Chương 37: Dành Tất Cả Cho Anh (5)

Cô giáo ơi, chỉ còn ba giờ nữa thôi, em sẽ chào đón sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của mình. Nếu lúc này phải viết cho cô một lá thư, em nhất định sẽ viết thế này:

"Cô giáo kính mến!

Sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của em sắp đến rồi, nên nhân đây em cũng muốn tâm sự với cô vài điều. Thật ra em cũng không có gì hay để kể, chỉ là, từng ngày trôi qua, em càng ngày càng trưởng thành. Mà trong những năm tháng ấy, em đã đem lòng yêu một người.

Yêu thương một người vốn không phải là điều mà em hằng mong muốn. Em biết cô đã đoán được người em yêu là ai. Chuyện này tệ lắm, đúng không cô?

Cô giáo ơi, nếu cô định hỏi em khái niệm và lý luận thế nào là yêu một người, thì em thật lòng xin lỗi, lần này, em thật sự không biết gì cả. Em chỉ biết rằng, em muốn trao cho anh ấy tất cả.

Suỵt, cô giáo ơi, đây là một bí mật đấy.

Thâm Tuyết."

Bởi vì đây là một bí mật, cho nên, cô giáo ơi, em chỉ có thể giấu lá thư này vào tận sâu đáy lòng mình mà thôi.

Tô Thâm Tuyết đứng trước tấm gương soi toàn thân, trên người là chiếc váy dạ hội thứ ba trong số năm bộ trang phục đã được chuẩn bị cho ngày hôm nay.

Đó là một bộ trang phục được phối hai màu đen trắng vô cùng kinh điển, phần thân trên ôm sát người, tay áo dài khoét vai màu đen, chân váy đuôi cá dài chấm đất màu trắng bên dưới. Tóc mái của cô được vuốt ngược lên bằng keo xịt tóc, chiếc kẹp bươm bướm màu trắng cài lên phần tóc giữa đầu, kết hợp với hai bên tóc mai uốn lọn xoăn và một búi tóc buộc thấp sau gáy. Đôi môi cô được tô điểm bằng lớp son màu đỏ thẫm mà cô rất ít dùng, đánh mắt và tạo khối một chút, phối với ba sợi dây chuyền ngọc trai đen trên xương quai xanh. Rốt cuộc hình ảnh phản chiếu của cô trong gương cũng đã chút sắc thái của một cô gái hai mươi bảy tuổi.

Ekip xây dựng hình ảnh của cô tạo nên phong cách này vào đúng dịp sinh nhật, chính là để nhắn gửi tới người dân Goran một thông điệp: Nữ hoàng của mọi người đã là một người phụ nữ trưởng thành rồi.

Nét thần bí ẩn hiện trong vẻ ngượng ngập chính là hiệu ứng mà ekip xây dựng hình ảnh của cô muốn đạt được.

Hình ảnh của cô trong gương lúc này phải tốn đến ba mươi ngày mới hoàn thành, từ vải may váy dạ hội đến kiểu tóc, trang sức, trong đó phải kể đến quá trình tranh luận không ngừng trong suốt một tuần lễ.

Mãi cho đến mấy phút trước, dáng vẻ của tất cả mọi người mới thả lỏng, chỉ mong được bật Champagne ăn mừng ngay cho thỏa.

Hiển nhiên, hình tượng này đã đạt được hiệu quả mà họ mong muốn.

À đúng rồi, còn thiếu tấm mạng che mặt.

Bọn họ đã mất biết bao thời gian công sức, dùng biết bao nhiêu mỹ phẩm mới có thể khiến gương mặt không hề ăn ảnh của Nữ hoàng trở nên sắc sảo góc cạnh như hiện tại. Tuy nhiên, Nữ hoàng lại không hợp với phong cách trang điểm đậm, nên một tấm mạng che mặt có thể giúp che đi khuyết điểm này trên mặt cô.

