Chương 50: Cuối cùng em cũng bảo vệ được anh rồi !!!

Thấy ông ta cầm súng có vẻ sắp gây nguy hiểm cho anh, ngay lập tức anh nói nhỏ qua bộ đàm ra lệnh bắn bay khẩu súng trên tay hắn ra.

Súng đã mất, hắn lâm vào thế bị động không thể kháng cự được nữa. Ông ta cười như kẻ điên cầm chiếc vali ném ra ngoài cửa sổ. Cả đời ông ta làm việc xưa nay chưa từng sai sót gì vậy mà đối với anh ông ta cũng chỉ là bại tướng.

Không còn cách khác, ông ta lấy tay bưng mặt cười như mếu máo nửa điên nửa khùng hét toáng lên.

" Haha....tao xưa nay chưa từng thua ai....vậy mà.... mày là thá gì chứ......tao dĩ nhiên sẽ không chịu chết một mình đâu !" ông ta vừa mơ hồ chỉ tay về phía anh đang tiến tới.

Lần này anh dừng lại, chỉa súng vào mặt hắn nham hiểm nói " Vậy thì chính ta sẽ gϊếŧ ông "

" Haha..." ông ta cười như kẻ bệnh hoạn.

Cô được gỡ bỏ chiếc áo bom ra khỏi cơ thể thì người của anh ném ra ngoài cửa sổ thật xa. Tiếng bom nổ làm cô ù cả tai nhưng cô lại còn lo lắng cho anh hơn.

Tô Thiết Lâm giấu trong người hắn một khẩu súng, cô nhìn thấy hắn từ từ rút nó ra khỏi túi quần giơ lên phía người cô yêu định bóp cò.

Những tưởng hắn sẽ chịu thua trước nòng súng của mình mà anh mất cảnh giác với món đồ trong người hắn. Có lẽ anh với hắn bắt buộc phải kẻ sống người chết một mất một còn.

" Vậy thì mày phải chết cùng tao !" Hắn nói xong tay dần lê cò bóp mạnh.

Anh cảm tưởng như thời gian đang từ từ chậm lại, có thể anh sẽ chết nhưng liệu còn cô. Người anh yêu thì sao? Anh vẫn muốn sống để bảo vệ cô, anh không an tâm giao cô cho kẻ nào cả !

Không phải ! Người đứng trước mặt anh là cô, hắn đã nổ súng còn người bị trúng đạn là cô chứ không phải anh. Anh dần mở to mắt nhìn cô từ từ nghiêng người mà dần ngã xuống đất.

Ngay lập tức anh lao tới đỡ lấy cô, cô toát mồ hôi mặt tái mét nhìn anh đầy an tâm. Anh đau lòng nhưng cố kìm nén, ánh mắt đầy gân đỏ dán lên người đàn ông trước mặt đã làm hại cô.

Anh không muốn cho cô nhìn thấy mình xả súng, anh đưa đôi tay thô che đi đôi mắt trong sáng của cô rồi dần đưa súng bắn vào hắn.

Bùm......Bùm......một viên trúng ngay lòng bàn tay hắn, hắn ngỡ ngàng rơi ngay khẩu súng đang cầm trên tay. Anh bắn vào bụng hắn, bắn vào chân hắn làm hắn đau đớn nghiệt ngã mà khuỵa dần xuống đất.

Bóng dáng anh cầm súng dần mờ nhạt trong đôi mắt hắn, Tô Thiết Lâm từ từ lịm vào trong bóng tối. Cuối cùng kẻ thua cuộc vốn dĩ cũng chỉ là kẻ thua cuộc, hắn muốn thắng nhưng lại làm việc sai cách để rồi thứ đánh đổi là cuộc sống.

Xong, anh vứt khẩu súng trên tay cúi xuống nhìn cô. Cảnh cô thoi thóp tranh giật sự sống mà trong khi anh đang bất lực thật là đau đớn khó chịu. Nhìn cô đau nấc lên từng hồi mà anh không thể làm gì, giá như người đó là anh đi thì tốt biết mấy !

Anh đưa tay lên sờ đôi má ửng đỏ của cô mà lòng quặn thắt, nước mắt cô từ từ lăn dài vì đau đớn xen lẫn sự mãn nguyện. Cuối cùng cô cũng bảo vệ được anh rồi, cô có chết cũng không hối tiếc.

Nước mắt từ từ nhỏ xuống, đây là lần đầu tiên anh khóc vì một người. Anh cầm tay cô giọng run lên từng hồi nói " Em là đồ đại ngốc, đồ đầu gỗ. Bao giờ não em mới dãn ra được đây !"

Máu cô rỉ đỏ cả nền áo trắng, nước mắt cô dần tuôn trào. Bây giờ cô không muốn chết một chút nào cả, cô vẫn muốn được yêu anh tiếp. Có lẽ cô tham lam nhưng cô vẫn không thể nào từ bỏ.

" Ừ thì em ngốc, nhưng em bảo vệ được anh rồi... thủ tướng. Anh an toàn là em an tâm rồi !" cô đau đớn thở hổn hển nói tiếp " Thủ tướng, hình như em sắp chết rồi thì phải. " vừa nói cô vừa khóc.

Anh run rẩy cầm tay cô áp lên má mình giọng cố gắng ấm áp nói " Không, em không thể chết được. Anh không cho phép, chúng ta chỉ còn một tháng nữa thôi mà...." anh không kìm được nước mắt.

Cảnh sát ập tới đưa Tô Thiết Lâm đi, xe cấp cứu tới sau vào thu dọn và đưa người bị thương đi cấp cứu.

Cô cười hạnh phúc nói với anh " Cuộc đời Nhạc Lâm Lâm em gặp được anh coi như là phúc phận...... Thủ tướng ! em yêu anh." tay cô dần rơi khỏi má anh làm anh ngỡ ngàng hoảng sợ.

Anh cố sức kìm nén sự sợ hãi bế cô lên xe cấp cứu. Mắt cô dần lim dim lại, cô thật muốn ngủ quá. Nếu không gặp lại anh nữa thì sao ?

Anh mặc cho bác sĩ làm việc cứ ngồi giữ lấy tay cô lặng thầm cầu nguyện. Cô là tất cả của anh, làm sao anh có thể sống mà không có cô được.

" Nhạc Lâm Lâm, chúng ta còn cưới nhau nữa...em tuyệt đối không được ngủ. " anh cầm tay cô dựa đầu mình vào, nước mắt sợ hãi không làm chủ được dần dần lê xuống tay cô.

Có cảm giác thật bi thương, anh ước người đứng trước mũi súng đó là anh. Lần này cũng do anh mà cô bị cuốn vào những chuyện không đáng có. Tất cả là lỗi của anh !

..........

Like cho Lâm Lâm nhà ta tai qua nạn khỏi nào các chế. Có mấy bác hỏi tui sao ra muộn, lý do là tui dạo này ốm với lịch học chồng chất.

Đi học mà toàn ngủ thoi các bác ạ. Xin ý kiến, chương này buồn chứ không ngọt 🙆🙆🙆