Chương 3: Sát khí

edit truyenhdt.com @lilithsiesta

Không cần đoán đều biết, những người này hành bí sự, sao có thể không biết võ công.

Thời đại này người có võ công đỉnh cấp quả thực xuất thần nhập hóa, đừng nói có người nghe lén, ngoài sân có gió thổi, thấy rõ lá nào rụng, chứ đừng nói gì đến Thôi Vũ là người lớn sống sờ sờ, không thể thu liễm khí tức ngưng thần?

Sở dĩ có sự thiếu sót này có lẽ là do võ công của hai người không phải là đỉnh cao, bên ngoài tiếng mưa rơi quá lớn, quá ồn ào, Thôi Vũ lại bên ngoài tĩnh tọa thật lâu, hô hấp đã hoà vào âm thanh của bối cảnh, theo thói qurn hai người họ sẽ không đề phòng.

Nhưng mà bị phát hiện rồi thì sẽ không giống nhau......

Thôi Vũ sống lưng lạnh cả người, tinh thần căng thẳng, thiếu chút nữa nhịn không được run rẩy, hắn nhưng không muốn bị gϊếŧ người diệt khẩu!

Hắn không cố ý nghe lén, chỉ là trùng hợp, cũng không biết nhân vật được nhắc tới trong lời nói của hai người là ai, thật là phi thường oan uổng!

Mí mắt rũ xuống, tròng mắt thoáng động, suy nghĩ trở nên sắc bén......

Thôi Vũ nhẹ ' ừm ' một tiếng, tựa như từ trong mộng bừng tỉnh, theo bản năng duỗi động tay chân, duỗi thân thể, lại "A" kêu lên đau đớn, động tác cứng đờ, phản xạ tính xoay người lại vuốt ve chân đang bị thương —— tựa như vừa mới tỉnh ngủ người đã quên trên đùi có thương tích, đau nhe răng nhếch miệng.

Cố tình lúc này chú ý tới cầu mây bên chân, cùng với đứa bé béo oa oa vừa chạy đến. Hắn sĩ diện, cố nén lại đau đớn, cố gắng mỉm cười với đứa bé mũm mĩm, thần sắc trông dữ tợn, cũng rất sinh động sinh động.

Béo oa oa bị hắn dọa lùi lại một bước.

Thôi Vũ rít lên hai hơi, cái trán hiện ra một tầng mồ hôi mỏng, rốt cuộc cũng hoà hãn lại, nhặt quả cầu trên đất lên, tươi cười ấm áp: "Đây là cầu mây của ngươi?"

Hắn ngũ cảm cơ hồ điều chỉnh đến mức nhanh nhạy nhất, tựa hồ có thể cảm giác được phòng nội người ở căn phòng cạnh cửa sổ, tay cầm binh khí, mắt mang sát khí sắc bén......

Đứa bé mũm mĩm mặc chiếc áo lụa trúc xanh, môi hồng răng trắng mười phần đáng yêu, đúng là tiểu thiếu gia trước kia nhìn thấy qua.

Có khuôn mặt đúng là một lợi thế, sắc mặt không hề trông dữ tợn nữa, Thôi Vũ ôn nhu mỉm cười khí chất quả thực xuất trần đến cực điểm, giữa mày có một nốt ruồi son đặc biệt sinh động, trông rất dễ gần. Béo oa oa ngơ ngác nghiêng đầu, sau một lúc lâu mới nhảy ra một câu: "Ca ca thật là đẹp quá!"

Thôi Vũ mỉm cười: "Ngươi cũng rất đáng yêu."

Tiểu thiếu gia mặt có chút đỏ, hai tay nhỏ bé đưa ra phía sau: "Ca ca có phải hay không bị quả cầu của ta làm cho tỉnh? Xin lỗi nha, cầu lăn quá nhanh, ta không đuổi theo kịp."

Đứa trẻ ngoan, phối hợp rất tốt!

Thôi Vũ vẫy tay khiến tiểu thiếu gia lại đây, đem cầu ném tới đôi tay mập mạp, ngoáy ngoáy chop mũi: "Không sao cả, ca ca buổi tối có thể ngủ bù."

"Um...... Đại ca ta cũng nói, dù sao mưa lớn làm cũng không được gì, ca cứ ngủ đi......" Tiểu thiếu gia ôm cầu, nhìn đến chân đang bị thương của Thôi Vũ, nhớ tới cái gì, "Ngươi cần phải ngủ thêm đi, như vậy mới có thể mau mau tốt trở lại."

