Thú Ái

7.33/10 trên tổng số 3 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Một thanh âm trầm thấp dễ nghe vang lên trong không gian hắc ám, từ từ quanh quẩn trong bốn phía đen kịt, không gian trống không, sờ không thấy bất cứ cái gì, Thiên Ái chẳng biết nên làm thế nào cho p …
Xem Thêm

Chương 2
CHƯƠNG 2

Thời gian thấm

thoắt, Thiên Ái nho nhỏ đã 16 tuổi, bởi vì tuổi thơ cô độc chỉ đọc sách qua

ngày, cậu không cần tốn nhiều công sức đã thi được học bổng toàn phần vào một

trường quý tộc, tuy rằng mỗi ngày đều phải ở trọ trong trường nhưng bởi thành

tích của Thiên Ái quá mức ưu tú nên hiệu trưởng đặc cách cho cậu mỗi tháng có

năm ngày ra ngoài.

Thiên Ái ngày

nghỉ đương nhiên sẽ chọn quay về cô nhi viện thăm hỏi viện trưởng. Ngày này, Thiên

Ái giống như thường lệ về tới cô nhi viện, thế nhưng, hình ảnh trước mắt làm cậu

thất hồn lạc phách… . . .

Viện trưởng nãi

nãi toàn thân đều là máu té trên mặt đất, gương mặt tái nhợt không có huyết sắc,

thân thể gầy yếu run run. Thiên Ái kinh hãi nhào tới, “Nãi nãi… . . .

Nãi nãi… Người đừng chết… Người chết rồi…. Ái Ái sẽ không sống nổi! Nãi

nãi… . . .”

Viện trưởng

trong cơn hôn mê dường như nghe được Thiên Ái nói, giống như hồi quang phản chiếu

mở mắt, “Ái Ái…. Con không nên lo lắng…. Con là…. Con là đứa bé mà

ông trời cũng yêu thương…. Ái Ái….”

Nói xong, viện

trưởng giống như trước kia bị ngất, khác biệt chính là, lần này sẽ không tỉnh lại…

. . .

Tại nhà tang lễ

của cô nhi viện nhìn thi thể viện trưởng, Thiên Ái nhịn không được khóc rống,

khóc đến trước mắt mơ hồ không rõ… . . . Thiên Ái thương tâm gần chết, cuối

cùng… thậm chí nghĩ đến cầm dao cắt cổ tay tự sát. Xem qua rất nhiều sách,

Thiên Ái biết cắt vào đâu là chảy nhiều máu nhất, như bị ma quỷ ám ảnh, Thiên

Ái hung hăng ở trên động mạch cắt mấy vết dao.

Mất máu, Thiên

Ái rất nhanh lâm vào trạng thái bán hôn mê, đúng lúc nguy hiểm nhất thì hộ sĩ

đi qua kiểm tra phát hiện, lập tức đưa tới phòng giải phẫu. Một đêm kia, Thiên

Ái mơ một giấc mộng, một giấc mộng làm cậu vô pháp quên đi… . . . Giấc mộng

làm cậu yêu say đắm vô hạn, trong mộng có hai người, hai nam nhân…

Trong mộng thập

phần hắc ám, tối đến mức giơ tay không thấy năm ngón, Thiên Ái có chút sợ, nơi

này là đâu? Vừa mới tự hỏi như vậy, Thiên Ái lập tức nhớ tới viện trưởng nãi

nãi đã qua đời, cậu có chút mừng rỡ cao giọng hô to, “Nãi nãi? Người ở

đâu? Ái Ái đến thăm người đây!”

Không có bất luận

người nào trả lời Thiên Ái, thanh âm tiếp xúc với hắc ám liền hóa thành hư ảo,

bốn phía vẫn tối đen như cũ, Thiên Ái cho rằng…. Nãi nãi hẳn đã đi đầu thai rồi….

Bắt đầu không nhịn được thương tâm mà khóc… … Khóc đến gan ruột đứt đoạn!

