Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thú Thế Mê Tình: Gả Cái Thú Nhân Hảo Làm Ruộng

Chương 1: Đám chó sói háo sắc

Chương Tiếp »
“A—”

Trong rừng rậm che khuất cả bầu trời, bất kỳ chiếc lá nào cũng lớn bằng thiếu nữ, tiếng hét chói tai ở đây như cào vào màng nhĩ.

Hai cô gái dựa sát vào nhau, sắc mặt tái nhợt, run rẩy, hồi hộp, sợ hãi…

Trước mắt các nàng, nơi họ có thể nhìn thấy, đôi đồng tử hung ác nhìn chằm chằm vào họ, con ngươi dã thú tràn đầy du͙© vọиɠ sâu thẳm và kích động…

Lộc cộc…

Âm thanh nuốt nước miếng thèm khát đột nhiên vang lên, đột ngột ở trong rừng sâu yên tĩnh, trong khu rừng tràn ngập những thứ xa lạ này lại càng khiến người ta sợ hãi.

Chó sói, một đám chó sói bẩn thỉu, đám chó sói tham lam, bẩn thỉu lại háo sắc.

“Chúng, chúng muốn làm gì? Chúng sẽ không coi chúng ta là đồ ăn chứ?” Mặc một chiếc váy siêu ngắn màu đỏ rực, đôi môi đỏ thẫm, cô gái xinh đẹp với mái tóc xoăn lớn trên đỉnh đầu run rẩy mở miệng, chân nàng không ngừng run rẩy, sắc mặt trắng bệch, giống như giây tiếp theo sẽ ngã xuống.

Tống Tiểu Noãn mặc một chiếc áo khoác dài màu trắng, chân đi một đôi giày vải màu trắng, sau lưng đeo một chiếc túi du lịch lớn màu nâu, tuy rằng nàng cũng rất sợ hãi, nhưng nhìn cảnh vật trước mắt, nàng lại bình tĩnh hơn người phụ nữ quyến rũ kia nhiều.

“Chúng thật sự muốn ăn thịt chúng ta, e là loại thức ăn đó—”

“Thức ăn gì? Tống Tiểu Noãn, có phải cô nhìn nhầm không, không phải chúng ta muốn đi chơi ở núi Trường Bạch sao? Chúng ta tới đây làm gì? Nơi này là đâu?”

“Nếu mình đoán không sai, có lẽ chúng ta đã xuyên sách rồi…” Tống Tiểu Noãn nói: “A—!!!”

Tống Tiểu Noãn còn chưa nói xong đã bị người ta đẩy mạnh một cái, mà trước mặt nàng, đám chó sói bẩn thỉu đang tham lam lao về phía họ, tự nhiên nàng bị nữ nhân An Thiến Thiến này đẩy về phía đám chó sói háo sắc.

“Các người ăn nàng ta đi, không được ăn ta!” An Thiến Thiến đẩy Tống Tiểu Noãn ra, xoay người bỏ chạy.

“An Thiến Thiến!!!” Tống Tiểu Noãn sợ đến tái mặt, nhìn vẻ mặt tham lam của đám chó sói háo sắc đang không ngừng phóng to trước mặt, vừa sợ vừa giận, An Thiến Thiến vậy mà lại đẩy nàng về phía chúng để kéo dài thời gian, bảo vệ bản thân.

Nhưng dù vậy, Tống Tiểu Noãn vẫn thấy được, trong nháy mắt khi An Thiến Thiến chạy trốn, đã có vài con chó sói đuổi theo.

Động vật như chó sói là như vậy, ngươi càng chạy, chúng sẽ càng đuổi theo, An Thiến Thiến muốn đẩy Tống Tiểu Noãn ra, bản thân nàng ta lại chạy đi để bảo toàn tính mạng, nhưng lại thu hút nhiều con chó hơn, quả thật không làm thì không chết.

“Grào—” Thủ lĩnh của đám chó sói thấy Tống Tiểu Noãn lao về phía mình, hưng phấn gầm lên một tiếng, cơ thể nhảy dựng lên, đồng thời lao về phía Tống Tiểu Noãn.

Nhanh!

Nhanh!!

Tốc độ rất nhanh!!!

Đám chó sói lao về phía nàng.

Xong đời rồi!!!

Trong lòng Tống Tiểu Noãn không có bất kỳ ý nghĩ nào, nhìn khuôn mặt của đám chó sói không ngừng phóng to trước mặt, đại não nàng trống rỗng.

Trong lúc nhảy lên, cơ thể con chó sói đã biến đổi, biến thành một nam tử với dáng vẻ đáng khinh, khuôn mặt tham lam, tiếp tục lao về phía Tống Tiểu Noãn.

Đột nhiên, một tia sáng bạc lóe lên, Tống Tiểu Noãn cảm giác bản thân bị một thứ gì đυ.ng phải, đâm vào con chó sói tham lam, nhanh chóng nhảy vọt sang bên cạnh.

A…

Trong nháy mắt liền ngã xuống đất khiến nàng không nhịn được kêu lên một tiếng đau đớn.

Nàng, được cứu rồi? Đại não Tống Tiểu Noãn vẫn còn chút tái nhợt, mà cùng lúc đó, nàng nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh mình thì nhanh chóng lùi lại, dưới thân nàng, một con hổ trắng đang cõng nàng chạy với tốc độ rất nhanh.

“Bạch Thạch!! Ngươi vậy mà dám cướp người của ta!! Ngươi tìm chết rồi!!!” Con chó sói biến thành nam nhân đáng khinh nhìn thấy hoàn cảnh thay đổi, nghiến răng nghiến lợi.
Chương Tiếp »