Chương 27: Móng vuốt sắc

Sau nhiều lần xác định Tần Diệc đã không còn ở cách vách, Hạ Vũ rón rén mở cửa, nhìn trái nhìn phải, quả nhiên không có ai, mọi người đều đang nhanh chóng mặc quần áo và hóa trang, sẽ không chú ý đến những cái khác.

Hạ Vũ nhanh chóng đẩy cánh cửa phòng bên cạnh, trong gian hóa trang không có một bóng người, chỉ có vài món quần áo đặt trên bàn, còn có một đôi giày cổ ngắn.

Cậu ta tùy tay lật lật, áo cao bồi và quần bò xanh nhạt, áo phông cổ V bó màu đen, ngoài ra không hề có bất cứ phụ kiện nào.

“Hư, đúng là hàng loại hai, thời buổi nào rồi, mắt mũi kiểu gì không biết.” Hạ Vũ khinh thường cười nhạo một tiếng.

Những thằng nhóc choai choai 17, 18 tuổi như cậu ta thường xuyên chịu ảnh hưởng của phong cách thời trang Nhật, Hàn, không đeo khuyên tai, không đeo vòng vàng, không nhuộm tóc, không phối hợp áo ngắn tay với khăn quàng cổ, găng tay, không đeo kính đen thì không phải là trào lưu?

Đến cửa cũng chẳng dám ra!

Thời gian gấp gáp, những thứ có công dụng xung quanh cũng không nhiều, Hạ Vũ nhấc cái áo khoác cao bồi lên, nhìn lướt qua bàn hóa trang, rồi sau đó nhanh chóng lấy chì kẻ mắt, phấn mắt, rồi đủ loại son môi, sơn móng tay, mở nắp ra vẽ linh tinh lên trên áo, ngay cả đôi giày cũng không bỏ qua!

Chẳng mấy chốc mà áo và giày trở nên vô cùng thê thảm.

“Xem anh còn mặc ra ngoài kiểu gì!” Hạ Vũ vẫn còn đang đắm chìm trong kɧoáı ©ảʍ “sáng tác”, cuối cùng nhấc quần áo lên thưởng thức một phen, kích động ném sang một bên, rồi đưa bàn tay tội ác ấy lại gần chiếc quần bò.

Đúng vào lúc này, một âm thanh cực kì không tự nhiên vang lên từ phía sau, thiếu chút nữa dọa cho Hạ Vũ sợ tới hồn phi phách tán, vỡ tim chết!

“Chỉ có chút thủ đoạn ấy cũng dám làm càn, ngay cả tôi đều cảm thấy xấu hổ thay cho cậu.”

Hạ Vũ nhảy dựng lên, tay run rẩy, đồ trang điểm cầm trong tay rơi hết xuống dất, cậu ta quay ngoắt lại, thấy Tần Diệc lẳng lặng dựa vào trên khung cửa, cầm di động trong tay, giơ ngón cái với cậu, còn cười tủm tỉm làm động tác cào mặt.

Như là nhìn thấy quỷ, đôi mắt cậu ta trợn trừng như sắp rớt khỏi hốc mắt, âm thanh lắp bắp, run rẩy, không tin nổi: “Sao, sao anh lại ở đây? Rõ ràng anh bị anh tôi gọi đi, sao lại trở về nhanh như vậy?”

“Anh cậu? À, cậu nói huấn luyện viên Hạ?” Tần Diệc đưa điện thoại lại quay gần mặt Hạ Vũ, rồi ấn dừng ghi hình, không chút để ý nói, “Anh ta sao, khi nãy muốn gọi tôi tới phòng vệ sinh bàn luận cuộc đời, nhưng không cẩn thận bị khóa trái nhốt ở bên trong. Cậu là em trai anh ta, có muốn nhanh chóng đi cứu anh ta không?”

Nghe thế, trái tim mong manh của Hạ Vũ lập tức chìm xuống, sắc mặt cậu ta xanh mét, ngoài mạnh trong yếu gầm nhẹ nói: “Anh là đồ khốn kiếp, dám làm thế với anh tôi, anh cứ chờ xem! Anh tôi về tới nơi thì anh coi như xong đời!”

“Ê ê, chỉ số thông minh của cậu bị tụt sao?” Tần Diệc thật sự cảm thấy tuyệt vọng với đầu óc cậu ta, bất đắc dĩ lung lay di động, tạo sự chú ý về sự tồn tại của nó, “So với việc bé nhỏ không đáng kể đó, cậu nên để ý tới việc cậu vụиɠ ŧяộʍ chạy tới phòng người khác làm mấy trò mất dạy rồi bị tôi ghi lại, xong đời là cậu chứ không phải tôi.”

