Chương 38

Cho dù ở trong nước có thể cọ rửa mỏi mệt của cả ngày, cơm chiều qua đi quân doanh trở nên lạnh lùng như cũ, bọn họ muốn sớm lên giường nghỉ ngơi, tích tụ lực lượng đến ứng đối cường độ huấn luyện của ngày hôm sau. Thời điểm một ngọn đèn cuối cùng trong doanh trướng bị dập tắt, toàn bộ doanh địa im ắng, ngẫu nhiên có côn trùng nhỏ kêu vang, chờ khi trăng lên, nhóm thú nhân tựa hồ cũng đã tiến vào mộng đẹp.

Ánh trăng trong suốt, đêm tĩnh như nước.

Corrine thân áσ ɭóŧ màu trắng, quy củ nằm ở trên giường, phía dưới gối đầu hơi hơi nâng cao, mơ hồ có thể thấy bóng ma màu đen, như là đang giấu vật gì. Lý Thiệu Thần tùy tiện mở ra tứ chi, chỉ mặc một cái khố góc bẹt bó sát người, chỉ dùng góc chăn che khuất bộ vị mấu chốt giữa hai chân, chóp mũi rầm rì thở nhẹ như tiểu trư, vẻ mặt ngốc ngốc.

Ngực cậu hơi hơi phập phồng, hai tiểu đậu đỏ theo động tác của cậu lên lên xuống xuống, trong mông lung mang theo cực hạn dụ hoặc. Không biết khi nào nam nhân lặng yên xuất hiện ngồi ở giường mép của cậu, đầu ngón tay oánh bạch điểm ở ấn đường của cậu, mở ra một gợn sóng vòng vàng óng ánh, nhộn nhạo.

Từ ngón tay đến ấn đường, một cỗ năng lượng thản nhiên lưu động qua lại, Phượng Hoàng cốt bị đặt ở dưới gối đầu phát ra một tầng quang mang kim sắc, mơ hồ có thể nhìn thấy đường cong hồng sắc trong cơ thể nó lưu động, một chút một chút, một chút lại một chút.

Kim quang nhộn nhạo không sai biệt lắm lưu chuyển trong một khắc, thân thể cao lớn của nam nhân tựa hồ không còn hư vô mờ ảo như trước, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng dáng của hắn chiếu trên đất. Làm xong, nam nhân giống như trở nên thập phần suy yếu, hắn chậm rãi cong người, ở trên môi Lý Thiệu Thần nhẹ nhàng ấn một nụ hôn, trăn trở lưu luyến. Mà hắn tựa hồ cảm thấy vẫn chưa đủ, đầu ngón tay oánh bạch của nam nhân hạ xuống l*иg ngực quang lỏa, dừng ở khối tiểu đậu đỏ vuốt ve vê lộng, thẳng đến khi tiểu đậu đỏ ở trong tay từ từ đứng thẳng mới vừa lòng bỏ qua. Bàn tay lưu luyến ở trước ngực một lúc rồi chậm rãi chạy xuống phía dưới, đang chuẩn bị dùng động tác mềm nhẹ xốc lên góc chăn vướng bận, một trận gió đêm lặng yên thổi tới, hư ảnh theo gió phiêu tán, trong gió hóa thành tia không khí, hết thảy vừa rồi giống như một hồi mộng xuân không dấu vết. Lý Thiệu Thần táp chậc lưỡi, không hề sở giác xoay mình tiếp tục ngủ ngon, cái này chăn rốt cuộc che không được nữa, lộ ra qυầи ɭóŧ bó sát người bao lấy cái mông rất tròn rất rắn chắc. Nên nói là cái cảnh này làm người xem vô hạn phun máu mũi.

Mấy ngày kế tiếp đều tập trung vào thao luyện của Clarence thiết huyết vô tình, chạy phụ trọng, tiến lên cực hạn, nhảy ếch, quân thể quyền… Cả ngày đều mệt, Lý Thiệu Thần trở lại lều trại ngã đầu xuống liền ngủ, đến khí lực cởϊ qυầи áo cũng không có, nhưng sáng sớm hôm sau khi cậu tỉnh lại, bản thân cư nhiên cởi sạch đến bóng loáng, chế phục lại chỉnh chỉnh tề tề đặt ở đầu giường, Corrine đối diện cũng không thấy bóng người. Lý Thiệu Thần đương nhiên cho rằng đối phương chiếu cố cậu, cảm thấy thập phần cảm kích. Về phần trước ngực cậu khác thường, Lý Thiệu Thần căn bản không quan tâm lắm, chỉ cho là đêm hè muỗi rất nhiều, bị cắn trúng một hai cái cũng không có gì trở ngại, hoàn toàn không biết mình đã bị ăn đậu hũ vô số lần.

Trong phủ thành chủ, Lambert đã phá tan phong ấn ngồi ở thư phòng, tế mâu trường mi, động tác tao nhã thưởng thức hương trà trong tay, bên cạnh hắn là vợ chồng thành chủ Cesar, trên mặt đều lộ ra thần sắc do dự.