Đại khái là ca ca hắn an ủi hắn như thế, hắn nhớ kỹ, cho rằng khi bị thương bị bệnh chỉ cần ngủ nhiều là có thể tốt lên.

Thôi Vũ sờ sờ đầu của hắn: "Đa tạ ngươi nhắc nhở, ta sẽ chú ý."

"Giữa mày ca ca có nốt ruồi đỏ là thật sự sao? Ta có thể sờ vào được không?" Tiểu thiếu gia tò mò lại chờ mong nhìn Thôi Vũ, tựa hồ đã có ý này từ lâu, cuối cùng lấy hết can đảm hỏi.

Thôi Vũ tinh thần vẫn luôn chưa hạ xuống, cảm giác được sát khí từ cửa sổ giảm bớt, liền vui vẻ nói chuyện phiếm với tiểu hài tử: "Hảo a."

Đầu gối có thương tích, ôm người không tiện, hắn khom người cúi đầu để đứa trẻ chạm vào.

"Bằng phẳng, ấm áp...... Không giống các tỷ tỷ trong nhà nhô lên lại lạnh lạnh." Tiểu thiếu gia sờ xong nốt ruồi đỏ, vẻ mặt thỏa mãn, cảm thấy đại ca ca này thật tốt, lớn lên đẹp, người cũng ôn nhu, còn cho hắn sờ đầu! Phải kết bạn! "Ta gọi là Ôn Thư Thầm đại ca, ta gọi là Ôn Thư Quyền, đại ca ca gọi là gì?"

"Thôi Vũ." Thôi Vũ một bên nói chuyện, một bên cảm thấy hai cái tên này quen tai, phảng phất ở nơi nào nghe qua......

"Thì ra là Thôi ca ca nha!"

"Ừm."

"Thôi ca ca có uống canh gừng không? Ca ca ta nói, bị bệnh là phải uống canh gừng......"

Có lẽ là ngày mưa không có chỗ chơi, bên người không có bạn cùng tuổi chơi cùng, ca ca sinh bệnh cũng không dám làm ầm ĩ, gặp được một người có cảm giác thân thiết nói chuyện nhiều lên một chút, tiểu bằng hữu Ôn Thư Thầm trò chuyện rất vui vẻ.

Thôi Vũ lực chú ý hơn phân nửa đều đặt trên người bên cửa sổ, cho đến khi cảm giác nguy hiểm biến mất, hắn mới chú ý đến đứa bé trước mặt, nghe hắn mở miệng là đại ca của hắn, trong lời nói hơn phân nửa là không thích ca ca quản thúc hắn, nhưng mà thần thái lưu luyến lại chứa không ít...... Thôi Vũ từ từ đã hiểu, đại khái là bởi vì quá mức lo lắng cho người thân, không biết phải làm gì, nội tâm khẩn trương, tiểu hài tử nói mới nhiều như vậy.

Là một hài tử hiểu chuyện.

Chờ đã, tên họ Ôn, đệ đệ Ôn Thư Quyền...... Chẳng lẽ đứa nhỏ này là bào đệ chết non của Ôn Thư Quyền đời trước!

Thôi Vũ suy nghĩ quay nhanh.

Đời trước lãnh tâm lãnh tình, không quan tâm thế giới bên ngoài cho lắm, biết đến việc không nhiều lắm, Ôn Thư Quyền tên này, hắn lại là biết đến!

Ôn Thư Quyền người này đánh giá bên ngoài cực kỳ mâu thuẫn, có người nói hắn khiêm tốn, tài năng, có kẻ sĩ di phong Ngụy Tấn, có người nói hắn lòng lang dạ sói, máu lạnh vô tình. Chỉ vì người này sinh ra hiển quý, chính là đích tử của Thái Nguyên Ôn thị, thiên tư bất phàm, một tuổi cầm bút ba tuổi thành thơ, tính hiền hậu khiêm nhã, tiền đồ rất tốt. Nhưng năm 18 tuổi tính tình thay đổi rõ rệt, không hề cười không hề ôn hòa, vào triều đường tạo ra nhân mạch, quyền lực ngày càng lớn, hắn gϊếŧ mẹ kế và cả gia tộc của mẹ kế. Nhưng thủ đoạn quá tốt, cho dù người khác biết là hắn, cũng không có cách truy cứu. Tương truyền từng có người từng hỏi, hắn chỉ cười lạnh: Tại sao ả ta gϊếŧ đệ đệ ta được, ta lại không thể gϊếŧ cả nhà ả!

