ thích hợp để nói một số chuyện mà lúc sáng choang khó thể nói được.

Giang Đường thoáng cái cũng nhớ tới lời Trương Hân nói.

Kỳ thực đối với Khương Nghi Dạng, Giang Đường cũng rất tò mò về xu hướng tính dục của nàng.

Giang Đường suy nghĩ một chút, rào trước đón sau mà nói: "Cậu có thể không trả lời."

Nhưng Khương Nghi Dạng lại nói: "Tôi sẽ trả lời."

Giang Đường tim như đập nhanh hơn, trong miệng phảng phất từng câu chữ như quyết định sinh tử của cô.

Cô hỏi: "Kia, cậu là cong sao?"

- ------------

Góc phiên ngoại nhỏ chút xíu:

Giang Đường: Cậu là cong sao?

Khương Nghi Dạng: *đóng cửa, tắt đèn*

Giang Đường: Cậu...cậu làm gì vậy? ⊙﹏⊙

Khương Nghi Dạng: Trả lời cậu

Mọi người cho mình xin 1 VOTE nhé >3<