Chương 7

Editor: Miri

- -------------------

Đây có lẽ là lần đầu trong ba năm qua, Nhan Tuế Nguyện nghe lời hắn một lần duy nhất. Y thu đoản kiếm, đứng qua một bên.

Nhan Tuế Nguyện nhìn không chớp mắt Trình Tàng Chi đang giấu mình trong màn đen tuôn xuống, thầm nghĩ —— mắt hắn có bệnh, còn thường xuyên tâm thần, võ nghệ lại ít ai bì kịp.

Thi thể ngổn ngang trên mặt đất như lông gà rơi, Trình Tàng Chi đánh nhau gϊếŧ người lưu loát dứt khoát hơn Nhan Tuế Nguyện nhiều, một lần ra tay là một mạng bị cướp, không giống Nhan Tuế Nguyện thủ pháp thì đẹp nhưng gϊếŧ người thì chậm.

Xử lý xong hết mấy tử sĩ trong tối này, hai người nhìn nhau một cái, không ai lên tiếng.

Gần đây Nhan Tuế Nguyện không biết nên mở miệng thế nào, hỏi cái gì cũng cảm thấy thiêu thiếu, hỏi nhiều lại khiến người ta cảm thấy thất vọng buồn lòng.

"Trình đại nhân sao...." Nhan Tuế Nguyện cố gắng khắc phục do dự trong lòng để đặt câu hỏi, lại bị Trình Tàng Chi đột nhiên đi đến trước người mạnh mẽ kéo y ra sau mình.

Một trận bột phấn trắng che trời lấp đất ào đến, cướp đoạt chui rúc vào hốc mắt có tật của Trình Tàng Chi. Trình Tàng Chi quen gϊếŧ người, cũng chưa từng để chuyện mắt bị bệnh trong lòng, hai lỗ tai dựng thẳng lên, yên tĩnh nghe tiếng để xác định vị trí. Trước khi Nhan Tuế Nguyện vung ra đoản kiếm thì giành một bước huy động Đường đao, dung hợp với màu đen của góc áo, một nhát lưu loát nhiễm theo vài giọt máu.

"Mắt của ngươi sao rồi?!", Nhan Tuế Nguyện mặc kệ tên thích khách thấy tình thế không ổn lại chui lẫn vào bóng đêm, chỉ lo nắm chặt vai Trình Tàng Chi, nhìn hắn rơi huyết lệ đầy mặt.

Cảnh tượng này chồng lên hồi ức trước mắt. Nhan Tuế Nguyện cứ như thấy được khuôn mặt không lạnh không nóng của thiếu niên dưới dòng huyết lệ mơ hồ mười năm trước, cũng may ấn đường Trình Tàng Chi hiện lên toàn là sắc bén cứng cỏi, chưa khiến cho Nhan Tuế Nguyện sa vào mộng cũ.

"Không sao." Trình Tàng Chi khẽ cười, có vẻ vô cùng gan góc.

Nhan Tuế Nguyện hít một hơi thật sâu, cho rằng mình phải bình tĩnh như Trình Tàng Chi, miệng lại nổi giận bảo: "Trình Tàng Chi ngươi đúng là kẻ điên! Đã như vậy, ngươi còn có thể cười ra miệng? Ngươi có biết mắt ngươi đang chảy máu không!"

Liên tiếp ba câu la vào mặt, gò má Nhan Tuế Nguyện hồng trắng đan xen, một bộ dáng hận rèn sắt không thành thép, cứ như Trình Tàng Chi là một tên ngốc có dùng kim thạch thần dược cũng không cứu nổi.

"...Ta thật sự không sao, trời sinh có nước mắt màu đỏ thôi."

"Ngươi vừa rồi mới gọi tên ta, ba năm qua rồi ngươi mới gọi tên ta lần đầu."

"Ta rất vui."

Mặt Trình Tàng Chi nở một nụ cười rộng, không hề che giấu cảm xúc vui sướиɠ trong lòng. Cái người vì ta mà làm trái quốc pháp quân mệnh, quân kỷ kia tuy rằng không nhận ra ta, nhưng lại chịu quan tâm ta.

Nhan Tuế Nguyện không nói gì ra miệng, lòng lại giống như bị treo lên trăng khuyết, không có chỗ ngừng chân cũng không có chỗ ngồi xuống, cuối cùng y nhấc lên tầng ngoài của quan phục, nhìn tay áo trắng bên trong, từ phần giữa xé xuống hơn phân nửa ống tay áo lụa trắng như tuyết, sau đó im lặng chà lau máu đỏ trên mặt Trình Tàng Chi.