Nghĩ vậy, cả đám tức thì túa ra như đàn ong vỡ tổ, đi tìm mạng che mặt.

Còn tám phút nữa là đến chín giờ đêm. Màn hình LED khổng lồ được chia thành hai mươi bốn ô vuông, mỗi màn ảnh nhỏ đều đang phát sóng trực tiếp toàn cảnh lâu đài Charlotte.

Mấy nghìn quan khách được mời đến dự tiệc sinh nhật của Nữ hoàng được chia thành ba nhóm chính.

Nhóm quan khách đầu tiên có số lượng khoảng 600 người, đều là những người tự bỏ tiền túi ra để mua vé tham dự. Mức giá của loại vé tham dự này cũng không rẻ chút nào, dao động từ một trăm ngàn đô la đến gần nửa triệu đô la, cứ mỗi một trăm ngàn đô la chênh lệch lại là một hạng vé khác nhau. Hạng vé thấp nhất không có chỗ ngồi và chỉ được hoạt động trong một phạm vi hẹp. Trong khi hạng vé cao nhất có thể có một vị trí ngồi và hoạt động trong phạm vi rộng.

Đa số những người bỏ tiền mua vé đều là thương nhân, có người là dân bản địa của Goran, cũng có người đến từ các nơi khác trên thế giới.

Họ đều là những người cần cơ hội để xuất đầu lộ diện trong những sự kiện trang trọng đẳng cấp, từ đó nâng cao bộ mặt của công ty, thể hiện rằng: Bọn tôi không phải là mấy kẻ nhà giàu mới nổi đâu đấy. Nhóm khách này là những người đến lâu đài Charlotte sớm nhất, được tiếp đãi bởi điều phối viên cao cấp của Hoàng gia.

Nhóm quan khách thứ hai được sắp xếp nhập tiệc vào khung giờ từ bảy giờ rưỡi đến tám giờ rưỡi, với số lượng chừng ba trăm năm mươi người. Những người này đều đến từ các công ty hợp tác làm ăn lâu năm với Hoàng gia, CEO đứng đầu các trung tâm mua sắm và giải trí lớn, nghị sĩ có cấp bậc tương đối cao, nhà văn, họa sĩ hoặc các nhà soạn nhạc cổ điển.

Nhóm khách này được đi trên thảm đỏ dẫn vào tiệc sinh nhật. Nhóm nhϊếp ảnh của Hoàng gia sẽ chú ý quay cận cảnh họ.

Nhóm quan khách thứ ba chỉ gồm năm mươi người, được sắp xếp nhập tiệc vào lúc chín giờ.

Nhóm khách này gồm các chính khách nước ngoài, thành viên Hoàng gia, cũng có một số lao động bình dân mọi tầng lớp ở Goran. Khi nhóm khách thứ ba này nhập tiệc, Nữ hoàng cần phải đến tận nơi để nhận hành lễ và bắt tay.

Utah Tụng Hương cũng thuộc nhóm khách thứ ba này.

Tô Thâm Tuyết nhìn hình bóng mình trong gương, quay mặt sang chỗ khác, chốc chốc lại không nhịn được liếc mắt về phía gương thêm lần nữa. Cô vẫn chưa quen với hình ảnh mới của mình, không biết Utah Tụng Hương có quen không nữa.

Còn nữa, cổ áo của phần thân trên hơi hở hang quá, lại còn thêm kiểu dáng bó sát này… Xem ra lộ hết cả rồi.

Trong lúc cô còn đang bối rối, mấy chữ "cô nàng ngực khủng" bất chợt hiện lên trong đầu. Dù biết rõ anh không thể nào xuất hiện ở đây được, nhưng cô vẫn bất giác dùng tay che ngực lại. Đêm đó, bất chấp sự phản đối của cô, anh cứ không

ngừng kể mấy câu chuyện đêm khuya có chút "cảm xúc" kia, trong đó, "cô nàng ngực khủng" xuất hiện không dưới mười lần. Nghĩ đến đây, cô lại áp hai tay lên má. Cả gương mặt cũng nóng bừng lên rồi.

