Chương 26

“Đã từng có người kể lại rằng, từ rất lâu về trước, ngôi trường mà chúng ta đang học chính là một bệnh viện cũ được xây dựng trên một bãi đất hoang”

Nguyễn Nguyễn cất giọng kể, tiếng cô vốn ngọt ngào nay lại cố đề cho Trầm thấp, có phần khiến người ta rợn người.

“Nói láo! Trường Đại Hoa rõ ràng là xây trên một công viên”

Trang Duyên lập tức phản bát lại.

“Gì vậy ạ cô ơi!”

“Tụi em đang kể chuyện mà”

“Phải thêm bớt vậy nó mới vui!”

Cô Trang giống như không hiểu được giới trẻ cho lắm. Cô cười rồi lắc đầu, ra hiệu cho Nguyễn Nguyễn kể tiếp.

“Hai bạn học nam tan học vào buổi tối, vốn là muốn về nhà ngay lập tức nhưng cứ đi mãi, đi mãi, lại chẳng thể tìm được lối ra, bất quá, hai người lại không tin vào chuyện Huyền huyễn như vậy. Lê bước chân đến trước phòng hiệu trưởng, muốn tìm chìa khoá trong đó mở lối đi khẩn cấp”

Cô hít một hơi rồi nói tiếp.

“Phòng hiệu trưởng khá tối, bạn học nam gan dạ bước vào trước, bắt đầu mò mẫm trên bàn, trong hộc tủ. Cuối cùng tìm được, bạn nam ấy quay đầu lại, lại chẳng thấy bạn học đi cùng mình nữa. Cậu ta có hơi hốt hoảng nên kêu lớn tên bạn học sinh kia, nhưng chẳng có ai đáp lời…”

Sau 7 giờ tối. Trang Duyên tập hợp các học sinh lại, ngồi giữa sảnh vào biệt thự, chuẩn bị chơi bài. Nhưng mà đèn điện tự nhiên vụt tắt.

Việc này cũng không phải là chuyện hiếm có gì. Căn biệt thự này là của mẹ chồng mua cho cô Trang, nằm trên núi thì thôi đi, điện cũng chạy không tới. Nếu không phải vì muốn tâm sự với thành viên trong lớp một chút thì cô đã không lặn lội lên tận trên này.

Ngược lại, các học sinh chẳng sợ hãi. Còn hứng thú bừng bừng muốn kể chuyện ma cho nhau nghe.

Tu Kiệt nhìn cô Trang nở nụ cười hiền diệu, trong lòng không hiểu sao có cảm giác không được tốt cho lắm.

Cảm xúc mềm mại dán vào da thịt anh, vừa mát lại dễ chịu, lại vừa thơm tho nhẵn nhụi. Lăng Tu Kiệt quay đầu nhìn.

Hạo Phong đang cà lơ phất phơ đang dựa vào người mình, xem mặt như chẳng sợ hãi chút nào, mà giống như là đang lười biếng.

Anh khẽ cười, mọi sự cảm xấu đều nay mấy. Vốn còn định sẽ nắm lấy tay cậu an ủi, ôm ôm để cậu khỏi sợ đồ này nọ, thế mà người này lại chẳng sợ chút nào, giống như con lười bám lên người anh.

Đúng thật là cậu không sợ. Từ nhỏ Tử Chân đã kể cho cậu không biết bao nhiêu là câu chuyện Huyền bí, lúc đó cậu không sợ, đã vậy còn rất hứng thú khiến cho ba Hạo mất hứng, muốn nhìn thấy cậu sợ hãi chạy về phía mình cũng chẳng được.

Ngược lại, thứ cậu đang cực kỳ chú ý bây giờ chính là cái mùi trên người lớp trưởng đây này.

Mùi thơm bây giờ còn ngọt ngào hơn mọi lần. Kể từ khi bước ra ngoài phòng tắm đã thơm đến mức bức người, khiến cậu không nhịn được mà dán vào.

Thoải mái a…

Nhìn về phía Thanh Miên. Cô nàng mặc đồ ngủ bộ màu Hồng nhạt, không làn da cô sạm đi, lại làm nổi bật nước da trắng sáng tự nhiên.

Đôi môi Hồng đỏ, căng mọng dính hơi bóng bẩy. Chắc là son dưỡng gì đó

Thật sự rất đẹp.

Nhìn lại lớp trưởng của mình.

Môi dù không dày lắm, còn hơi thiếu sắc một chút nhưng lại mang theo nét gợi cảm của phái mạnh nên có.

Cũng thật là đẹp, còn có thể đẹp hơn cả cô nàng kia.



Độ kể khoảng mấy câu chuyện nữa. Các bạn học từ ừ chuyền kể những chuyện cổ sang tâm sự chuyện trong nhà, chuyện thầm kín của mình.

Bạn học nào đó đã từng lấy cắp bút màu của bạn học nào đó, bây giờ chân thành xin lỗi.

Hay là một nam sinh thích thầm nữ sinh kia, bây giờ mới có dịp thổ lộ. Chỉ là không còn thích người nọ nữa, nói ra là không muốn để mối tình cũ trong lòng.

Hạo Phong cảm thấy sợ với những câu chuyện thương tâm của các bạn học, chuyện mình là một con yêu thỏ cũng không đáng nhắc đến chút nào.

Trang Duyên cầm tách trà, để lên môi nhấp một ngụm

“Kể nhiều rồi, bây giờ đến cô kể nha, nghe không?”

Nguyễn Nguyễn che miệng làm ra bộ đang kinh ngạc.

Cô cũng không phải làm lố. Chỉ là cái ấn tượng mà cô Trang này dành cho người khác chính là uy nghiêm, cường nữ nhân. Không giống dạng sẽ đi tâm sự, khóc than chuyện của mình ra bên ngoài.

Cậu bạn Thanh Dương bật dậy, nhìn về phía cô.

“Sếp à! Có phải là cô nhìn trúng chỗ tốt của em, muốn thu em làm con nuôi hay không?”

Cả lớp cười phá lên. Tiếng cười của thiếu niên có thể linh động cả một toà thành, nay lại phá lệ vui vẻ hơn nữa. Chỉ là không khó nghe, căng tràn nhựa sống.

Trang Duyên cũng cười. Rồi cô lại thở dài.

“Sếp Trang, làm ly đi cô”

Hạo Phong không biết từ lúc nào đã rời khỏi người Tu Kiệt, đến bên cô Trang, vỗ vỗ vào vai cô. Đưa đến trước mặt có một lon bò cụng đã khui sẵn.

Trang Duyên cầm lấy, uống một hớp.

Dưới ánh mắt của toàn bộ học sinh trong lớp. Cô từ từ cất lời.

“Cô sắp phải đi rồi mấy đứa”