Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thống Đốc Đại Nhân, Mèo Nhà Anh Đâu

Chương 1: Sinh Vật Đến Từ Hành Tinh Không Rõ (1)

Chương Tiếp »
Trình Tiểu Mễ thông qua quan hệ khó khăn lắm mới có được một cơ hội trải nghiệm ngồi trực thăng, nhưng mà không nghĩ tới bay được một nửa đột nhiên lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn, trực thăng rớt thẳng xuống, cô cảm thấy mình lập tức sắp rớt thành từng mảnh vụn rồi.

Khoảnh khắc nhắm hai mắt lại chờ đợi cái chết đó, cô dường như nghe một âm thanh kỳ quái bên tai. Thanh âm kia rõ ràng không phải tiếng Trung nhưng không ngờ cô lại nghe hiểu.

“Kiểm tra đo lường phát hiện có một sinh vật yếu ớt cỡ cấp F đang mạnh mẽ đột phá tầng khí quyển Già Nạp Tinh, cảnh cáo cảnh cáo, thân thể mi không thể sinh tồn ở Già Nạp Tinh, cảnh cáo cảnh cáo……”

Trình Tiểu Mễ bị khí áp chung quanh làm cho toàn thân phát đau, hô hấp khó khăn, thậm chí cả đầu óc cũng mơ hồ lên, cô cảm thấy những gì mình nghe được chính là ảo giác.

“Hệ thống căn cứ vào pháp luật quý trọng bảo hộ động vật của liên minh tinh tế tiến hành điều chỉnh thân thể của mi để thích ứng với chất lượng mật độ không khí của Già Nạp Tinh, xin hỏi có đồng ý hay không?”

Trình Tiểu Mễ căn bản nói không nên lời, cô sắp khó chịu muốn chết.

“Hệ thống phân tích, sinh vật nhỏ yếu cấp F là sinh vật IQ thấp, không thể cho ra phán đoán, cho nên cưỡng chế điều chỉnh và cải cách, đếm ngược 3……2……1……”

Trình Tiểu Mễ bị đau đớn bất thình lình làm cho hét to một tiếng, tiếp theo toàn thân đau đớn như bị tháo ra rồi rắp lại.

Lúc mọi thứ bình tĩnh trở lại, cô cảm thấy mình đã mệt đến nỗi không thể nhúc nhích.

Chẳng qua là đồng thời Trình Tiểu Mễ cũng cảm giác dường như mình rơi xuống đất, nhưng thần kỳ chính là cô còn có ý thức.

Chẳng lẽ mình chưa chết? Cô hưng phấn mở mắt, nhưng lại phát giác mình ngã xuống trên một mảng cỏ lớn. Xung quanh này là cỏ xanh nhỉ, mà sao lại cao quá vậy, hay là rớt vào rừng sâu núi thẳm rồi? Nghe nói thực vật ở rừng mưa nhiệt đới đều rất cao lớn rất nguy hiểm.

Thế nhưng vào lúc này, một ít đồ vật lóe bạch quang đồng thời đến gần mình, đôi mắt cô bị đau, vươn tay dùng sức xoa nhẹ một chút.

Mở mắt lần nữa phát hiện chung quanh cũng không phải rừng núi gì mà là có một mặt tường cao ngất trong mây, bốn phía có ánh sáng chớp lên giống như là căn cứ quân sự, còn có người cầm vũ khí trong tay đứng ở trên tường cao toà nhà hình tháp giống như là quân nhân.

Chẳng qua mấy vũ khí kia, là chỉ vào cô.



Trình Tiểu Mễ cảm thấy mình đã rớt vào một nơi khủng khϊếp, cả người đều ngây ra.

Bên tai nghe một thanh âm đinh tai nhức óc nói: “Báo cáo thống đốc đại nhân, đã khống chế được sinh vật đến từ ngoài không gian, chẳng qua là hình dáng của nó……”

Trình Tiểu Mễ bị chấn cho có chút choáng váng đầu, chờ ổn định xong xuôi mới phát hiện bốn phía sao toàn là chân người? Đúng, đều là chân, hơn nữa hình như đều mang giày da, thoạt nhìn chỉnh tề mà uy nghiêm, y như quân nhân.