Kể từ đêm hôm đó, ngoài mấy lần nói chuyện với anh qua điện thoại, hai người chưa hề gặp lại nhau. Thông qua tin tức thời sự, Tô Thâm Tuyết biết, dạo gần đây anh đang bận rộn chuẩn bị cho chuyến công du nước ngoài vào mùa Xuân của mình.

Vào sáu giờ tối mai, anh sẽ ngồi chuyên cơ của Thủ tướng để đến nước Nga, bắt đầu hành trình. Đi cùng anh chuyến này còn có mấy trăm chủ doanh nghiệp Goran.

Lần cuối cùng Tô Thâm Tuyết và Utah Tụng Hương nói chuyện là vào tám tiếng trước. Khi đó, cô đang dùng bữa trưa với mấy người dân Goran bản địa.

Trong điện thoại, anh thông báo tối nay sẽ nghỉ lại Cung điện Jose, còn nói mấy lời khá lộ liễu như: "Trước khi xuất ngoại, ngài Thủ tướng muốn được ‘no bụng’ trước đã."

Đối với câu nói này, cô chỉ vờ như không hiểu, dù khuôn mặt lại đỏ bừng lên.

"Thâm Tuyết."

"Hả?"

"Cô nàng ngực khủng."

"Khốn kiếp." Cô thoáng sửng sốt rồi mắng khẽ.

Sau khi cúp điện thoại, cô thừ người mất một lúc. Lúc quay đầu sang, cô bắt gặp nụ cười tươi rói híp cả mắt của một bà lão. Bà cụ cười nói: "Là điện thoại của ngài Thủ tướng đấy à? Lúc còn trẻ tôi cũng giống như người vậy, ông nhà tôi chỉ trêu một chút thôi là mặt tôi đã đỏ bừng lên rồi."

Mà lúc này đây, mặt cô cũng đang đỏ ửng lên.

Tấm mạng che mặt màu ngọc trai che khuất gương mặt đỏ hồng của cô. Chiều dài của tấm mạng vừa chạm đến chóp mũi. Thông qua lớp mạng che, thứ duy nhất cô nhìn thấy chính là mái vòm màu vàng và thảm đỏ trải dài vô tận.

Chín giờ đúng, Tô Thâm Tuyết đứng ở một đầu thảm đỏ.

Những người xuất hiện đầu tiên là mười lao động phổ thông thuộc đủ mọi ngành nghề của Goran. Nam giới thì khom lưng bốn mươi lăm độ bắt tay Nữ hoàng, phụ nữ thì nhún gối hành lễ. Trong đó có một phụ nữ chừng năm mươi tuổi còn căng thẳng đến mức đang hành lễ thì suýt ngã nhào ra đất, may mà có Nữ hoàng kéo lại. Ống kính truyền hình cũng kịp thời ghi lại cảnh tượng đáng yêu này.

Sau đó, thảm đỏ cũng nghênh đón nhóm khách thứ hai, trong số đó cũng có vài gương mặt quen thuộc. Từ đầu đến cuối, nụ cười mỉm trên môi cô không mảy may thay đổi.



Trong số những gương mặt này, không ít kẻ đã từng cười nhạo cô. Mặc kệ họ có từng giễu cợt cô hay không, nhưng lúc này đây, họ đều phải gọi cô một tiếng "Nữ hoàng" vô cùng thành kính.

Hai vợ chồng Tô Văn Hãn nắm tay nhau xuất hiện, bên cạnh còn có một cậu thiếu niên thắt nơ màu xanh nhạt, cũng chính là em trai cô.