Sắc mặt Hạ Vũ đột nhiên trắng bệch, từ nhỏ tới giờ đều có cha mẹ, anh trai chuẩn bị mọi thứ cho cậu, chưa bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ lâm vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan như vậy, nhất thời luống cuống tay chân: “Không, sẽ không, anh không thể làm như vậy, anh trai tôi sẽ giúp tôi……..”

Cậu trơ mắt nhìn Tần Diệc tới gần mình, giống như một con thỏ đang bị sư tử nhìn chằm chằm, cơ quắp lui về sau đài hóa trang.

“Ha ha.” Tần Diệc cười ác độc, hạ giọng, nặng nề nói, “Bây giờ mới biết sợ? Sao sáng hôm qua, khi cậu với anh cậu liên hợp hãm hại tôi, tôi thấy cậu bình tĩnh lắm mà.”

“Đó……. Đó chỉ là hiểu lầm, tôi không…… chỉ là không cẩn thận……”

Thấy thằng nhãi này vẫn ngoan cố, một bộ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, Tần Diệc nhín đồng hồ, thấy thời gian đã qua một nửa, không có thời gian dây dưa với cậu ta nữa.

Hắn đứng trước mặt Hạ Vũ, nhìn từ trên cao xuống, càng ngày càng khuynh về phía trước, người kia lại càng ngày càng lui về phía sau, cả người hắn tỏa ra áp lực như một tòa núi cao đặt trong lòng Hạ Vũ, khiến cho cậu ta không thể thở nổi.

Ngay khi Hạ Vũ chịu không nổi muốn chạy trốn, Tần Diệc túm lấy cáo cậu ta chẳng khác nào bắt gà, đặt cậu ta lên đài hóa trang, sức lực của hắn so với Hạ Vũ nhỏ gầy thì hơn rất nhiều, lưng cậu ta lập tức đập vào mép bàn, đau muốn chảy nước mắt.

Tần Diệc cúi người, chậm rãi nheo mắt, ánh mắt lợi hại giống như hai mũi tên nhọn, chậm rãi nói: “Cậu có thừa nhận hay không cũng được. Bộ đồ cao bồi này, cậu vẽ rất vui vẻ đúng không, trò chơi vui như vậy, không bằng cho tôi chơi cùng với?”

Nói xong, hắn tiện tay lấy ra một cây bút kẻ mắt, vẽ loạn quanh mắt Hạ Vũ một lúc, dài giọng: “Cậu xem này, muốn hóa trang cũng chẳng còn thời gian nữa, tôi liền tốt bụng vẽ giúp cậu vậy, không cần cảm ơn.”

Hắn âm trần cười, lộ ra hai cái răng nanh trắng muốt, trong sự sợ hãi cùng cực của Hạ Vũ, hắn nâng bút lên, nhắm vào một con mắt của Hạ Vũ, đâm mạnh xuống!

“Ưm…..!!!!!”

Ngay trước khi Hạ Vũ theo bản năng gào to lên, Tần Diệc che kín miệng cậu ta, cuối cùng chỉ phát ra một tiếng nặng nề trầm đυ.c.

Khi ngòi bút kia đâm xuống dưới, Hạ Vũ sợ muốn hồn phi phách tán, nhắm chặt mắt lại, sắp sửa ngất đi tới nơi.

Xong…… xong……. Mình sẽ mù!

Cả người cậu ta run rẩy, trong lòng cũng chỉ còn lại một ý nghĩ tuyệt vọng, cậu ta hối hận muốn chết, mình bị gì mà lại trên chọc con dã thú nguy hiểm như thế này!

Chỉ vài giây thời gian, lại trôi qua thật dài, nỗi đau đoán trước không hề đến, Hạ Vũ cẩn thận mở mắt ra, chỉ thấy đầu bút kia dừng lại ngay trước con mắt cậu, chỉ cách có một cm, nếu Tần Diệc không cẩn thận run tay, ánh mắt cậu ta coi như phế!

Phục hồi tinh thần, lúc này Hạ Vũ mới phát hiện đầu mình đầy mồ hôi lạnh, sau lưng cũng bị mồ hôi thấm ướt một mảnh.

Tần Diệc lạnh lùng nhìn cậu, như thể nhìn một tên ngu ngốc.

Hạ Vũ kinh hồn chưa định, mắt phiếm hồng, không dám cựa quậy dù chỉ một chút.

“A, không cần sợ, tôi mới đùa với cậu một chút mà cậu đã bị dọa khóc, nếu tôi làm thật, vậy chẳng phải cậu sẽ tè ra quần mất hay sao?”

Tần Diệc nhếch miệng khinh thường, chậm rãi thu hồi bút kẻ mắt, dịch tay xuống vị trí hai bên má cậu ta, “Nghe nói đồ trang điểm ở đây đều là hàng cao cấp, cái bút này hình như cũng là loại chống nước?”