Thân mẫu Ôn Thư Quyền sinh hai người con trai, khi sinh đứa nhỏ lại qua đời, phụ thân hắn ba năm sau tái giá, vợ kế vào cửa liền có hỉ, mười tháng sau sinh hạ con trai. Có câu nói, nếu có dì ghẻ thì ắt sẽ có con ghẻ, hậu tạch Ôn gia chắc chắn có bất hoà, ai cũng đều có thể đoán được. bào đệ Ôn Thư Quyền chết non, hơn phân nửa cũng là liên quan đến một tay mẹ kế, nhưng con trai mẹ kế cũng là người cùng quan hệ huyết thống, cùng một cha sinh ra, Ôn Thư Quyền báo thù đem hắn cũng gϊếŧ, thế nhân nói đến phần nhiều là chỉ trích, không thể tha thứ. Trên lưng Ôn Thư Quyền cõng cái bêu danh như vậy còn có thể ở trên triều đình hỗn loạn hô mưa gọi gió, quả nhiên là nhân tài!

Thôi Vũ đôi mắt khẽ nhúc nhích: "Quê của ngươi...... Chính là Thái Nguyên?"

"Đúng vậy, Thôi ca ca làm sao mà biết được!" Ôn Thư Thầm đôi mắt trợn tròn, vẻ mặt kinh ngạc.

"Ngươi không có tỷ muội thân sinh, chỉ có một tiểu đệ đệ, nhưng không cùng mẹ sinh ra?" . TruyenHD

"Um um, ta nương qua đời khi ta mới sinh ra......" Ôn Thư Thầm đối với mẫu thân không có ký ức, chỉ khổ sở trong một cái chớp mắt, "Thôi ca ca như thế nào lại biết!"

Thôi Vũ khóe miệng khẽ nhếch, điểm điểm hắn chóp mũi: "Bởi vì thôi ca ca sẽ bói toán nha."

"Thì ra là Thôi ca ca có loại năng lực này!" Ôn Thư Thầm chạy nhanh buông cầu mây, khom người đoan đoan chính chính hành lễ, "Thư Thầm vừa mới nãy đã làm càn."

Thời này đối với huyền học rất tôn sùng cùng tôn kính, quý tộc trong thành Đông Đô thậm chí nguyện ý sẵn sàng tôn thờ các giáo phái nổi tiếng, đáng tiếc đó không phải Đạo giáo hoặc Phật giáo, có người có bản lĩnh lớn đều ở ẩn, thế nhân muốn bái cũng hết cách, bên ngoài có thể tìm được trừ bỏ bọn giang hồ bịp bợm, đó là người hiểu một ít thuật.

Ngay cả trẻ con cũng có phản ứng như vậy khi nghe thấy...

Thôi Vũ vừa mới nãy chỉ là nói giỡn, hiện nay đột nhiên cảm thấy cái bàn tay vàng kia...... Rất hữu dụng.

Hơn nữa trước đây hắn vẫn luôn minh tư khổ tưởng[1], nghĩ không ra cách trả nợ, hiện tại suy nghĩ ra, hắn cảm thấy hắn có thể làm một việc rất lợi hại—— giúp Dương Huyên xây dựng thành viên tổ chức!

[1] 冥思苦想 minh tư khổ tường: trầm ngâm suy nghĩ

Cũng không là hắn tự tin mù quáng, khi hắn ở hiện đại tuổi còn nhỏ rất có sức chịu đựng, nằm gai nếm mật, huyền lương thứ cổ[2], cho dù mục đích bất kể là làm người khác yêu thích hay để có nhiều kĩ năng hơn thì vẫn dùng để ổn định bản thân [3], hắn học rất nhiều thứ, sách Hậu Hắc Học* không phải không có gì[4], từ việc hắn làm mưa làm gió, thủ đoạn lăn lộn liền có thể thấy. Hơn nữa trải qua một đời, nhưng so sánh với bàn tay vàng tiên tri—— văn võ Trạng Nguyên hắn đảm đương không vượt qua được, quân sư trù tính gì đó hoàn toàn có thể thử xem!

[2] 悬梁刺股: (nghĩa bóng) học tập hăng say và không thấy mệt mỏi

[3] 不管是别有目的想讨人喜欢还是技多不压身心有底气 – câu này raw tiếng trung ghi như vậy, mình cũng không rõ lắm nên dịch tạm như thế, sau này biết sẽ chỉnh sửa lại.

[4] 厚黑学更不是白看的 – nhiều bản dịch ra là tâm lí học, mình tạm để vậy

*Hậu Hắc Học của Lý Tôn Ngô, cách bạn lên gg để biết thêm chi tiết.

