Chương 1: Mở Đầu

Dịch: Athox

Tháng tám, mùi hoa quế tỏa khắp thành.

Người bán bánh hoa quế ven đường đang cười khanh khách mở l*иg hấp, mùi bánh ngào ngạt và mùi hoa quế ngọt ngào lập tức thu hút đám trẻ con đang chơi đùa gần đó ùa lại. Ngay lúc người bán bánh chuẩn bị giơ tay nhận tiền đồng, đột nhiên nghe một tiếng hô cách đó không xa.

“Tiểu công tử tới rồi!”

Người bán bánh lập tức rụt tay về, đậy l*иg hấp, dẫn đám trẻ con nhanh chóng lùi lại năm bước. Chỉ nghe một tiếng vó ngựa giòn giã cất lên, mọi người quay đầu, lại thấy một con ngựa non đỏ rực như lửa đang chạy như bay tới đây. Con ngựa này tuy còn chưa trưởng thành nhưng vừa nhìn đã biết là ngựa tốt, tốc độ không hề thua kém ngựa đã thành niên. Còn phía trên con ngựa non này cũng là một thiếu niên vừa qua tuổi thứ chín, thiếu niên kia mặc một bộ giáp mềm của trường quân đội nhưng không ăn mặc chỉn chu, đai lưng buộc lỏng lẻo, dây buộc mũ giáp thõng xuống vai, tóc cũng không thắt búi, tùy ý buông xõa.

“Đi! Đi! Liệt Phong, ngươi mà chạy chậm lại khiến ta mà bị bắt thì tối nay ăn thịt ngựa kho tàu đấy nhé!” Thiếu niên kia cất cao giọng hô, con ngựa non màu đỏ lửa như hiểu được lời cậu, chạy càng hăng hơn một chút. Thiếu niên kia đi ngang qua quán bán bánh hoa quế, không ngờ lại quay đầu sang: “La đại ca!”

Người bán hàng rong mỉm cười, ném cái bánh mình vừa tiện tay lấy ra: “Tiểu công tử, đón lấy!”

Thiếu niên kia nhận bánh hoa quế, cưỡi ngựa lướt đi như một cơn gió, cậu đưa lên miệng cắn một miếng lớn: “Ngọt quá đi!”

Thiếu niên kia vừa cưỡi ngựa đi không bao lâu, một loạt võ sĩ mặc giáp nhẹ đã đuổi tới đây, có tới mười mấy người. Đám người này ai nấy đầu đầy mồ hôi, mặt đỏ tía tai, người cầm đầu dừng ngựa, tháo mũ giáp xuống nổi giận mắng: “Thằng chó con này!”

“Thủ lĩnh, thủ lĩnh, đừng nổi điên rồi nói lung tung!” Thuộc hạ vội vàng đi tới khuyên nhủ: “Ngài chửi công tử là chó con, chẳng phải chửi...”

“Trần phó tướng, tiểu công tử lại trốn học, lén chuồn ra ngoài à?” Người bán rong được thiếu niên gọi là La đại ca mỉm cười chào hỏi.

Trong Càn Đông Thành, tính cách dân chúng vốn chân chất, trị an lại rất tốt, được Trấn Tây Hầu - Bách Lý Lạc Trần cai trị, cho dù quân uy không hề suy giảm nhưng xưa nay quân nhân luôn đối xử hòa nhã với dân chúng, hai bên cũng khá thân cận, cho nên người bán hàng rong ven đường cũng dám tới gần vị phó tướng này.

Trần phó tướng hung hăng gạt mồ hôi trên tóc, sau đó cả giận nói: “Ngươi nói xem, hầu gia ban cho nó cái gì mà chẳng được, sao lại ban nó con thần mã Liệt Phong này, chúng ta còn bắt thế nào được! Bắt thế nào được! La Thành, vừa rồi ngươi có thấy nó không? Nó đi đâu rồi?”

“Tiểu công tử chạy theo hướng kia.” La Thành chỉ về phía tây.

“Đi, đuổi theo phía đông!” Trần phó tướng đội mũ giáp, vung dây cương. “Tính cách của tiểu công tử đều là do hầu gia và đám chó săn các ngươi chiều chuộng đấy!”

La Thành nhìn theo hướng đám võ sĩ giáp nhẹ kia rời khỏi, mỉm cười nói: “Còn cách nào đâu, hầu gia đối tốt với chúng ta, đương nhiên chúng ta phải báo đáp hầu gia rồi.”