Đột nhiên, một

tiếng nói trầm thấp dễ nghe vang lên, Thiên Ái xin thề, cậu đời này chưa từng

nghe qua giọng nói dễ nghe như vậy, bên trong trầm thấp mang theo từ tính, ưu mỹ

êm tai như tiếng đàn violoncello thượng đẳng, chỉ nghe thanh âm kia nói,

“Ha hả…. Em gọi là Ái Ái sao?”

“Ngươi…

Ngươi là ai….. Đi ra…. Đừng có lén lút như vậy!”

Theo câu hỏi của

Thiên Ái, từ trong bóng tối thâm trầm bỗng nhiên xuất hiện hai người, vóc người

cao to rắn chắc làm Thiên Ái biết, đó là hai nam nhân, không chỉ có thân hình

hoàn mỹ mà còn có mái tóc thật dài tới tận thắt lưng, cũng mặc y phục đen như mực,

có cảm giác như dung hòa cùng hắc ám xung quanh, nhìn không thấy gương mặt hai

người, điều này làm cho Thiên Ái có chút kinh hãi…

“Chúng

ta…. Chúng ta là ái nhân vĩnh viễn của em… . . . Ái Ái… Tiểu Ái…. Chúng

ta rốt cuộc tìm được em…. Chúng ta sẽ cả đời yêu em… . . .”

“Đừng có gạt

người! Nãi nãi đều đã rời khỏi tôi! Các người nói yêu tôi, vì sao tôi không

nhìn thấy các người!?” Thiên Ái kích động nói, cậu chỉ cảm thấy hai người

này đang dối gạt cậu, nghe được ái ngữ của hai người, cậu không thể khống chế cảm

xúc hô to.

“Sẽ thấy….

Em sẽ thấy… Ái Ái… Tiểu Ái…. Thời cơ chín muồi là có thể…”

Hai nam nhân một

người gọi Ái Ái, một người gọi Tiểu Ái, sau đó tiêu thất, Thiên Ái cũng cũng

theo đó tỉnh lại. Thiên Ái sau khi tỉnh lại, quyết định không nên tiếp tục lãng

phí thời gian nữa, nếu viện trưởng nãi nãi muốn cậu hảo hảo sống sót như vậy cậu

phải sống cho thật thoải mái, như vậy đến lúc chết mới có thể đi gặp nãi nãi

cùng cha mẹ.

Thế nhưng bởi

vì mất nhiều máu làm cho da thịt vốn trắng nõn đầy đặn của Thiên Ái biến thành vàng

vọt mang theo bệnh trạng, thể lực so với nữ sinh còn không bằng. Thiên Ái ăn uống

bình thường, sinh hoạt nhờ có học bổng kếch xù của hiệu trưởng cấp mà không phải

lo nghĩ, thế nhưng cả người thoạt nhìn gầy teo, nho nhỏ như trẻ con.

Dùng tiền học bổng

lo liệu cho nãi nãi hậu sự đơn giản, đại bộ phận tro cốt đem rải ngoài biển, chỉ

giữ lại một bình nhỏ màu trắng mang theo người, Thiên Ái trở về học viện, bắt đầu

mỗi ngày nỗ lực học tập… . . .

Bất quá, từ

ngày đó trở về sau, mỗi tháng vào 5 ngày trăng tròn, Thiên Ái sẽ mơ thấy hai

nam tử thần bí kia, dùng thanh âm dễ nghe nhất, nói ra những lời ngọt ngào nhất,

mỗi ngày, mỗi ngày, làm Thiên Ái vốn lạnh lùng cũng không tự chủ được mở rộng nội

tâm với bọn họ, từ từ yêu thương bọn họ!

Ngày hôm nay có

điểm đặc biệt, là ngày giỗ của viện trưởng, giống như dĩ vãng là một ngày trăng

tròn. Thiên Ái ngày này cảm thấy đặc biệt cô tịch, khẩn cấp lên giường, Thiên

Ái không phủ nhận, tim mình là vì hai nam nhân kia mà từ từ đập nhanh hơn.

Thú ái – chương 3

Thêm Bình Luận