Cha cô ôm lấy cô, nói một câu "Thâm Tuyết, sinh nhật vui vẻ" vô cùng ra dáng, ngay cả vợ ông ta cũng tỏ vẻ như một người mẹ hiền từ đích thực, nói rằng gian phòng trước kia của cô vẫn được người giúp việc quét dọn mỗi ngày, nói rằng, con yêu, mỗi lần bước vào phòng con, dì cảm thấy như mới hôm qua thôi con vẫn còn ở đây.

Trong khi đó, cậu thiếu niên thắt nơ màu xanh nhạt chỉ lễ phép chào cô một tiếng "Nữ hoàng."

Em trai đã đến, nhưng vẫn còn một em gái nữa đấy.

Tô Văn Hãn đã bao trọn toàn bộ các màn hình quảng cáo tại Quảng trường New York. Cứ mỗi mười phút, hàng nghìn màn hình phát sóng đều sẽ phát lặp đi lặp lại hình ảnh Nữ hoàng thổi tắt nến sinh nhật lúc mười hai giờ.

Người cha này của cô tự vỗ ngực khoe khoang đây chính là quà sinh nhật mà ông ta dành tặng cho cô cơ đấy. Ông ta thật sự coi cô là một đứa con gái ngu ngốc rồi. Chẳng lẽ chính cô lại không biết, người phụ trách hát bài "Chúc mừng sinh nhật" cho cô chính là Tô Jenny đấy sao?

Mà hiện tại, người đứng đầu hai nhà Healther và Utah đều đang cười cười nói nói với nhau.

Người khoác tay Utah Tụng Khinh xuất hiện lúc này chính là cô con gái lá ngọc cành vàng nhỏ tuổi nhất nhà Utah, đồng thời cũng là em gái cùng cha khác mẹ của Utah Tụng Hương.

Sau khi mẹ anh qua đời, Utah Tụng Khinh từng có một cuộc hôn nhân ngắn ngủi với con gái một ông trùm đá quý châu Phi. Người phụ nữ này cũng sinh cho Utah Tụng Khinh một đứa con gái.

Không biết phải có phải vì tin đồn "Nguồn thông tin tiêu cực chĩa vào Thủ tướng dạo gần đây có sự thúc đẩy của nhà Healther" đang tràn ngập khắp phố lớn ngõ nhỏ hay không, mà lần này, cả dòng họ Healther đều xuất hiện tham dự tiệc sinh nhật của Nữ hoàng. Vì dù sao đi nữa, Nữ hoàng còn có một thân phận khác là Phu nhân Thủ tướng.

Duy chỉ có một thành viên của nhà Healther vắng mặt, đó chính là Vivian Healther.

Rất ít người biết một điều, đến tận bây giờ, Thủ tướng vẫn còn đeo chiếc đồng hồ mà Vivian Healther từng tặng cho mình.

Tô Thâm Tuyết vẫn tiếp tục mỉm cười, bắt tay đáp lại, nhận hành lễ.

Do sinh sống ở châu Phi một thời gian dài, cô con gái út nhà Utah có làn da bánh mật khỏe khoắn. Những người dưới mười sáu tuổi không cần hành lễ với Nữ hoàng, trong khi còn tận ba tháng nữa cô bé mới tròn mười sáu tuổi, cũng vì điều này mà cô bé cảm thấy đáng tiếc không thôi. Sau đó, cô bé ấy tìm cơ hội nói riêng với Nữ hoàng rằng, thật ra cô bé đã lén học hành lễ ở nhà, chỉ không ngờ mình chưa đủ tuổi.

Nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của cô bé, Tô Thâm Tuyết nở nụ cười từ tận đáy lòng.

Diện mạo cô con gái út nhà Healther cực kỳ giống cô con gái lớn, ngay cả tính cách cũng y hệt, nét mặt đầy bất mãn khi phải hành lễ với Nữ hoàng, thậm chí còn lén lút giơ ngón tay thối với cô.

