Chương 42



Editor & Beta: Mai_kari


Hai người dọc theo con đường cũ trở về nhà, sau khi cửa lớn ở phía sau đóng lại.

Tương Thiếu Diễm lập tức đưa tay kéo mặt lạnh lùng của Uông Triết lại: “Vừa rồi thật hung dữ nha, anh xém bị em hù sợ luôn.”

Uông Triết mặt mày liền trở nên nhu hòa: “Xin lỗi, do em kích động …”

“Em nói không sai.” Tương Thiếu Diễm cởi khăn quàng cổ cùng áo khoác móc lên trên kệ áo, xoay người hướng về phía y mở rộng hai tay. “Anh đương nhiên là của em, tới ôm Omega của em đi nào.”

Uông Triết vừa nghe tai chợt đỏ, nghe lời hắn, đi tới ôm lấy hắn vào trong lòng ngực, nhỏ giọng nói: “Học trưởng là đang làm nũng với em sao?”

“Phải thì sao?”

“Không sao cả, rất tốt, em nghĩ rằng mấy ngày vừa qua em hạnh phúc tới sắp chết luôn rồi … Em còn thường nghĩ, chẳng biết có phải mình đang nằm mơ hay không?”

Tương Thiếu Diễm buồn cười, nhón chân lên cắn một cái lên môi dưới của y: “Có đau không?”

“A … có một chút …”

“Vậy thì không phải là mơ.” Tương Thiếu Diễm liền tiến tới hôn lên chỗ mình vừa cắn. “Em cũng là của anh.”

Uông Triết ngượng ngùng gật đầu, trong đôi mắt xanh biếc phảng phất biến thành một hồ nước ấm áp, bao bọc lấy người cũng tràn đầy ấm áp. Y hơi cúi đầu, chủ động tìm kiếm đôi môi Omega nhà mình, dịu dàng cùng nhau ma sát.

Tương Thiếu Diễm rất hưởng thụ cảm giác mềm dịu này, nhiệt độ trong cơ thể hắn cũng chưa hoàn toàn dâng cao, cũng không cần vội vàng làm, nên rất tận hưởng ôm cổ Uông Triết mặc kệ y hôn.

Uông Triết tựa như đang ôm lấy bảo vật mà không ngừng cẩn thận, rõ ràng chuyện kịch liệt hơn cũng đã làm không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn ngây ngô vô cùng, đầu lưỡi chỉ đưa vào trong một cái, nhẹ nhàng đυ.ng vào lưỡi của Tương Thiếu Diễm liền rút ra.

Đôi tay đang đặt ở bên hông dần tiến vào trong vạt áo, lòng bàn tay hơi lạnh tiến lên phần ngực Tương Thiếu Diễm khiến cho hắn vì lạnh mà rụt người một cái, Uông Triết lập tức dừng lại, chờ lòng bàn tay ấm trở lại, mới tiếp tục dán lên cơ thể nhẵn nhụi ấm áp mà xoa.

Tương Thiếu Diễm lại là người đầu tiên chịu không nổi, tin tức tố bắt đầu phát tán ra, nhiệt độ cơ thể cũng càng lúc càng cao, nhưng cảm giác vẫn còn kém hơn một chút, dù sao cũng là ngày thứ tư rồi, kỳ phát tình cũng đã tiến vào giai đoạn cuối cùng, không giống mấy ngày đầu vừa chạm vào đã lửa bốc cháy.

Hắn nhịn không được giục: “Phía trước … phía trước cũng sờ.”

Uông Triết lập tức nghe theo, ngay sau đó đem người trong lòng đè lên tường, nụ hôn cũng trở nên mạnh mẽ, bàn tay lập tức tiến lên phía trước, kéo áo của hắn lên tận ngực, ngón tay đè lên hai đầu v* hơi nhô ra, nhẹ nhàng vuốt ve.

“Học trưởng …” Màu trong hồ nước ngay mắt của y cũng chợt trở nên thâm sâu. “Em có thể liếʍ không?”

Tương Thiếu Diễm mấy ngày qua cứ nhìn thấy đôi mắt này của y sẽ lập tức chân mềm nhũn, quay đầu nói. “Đừng hỏi anh, muốn làm thì làm.”

Uông Triết nghe vậy liền vùi đầu cúi xuống, để sát vào đầu v*, nhẹ nhàng hôn quanh bốn phía, sau đó lè lưỡi, cẩn thận mà liếʍ một chút, đầu v* đang gắng gượng lập tức nổi lên ánh nước.

“Thật là đáng yêu …” Y lẩm bẩm nói, nhìn chằm chằm không chớp mắt.

“Chỗ nào đáng yêu, chết tiệt!”