Dường như đi qua thời gian vô tận, y mới dừng lại động tác, nhìn vẻ mặt đang ngẩn ra của Trình Tàng Chi, hỏi: "Trời sinh nước mắt đỏ là sao?"

Trình Tàng Chi buông lỏng nét mặt, ậm ừ chuẩn bị lời đùa giỡn diễn kịch nhưng lại nghe thấy tiếng bước chân mạnh mẽ rời đi của Nhan Tuế Nguyện, tức khắc nghiêm mặt nói: "Cái này.....ta thật sự không rõ, cũng đã mười mấy năm, xem qua không ít danh y nhưng cũng không chẩn bệnh ra nguyên nhân. Ngoại trừ chuyện chỉ rơi huyết lệ ra thì cũng không có gì đáng ngại, huống hồ ta là nam nhi không dễ dàng rơi lệ, trắng hay đỏ cũng đâu sao."

Nhan Tuế Nguyện cố tình chậm lại bước chân, cũng không hiểu nổi làm sao Trình Tàng Chi có thể dùng đôi mắt bị gió thổi là chảy nước này để mang binh đánh giặc, lại có thể bằng cách nào tiêu diệt năm vạn thiết kỵ của Đột Quyết. Dù sao thứ không thiếu nhất ở chiến trường chính là sương khói.

Trình Tàng Chi hai mắt tối hù tùy ý để Nhan Tuế Nguyện dẫn đi, mặc kệ đông tây nam bắc.

Nhan Tuế Nguyện yên lặng một hồi, hắn liền cảm thấy trong lòng khó an, cho rằng Nhan Tuế Nguyện còn đang lo lắng bệnh mắt của hắn, đành lại tự mình đa tình mở miệng: "Ngươi đừng lo lắng, không đui được. Huống hồ, ngươi đẹp như vậy, nếu bị mù nhìn không được nữa thì ta quá lỗ, không thể chỉ để người khác được lợi như vậy!"

"......"

Nhan Tuế Nguyện thật sự không lý giải nổi mạch não kỳ diệu của Trình Tàng Chi, đã lúc này rồi mà hắn còn có thể chiếm tiện nghi của mình, vẫn chỉ là mấy câu trêu hoa ghẹo nguyệt qua miệng. Y thầm nghĩ —— hắn thực sự không có chút tiền đồ nào.

"Ngươi tới chỗ công thự* của ta ngồi trước, ta đi phân phó một ít việc, nhân tiện lấy hòm thuốc."

*Công thự: chỗ làm việc.

Nhan Tuế Nguyện dặn dò xong rồi thì lập tức đến trước cửa công đạo tất cả sự vụ với thủ hạ, chờ người của Hình Bộ đi dọn dẹp mớ bừa bộn kia rồi, y mới lấy hòm thuốc trên kệ trong công thự xuống.

Y mở ra lọ thuốc đổ ra nước cho Trình Tàng Chi rửa sạch đôi mắt, cũng may nhà ngoại Nhan Tuế Nguyện là y dược thế gia, tuy không ở Thanh Kinh nhưng lúc Nhan Tuế Nguyện bị trục xuất khỏi Trung Ninh Quân, y cũng tới nhà ngoại ở một thời gian, mắt thấy tai nghe riết rồi cũng biết dược lý.

"Cũng may chỉ là một ít bột phấn gây mê không có độc." Nhan Tuế Nguyện thả lỏng tâm, "Thật ra....ngươi không cần kéo ta, ta đang đưa lưng về phía đó."

Trình Tàng Chi ít khi có thể ở cùng hòa thuận với Nhan Tuế Nguyện, hưởng thụ Nhan Tuế Nguyện mềm nhẹ thoa thuốc cho mình: "Ngày ấy thấy được thân pháp của ngươi ở túp lều cứu Tần Mạnh, tuy rằng hơi...xinh đẹp khéo léo, nhưng võ nghệ tinh vi. Nếu ta không kéo ngươi, xét tốc độ phản ứng của ngươi tất nhiên sẽ vừa kịp nghênh đấu, ta chỉ là có ý nghiêng đầu trốn."

"....Ngươi trốn được nhiều nhỉ?", lúc Nhan Tuế Nguyện cần thẳng thắn thì không quanh co nửa phần.

Trình Tàng Chi bị người đánh vào tim đen, ổn định lại vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói như có như không: "Võ nghệ ngươi tinh vi như vậy, sao không đi đem tài của mình phục vụ Trung Ninh Quân, ở triều làm quan văn như vậy thì đúng là nhân tài không được trọng dụng."