“Ngươi, ngươi, ngươi, tới hẻm Lạc Thành. Ngươi, ngươi, ngươi, chặn nó ở đường Thập Tự. Những người còn lại theo ta tới phó Hỉ Ngọc bắt nó! Ta không tin hôm nay ta không bắt được nó!” Trần phó tướng cao giọng quát.

“Sau khi bắt được thì sao?” Thuộc hạ hỏi.

“Cái này còn phải dặn à, đương nhiên là! Bắt xong thì lừa lừa gạt gạt đưa về hầu phủ!” Trần phó tướng nhụt chí nói: “Hầu gia chỉ có một đứa con trai duy nhất, chẳng lẽ lại hầu hạ theo quân pháp?”

Mười mấy kỵ binh lập tức chia ra, Trần phó tướng không nhịn được thở dài 1 tiếng. Trấn Tây Hầu - Bách Lý Lạc Trần mười sáu tuổi tòng quân, chinh chiến cả đời, từ một bách phu trưởng nhỏ noi thăng cấp lên tới Trấn Tây Hầu. Khi còn trẻ là hạng tàn nhẫn gϊếŧ một người là treo đầu ngang eo, sau khi lên làm tướng quân là hung tướng vẫy tay chôn sống cả vài ngàn người, nhưng tới tận lúc tuổi già mới có đứa con trai duy nhất này, yêu thương cưng chiều như bảo bối, cho nên mới tạo thành tính cách ương bướng không chịu nghe lời như vậy. Hầu như ngày nào cũng trốn học ở trường quân đội, tới chơi với bá tánh bình dân, tam giáo cửu lưu, nghiễm nhiên Càn Đông Thành này coi là ---

“Tiểu bá vương!” Một thiếu niên mặc áo vải thấy con ngựa đỏ rực Liệt Phong chạy tới, vui mừng gọi lớn.

“Dừng.” Tiểu công tử kia ghìm cương ngựa đứng lại, cúi đầu nhìn thiếu niên áo vải: “Tiểu Dư Nhi, định đi đâu thế?”

“Đi mua chút gạo cho mẹ ta.” Thiếu niên áo vải đáp.



“Đến đây, mặc quần áo của ta vào.” Tiểu công tử nhảy xuống ngựa, tròng bộ giáp mềm lên người thiếu niên áo vải kia, sau đó đặt một thỏi bạc vào tay hắn. “Bệnh của mẹ ngươi đã đỡ chưa?”

Thiếu niên áo vải vội vàng từ chối: “Lần trước cũng nhờ có ngươi, đại phu tới khám vài lần, đã khá hơn nhiều. Không cần cho bạc nữa đâu.”

“Nhận đi, mua thêm thuốc cho mẹ ngươi, hầm con gà mái già mà ăn. Nhưng ngươi giúp ta chút chuyện nhé, mặc bộ giáp mềm này, cưỡi con Liệt Phong này chạy vài vòng trong thành, càng lâu càng tốt!” Tiểu công tử dắt con ngựa Liệt Phong tới, thiếu niên áo vải ngơ ngác bị hắn đỡ lên ngựa. Thiếu niên sợ hãi nói: “Nhưng ta... không biết cưỡi ngựa...”

“Đừng sợ, nắm chặt lấy dây cương!” Tiểu công tử đặt dây cương vào tay hắn. “Liệt Phong hiểu tiếng người, không làm ngươi ngã đâu. Ngươi chỉ cần nhắm mắt lại, nắm chặt lấy dây cương là được.” Vừa dứt lời, tiểu công tử đã vỗ mạnh vào mông ngựa, con tuấn mã Liệt Phong hí dài một tiếng, mang theo Tiểu Dư Nhi đang kêu gào thảm thiết lao ra ngoài.

Tiểu công tử vỗ vỗ tay, cười thỏa mãn, lập tức đi vào một quán rượu nho nhỏ bên cạnh, cao giọng hô: “Hỏa Vũ tỷ tỷ, cho ta chén rượu ngon uống cho đỡ sợ!”

“Một thằng nhóc chín tuổi, học gì không học lại đi học người lớn uống rượu?” Chỉ thấy một cô nương mặc áo trắng, mỹ lệ động lòng người nghe tiếng đi ra, giơ tay gõ một cái lên đầu tiểu công tử.

Tiểu công tử mỉm cười nói: “Sáng nay trong phòng của ông nội ta uống vụng được một chén Quế Hoa Quỳnh mà hoàng đế ở Thiên Khải Thành ban cho, bây giờ trong miệng vẫn còn dư vị. Ta phải nhân lúc dư vị chưa tan, nhanh nhanh uống thêm mấy chén, nếu không thì lãng phí quá.”

