Chương 11: Đánh bom

Lòng anh chợt thấy hụt hẫng, hô hấp có chút có khăn. Anh như muốn nói gì đó với cô nhưng lại chẳng biết nói như thế nào.

Anh lê bước dần dần.

" Bùm " tiếng phát nổ lớn trong hầm để xe. Đất đá sụp đổ, bụi bặm phủ kín xung quanh. Một màn bóng tối bao phủ toàn bộ. Một quả bom như phá hủy toàn bộ mọi thứ. Cửa ra vào bị chặn lại, đám cận vệ hốt hoảng tìm kiếm thủ tướng.

Cô nằm trong đống đá vụn bao phủ màn bụi. Đầu cô bị chảy máu, da bị xây xát nhẹ. Cô cố gắng gạt đống đá trên cơ thể, cô nhìn xung quanh đều là một đống đổ nát.

Thủ tướng đại nhân đâu rồi. Cô nhìn nhìn xung quanh trong lòng cảm thấy lo lắng.

Có phải là cô đã hại anh. Nếu cô không trả cái áo này thì cũng không mang tới phiền phức cho anh.

Cô nhìn thấy anh rồi, anh nằm bất động một góc một tảng đá đè lên chân anh. Cô hốt hoảng cố chạy tới chỗ anh, tay sờ má anh, tay lay người anh, miệng không ngừng gọi

" Thủ tướng đại nhân anh tỉnh dậy đi..... Mau tỉnh dậy đi.....xin ngài"

Cô cố gắng kéo tảng đá ra khỏi chân anh, nhưng nó quá lớn cô mất nhiều sức lực đẩy mãi nó mới chịu nhíc ra.

Nước mắt cô không tự chủ mà rơi xuống, miệng không ngừng gọi anh

" Thủ tướng mau tỉnh dậy....chúng ta phải ra khỏi đây....tại tôi mà anh gặp nguy hiểm...xin lỗi anh... đều là tại tôi"

Mắt anh dần mở ra, anh mờ ảo cố nhìn rõ cô gái trước mặt. Anh chưa chết sao, chính cô gái này đã gọi anh dậy sao?

Đất đá tiếp tục đổ, lửa, khói mù mịt, bụi bặm lấn át không khí. Cô lại nhìn trúng một quả bom đang đếm từng giờ, chỉ còn 10s cuối cùng.

" Thủ tướng đây mau, chúng ta không còn thời gian nữa, anh mau dậy đi"

Còn 2s, nó sắp nổ. Cô lao vào ôm chặt lấy cơ thể anh. " Bùm " Đất đá đổ xuống cơ thể cô. Mắt cô dần nhắm lại, cô hết sức rồi, tay chân đều bủn rủn không còn sức lực. Cô lăn ra khỏi người anh nằm bất động.

Anh tỉnh dậy nhìn thấy cô gái lấy thân đỡ đã giúp anh, trái tim anh vừa cảm thấy ấm áp lại vừa cảm thấy đau nhói. Hai tay tay đặt lên má cô miệng lẩm bẩm

" Nhạc Lâm Lâm.....Lâm Lâm....."

Anh gắng gượng bế cô lên đi từ từ mò tìm lối thoát.

" Có ai không, cứu chúng tôi "

Thời sự đã đưa tin" thủ tướng bị đánh bom hiện chưa được tìm thấy. Cả nước hãy cầu nguyện cho ngài thủ tướng"

Ở một nơi nào đó còn có kẻ đang đắc ý, muốn thủ tướng mãi mãi không được tìm thấy.

......

Anh bế cô đi mãi đi mãi không có lối ra. Anh cởϊ áσ ra trải sẵn rồi đặt cô nằm lên đó. Lòng anh rối bời tay chân luống cuống, trong cuộc đời này chưa bao giờ anh lại sợ hãi như vậy.

Có một chút ánh sáng, anh lò mò tìm kiếm. Đống đổ nát che mất lối ra. Tay anh gạt bỏ đất đá, đào bới, đẳy đá đến chảy máu.

" Cứu tôi với, mau tới cứu mạng, ở đây có người "

Cứu hộ nghe thấy tiếng cầu cứu, tới đào đất đá cứu người. Anh chạy lại ôm lấy cô

" Lâm Lâm cô cố lên.....chúng ta sắp được cứu rồi."

Cơ thể cô sao lại nóng đến vậy, chẳng khác gì cục than cả. Anh sờ trán cô, trán cô nóng quá. Mắt cô mở dần dần miệng nhỏ không ngừng lẩm bẩm " thủ tướng...tôi khó chịu quá .... Tôi muốn ngủ.... muốn ngủ quá"

" Không được ngủ....tôi không cho phép cô ngủ....cố gắng lên chúng ta sắp được cứu rồi. Tôi sẽ đưa cô tới bệnh viện."

" Ngủ.... hức hức..... muốn ngủ"

Anh ôm chặt lấy cô lòng như ngồi trên đống lửa. Cứu hộ và cận vệ đã bỏ hết đá liền lao vào cứu thủ tướng đại nhân. Hàn trợ lý hoảng hốt chạy vào lại nhìn thấy anh bế cô chạy ra ngoài.