“Lambert, ngươi thật sự không lo lắng một chút nào? Chuyện này không lớn không nhỏ… Vạn nhất xuất hiện sai lầm gì, có thể…” Cesar Cavill trên mặt mang biểu tình không đồng ý, chính là Lambert tâm quyết đã định, nói đến một nửa hắn lại đánh gãy.

“Ta có chừng mực, ngươi đi an bài là được, còn lại, ta tự mình xử lý.” Lambert ngôn ngữ thản nhiên, trong giọng nói chứa sự kiên quyết chân thật đáng tin, làm Cesar không tự giác thần phục, tự bản thân giúp Lambert an bài thân phận.

Trong phòng Hathaway hàm tiếu để chén trà trong tay xuống, trong miệng cười có thấy rõ hết thảy lực lượng. Nàng không nhanh không chậm dùng thanh âm ôn nhu hỏi: “Ngươi cứ như vậy tiến nhập quân đội, chỉ sợ không chỉ đơn giản là che dấu hành tung đi? Lấy bản lĩnh của ngươi, muốn tránh né Vincent đuổi bắt vô cùng dễ dàng, đáng giá đến trong quân đội của Cesar chịu tội sao?”

“Như thế nào, nhìn hắn sốt ruột ngươi liền đau lòng? Không nghĩ tới kinh tài tuyệt diễm đệ nhất ma pháp sư quang minh cũng có một ngày nhi nữ tình trường như vậy.”

“Ta sao có thể sánh bằng bệ hạ ngài tiêu sái, vô ưu vô lự đến trong quân doanh tìm việc vui như vậy.” Thông tuệ như Hathaway đại khái đoán ra ý đồ Lambert tiến vào quân đội, sợ là có người hấp dẫn hắn đi. Người có thể làm cho Lambert ưu ái, không biết nên là người độc nhất vô nhị như thế nào a? Trước mắt Hathaway thoảng qua một nam nhân tóc bạc, khóe miệng không tự giác cong lên hai cái, hơi hơi lộ ra tươi cười mê người.

Có ý tứ.

Ngày hôm sau, thời điểm Lý Thiệu Thần sáng sớm đứng lên huấn luyện, khó được dịp chế phục trên người không bị cởi, mà Corrine đối diện đã không thấy đâu. Chế phục mặc ở trên người bị đè có vài nếp nhăn, cũng may kiểu tóc là xuất phẩm của hệ thống Kiếm Tam, chất lượng tuyệt bích có cam đoan, mặc kệ gây sức ép như thế nào thì một giờ sau cũng trở thành bộ dáng lúc đầu.

Thời điểm đứng xếp hàng, Lý Thiệu Thần chợt phát hiện người bên cạnh không phải là A Minh khờ đầu khờ não, mà là một nam nhân xa lạ, bụi phát bụi mâu, khuôn mặt lạnh lùng, mặt mày mang theo quang mang sắc bén, mũi cao, môi đơn bạc hơi hơi mân lại, vốn là một khuôn mặt thường thường không có gì lạ lại cố tình toàn thân hắn phát ra khí thế làm cho khuôn mặt hắn trở nên dị thường chói mắt, làm cho người ta cảm thấy loá mắt. Lý Thiệu Thần dám đánh cuộc, trong đội ngũ có ít nhất một nửa người đang trộm đánh giá dáng người của người nam nhân này. Về phần Lý Thiệu Thần, cậu thậm chí muốn vươn tay vuốt ve cơ ngực nam nhân ở phía dưới chế phục buộc chặt, xúc cảm kia, nhất định rất tuyệt!

Lý Thiệu Thần thiếu chút nữa chảy nước miếng, thẳng đến khi Clarence mắt lạnh đảo qua, động tĩnh tất tất tác tác trong đội ngũ lập tức biến mất, một đám đứng đến thẳng tắp, nhìn không chớp mắt, sợ huấn luyện viên thiết huyết này đem mình kéo ra ngoài thao luyện!

Clarence không vừa lòng nheo nheo mắt lại, thước dạy học trong tay vung lên, vang lên một tiếng thanh thúy.

“Thái Đức Á Lịch Sơn Đại, bước ra khỏi hàng!”

Lý Thiệu Thần dùng dư quang liếc đến nam nhân bên cạnh, bụi mâu bụi phát hướng phía trước kẻ cơ bắp đi lên một bước, thẳng thắn mà nhìn sở hữu sĩ binh.

“Về phía sau chuyển!”

Thái Đức lưu loát xoay người, đối mặt đại gia, trên mặt không chút biểu tình, nhìn không thấy một chút khẩn trương hay là sợ hãi. Clarence hết sức hài lòng gật gật đầu, hướng đại gia giới thiệu người này binh lính mới tới.

“Từ hôm nay trở đi, Thái Đức Á Lịch Sơn Đại chính là chiến hữu mới của các ngươi, nếu ta biết có ai khi dễ người mới, hừ hừ!” Thước dạy học vung lên, tất cả mọi người nhịn không được đánh cái rùng mình. Nếu Clarence muốn ngoan

(*)

, quả thực có thể chết người a.