“Lúc nào người chẳng nói kiểu này. Nhưng hôm nay không được, hôm nay chưởng quầy có khách quý, đang bàn bạc đại sự ở bên trong, cả ngày không tiếp khách.” Hỏa Vũ nhún vai.

Tiểu công tử nhíu mày: “Khách quý?”

“Là sư phụ ta.” Đột nhiên một giọng nói hơi ngây thơ vang lên.

Tiểu công tử quay đầu, lúc này mới thấy trong góc bên cạnh cửa lớn có một tiểu thư đồng đang ngồi, cõng một cái rương sách không nhỏ, đang nghiêm túc giở sách đọc. Tiểu công tử hiếu kỳ hỏi: “Sư phụ ngươi là ai?”

Tiểu thư đồng này khép sách lại, nhảy từ trên ghế xuống, bước từng bước 1 tới, miệng lẩm bẩm: "Ngã bản trích tiên nhân, thừa phong lạc nhân gian. Thủ trì bạch ngọc trượng, túy mộng đăng cao lâu."

(Tạm dịch: Ta vốn là tiên nhân, cưỡi gió xuống nhân gian. Tay cầm gậy bạch ngọc, say mộng lên lầu cao.)

Tiểu công tử sắc mặt hoang mang: “Ngươi đang đọc cái gì thế?”

“Có nói ngươi cũng không hiểu.” Tiểu thư đồng này lắc đầu như kiểu thầy đồ, lấy từ trong lòng ra một cái bình ngọc đưa cho tiểu công tử. “Sư phụ ta đột nhiên tới chơi, quấy nhiễu hứng thú của ngươi. Vừa rồi ngươi nói tới Quế Hoa Quỳnh, sư phụ ta cũng cho ta một ít, ta không nỡ uống, thôi thì cho ngươi.”

Tiểu công tử nghĩ thầm, tiểu thư đồng này tuy nói năng kỳ quái nhưng lại là người hào phóng, bèn nhận lấy. Câu hỏi: “Ngươi cũng thích uống rượu?”

“Tiểu bạch liên phù tam thập bôi, chỉ tiêm hạo khí hưởng xuân lôi. Rượu là đồ tốt.” Tiểu thư đồng rung đùi đắc ý nói.

Tiểu công tử cười nói: “Xem ra ngươi thích đọc sách hơn.”

Tiểu thư đồng đột nhiên nghiêm mặt, ngắt lời hắn: “Ta chỉ thích đọc sách.”

“Thú vị, tiểu thư đồng nhà ngươi tên gì?” Tiểu công tử đột nhiên cảm thấy có ấn tượng tốt với tiểu thư đồng này, tuy bọn họ có một số điểm bất đồng, tiểu công tử chán nhất chính là ngồi đọc sách, nhưng hắn lại thích hai chữ ‘chỉ thích’ trong miệng tiểu thư đồng.

“Ta tên là Tạ Tuyên.” Tiểu thư đồng đột nhiên chắp tay thi lễ: “Báo tên báo họ là đại sự. Xin hỏi...”

“Tiểu công tử, Trần phó tướng tới!” Hỏa Vũ cô nương đột nhiên hô.

Tiểu công tử quay đầu lại, chỉ thấy con ngựa của Trần phó tướng đã xuất hiện ở cuối phố. Hắn vỗ vai thư đồng: “Ngày mai nếu chưa đi thì tới phủ Trấn Tây Hầu tìm ta!” Sau khi nói xong, hắn tung người nhảy lên mái hiên đối diện, tuy hắn khá lười luyện công, nhưng vẫn bỏ chút công sức về khoản khinh công này.

Tiểu công tử đạp lên mái hiên bỏ chạy, Trần phó tướng cưỡi ngựa đuổi khắp thành.



Bá tánh trong thành ai ăn cơm vẫn ăn cơm, ai làm việc vẫn làm việc, dường như đã quen với vị tiểu bá vương Càn Đông cứ cách vài bữa lại làm gà bay chó sủa. Chỉ có trong một góc trên đường, một cỗ kiệu có nóc màu đen đột nhiên dừng lại, người trong kiệu khẽ vén màn che, nhìn tiểu công tử trên mái hiên, hạ giọng nói: “Thiếu niên này...”