Tuy Nhan Tuế Nguyện bị chính bá phụ trục xuất khỏi Trung Ninh Quân, nhưng vì thể diện của Nhan gia nên chưa từng bị tuyên bố ra bên ngoài, sổ sách ở Binh Bộ cũng chỉ là nhẹ nhàng bâng quơ một câu nguyên nhân là vì Nhan Đình giữ gìn quân kỷ.

Nhan Tuế Nguyện thản nhiên: "Làm trái với quân kỷ nên bị trục xuất quân doanh.".

Vẻ mặt Trình Tàng Chi hơi xấu hổ, chỉ biết khô cằn nói: "Văn thần võ tướng đều dốc sức vì nước, huống hồ Trung Ninh Quân vốn đang đối phó với Khiết Đan, nhưng chúng lại đang vội vàng ổn định nội chiến bên trong, trong thời gian ngắn sẽ không có chiến sự đáng kể, ngươi đi hay không đi cũng chẳng sao."

Động tác tay của Nhan Tuế Nguyện cứng lại, nhìn thoáng qua Trình Tàng Chi, vang lên một tiếng ừ ngắn ngủi. Rồi sau đó cầm lấy vải thô đan từ sợi gai, chuẩn bị vòng một vòng lên mắt Trình Tàng Chi.

Y còn chưa vòng xong đã bị Trình Tàng Chi bắt lấy cổ tay, nghe thấy Trình-nửa-mù cực kỳ không phối hợp nói: "Ta không cần cái này!"

Nhan Tuế Nguyện có hơi tức giận, lại bận tâm với quy tắc "không nên ép uổng người khác", hỏi: "Vậy ngươi dùng cái gì?"

Trình-nửa-mù ỷ vào mình đang bị mù, một bàn tay như "ngựa già quen đường cũ" dời xuống từ cổ tay nắm chặt lấy một đoạn tay áo y, thừa dịp Nhan Tuế Nguyện còn chưa hất hắn ra mà bảo: "Dùng cái này, dù sao một bên tay áo kia của ngươi cũng đã xé đứt, không bằng xé luôn cái này."

Nhan Tuế Nguyện muốn hỏi hắn có cần Hoa Đà bốc thuốc* luôn cho không, dù sao bệnh điên của hắn đã thấm sâu vào não tới độ này, nhưng rồi nhìn thấy khóe miệng Trình-nửa-mù ngậm cười, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, nghiến răng nghiến lợi nói: "Trình đại nhân có trí nhớ tốt, ngay cả chuyện bản quan xé tay áo nào cũng nhớ rất rõ."

*Hoa Đà: thầy thuốc nổi tiếng thời Đông Hán và Tam Quốc, ở đây tiểu Nguyện châm chọc là thần y như Hoa Đà mới chữa được bệnh điên cho Chi.

Không sai. Trình-nửa-mù đang đeo một đôi mắt nửa mù, chuẩn xác không chút sai lầm sờ đến một cổ tay áo, vừa đúng là cái chưa bị xé kia của Nhan Tuế Nguyện.

Trình-nửa-mù không thẹn với lương tâm, mặt không đỏ tâm không nhảy nói: "Không liên quan chuyện ta nhớ tốt không, ngươi vì ta cắt đứt tay áo nào làm sao ta có thể không biết, nhưng mà ta nói thật, trí nhớ của ta đúng là tốt hơn ngươi."

Nhan Tuế Nguyện đã vào đúng trọng tâm thì không lo lắng gì nữa, cũng ép mình không để ý đến nghĩa bóng của câu nói cuối cùng kia từ Trình-nửa-mù hay ý nghĩa cất giấu trong đó. Chuyện cũ như đao, có nhắc lại cũng chỉ như thịt xẻo không thể bù đắp.

Huống chi đây cũng chỉ là mấy lời ngoài miệng vô ý của hắn, hiện tại và tương lai hoàn toàn không thể do bản thân lựa chọn. Nếu Trình Tàng Chi tên cũng như người —— ở trong tâm của hắn đang giấu gì, chỉ sợ cũng không phải là người dễ đoán.

*Tàng Chi là không giấu, nhưng nếu đổi thành câu hỏi thì lại là "có giấu gì?", ý bảo thứ đang giấu bên trong khó thấy.

Bởi vì Trình-nửa-mù nằng nặc đòi hỏi, Nhan Tuế Nguyện nghĩ dù sao y cũng không thể mặc trung y này nữa, đơn giản bất chấp tất cả mà thỏa mãn ý nguyện của hắn, xé rách tay áo còn lại băng mắt cho Trình-nửa-mù. Nhưng làm vậy xong y lại cảm thấy không thỏa đáng lắm, liền lại bọc thêm một vòng băng vải cho hắn.