Quân sư...... Thôi Vũ ánh mắt hơi đổi, ngón tay nhẹ vân vê.

Dương Huyên là Thái Tử ở triều đại này, nhưng nói là Thái Tử lại quá nghẹn khuất.

Gia gia* Dương Huyên là Dương Mông soán vị, thành tựu về văn hoá giáo dục võ công tuy triều thần tán thành, nguyện trung thành, nhưng luôn là danh không chính ngôn không thuận. Vũ Văn hoàng đế bị hắn xử lý thật là tên hôn quân, nhưng cha hôn quân là Vũ Văn tiên đế lại là minh quân, vẫn là hoàng đế thanh danh lẫn mọi thứ đều tốt. Dương Mông trái lo phải nghĩ, lệnh nhi tử Dương Diễn cưới Vũ Văn thị công chúa tiền triều. Công chúa lúc ấy tuổi không lớn, dưỡng tốt thân thể ngàn vạn khổ cực mang thai sinh hạ Dương Huyên, Dương Mông vui mừng khôn xiết, lập tức sách phong Dương Huyên là Hoàng Thái Tôn, mà phụ thân Dương Huyên là Dương Diễn, cũng trở thành Thái Tử, hết thảy đều danh chính ngôn thuận.

*aka ông nội

Đáng tiếc Dương Huyên vận khí thật sự không tốt lắm, Vũ Văn công chúa sinh hạ hắn thân thể không tốt, tâm trạng cũng không tốt, sinh con chưa được một năm đã đi. Đáng tiếc gia gia hắn Dương Mông tuổi tác đã cao, tuổi thọ đã tận, không tới hai năm cũng đi. Dương Diễn cưới Vũ Văn công chúa trước đã có hai vợ lẽ, sau đăng cơ, thứ tử và vợ lẽ nỗ lực, một bước trở thành sủng phi, chặt chẽ kết hợ giữ lại trái tim Dương Diễn, rất nhiều chuyện đều theo sở thích của nàng.

Nghĩ cũng biết, hậu cung có gian phi, sẽ là tình thế như thế nào. Tuy nhiên Dương Mông rất mạnh, triều đình cai quản rất tốt, Dương Diễn mờ nhạt, trong khoảng thời gian ngắn không làm ra cái gì lớn, giang sơn một chốc bất ổn, các triều thần còn có thể dung, hơn nữa Thái Tử quá nhỏ, nếu thật sự muốn ra sức, đất nước quản không xong tai ương là bá tánh đều chịu.

Cho nên tất cả mọi người mắt lạnh nhìn.

Dương Huyên đường đường là Thái Tử, 6 tuổi đã bị Dương Diễn lấy lí do đơn giản ' ốm yếu, không thể lưu phúc ' đá đến phần mộ tổ tiên hoàng lăng thủ lăng, mỹ kỳ danh rằng dính hợp lại long khí tổ tông, cũng không ai quản.

Đương nhiên, một số người trời sinh là rồng, mặc kệ gặp nghịch cảnh gì, đều có thể phá mây xuyên trời. Dương Huyên có tài lãnh đạo, võ có thể điều hành tam quân, văn có thể trị thiên hạ, đầu óc còn đặc biệt giỏi, cuối cùng từng bước trở về triều.

Điểm này Thôi Vũ bội phục Dương Huyên, nếu không phải gặp được hắn tạo ra biến số, Dương Huyên hoàn toàn có thể thuận lợi đăng cơ......

Hắn khiến Dương Huyền mất ngôi, vậy sẽ bồi cho hắn một cái!

Dương Huyên bên người lúc ban đầu không có trợ lực gì, đi đứng cực kỳ vất vả, bố trí mấy năm mới được vào kinh, nếu có hắn hỗ trợ...... Hắn tự tin có thể đem thời gian này trước tiên, hơn nữa có thể làm con đường này càng dễ đi!

Rất tốt, quyết định như vậy đi!

Thôi Vũ nhìn Ôn Thư Thầm, ánh mắt rực rỡ lấp lánh, đứa bé mũm mĩm trước mặt này, chính là mục tiêu công lược thứ nhất của hắn.

Đúng vậy, đứa bé mũm mĩm này chưa chết, bước ngoặt vẫn chưa đến, Ôn Thư Quyền cũng chưa hắc hoá.

Lần này tên quản gia muốn mưu hại chủ tử, còn chưa nói được, hắn đến lo liệu một phen.