Chẳng lẽ mình rớt vào vùng đất của người khổng lồ, cô cảm thấy vô cùng sợ hãi, vội vàng xoay người muốn chạy khỏi nơi này, cũng vì quá sợ hãi mà không phát hiện mình hiện tại đi bằng bốn chân.

Nhưng mới vừa chạy vài bước, đầu cô đυ.ng vào một thứ gì đó cứng cứng, cô kêu meo một tiếng ngã hình chữ X trên mặt đất.

Meo?

Cô là con người được không vậy, sao té một cái mà phát ra tiếng meo như con mèo là sao?

Cuối cùng cô dường như hiểu ra điều gì đó, vươn tay ra nhìn kỹ, kết quả thấy được một đôi vuốt mèo trắng trắng mềm mềm.

Quay lại kiểu gì đây, chẳng lẽ cô ngã chết biến thành một con mèo?

Trình Tiểu Mễ hoàn toàn ngơ ngẩn, căn bản không phát hiện người đàn ông bị nó đυ.ng vào hơi hơi nhíu mày, nhưng trong lòng lại thấy vật nhỏ đυ.ng trúng mình quá đáng yêu.

“Đây là con gì?” Anh trầm giọng hỏi.

“Báo cáo thống đốc, theo hệ thống phân tích thì đây hẳn là sinh vật nào đó cấp F trở xuống. Nó hẳn là ngoài ý muốn xâm nhập vào tầng khí quyển Già Nạp Tinh, nhưng vì nhỏ yếu nên không thể sinh tồn ở đây được, cho nên đã được hệ thống điều chỉnh.”

“Cấp F……” Yếu ớt quá rồi, một con con kiến còn mạnh hơn nó.



Thống đốc Reuel có chút sững sờ nhìn sinh vật không rõ đang ngơ ngác nằm trên mặt đất kia, vì đôi mắt nó mở to, nhưng có lẽ là bị dọa cho nhũn ra, nằm ở nơi đó run bần bật, bốn cái chân trắng run thành bốn đốm trắng nhỏ, thoạt nhìn vừa vô tội vừa đáng thương.

Anh duỗi tay, nắm lông cục tròn tròn trắng trắng này xách lên. Nhưng đối phương cũng đã sợ hãi, vẫn không nhúc nhích tùy cho anh nhéo.

“Thống đốc, cẩn thận có nguy hiểm.”

“Liền này mà còn nguy hiểm? Một ngón út của thống đốc cũng có thể ấn chết nó.”

“Nhưng dù sao cũng là mạnh mẽ xông vào tầng khí quyển.”

“Thôi bỏ đi, hệ thống cũng nói là tiến hành bảo vệ động vật quý, nếu không sớm đã bị đốt thành tro.”

Thống đốc Reuel hoàn toàn không nghe bọn hắn đang nói cái gì, bởi vì vật nhỏ còn chưa to bằng bàn tay anh thế nhưng rớt xuống nước mắt bằng đôi mắt to ngập nước kia.

Anh trầm giọng nói: “Cái này phải làm sao bây giờ?”

“Nếu không thì tìm người của hiệp hội động vật nuôi đi?” Người đàn ông tóc đỏ bên cạnh mở miệng nói, không biết vì sao anh cảm thấy thống đốc thiết huyết nhà mình dẫn theo một vật nhỏ như vậy cảm thấy có chút sai sai.

“Tôi là nói cái này……” Thống đốc Reuel chỉ một chút nước mắt mà vật nhỏ chảy xuống.

“……” Một đám đàn ông thiết huyết tinh tế Già Nạp Tinh lắc lắc đầu, bọn họ chưa từng chảy ra thứ như này, không biết phải xử lý như thế nào.

Thống đốc Reuel nghĩ nghĩ, liền nhét nó vào túi quân phục của mình, sau đó nói: “Tiếp tục luyện tập.” Sau đó tự mình bước nghiêm về văn phòng.

“Cậu nói xem, thống đốc lấy sinh vật không rõ kia đi làm cái gì?” Người đàn ông tóc đỏ hỏi.

“Cậu hỏi tôi, tôi hỏi ai, tập luyện đi.” Mọi người nói xong liền tiếp tục luyện tập đao thuật laser, cái này rất hữu dụng trong đấu cận chiến.
Chương Tiếp »