Chương 40: Tiểu Thiếu Gia Bị Ngã Rồi

- Nghe nói hai người bọn họ là lần đầu tiên hợp tác, sao thân nhau nhanh thế nhỉ?

- Nhất kiến chung tình chăng?

- Không thể nào, tôi nghe nói Đặng Dĩnh Giai đã kết hôn rồi mà, chồng cô ấy là người ngoài giới, không biết thì đừng có phán linh tinh!

- Có mùi PR, bộ này Đặng Dĩnh Giai diễn vai nữ pháp y, mà trong phim lại không có tuyến tình cảm nam nữ, tôi xem qua giới thiệu rồi, viên cảnh sát ngốc nghếch và nữ pháp y nhìn cũng đẹp đôi phết.

- Biết là vậy nhưng tôi lại chèo thuyền cảnh sát hậu đậu x thám tử thô lỗ cơ.

- Đm, lầu trên thật là biếи ŧɦái mà, sao lại đi ghép cặp Đường Cảnh Đồng với Giang Dĩ Trạch.

- Hahaha, thích thì ghép thôi, tôi biếи ŧɦái đấy thì sao.

...!

Giang Dĩ Trạch thấy có người ship mình với crush thì mỉm cười sung sướиɠ, nếu cậu đang dùng nick phụ chắc chắn sẽ cho cái comment kia một like ngay.

Cảnh sát x Thám tử có gì biếи ŧɦái nào, rõ ràng là cực kỳ hợp nhau, cậu cũng tự đẩy cái thuyền này trong lòng.

Về phần Đường Cảnh Đồng ở trong phòng nghỉ, vốn đang bực bội vì có người ship Giang Dĩ Trạch với Đặng Dĩnh Giai, lúc này nhìn thấy comment ghép cặp vai diễn của mình với tiểu thiếu gia tâm tình bắt đầu trở nên rối rắm.

Anh lẳng lặng nhìn gương mặt của Giang Dĩ Trạch trong phòng livestream.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng mịn, lúc nói chuyện với fan trong mắt là ý cười rạng rỡ, thoạt nhìn như một tiểu hồ ly tinh nghịch.

Đường Cảnh Đồng đã dùng xong cơm trưa, vừa rồi xem Giang Dĩ Trạch mukbang tiết vịt cay và gà xào cay rất hấp dẫn cho nên tuy rằng ảnh đế không thích đồ cay nhưng vẫn ăn hết sạch phần cơm trưa của mình.

Anh chuẩn bị đứng lên dọn dẹp chợt nghe tiếng gõ cửa, sau đó có người tự động kéo cửa bước vào.

Đường Cảnh Đồng bất đắc dĩ đành phải thả khay cơm xuống, nhanh chóng tắt app livestream trên điện thoại.

Anh ngẩng đầu nhìn Cao Thừa Bỉnh vừa đi vào.

"Sao anh lại tới đây?"

Đường Cảnh Đồng một lần nữa đứng dậy gom rác vứt vào thùng.

Quản lý Cao bê một cái đĩa đựng mấy quả vải, chính giữa đĩa còn đặt vài viên đá giữ lạnh, nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt Đường Cảnh Đồng.

"Chị Giai mua một ít hoa quả, bảo tôi mang cho anh." Cao Thừa Bỉnh vừa trả lời vừa ngồi xuống.

Dứt lời anh ta ngập ngừng trong chốc lát rồi lại tiếp tục hỏi dò: "Cảnh Đồng, hôm nay ăn khỏe thế, tôi phát hiện gần đây cậu ăn uống rất tốt nhé."

"Ừm, tàm tạm."

Đường Cảnh Đồng vừa nói chuyện vừa nhón một quả vải mát lạnh.

Anh từ tốn lột vỏ, thịt vải mềm mướt trong suốt lộ ra, mọng nước hấp dẫn.