Chỉ là, ngón tay thối này vẫn nên giơ về phía ngài Thủ tướng thì hơn.

Người xấu thật sự là anh mới phải.

Nếu muốn, cô có thể biết rất rõ Vivian hiện đang ở đâu, sống như thế nào. Thế nhưng, cô hoàn toàn không có hứng thú.

Cô không rõ là do bản thân áy náy hay vì bất cứ nguyên nhân nào khác. Có điều, sau khi suy đi nghĩ lại, cô cảm thấy mình chưa bao giờ làm gì để bản thân phải lăn tăn áy náy cả. Từ trước đến nay, cô chưa từng là kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của người khác, mặc dù trong giới thượng lưu vẫn luôn truyền tai nhau luận điệu này.

Tô Thâm Tuyết cười nhạt, vờ như không thấy ngón tay giữa ẩn sau chiếc túi xách đang giơ phía mình.

Nhóm khách xuất hiện cuối cùng là Thủ tướng, Tổng lý và một số chính khách nước ngoài mới đến thăm Goran dạo gần đây.

Thấy cách ăn mặc của Utah Tụng Hương, Tô Thâm Tuyết nghĩ, chắc mấy thiếu nữ trẻ tuổi phải thất vọng lắm đây. Sao ngài Thủ tướng lại mặc áo sơ mi trắng đến dự tiệc sinh nhật của Nữ hoàng chứ? Lẽ ra Thủ tướng phải xuất hiện như một vị vua chứ nhỉ?

Dù vậy, cô vẫn tiếp tục mỉm cười, bắt tay và nhận hành lễ.

Utah Tụng Hương là người cuối cùng đến trước mặt cô. Vừa bắt gặp ánh mắt kia, cô đã bất giác muốn che ngực mình lại, khó khăn lắm mới có thể kìm nén hành động này, cô chỉ mỉm cười, đưa tay về phía anh.

Tay hai người chạm nhau giữa không trung, anh cũng nói với cô một câu mà rất nhiều người đã nói vào đêm nay: "Nữ hoàng bệ hạ, sinh nhật vui vẻ."

"Cảm ơn." Cô đáp.

Tất cả khách mời đều đã có mặt, cổng lâu đài chậm rãi đóng lại.

Nhóm Thủ tướng, Tổng lý và các chính khách nước ngoài di chuyển về khu vực tổ chức yến tiệc. Tô Thâm Tuyết đi về phòng trong, được vài bước lại không nhịn được quay lại nhìn. Lúc này, Utah Tụng Hương đang cúi đầu trò chuyện với mấy chính khách nước

ngoài.

Những biểu hiện bắt tay, chào hỏi lạnh nhạt kia của anh nhất định sẽ khiến những người ủng hộ Hoàng gia cảm thấy bất mãn. Nữ hoàng cần giữ chuẩn mực của bản thân, nhưng Thủ tướng thì phải khác chứ?

Nói chung, biểu hiện của ngài Thủ tướng thật sự quá máy móc cứng nhắc.

Chín giờ mười phút, tiệc sinh nhật được khai mạc bởi bản nhạc "Nessun Dorma*" được trình diễn bởi dàn nhạc nổi tiếng khắp châu Âu và ca sĩ opera đến từ Goran.

(*) Khúc "Nessun Dorma" nằm trong vở opera "Turandot" của nhà soạn nhạc người Ý nổi tiếng Giaconi Puccini. Đây là khúc nhạc nổi tiếng nhất và là hình mẫu của âm nhạc thế kỷ XX.

Vì tiệc sinh nhật được tổ chức ngoài trời, mấy nghìn khách mời đều phân bố rải rác bên trong vườn hoa theo phong cách châu Âu. Một vài vị khách không có chỗ ngồi sẽ cầm rượu đỏ, đứng thẳng hoặc dựa vào đài phun nước màu xanh bên cạnh, ai nấy đều như đang đắm chìm trong tiếng nhạc du dương kia. Nhân viên phục vụ mặc đồng phục đi qua đi lại trên bãi cỏ hoa, liên tục mang rượu và thức ăn ngon đến trước mặt từng vị khách.

