Thời Điểm Không Quan Trọng, Quan Trọng Gặp Ai

7/10 trên tổng số 2 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Hôn nhân của hai người là một vụ mua bán, anh xem một năm hôn nhân này chỉ là khoảng thời gian để anh củng cố vững chắc địa vị: “ Tô Nhật Thiên tôi là người bị ép trong cuộc tình này… Cô cũng vậy. Chú …
Xem Thêm

Chương 2: Làm thư ký cho anh
Nghĩa Tử, con xem có công việc nào phù hợp với Thanh Tâm không? Bố bảo nó đến công ty của bố làm thì nó kêu sợ người ta bảo nó có nguời nhà bật ô dù, còn công ty con lại xa nhà quá, bố mẹ thực không an tâm.

Thanh Tâm nhanh nhẹn tiếp lời:

- Em vẫn chưa chơi đủ mà. Anh rể đừng mà…

- Con còn định chơi đến bao giờ nữa đây. Bằng tuổi con mẹ đã có chị Thanh Hân rồi đấy. Bố mẹ mới nói chuyện công việc, chuyện hôn nhân còn chưa động tới đâu… Bà quắc mắt sang nhìn con gái. Không biết cái tính ương bướng này là nó học ai nữa.

- Thôi được rồi con đầu hàng bố mẹ nói gì thì con nghe thế vậy.

Nghĩa Tử đặt tách trà xuống, nhẹ nhàng thưa chuyện:

- Vừa hay bạn con đang cần tuyển chức vụ thư ký, con sẽ thử hỏi xem có được không. Thanh Tâm nhà chúng ta cũng từng làm thư kí cho một công ty lớn, con nghĩ em ấy sẽ được nhận thôi.

Thanh Tâm khóc không ra nước mắt. Đi làm á, hức cô chỉ mới được nghỉ có hai tháng thôi mà. Kể ra nếu không phải ông chủ cũ bắt cô đi tiếp mấy ông khách biếи ŧɦái thì cô cũng không xin thôi việc ở một công ty mà mức lương và tiền thưởng ưu đãi đến thế đâu. Nghĩ rồi tự an ủi.Thôi đi làm cũng được còn hơn suốt ngày ở nhà nghe bố mẹ ca thán. Mà anh rể cũng làm việc công suất quá đi, vừa gặp buổi chiều mà tối đã gọi về thông báo cô ngay ngày mai đi làm. Vĩnh biệt ngày tháng bay nhảy! Thanh Tâm đau khổ đặt đồng hồ báo thức, đi ngủ sơm, mai còn dậy sớm nhận việc.

Sáng hôm sau cô như thường lệ chen chúc trên tàu điện ngầm để đên chỗ làm. Thật ra cô cũng rất muốn mua xe nhưng mà do bố mẹ già không trợ cấp, mà cái khoản tiền đi làm của cô lại dùng quá nhiều cho việc mua sắm nên hai năm đi làm rồi mà cô vẫn ngày ngày lê thân tàn trong chuyến tàu chật ních. Hôm nay cô diện một chiếc zip kẻ sọc ôm khít đôi chân thon dài, một chiếc áo sơ mi trắng thanh thoát càng làm tôn lên làn da đẹp không tì vết. Cô trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc buông xõa tự nhiên càng làm khuôn mặt cô thêm phần đáng yêu. Đến trước cổng công ty cô chỉn chu lại mình rồi bước vào thang máy chọn tầng cao nhất của tòa nhà. Hóa ra ông anh rể quý hóa lại giới thiệu cho cô làm thư kí cho tập đoàn Tô thị. Một trong những tập đoàn lớn nhất nước chuyên mở các trung tâm mua sắm sầm uất trên những mặt tiền đắt đỏ nhất thành phố.

Ding…

Của thang máy hé mở. Phòng tổng giám đốc độc chiếm luôn tầng cao nhất của tòa nhà, có thể trông ra mọi hướng, trông cách bố trí cũng đủ hiểu người đàn ông sau cánh cửa kia là người rất thích kiểm soát người khác. Trợ lý nhanh chóng phát hiện ra cô, nở nụ cười niềm nở mời cô vào ghế đợi sau đó đến gõ cửa phòng tổng giám đốc. Thanh Tâm còn đang ngẩn ngơ nghĩ xem tí sẽ giới thiệu thế nào thì cánh cửa kia bật mở, người trợ lý đi ra rồi nói Tổng giám đốc muốn gặp cô. Bước từng bước chậm rãi về phía cửa phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa. Thanh Tâm hiểu rõ ấn tượng ban đầu rất quan trọng, nó quyết định phần nào quan hệ của cô với vị tổng giám đốc sau này, cả tương lai sự nghiệp nữa. Căn phòng của tổng giám đốc rất mát mẻ, không, phải nói là lạnh lẽo đúng hơn, cô bất giác rùng mình. Dù bây giờ đã vào thu cũng không nên bật điều hòa lạnh thế chứ, thật lãng phí. Phía trước, một người đàn ông nho nhã, mặt hướng ra cửa sổ, tay chắp đằng sau như đang xem xét cái gì đó, cô nhẹ giọng giới thiệu:

- Xin chào tổng giám đốc, xin tự giới thiệu tôi là Đình Thanh Tâm. Từ nay sẽ là thư kí riêng của ngài. Xin hãy chỉ bảo cho tôi thêm ạ- Nói xong cô ưỡn ngực tự tin nhìn thẳng. Người đàn ông từ từ quay lại, cô ngẩn người. Quả thật trông anh ta rất quen, lục lại những kí ức nghèo nàn của mình, không khỏi sửng sốt, đưa ngón trỏ về phía anh ta:

- Là anh…- người cô gặp ở đám cưới.

- Không phải gặp lần đầu, tôi hi vọng cô sẽ công tư phân minh, nỗ lực hết mình vì công ty. Công việc của cô sẽ được trợ lí Chu chỉ dạy. Giờ cô ra ngoài được rồi.

Anh nói xong liền ngồi xuống. Hôm nay cô mới có cơ hội nhìn thẳng anh ta thế này. Hôm ở đám cưới một phần vì ngại , một phần cũng vì thái độ lạnh nhạt của anh ta mà cô không dám nhìn thẳng. Phải công nhận người đàn ông này rất đẹp. Anh mang nét đẹp thành thục, từng trải của một người đàn ông thành đạt. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hút khiến ai cũng phải dè chừng, thân hình cường tráng toát ra khí thế bức người, thái độ lạnh nhạt luôn nhắc nhở đối phương không được quá phận. Thấy cô đứng trân trân tại chỗ. Anh cau mày khẽ nhắc nhở:

- Còn chuyện gì nữa không, thư kí Đình?

- Dạ không có ạ. Vậy tôi xin phép- Kịp định thần lại, cô vội quay đầu ra ngoài, nhanh chân sải bước ra cửa trở về chỗ làm việc của mình.

Thêm Bình Luận