Đột nhiên Đường Cảnh Đồng nhớ tới một buổi tối nào đó ở biệt thự của tiểu thiếu gia, lúc ấy Giang phu nhân trùng hợp đến thăm và mang theo rất nhiều hoa quả, trong đó có một túi vải lớn.

Bà nói vải là món khoái khẩu của Giang Dĩ Trạch.

Đường Cảnh Đồng cẩn thận tách thịt bỏ hạt rồi mới đưa vào miệng, nước vải ngọt lịm lan tỏa nơi đầu lưỡi.

Vải vốn là loại quả có hàm lượng đường cao và nhiều nước, ướp đá làm lạnh sẽ không bị ngọt khé, hương vị rất tuyệt vời.

Đường Cảnh Đồng tuy chưa nói gì nhưng Cao Thừa Bỉnh cũng mơ hồ đoán ra ẩn ý của anh, lượng ăn tăng lên đáng kể khẳng định là có nguyên nhân, mà chắc chắn nguyên nhân này có liên quan đến cái phòng livestream mỹ thực của ai đó.

Hai người trầm mặc trong chốc lát, Đường Cảnh Đồng yên lặng ăn liền tù tì 3 4 quả vải.

edit bihyuner beta jinhua259

Cao Thừa Bỉnh nhìn thoáng đồng hồ đeo tay, thấy đã sắp đến giờ quay buổi chiều liền đứng dậy gọi Đường Cảnh Đồng cùng đi.

Thấy quản lý Cao rời khỏi phòng trước, Đường Cảnh Đồng nhổ hạt vải trong miệng ra, thuận tay cầm theo 2 quả vải trong đĩa quay lại phim trường.

Giang Dĩ Trạch ăn trưa xong liền giao nhiệm vụ dọn rửa cho Lâm Tiểu Lộ, không quên dặn dò cậu trợ lý quay về nhà chăm sóc Lục Lục rồi mới yên tâm đi quay.

Cậu vừa vào tới cửa thì Trương Quyển cũng đúng lúc quay lại, hắn thông báo cả đoàn chiều nay có một cảnh quay ngoại cảnh trong một con hẻm nhỏ, yêu cầu tất cả khẩn trương thu xếp vật dụng lên xe.

Cảnh quay này là phân đoạn truy bắt tội phạm trong hẻm, chủ yếu là Giang Dĩ Trạch và Đường Cảnh Đồng diễn chính, ngoài ra còn có hung thủ đứng trong bóng tối.

Nhân vật của Đặng Dĩnh Giai không xuất hiện trong phân cảnh này nên cô không cần đi cùng bọn họ, ảnh hậu ở lại phim trường quay bổ sung các cảnh còn thiếu cùng phó đạo diễn.

Nhân viên đoàn phim bận rộn thu dọn dụng cụ chất lên xe, Giang Dĩ Trạch không có ý định lái xe riêng đang định ra ngoài tìm một xe bảo mẫu ngồi ké.

Vừa đi được vài bước thì có người vỗ vai cậu.

Tiểu thiếu gia hơi nghi hoặc quay đầu nhìn, phát hiện Đường Cảnh Đồng đứng sau lưng.

"Tiền bối..."

Cậu vừa lên tiếng đã cảm thấy có vật gì đó được nhét vào lòng bàn tay mình.

Hai vật tròn tròn có lớp vỏ xù xì thô ráp, cậu cúi đầu nhìn, hóa ra Đường Cảnh Đồng vừa đưa cho cậu hai quả vải ướp lạnh.

Cả hai quả đều rất to, một bàn tay cầm hai quả vải có chút miễn cưỡng, màu vỏ đỏ sậm hấp dẫn, đường vân gồ lên thô ráp, cảm giác mát lạnh truyền đến từ lớp vỏ bên ngoài.

Cậu ngẩng đầu định nói gì đó nhưng Đường Cảnh Đồng đã vượt lên trước, anh bước rất nhanh, thoáng chốc đã bỏ xa cậu.

Giang Dĩ Trạch hơi nhướng mày nhìn bóng lưng người kia sau đó cúi đầu cười tủm tỉm.