Tiểu công tử lượn vài vòng, cuối cùng cũng trốn khỏi Trần phó tướng, đang thở hồng hộc đầu đầy mồ hôi. Cậu đột nhiên nhìn thấy trong một khoảng sân gần đó có hoa quế nở rực rỡ, không khỏi hứng thú, dùng chút sức lực cuối cùng tung người nhảy về phía khoảng sân kia, nhưng mới bước được vài bước trên mái hiên phía đối diện lại như đυ.ng phải một bức tường hư vô.

‘Cộc’ một tiếng, trán bị va một cái rất nặng, tiểu công tử đầu óc mơ hồ, thân thể cũng rơi thẳng xuống dưới bức tường.

Tới lúc cậu tỉnh lại đã là hoàng hôn.

Hoàng hôn mặt trời xuống núi, ánh nắng vàng ấm áp phủ một màu vàng kim trong khoảng sân. Trong sân, dưới tán cây hoa quế rất lớn kia là một cái bàn gỗ nhỏ, một ông lão râu dài mặc áo bào trắng, tiên khí bừng bừng đang ngồi trên mặt đất, một tay cầm chén rượu, một tay vân vê đóa hoa quế bay xuống, nhìn tiểu công tử vừa tỉnh lại, mỉm cười nói: “Tỉnh rồi?”

“Ta... chết rồi à?” Tiểu công tử hoang mang nói: “Ngài là thần tiên? Nơi này là...”

“Nơi này là Càn Đông Thành, nhà của ngươi. Ngươi ngủ ở đây cũng lâu rồi, nên về phủ đi, không thì cha mẹ ngươi sẽ lo lắng đấy.” Ông lão chỉ cánh cửa nhỏ chỗ góc sân: “Đẩy cửa kia ra, ngươi sẽ biết đường”

“À, à.” Tiểu công tử đứng dậy, vẫn thấy đầu óc hơi choáng váng.

Ông lão cười nói: “Người bình thường không tới được chỗ ta, ngươi tới chứng tỏ có chút duyên phận với ta. Trước khi ngươi đi, ta có một thỉnh cầu, ngươi có đồng ý lạy ta làm sư phụ không?”

Tiểu công tử khó hiểu: “lạy ngươi làm sư phụ? Ngươi dạy ta cái gì?”

Ông lão giơ tay vân vê một đóa hoa quế, sau đó nâng nhẹ một cái, hoa quế lập tức tan thành bột phấn. Hắn lại búng lên trên, bột phấn đó lập tức rải khắp cây hoa quế.

“Võ công?” Tiểu công tử nghi hoặc nói.

Ông lão không nói, chỉ cười nhạt.

Tiểu công tử quay người nhún vai: “Không hứng thú.”

Ông lão kia vẫn mỉm cười: “Vậy thì duyên phận chỉ đến đây thôi.”

Tiểu công tử đang đi về phía cửa, đột nhiên mũi hít một cái, cậu đột nhiên ngửi được một mùi vị khác trong hương hoa quế khắp nơi này.

“Hoa đào!” Tiểu công tử kinh ngạc quay đầu lại, nhìn bình rượu trên cái bàn gỗ. Cậu vội vàng chạy tới, ông lão hiểu ý lập tức rót cho cậu một chén. Tiểu công tử nhận chén rượu, uống một hơi cạn sạch, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.

Bây giờ đã là mùa thu, hoa quế khắp thành, nhưng khoảnh khắc này, hắn dường như trở lại tháng tư, gió xuân man mác, hoa đào nở rực rỡ khắp cây!

Hắn lại mở mắt ra, ánh mắt đầy vui sướиɠ: “Rượu này mua ở đâu vậy?”

Ông lão cầm lấy chén rượu, đổ xuống, cả chén rượu rơi xuống lại đột nhiên hóa thành một đóa hoa đào, dừng lại trong tay ông lão. Ông xoay tròn đóa hoa đào kia, nói đầy thâm sâu: “Ta tự ủ.”

Tiểu công tử lập tức quỳ sụp xuống đất: “Ta lạy tiên sinh làm sư phụ! Xin tiên sinh dạy ta ủ rượu!”

Ông lão mỉm cười, giơ tay ném đóa hoa đào trong tay lên trên, cây hoa quế vốn đã rụng sạch lại hồi xuân, nhưng khi nở trở lại, đâu đâu cũng là hoa đào! Hương thơm khắp vượn, cảnh sắc tráng lệ. Ông giơ tay phất nhẹ nâng tiểu công tử dưới đất lên, nhẹ nhàng nói.

“Được.”