Nói rồi, hắn nắm cằm Hạ Vũ, vẽ vài nét lên khuôn mặt nhỏ nhắn, hắn vẽ hai con rùa lớn, mỗi bên một con, rất đối xứng.

“Như thế này dễ nhìn hơn.”

Tần Diệc nắm cằm cậu ta thưởng thức một phen, ngại không đủ, hắn còn chuẩn bị vẽ thêm vài nét nữa thì cửa phòng hóa trang đột nhiên bị đẩy ra.

Hai người ngoảnh lại, chỉ thấy một người đàn ông đẹp trai mặc tây trang đi giày da đứng ở cửa, ánh mắt thâm thúy, nụ cười nho nhã, tựa như ánh sao trong trời đêm.

“Hai vị, hình như bây giờ không phải là lúc chơi đùa.”

Ngượi nọ lạnh nhạt nói, từ khi anh ta xuất hiện, ánh mắt vẫn dừng trên người Tần Diệc.

Hạ Vũ giật mình, cậu nhớ người này! Anh ta đến lúc chụp mặt bằng vào ngày huấn luyện đầu tiên, ngay cả Chu Vân và tổng biên tập tập chí đều rất cung kính với anh ta.

Nghĩ rằng có cơ hội xoay chuyển, Hạ Vũ dùng hết sức thoát khỏi sự trói buộc của Tần Diệc, chạy đến bên người đàn ông kia trong nháy mắt, hai tay kéo lấy anh ta, ra vẻ đáng thương khóc kể: “Ngài, ngài tới rất đúng lúc, người này tên là Tần Diệc, vì không để cho tôi thông qua cuộc khảo sát, khi nãy anh ta còn nói muốn chọc mù mắt của tôi! Ngài xem, anh ta còn vẽ lên mặt tôi thứ này!”

Nói rồi, Hạ Vũ run rẩy chỉ vào hai má mình, đôi mắt đỏ hồng ứa lệ, bộ dạng vừa tủi thân vừa đáng thương, “Anh ta còn nhốt anh trai tôi, ý tôi nói là huấn luyện viên Hạ, ở trong buồng vệ sinh!”

Thật sự là báo ứng!

Tần Diệc coi như xong! Hắn xong rồi!

Tổ hợp của những cảm xúc sợ hãi, nhục nhã cùng kɧoáı ©ảʍ khi trả được thù nổi lên trong lòng, Hạ Vũ quay đầu nhìn về phía Tần Diệc đầy oán độc, lại thấy người kia hoàn toàn không bị dọa, ngược lại còn

rất quái dị, không hề sợ hãi, thậm chí còn có vẻ như đang xem kịch vui.

Hạ Vũ còn không kịp cân nhắc vẻ mặt của hắn, người đàn ông kia đã hơi hới nhíu mi, túm tay cậu, gỡ xuống từng ngón, từng ngón tay cậu

khỏi cánh tay anh ta.

Sắc mặt Bùi Hàm Duệ không hề biểu hiện ra sự không vui, anh nói đầy nho nhã, lễ độ nhưng cũng lạnh lùng xa cách: “Tôi nghĩ, huấn luyện viên của các cậu đã yêu cầu, không cho tiến vào phòng hóa trang của người khác đúng không? Vì sao cậu lại xuất hiện ở chỗ của Tần Diệc?”

Hạ Vũ nhất thời nghẹn đỏ mặt, ấp úng nói không nên lời, nhìn thái độ và giọng điệu của anh ta, Hạ Vũ có ngốc cũng hiểu được, người này vốn đã quen biết với Tần Diệc!

Lúc này cậu mới nhớ ra việc mình làm bị Tần Diệc quay lại, vạn nhất hắn để lộ ra, vậy……..

Cậu cảm thấy choáng váng, quả thực không dám nghĩ thêm, khuôn mặt xanh trắng toát đầy mồ hôi, còn khó coi hơn cả khóc.

Ánh mắt Bùi Hàm Duệ lướt qua mặt cậu, nhìn hai con rùa to tổ bố nằm đối xứng hai bên, giương mắt nhìn Tần Diệc, người kia rất vô tội nháy mắt với anh, còn bịt tai trộm chuông giấu bút ở sau lưng.

“Thời gian chuẩn bị chỉ còn 5 phút, nếu cậu còn muốn tiếp tục tham gia sát hạch, vậy hãy ngoan ngoãn về chỗ của mình đi, việc này tôi coi như không thấy.”

“…… Vâng, vâng!” Hạ Vũ gật đầu lia lịa như được đại xá, thở phào một hơi, cũng không để ý hình vẽ trên mặt, lại không dám nhìn Tần Diệc, chạy như bay ra ngoài.