Cậu rất thích ăn vải, lại thêm đây là vải Đường Cảnh Đồng cho, thật là mãn nguyện nha.

Giang Dĩ Trạch bóc luôn một quả, ngón tay thon dài trắng nõn lột bỏ lớp vỏ bên ngoài, thịt vải mọng nước bên trong nhìn thật xinh đẹp, nhưng mà có xinh đẹp đến mấy cuối cùng cũng phải chui vào bụng cậu thôi.

Tiểu thiếu gia bỏ quả vải vào thẳng miệng, nhấm nháp nhằn hột, nước vải ngọt lịm tràn ngập khoang miệng.

Ngọt!

Ngọt quá!

Ngọt hơn cả túi quýt mà ảnh đế mua cho mình lúc trước luôn.

...!

Cảnh quay truy đuổi trong hẻm bắt đầu, bọn họ đuổi theo tên hung thủ vụ án gϊếŧ người liên hoàn, hắn ta quá mức đắc ý và kiêu ngạo cho nên đã để lộ manh mối ở hiện trường cuối cùng.

Mục Hòe phát hiện sau đó đuổi theo hắn ra đến đường lớn, Ôn Nguyên Châu bám sát phía sau.

Hai người hợp lực truy bắt cho đến khi chui vào một đường hẻm nhỏ tối tăm.

Tên hung thủ có vẻ rất quen thuộc lối tắt này, rõ ràng hắn đã có chuẩn bị từ trước, đỗ xe ở phía cuối con hẻm sau đó chui qua một lỗ hổng bên tường gạch thoát thân, nhanh chóng lái xe rời đi.

Hắn ngụy trang kín mít hòng che giấu diện mạo thật, quá trình điều tra đang đi vào ngõ cụt, bọn họ chỉ nắm được manh mối duy nhất đó là hung thủ vô cùng quen thuộc đường đi trong khu phố này.

Giang Dĩ Trạch và Đường Cảnh Đồng vừa tới nơi thì nhân viên đoàn phim đã bố trí phông bạt xong xuôi, bởi vì bọn họ chọn một con hẻm khá hẻo lánh cho nên không có nhiều người vây xem, công tác quay chụp tiến hành rất thuận lợi.

Có điều cảnh chạy là cảnh quay cận mặt buộc Giang Dĩ Trạch phải tự mình hoàn thiện, chỉ các phân cảnh leo trèo nhảy tường thì đạo diễn mới cho phép dùng diễn viên đóng thế.

Cảnh chạy yêu cầu diễn viên phải dùng hết sức để đạt tốc độ cao nhất, quay đi quay lại vài lần khiến Giang Dĩ Trạch mệt lả, thể lực tiêu hao rất nhiều, cậu chống tay thở hổn hển, chỉ kịp uống ngụm nước rồi lại phải tiếp tục công việc.

Cuối cùng là cảnh Mục Hòe đuổi theo xe của hung thủ, lúc này sự cố ngoài ý muốn xảy ra, Giang Dĩ Trạch không cẩn thận vấp phải cục đá trong ngõ, cậu ngã khuỵu trên mặt đất.

"Shhhh..."

Tiểu thiếu gia hít một ngụm khí lạnh.

Vừa rồi cậu đang chạy rất nhanh cho nên cú ngã này khiến hai đầu gối của cậu chà mạnh xuống mặt đất, quần bò dày dặn cũng rách bươm, làn da bị trầy xước bắt đầu rỉ máu, Giang Dĩ Trạch đau đến phát run.

*huhu em tui ಥ_ಥ

Chưa có ai kịp phản ứng, chỉ thấy duy nhất một bóng người chạy vọt lại.

Chính là Đường Cảnh Đồng vẫn luôn bám sát phía sau cậu, toàn bộ quá trình tiểu thiếu gia vấp đá ngã khuỵu đều lọt vào mắt anh, ảnh đế không chút do dự vội vàng lao lên.

"Có sao không?"