Hai chiếc lều hình cánh buồm màu trắng được dựng cách nhau chừng năm mét. Lều bên trái gồm nhóm bạn bè thân thích của Hoàng gia do Nữ hoàng làm chủ tọa. Lều bên phải gồm Thủ tướng và các quan chức cấp cao của Goran cùng với các chính khách nước ngoài. Còn khu vực ở giữa được dành cho giới truyền thông.

Màn trình diễn của ca sĩ opera nhận được một tràng vỗ tay vô cùng vang dội của những người tham dự. Dưới ánh đèn, những người mặc trang phục dân tộc truyền thống của Goran không ngừng nhảy múa, trông không khác gì mấy cánh bướm.

Màn trình diễn ở phần đầu chương trình kết thúc, tiếp theo là mục đấu giá từ thiện diễn ra trong vòng mười phút. Tuy vậy, chưa đến tám phút, ba vật dụng của Nữ hoàng được mang ra đấu giá đều đã rơi vào tay hai thương nhân người Goran và một nhà giàu mới nổi ở châu Âu.

Ở phần tiếp theo của chương trình, các màn trình diễn đều lấy nhạc nhẹ làm chủ, khách mời có thể khiêu vũ cùng bạn tiệc đi cùng hoặc tản bộ xung quanh vườn hoa.

Trong giai điệu du dương của tiếng đàn cello, mọi người tự động dạt ra hai bên, giới truyền thông lại không hẹn mà cùng hướng ống kính về phía trung tâm vườn hoa.

Hướng dẫn dành cho khách mời có ghi rõ, khoảng thời gian này chính là lúc diễn ra điệu nhảy đầu tiên của Nữ hoàng và Thủ tướng.

Trước mấy nghìn ánh mắt soi mói, chàng trai trẻ tuổi dáng người cao ráo chậm rãi đi về phía cô gái đang đeo mạng che mặt màu trân châu.

Trước những cặp mắt ấy, Tô Thâm Tuyết đặt tay mình lên tay Utah Tụng Hương, trên đỉnh đầu là bầu trời đêm lấp lánh ánh sao.

Cô bước lên bãi cỏ, khẽ xoay một vòng, chiếc váy dài lập tức phủ đầy hương thơm của hoa hồng, tay khẽ vươn ra, đầu ngón tay như chạm phải ngọn cỏ mềm mại. Anh vòng qua eo cô, cô tựa người vào khuỷu tay anh. Gió đêm khẽ thổi bay tấm mạng che trên mặt cô, ánh sao xuyên qua tấm mạng trông không khác gì từng viên kim cương đang lơ lửng giữa bầu trời đêm. Anh khẽ siết tay, cơ thể cô lập tức xoay ba vòng trong cánh tay anh, chuyển từ khuỷu tay trái sang khuỷu tay phải của anh. Khoảnh khắc này đây, bầu trời sao như dần ngưng tụ lại, như có người đang không ngừng múc từng gáo nước từ sông Ngân Hà trút xuống trần gian.

Cô giáo, cô giáo ơi.

Cô ơi, dường như em có thể nghe thấy tiếng giọt sương rơi xuống từ ngọn cỏ.

Cô ơi, giờ đây em mới hiểu ý nghĩa của bộ phim điện ảnh mà em đã từng xem từ rất lâu kia.



Trong bộ phim ấy, cô gái đã nói với chàng trai rằng, cô muốn cùng anh khiêu vũ đến tận hừng đông, rồi lại khiêu vũ từ nắng sớm chói chang đến khi trăng sao ló dạng, cứ khiêu vũ mãi không ngừng, cho đến khi cô không thể di chuyển được nữa mới thôi.