Tương Thiếu Diễm có chút hối hận đã đáp ứng y, nhưng Uông Triết đã không dừng lại được nữa, sau khi liếʍ vài cái xong, liền mở miệng đem toàn bộ đầu v* ngậm vào, dùng đầu lưỡi quấn lấy vừa hút vừa liếʍ, còn phát ra tiếng nước tấm tắc, tựa như đang phẩm thường mỹ vị vậy.

Tương Thiếu Diễm cắn chặt môi kiếm chế tiếng kêu rên của mình, cảm thấy phần ngực phía trước bị liếʍ đã gần như phát sưng, hai chân mềm sũng, chỉ có thể dựa vào cánh tay đang đặt bên hông của Uông Triết mà cố gắng đứng vững, không bị tuột xuống.

Đợi Uông Triết rốt cục liếʍ xong đứng dậy, hài lòng nhìn hai đầu v* đã bị liếʍ ngậm đến sưng đỏ, Tương Thiếu Diễm phần hạ thân cũng đã dựng thẳng đứng, hắn lập tức thẳng thắn cởϊ qυầи ra, không chút nào che giấu phần qυầи ɭóŧ đã ướt đẫm của mình.

“Ca … em phải chịu trách nhiệm nha.”

Hắn biết tin tức tố của mình với Uông Triết chính là thuốc kí©ɧ ŧìиɧ mạnh nhất, nhưng lần nào hắn cũng cố ý thêm dầu vào lửa.

Hầu kết Uông Triết lăn một vòng, đôi mắt tối sầm sâu không thấy đáy tràn đầy tình triều cuộn trào mãnh liệt, nâng lên mông của Tương Thiếu Diễm ôm hắn nhấc lên, bước vào trong phòng khách, nhẹ nhàng đặt hắn lên sofa, mình thì ngồi chồm hỏm ngay dưới đất, một tay thì cầm lấy qυầи ɭóŧ của hắn chuẩn bị cởi ra, một tay thì vội vàng cởi bỏ thắt lưng của mình.

Lúc này, điện thoại chợt vang lên.

Uông Triết lấy điện thoại trong túi quần ra nhìn một chút, dứt khoát tắt điện thoại quăng qua một bên. “Anh họ.”

Vài giây sau Hạ Ngạn lại gọi tiếp.

“Em cứ bắt máy đi, có thể có chuyện gấp thì sao.” Tương Thiếu Diễm tuy rằng lúc này đã nhịn tới khó chịu, nhưng vẫn có thể nhẫn được.

Uông Triết nghe hắn nói thế, liền phải ngừng động tác, ngồi xuống đất tiếp máy, thuận tiện mở loa ngoài: “Alo, anh họ, có chuyện gì?”

“Alo, A Triết, em với em dâu không sao chứ hả? Hai ngày nữa là tân niên rồi, có tính toán gì hay không?”

“Lát sau nói được không, hiện tại em — A —” Y chợt hít mạnh một hơi.

“Em không sao chứ?”

Uông Triết lại không chú ý tới vấn đề của Hạ Ngạn, thì Tương Thiếu Diễm lúc này đã đưa một chân đạp lên phần hạ thân của y, cách lớp quần không nặng không nhẹ mà ma sát, lòng bàn chân còn bọc theo hình dạng của nó không ngừng trượt.

Uông Triết vẻ mặt đầy hoảng loạn mà ngẩng đầu, nhưng Tương Thiếu Diễm cười tới xấu xa, còn hướng y dùng khẩu hình miệng hỏi một câu: Sướиɠ không?

Hạ thân nhất thời cứng rắn tới muốn bùng nổ.

“Alo, tín hiệu không tốt hả? Nghe không A Triết?”

“… Nghe.” Uông Triết nặng nề nuốt ngụm nước bọt, đem hết toàn bộ sự nhẫn nại của mình, cố gắng nói nhanh. “Hiện tại em không rảnh lắm, lần sau nói tiếp nhé anh họ.”

Hạ Ngạn lại không biết được tình hình ở bên đây thế nào, nên tiếp tục hỏi: “Em dâu thân thể sao rồi? Em có khi dễ em dâu không vậy?”

Mắt thấy Uông Triết đã nhẫn nhịn tới đổ mồ hôi trán, trong không khí cũng đang tràn ngập tin tức tố Alpha vừa dày vừa nồng, Tương Thiếu Diễm rốt cục buông tha cho y, mỉm cười chồm người tới bên cạnh điện thoại nói: “Ngạn ca, y không có khi dễ tôi, mà thật ra tôi đang khi dễ y thì đúng hơn, nếu anh còn không chịu cúp máy, thì sợ rằng em trai anh chịu không nổi đâu.”

Hạ Ngạn sửng sốt: “Mịe —— mịe nó! Hai người các cậu còn đang —- Cúp đây!”

Điện thoại lập tức bị cúp, truyền tới tiếng tít tít tít ở đầu bên kia.