Đường Cảnh Đồng không đỡ Giang Dĩ Trạch đứng lên ngay mà ngồi xổm trước mặt cậu quan sát, anh lo rằng nếu trực tiếp đỡ người đứng lên sẽ làm ảnh hưởng đến vết thương.

edit bihyuner.

beta jinhua259

Giang Dĩ Trạch kỳ thực là người rất sợ đau, lúc nhỏ cậu rất ghét đi tiêm hoặc truyền nước, mỗi lần cha mẹ đưa cậu đi tiêm chủng đều phải nửa dỗ nửa đe, nói rằng nam nhi đại trượng phu không nên động tý là khóc nhè.

Nhưng cậu vẫn là đứa trẻ gào to nhất bệnh viện, bởi vì cậu cảm thấy khóc to sẽ giúp giảm đau, mặc kệ cái gì mà nam nhi cái gì mà đại trượng phu.

May mà Giang Dĩ Trạch hiện tại đã trưởng thành hơn rất nhiều, khả năng chịu đau tăng lên đáng kể.

Tuy rằng ngã một cú long trời lở đất như vậy nhưng cậu vẫn cố nén nước mắt trong lòng, kìm chế không để nó trào ra.

"Chắc là không nghiêm trọng đâu, chỉ là đầu gối xót quá."

Tiểu thiếu gia nghe thấy Đường Cảnh Đồng quan tâm hỏi han bèn ngẩng đầu miễn cưỡng mỉm cười.

Nụ cười méo mó phối hợp với đôi mắt ầng ậng nước khiến cho gương mặt cậu trở nên thật kỳ cục.

Đường Cảnh Đồng bỗng mềm lòng, sắc mặt anh hơi trầm xuống, cúi đầu nhìn hai cái đầu gối đang bị Giang Dĩ Trạch bịt tay che kín.

"Bỏ tay ra, để tôi xem vết thương nào." Đường Cảnh Đồng ôn nhu nói.

"Chỉ là ngã đập gối xuống đất thôi, chắc không bị thương đến xương cốt đâu." Giang Dĩ Trạch bỏ tay ra, tiếp tục tỏ ra mạnh mẽ.

Lúc này đạo diễn Trương và các nhân viên công tác đã xúm lại.

"Sao vậy? Có nghiêm trọng lắm không?" Trương Quyển lên tiếng.

Giang Dĩ Trạch ngẩng đầu cười cười: "Đạo diễn Trương, ngã nhẹ thôi, không nghiêm trọng lắm."

Ánh mắt đạo diễn đảo bốn phía, phát hiện cục đá to chình ình nằm giữa đường, lớn tiếng quát:

"Lần sau các cô cậu bố trí hiện trường cẩn thận một chút!!! Tảng đá to thế kia, các cô cậu mắt mù hết rồi hay sao???"

Hắn ta khá bực bội với nhóm hậu cần, gần đây hắn rất hài lòng với thái độ của Giang Dĩ Trạch, cậu chăm chỉ, cầu tiến, nghiêm túc, đạo diễn Trương vô cùng coi trọng cậu diễn viên này.

"Xin lỗi đạo diễn, lần sau chúng tôi sẽ chú ý hơn!"

Thấy tổ hậu cần thành thật nhận lỗi, Trương Quyển mới hạ hỏa một chút.

Hắn tiếp tục nhìn Giang Dĩ Trạch hỏi: "Có cần đi bệnh viện băng bó chút không?"

Giang Dĩ Trạch lắc đầu: "Vết thương nhỏ thôi, không cần đâu, cứ quay xong cảnh hôm nay đã..."

Còn chưa nói hết câu đã bị Đường Cảnh Đồng ngắt lời:

"Tạm thời nghỉ một lát, tôi đưa cậu ấy tới phòng khám gần đây xử lý vết thương."

Nhìn vết trầy khá lớn trên đầu gối tiểu thiếu gia, Đường Cảnh Đồng sinh ra một loại cảm giác khó nói..