Đúng là một câu nói ngu ngốc, phải không cô?

Suỵt, nhưng cô ơi, đây cũng là một bí mật đấy nhé.

Cô ơi, có lẽ càng về sau, bí mật mà em cất giấu sẽ ngày càng nhiều.

Cô không thể nhớ nổi cô và anh đã xoay tròn biết bao nhiêu lần; không nhớ nổi, đây đã là lần thứ bao nhiêu hai người lướt qua đài phun nước màu xanh; lại càng không nhớ rõ đây đã là điệu nhảy thứ bao nhiêu.

Anh hỏi, vừa rồi cô đang suy nghĩ điều gì?

"Không nghĩ gì cả." Cô chỉ lướt qua vai áo anh, nhìn lên bầu trời sao trên cao.

"Còn bảo không nghĩ gì, Nữ hoàng bệ hạ, từ nãy đến giờ, em đã giẫm lên chân anh ít nhất ba lần rồi đấy."

Thật sao, cô giẫm lên chân anh ba lần thật đấy à? Dù vậy, cô vẫn chỉ tựa đầu lên vai anh, mặc anh kéo mình đi.

"Nữ hoàng bệ hạ, không phát hiện ra còn thiếu thứ gì à?"

"Thiếu gì cơ?"

"Tô Thâm Tuyết, em… đúng là đồ ngốc."

"Em có ngốc đâu chứ." Tay cô mỏi nhừ, vòng luôn quanh hông anh, "Anh nói em nghe xem, thiếu thứ gì chứ?"

"Thiếu gì ư… Chẳng hạn như, còn thiếu một câu ‘Tô Thâm Tuyết, tối nay em rất đẹp’."

Cô giáo ơi, cô nhìn đi, chỉ một câu "Tô Thâm Tuyết, tối nay em rất đẹp" thôi cũng đã đủ để dụ dỗ em muốn trao cho anh ấy tất cả rồi.

Còn mười phút nữa là đến mười hai giờ, tiệc sinh nhật cũng sắp đi đến hồi kết.

Người phát ngôn của Hoàng gia đứng trên sân khấu, công bố danh sách các món quà mà đại diện Hoàng gia các nước đã tặng cho Nữ hoàng nhân dịp sinh nhật. Cụ thể: Hoàng gia Tây Ban Nha tặng một chiếc đồng hồ được thiết kế theo trình tự chữ cái trong tên của Nữ hoàng, Hoàng gia Tonga tặng viên ngọc bích hàng đầu do người dân Tonga bầu chọn vào năm ngoái, Hoàng gia Morocco…

Các món quà do Hoàng gia các nước dâng tặng đều lần lượt được liệt kê.

"Cuối cùng, còn có một món quà đặc biệt." Người phát ngôn của Hoàng gia mỉm cười, "Món quà đặt biệt này đến từ chính ngài Thủ tướng."

Nghe thấy thế, các khách nữ bắt đầu vỗ tay không ngớt, ai đứng ở xa còn kiễng chân lên, háo hức được ngắm nhìn, trong số đó, cũng có cả chính bản thân Nữ hoàng là cô nữa.

Tô Thâm Tuyết nghĩ, nụ cười hiện tại của mình có vẻ hơi ngu ngốc.

Không, không được, cô là Nữ hoàng, phải cư xử đúng mực.

Đây chỉ là một màn kịch của Utah Tụng Hương mà thôi. Cô hiểu rõ anh từ lâu rồi.

Nghĩ vậy, cô nhanh chóng mím môi lại. À chưa, không thể mím quá vội. Cô phải phối hợp với màn kịch của anh. Thế thì đành mỉm cười vậy.

Cô nở nụ cười nhạt, dáng vẻ như đang xem trò vui.