Trình-nửa-mù đối với hành động này cũng hiện ra vừa lòng, chỉ là không phải vì hắn thấy dùng tay áo băng thì khó coi như Nhan Tuế Nguyện. Hắn là không muốn để cho người khác thấy trung y của Nhan Tuế Nguyện, dù chỉ là mảnh nhỏ cũng không muốn ai thấy.

Vậy nên Trình-nửa-mù không chờ Hoa Đà bốc thuốc, muốn nổi điên liền nổi điên:

"Xem như Tuế Nguyện cũng toại nguyện ta một lần."

Giọng điệu lời này nghe cứ như người ta lấy lòng tiểu nương tử một hồi mới rốt cuộc được như ước nguyện, tựa như đã dùng mọi thủ đoạn độc ác để hái hoa vậy.

Nhan Tuế Nguyện nghe vậy nhíu mày, đến nỗi sinh ra cảm giác Trình Tàng Chi rốt cuộc đã bò được lên giường y, cảm khái mình cuối cùng đã thành công sau một hồi ăn mắng.

Nghĩ vậy, y liền quyết đoán dùng một tay hất văng ra Trình-nửa-mù, liên tục lui về phía sau, lần này không chỉ là ba bước. Nhan Tuế Nguyện hơi rũ mắt, lông mi che mất đi nửa tầm nhìn, chỉ lướt thoáng qua Trình Tàng Chi đang sờ vào tay áo y trên mắt hắn. Nỗi lòng đầy ảm đạm, như có khói sương sóng vỗ ngàn dặm.

Trình-nửa-mù không nhìn được cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt nghẹn khuất của Nhan Tuế Nguyện, chỉ có thể uyển chuyển cười hớn hở.

"Những người ngươi muốn tìm ở Thư Học đều là có xuất thân hèn mọn hoặc nhà nghèo nhưng có sở trường riêng được Quốc Tử Giám thu nhận, mỗi người đều tài năng học vấn uyên bác, nếu đổi một cái thế đạo tốt đẹp hơn, chỉ sợ đều đã là người nổi tiếng thiên hạ." Trình Tàng Chi bắt đầu bàn chính sự, "Nhưng bây giờ, những người này đều là bị Tế tửu* bắt thành một nhóm chuyên môn viết văn để người khác gian lận. Ta đã sai Đại Lý Tự đi tìm nơi những người này đi qua, cố gắng tìm ra họ trước khi bị gϊếŧ người diệt khẩu."

*Tế tửu: hiệu trưởng:v

Nhan Tuế Nguyện nghe hắn đã an bài xong hết thảy, chỉ còn phải vạch trần chuyện này với triều đình thế nào, mà đây lại là nhiệm vụ của y. Nhan Tuế Nguyện đã quen quật mồ đào mộ, người nào nên chôn hố nào, trong lòng y đều đã có ý tưởng.

Nhưng y vẫn là không quên nhắc nhở Trình Tàng Chi một câu: "Trình đại nhân nói cẩn thận, đổi một thế đạo tốt hơn, nghịch ngôn như thế không thể nói lần nữa."

Trình-nửa-mù cho dù không được trợ lực bởi cặp mắt phượng kia, khóe môi được khắc điêu luyện sắc sảo cũng đủ để châm chọc của hắn được biểu đạt gấp mười lần, "Nhan thượng thư, thứ bản quan nói là thế đạo, không phải con người. Đôi khi, thế đạo này không thể cho người ta công bằng, chẳng lẽ người còn không thể cho thế đạo này công bằng?"

Nhan Tuế Nguyện không tỏ ý kiến, lời này vượt qua phạm vi có thể bàn luận giữa y và Trình Tàng Chi, đối với y, quốc pháp trong lòng mới là thứ "công bằng" mạnh mẽ nhất.

Trình-nửa-mù thu hồi châm chọc, khóe miệng lạnh lẽo bất động, lại không hướng mặt về Nhan Tuế Nguyện. Thực ra hắn có thể hiểu lý do Nhan Tuế Nguyện im lặng, từ thời ông cha đến nay, chỉ có thế đạo mới có thể phán xét con người, nào có người phán xét thế đạo đúng sai.

"Trình đại nhân dưỡng thương cho tốt, bản quan nhất định sẽ không tha cho người hành thích." Nhan Tuế Nguyện nhìn bóng người bên ngoài, trong lòng y hiểu rõ ai làm Trình Tàng Chi bị thương, lại không có manh mối nào về người buông tha Trình Tàng Chi.