(*) Ngoan = ngoan lệ

“Có cái gì bất mãn liền đem hỏa khí tát vào trên người đám ma pháp sư quý tộc ra vẻ đạo mạo, ta quyết không cho phép các ngươi ở bên trong doanh bộ binh đánh nhau, nghe rõ không!”

“Nghe rõ!” Nhóm binh lính trong doanh bộ binh cũng biết, thời gian này trả lời nhất định phải vang dội, nói cách khác, nếu không như thế cứ chờ phán quyết chạy một trăm vòng chung quanh sàn vật đi.

“Hừ, hữu khí vô lực!” Ngoài miệng tuy rằng không hài lòng, nhưng Clarence cũng không có phạt bọn họ, mà cho Thái Đức về đơn vị.

Thân thể cường tráng của Thái Đức đi qua bên người Lý Thiệu Thần, bả vai dày rộng cùng mình chạm vào nhau, nhiệt độ ấm áp của cơ thể làm Lý Thiệu Thần tâm viên ý mã, người này cho cậu một loại cảm giác quen thuộc, mà loại cảm giác này giống như là một phen tà hỏa, làm đáy lòng Lý Thiệu Thần rung động.

Cảm giác thật kỳ quái.

Lý Thiệu Thần cảm thấy có một tầm mắt lửa nóng ở sau lưng nhìn mình chằm chằm, chờ cậu quay đầu lại thì cái gì cũng không thấy, thêm mấy lần, Lý Thiệu Thần cảm thấy càng ngày càng kỳ quái, toàn bộ huấn luyện buổi sáng, Lý Thiệu Thần đều vượt qua trong loại cảm giác cả người không được tự nhiên này, cũng may không bị Clarence phát hiện, nếu không hình phạt không phải là thứ mà cậu chịu được.

Thái Đức mới tới tựa hồ đối với Lý Thiệu Thần rất có hảo cảm, thời điểm cơm trưa thật sự đi ở bên cạnh cậu cùng A Minh ăn cơm, lúc ăn cơm đối diện Lý Thiệu Thần, tuy rằng đối phương không nói gì, nhưng cậu có thể cảm giác được tâm tình sung sướиɠ của nam nhân trước mặt. Nam nhân thường thường ngẩng đầu nhìn cậu, chờ đến khi Lý Thiệu Thần cảm thấy, hắn lại làm bộ như cái gì đều không có phát sinh cúi đầu làm bộ dáng đang ăn, Lý Thiệu Thần cũng không phải thằng ngốc, cậu xem như biết chủ nhân tầm mắt lửa nóng kia là ai, đang chuẩn bị phát tác, không nghĩ tới có chuyện xảy ra ở nhà ăn hấp dẫn lực chú ý mọi người.

A Minh cả người toàn đồ ăn đứng ở trong đám người, sắc mặt đỏ bừng, phẫn nộ trừng mắt nhìn bốn người áo mũ chỉnh tề trước mặt, Corrine đứng ở bên cạnh y, tay trái nắm chặt thành quyền, tay phải lôi kéo cánh tay A Minh, ngăn cản y làm việc xúc động.

Không nói cũng biết, tổ bốn người áo mũ chỉnh tề khẳng định là Cornell Rieste cùng ba người hầu của gã, vẻ mặt đắc ý, Cornell cong chân lên đá ra, trên mặt đất văng đầy thức ăn. Lý Thiệu Thần vừa thấy biết ngay chuyện gì xảy ra.

Trong quân đội bên binh doanh là bất đồng nên cơ bản là không cùng ăn cơm, tuy rằng cùng một quán cơm, nhưng thân là quý tộc ma pháp sư cơ hồ chưa bao giờ đến quán cơm dùng cơm, cho dù ngẫu nhiên đến một hai lần, cũng đều giữ khoảng cách xa xa với doanh bộ binh bình dân tụ tập. Cornell không ngại cực khổ xa thật xa đi vào bên này, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết gã là đến kiếm chuyện.

“Ngươi có ý gì!” A Minh nắm chặt nắm tay, cực lực nhịn xuống xúc động tiến lên cho Cornell một quyền. Nào biết người sau vẻ mặt chán ghét lấy ra khăn tay, chậm rì rì lau khô nước canh trên tay, miệng nói nói ra lời thiếu đánh.”Không có ý gì, không cẩn thận trượt tay!”

“Ngươi!” Này rõ ràng chính là j□j lỏa khıêυ khí©h, A Minh nguyên hình là Thương Ngưu căn bản là áp không được lửa giận của mình, nếu không phải bên người có Corrine ngăn lại, y đã sớm xông lên đi. Cứ cho là một mình y đấu không lại ma pháp sư thì thế nào. Người tranh một hơi, phật tranh một nén nhang, y tuyệt không có thể vứt bỏ cái thể diện này!

A Minh tránh ra gông cùm xiềng xiếc của Corrine, đang chuẩn bị xông lên cùng Cornell liều mạng, lại bị hai người từ phía sau xông tới ngăn lại.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Lambert biến thân thành đại thúc đáng khinh, ai hắc hắc, đại gia đêm bình an khoái hoạt, sau đó lập tức chính là lễ Giáng Sinh khoái hoạt, mị ha ha