Tuy vậy, ánh mắt cô vẫn cứ không chịu nghe lời, lặng lẽ đảo quanh, cuối cùng dừng lại trên người anh. Đài phu nước ngăn cách giữa hai người. Thông qua tấm màn nước xanh ngắt, dường như anh cũng đang nhìn về phía cô.

Nghĩ đến đây, khóe môi cô lại cong lên.

Phải cư xử đúng mực!

Đúng, phải đúng mực mới được.

Lúc này, người phát ngôn của Hoàng gia cũng đã mời ngài Thủ tướng lên sân khấu. Ánh mắt cô dõi theo anh.

Người phát ngôn của Hoàng gia lấy một chiếc hộp ra, sau đó lại lấy lần lượt từng tờ giấy giống hệt như hóa đơn từ trong hộp ra, tổng cộng mấy mươi tờ, tờ nào cũng được xếp lại vô cùng ngay ngắn.

"Đây là tất cả các hóa đơn chi trả cho các khoản chi phí cần dùng khi Nữ hoàng ra ngoài làm việc suốt một tuần qua." Người phát ngôn của Hoàng gia giơ xấp hóa đơn lên trước mắt mọi người.

Utah Tụng Hương lấy bút ra khỏi túi ký tên, nhìn quanh dưới sân khấu một lượt, rồi nói: "Mọi người cứ coi chuyện này tương tự như một người phụ nữ vừa mắt một chiếc túi xách không tồi trong trung tâm thương mại, tiện tay cầm chiếc túi ấy rời đi, để nhân viên cửa hàng gửi hóa đơn về cho chồng mình vậy."

Lời nói này khiến các khách nữ có mặt không ngừng hò reo, thậm chí còn náo nhiệt hơn cả tràng pháo tay đầu tiên.

Một quý bà đứng ở vị trí gần Tô Thâm Tuyết nhất quay sang nói với bạn mình: "Tôi cũng đã từng làm như thế rồi. Nhưng đổi lại người làm chuyện đó là ngài Thủ tướng… Chuyện này lại trở nên lãng mạn hơn hẳn."

Lãng mạn ư?

Lãng mạn ở đâu chứ? Đây rõ ràng chỉ là màn kịch của một chính trị gia. Điều khác biệt là vị chính trị gia này có một gương mặt điển trai, chỉ thế thôi.

Tô Thâm Tuyết, phải đúng mực, phải đúng mực, không được cười đắc ý quá. Còn nữa, chuyện này cũng không hề lãng mạn chút nào. Ký hóa đơn thì có gì mà lãng mạn cơ chứ? Chưa kể, đối với Utah Tụng Hương, con số trên mấy tờ hóa đơn kia cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Đúng vậy! Cô lại cố sức mím môi mình chặt hơn.

Nhưng dáng vẻ Utah Tụng Hương ký tên lên từng tờ hóa đơn quả thật là đẹp mắt.

Đúng mực, phải đúng mực!

Utah Tụng Hương ký xong, giao lại xấp hóa đơn cho người phát ngôn của Hoàng gia, sau đó lại hướng về phía dưới sân khấu, từ tốn nói: "Có lẽ các vị đang ngồi ở đây sẽ cảm thấy, đây chỉ là một màn kịch của chính trị gia mà thôi."

Người này đọc được suy nghĩ trong lòng cô đấy à?

"Nhưng ít nhất, nó chứng minh được một điều rằng, trong suốt một tuần qua, Nữ hoàng của mọi người không hề dùng của công vào việc tư. Trước đây không, sau này lại càng không."

Đến lúc này đây, cô có muốn đúng mực cũng không được nữa rồi.

Thật ra trước đó, cô còn định chờ tiệc sinh nhật kết thúc sẽ dùng quỹ cá nhân của mình để bù đắp lại các khoản chi phí phát sinh từ các chuyến công vụ trong tuần lễ bầu cử.

Nghĩ đến đây, cô cứ để mặc khóe môi mình cong lên, mắt cũng rơm rớm.