Chỉ tiếc, cậu còn chưa ý thức được, cái thứ ở trên mặt căn bản không thể lau sạch, cho cậu ta lên đài, kết cục cũng chỉ là mất mặt mà thôi.

Bùi Hàm Duệ thuận tay đóng cửa lại, xoay người nhìn Tần Diệc, biểu cảm lãnh đạm nhất thời hóa thành bất đắc dĩ: “ Cách thức trả thù của em cũng thật đặc biệt.”

“Nếu anh không đến phá đám, tôi còn có thể làm nó đặc biệt hơn.” Tần Diệc ném bút sang một bên, nhấc cái áo cao bồi đã hoàn toàn biến tướng đưa sang cho anh, bắt đầu cời quần áo, “Nếu không phải ít thời gian, đại gia đây nhất định sẽ đánh cho anh trai thằng kia một trận, đánh cho mẹ chúng nó cũng không nhận ra!”

“A không phải, là đánh cho chúng nó không thể nhớ nổi là mình còn có mẹ!” Tần Diệc nhíu mày, cười lạnh nói.

Bùi Hàm Duệ yên lặng kéo quần áo từ trên đầu xuống, lại nhìn đồ trang điểm rơi đầy đất, hỏi: “Em tính làm thế nào?”

Tần Diệc không trả lời, thời gian không dư bâo nhiêu, hắn lấy tốc độ nhanh nhất cởi sạch bách, sau đó mặc vào chiếc quần bò cùng cái áo cổ chữ v chưa bị bôi bẩn.

Chỉ tiếc là phía dưới cái áo cũng bị son môi và sơn móng tay dính vào, ở trên vải dệt thuần màu đen rất gây chú ý.

Tần Diệc nhướn mày, dứt khoát cuốn vạt áo lên, cuộn lên đến tận ngực, trở thành áo siêu ngắn, lộ ra cơ bụng kiện mỹ.

Cạp quần bò khá rộng, hắn lại không đeo thắt lưng, phần eo gợi cảm cùng nhân ngư tuyến lõα ɭồ đi ra, một đường kéo vào trong quần.

Áo ngắn càng tôn thêm chiều dài của cặp đùi, hai kiện quần áo đơn giản cực kì lại làm nổi bật dáng người hoàn mỹ đầy nam tính.

Hắn thậm chí không đi giày, đi chân trần trên thảm, móng chân được cắt ngắn gọn gàng, da bàn chân còn trắng hơn so với da trên người, hắn nhìn mình trong gương, lấy tay bới tóc, lọn tóc rủ sang hai bên.

Bùi Hàm Duệ lẳng lặng đứng ở cửa nhìn hắn, chỉ trong hai phút ngắn ngủi, khí chất của hắn lập tức trở nên vừa gợi cảm vừa cuồng dã, cả người như một viên nam châm chặt chẽ hấp dẫn ánh mắt của anh.

Anh bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có một loại cảm xúc khó tả, giống như nhặt được một con mèo hoang, còn chưa nuôi được bao lâu, nó đã lớn lên, mọc ra một cái đuôi sư tử, không chút lưu luyến chạy về thảo nguyên thuộc về nó.

Bùi Hàm Duệ hít sâu một hơi, bỗng đi tới trước, ôm eo hắn từ phía sau, dán mặt vào cổ đối phương, đặt nhẹ một nụ hôn: “Làm sao đây, anh đột nhiên không muốn để em lên sàn diễn……”

Còn 3 phút.

Đáng tiếc lúc này Tần Diệc đang vội muốn chết, tạm thời không hơi sức chú ý tới anh. Hắn tránh khỏi cái ôm của anh, kéo anh đứng sang một góc, thuận tiện ném tới một ánh mắt cảnh cáo “Đừng lằng nhằng, nếu còn cản trở tôi sẽ ném anh ra ngoài”, tùy tay lấy một cây bút kẻ mắt, vẽ qua loa lên mi mắt mình.

Về phần bóng mắt linh tinh, thật sự không còn kịp nữa, may mắn hình dạng của người mẫu nam càng cần góc cạnh hơn so với người mẫu nữ, cho dù không trang điểm, cũng không đên mức trước và sau trang điểm là hai người khác nhau.

“Có thuốc không?” Tần Diệc hỏi anh.

Bùi Hàm Duệ có chút kinh ngạc, những vân gật gật đầu, lấy một hộp trong túi quần đưa qua: “Chẳng phải em không thích hay sao?”

“Tôi đâu có nói sẽ hút.” Tần Diệc lấy ra một điếu, đưa lên miệng, xoay người chống hai tay lên bàn hóa trang, đôi chân dài điệp cùng một chỗ, hơi nghếch cằm về phía anh, cười hỏi, “Thế nào?”

Bùi Hàm Duệ nhìn sâu vào hắn, yết hầu có chút phát khô.