Tương Thiếu Diễm lúc này còn cảm thấy mắc cười, đảo mắt đã thấy qυầи ɭóŧ đã bị cởi ra, Uông Triết cầm lấy hai chân của hắn tách ra, quần của y chỉ mới cởi được phân nửa, y đã lập tức đem toàn bộ hạ thân nóng rực của mình tiến vào trong, dũng dạo nhỏ hẹp ấm áp ướt đẫm theo thói quen mà nhất thời kẹp chặt lại.

“A ….” Tương Thiếu Diễm trong nháy mắt bị tiến vào chợt thất thần, tin tức tố Alpha lần thứ hai lại phô thiên cái địa mà bao phủ xuống.

“Thiếu Diễm … Nếu anh cứ tiếp tục khi dễ em như vậy, em cũng sẽ nhịn không nổi mà khi dễ lại anh …”

Uông Triết vừa nói vừa bắt đầu tiến hành đưa đẩy mạnh mẽ, Tương Thiếu Diễm bị y không ngừng đυ.ng chạm khiến cho lần nữa nằm xuống sofa, nhưng mắt cá chân bị nắm chặt kéo về phía y tiếp tục bị làm, nơi kết hợp của cả hai bắt đầu chảy ra dịch thể, nhiễu xuống mặt sàn, kết hợp với tϊиɧ ɖϊ©h͙ trơn trợt, theo từng lần va chạm lại phát tiếng ‘ba ba’ của hai cơ thể.

Tương Thiếu Diễm quá thoải mái, thoải mái tới chịu không nổi, bắt đầu hùng hổ: “Chết tiệt —- Em là chó động dục sao? Chậm một chút …. A ….”

Nhưng hông của Uông Triết như đóng cọc vậy, y càng lúc càng mạnh bạo, Tương Thiếu Diễm bị y làm tới bắn ra một lần, hậu huyệt khi bắn tinh cũng kẹp chặt lại, nhưng Uông Triết vẫn không chịu ngừng lại, chống lại cảm giác kɧoáı ©ảʍ bao bọc mà càng theo đưa đẩy mạnh bạo hơn nữa.

Y còn chưa hồi phục lại sau cơn cao trào vừa nãy, thì Uông Triết đã đem quần áo của hai người họ cởi sạch, ôm hắn lên lầu vào phòng ngủ, đè xuống giường tiếp tục xông tới.

Tương Thiếu Diễm tức giận hừ vài tiếng, thanh âm dần dần biến đổi, phát sinh ra tiếng thở dốc mê người, hai chân của hắn quấn quanh thắt lưng của Uông Triết, cơ thể theo tiết tấu luật động mà kịch liệt lay động.

“Ô … Ân … Ca …” Ánh mắt tràn ngập hơi nước nhìn người phía trên mình. “Ca … đánh dấu anh, đánh dấu hoàn toàn anh …”

Ánh mắt vốn đang u ám của Uông Triết nhất thời như có đoàn lửa thiêu đốt, y cố gắng nuốt vài ngụm nước bọt, lại nói: “Không cần đánh dấu cũng có thể vượt qua kỳ phát tình.”

Tương Thiếu Diễm có chút mất hứng: “Anh đã sớm mở ra … Ân.. em biết mà, sao lại không chịu tiến vào …”

Khoang sinh sản bí ẩn của hắn ở lần đầu tiên khi làʍ t̠ìиɦ đã mở ra rồi, nhưng mấy ngày qua hắn bị kỳ phát tình hành hạ chỉ biết nhanh chóng giải quyết nhu cầu sinh lý, không có thời gian suy nghĩ tới việc này. Tuy nói kết hợp thông thường cũng có thể coi như là đánh dấu bán vĩnh cữu, cũng có khá nhiều AO giống họ, vì còn trẻ để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên không tiến hành đánh dấu hoàn toàn, nhưng Tương Thiếu Diễm lại cảm thấy nếu vẫn chưa tiến vào bước cuối cùng thì như việc đánh dấu này vẫn không được hoàn chỉnh.

Uông Triết nhẫn nhịn tới cả người đầy mồ hôi: “Em biết … nhưng kỳ phát tình mà đánh dấu, xác suất kia quá cao, sau này hãy nói đi …”

Tương Thiếu Diễm còn đang muốn hỏi tiếp “xác suất kia” là xác suất gì, nhưng thứ nóng hổi trong cơ thể hắn đang không ngừng đυ.ng vào chỗ mẫn cảm của hắn, thanh âm ngay miệng cũng chỉ còn lại tiếng thở dốc, sau đó không ý thức được gì nữa, toàn bộ suy nghĩ đã bị quăng tới chín tầng mây, chỉ còn lại tin tức tố Alpha nồng nặc ngay mũi cùng kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt bao phủ hắn, khiến cho hắn không ngừng chìm nổi trong bể dục.hết chương 42