Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thiên Thần Bóng Tối: Black Angel

Quyển 1 - Chương 28

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phòng 101. 1h chiều.

Khang vừa dậy sau giấc ngủ từ lúc gặp Leader về đêm qua. Cậu dùng 2 cánh tay hất văng cả bàn thức ăn mà quản lí đã chuẩn bị xuống đất, bát đĩa loảng xoảng, thức ăn tung tóe.

- Cậu chủ nên dùng bữa khi đói.


- Tao không đói! Quẳng hết cho tao! Cả mày! Cũng cút đi cho khuất mắt!!

Sheely cũng hiểu Khang tức giận vậy là vì điều gì. Khang lo lắng cho Băng nhưng lại tự phủ nhận điều đó. Cậu luôn nghĩ, luôn làm những việc, luôn nói những điều mà đối với cậu, Băng chẳng là j. Nhưng thực ra trong lòng lại khó chịu vô cùng. Khang muốn cứu Băng, đương nhiên cậu không phủ nhận điều đó, nhưng cậu nghĩ đó là bảo vệ danh dự cho mình khi kẻ khác chạm tới người con gái của mình, chứ không phải vì có tình cảm với Băng . Và càng tự lừa dối chính mình thì Khang càng muốn phát điên lên.

- Sao cậu chủ phải tức giận như vậy? cậu chủ đã mặc kệ cô ấy cho lũ chó hoang thích làm gì thì làm, mà rõ ràng vì cậu đã gϊếŧ Seiky nên Leader mới trả thù. Bây giờ cậu nên vui vẻ mới phải chứ?


- Tao gϊếŧ Seiky vì cô ta mà! Hay mày tính bảo tao quỳ xuống trước mặt chúng cầu xin? Hay đổi tính mạng? không bao giờ! Không bao giờ!

- Ít nhất cậu cũng không nên bỏ mặc cô ấy.


- Tao không muốn nghe tới cô ta nữa. Cô ta làm tao đau đầu! Cô ta làm tao mất cả kho hàng của cha, nhiệm vụ đầu tiên tao không hoàn thành! Chỉ có thằng ngu xuẩn mới si tình tới mức đem tính mạng hay tự tôn để người tình được sống thôi!

- Nhưg cậu chủ…


- Gọi gái đến cho tao! Càng nhiều càng tốt!

- Được! em sẽ gọi. Nhưng trước đó, cậu chủ nên xem thứ này đi. – Quản lí đem cái máy quay lại.


- Gì ?

- Em chưa xem. Đúng hơn không dám xem. Nó dành cho cậu chủ đấy!


……..

" – Nói xem, em muốn chơi trò gì trước, người đẹp?

- Nói! Nói! Có nói không???

- Seiky của tao! Mày gϊếŧ Seiky của tao!!

- Sao? Vui không em??... Hắn sẽ thế nào khi xem đoạn băng này?

- Bây giờ.. cho máu em… dính hết lên cơ thể em nhé! "


Đoạn video đã dừng, còn Khang, mắt vẫn dán vào màn hình, người cứng đờ…. Và chỉ 3 giây, mặt cậu đã biến sắc…

Bộp!!! Chiếc máy quay bay xuống đất. Khang đứng dậy , bước đi như không tự chủ. Cậu đang bắt đầu điên lên và sẽ khó dừng lại nếu không gϊếŧ – người!

Khang nạp đạn vào khẩu súng ngắn và cầm thêm khẩu K113. Cậu ra khỏi phòng.

- Gϊếŧ! Tao sẽ gϊếŧ hết lũ chúng mày! Tao sẽ gϊếŧ!!


- Cậu chủ đi đâu vậy?

Tay quản lí ngáng đường và lập tức bị 1 cú hích mạnh khiến phải lùi sang bên. Hắn thấy cậu chủ đằng đằng sát khí với ý nghĩ muốn gϊếŧ người quá rõ.

- Cậu chủ! Ông chủ gọi đến!


Khang khựng lại, suy nghĩ chạy qua khỏi 2 chữ "gϊếŧ người"

- Có lẽ ông chủ đã biết chuyện kho hàng. Cậu nên gặp ông chủ rồi quyết định xem có gϊếŧ chúng nữa không!


…………

5h chiều. Yến Chi vẫn trong phòng 102.

- Em nói thật đấy. Sinh ra trên đời mà chẳg nói, chẳng cười, chẳng tỏ cảm xúc gì, ngày nào cũg làm việc như cái


máy thì người ta không gọi là sống mà chỉ gọi là tồn tại thôi! Như anh Phong đấy, là tồn tại!

Chi liếc nhìn Phong, màn triết lí không gây ảnh hưởng gì . Tay nhỏ mân mê trên thành cửa sổ, tiếp tục:

- Kể cả anh vô cảm thì chí ít anh vẫn là 1 thằng đàn ông trưởng thành. Đứng trước con gái cũng phải cảm thấy gì chứ? Chắc chắn có, không tình yêu thì cũng là du͙© vọиɠ!


Chi quay lại nhìn Phong vẫn ngồi trước màn hình máy. Cậu chợt mở mắt, đứng dậy, đi lướt qua mặt Chi, vào phòng trong. Cửa phòng đóng lại và nghe tiếng khoá cửa lạch cạch.

- Anh… anh ơi…- Chi nhìn theo, mặt ngẩn ra.


Phòng ngủ phía trong, 1 bức tranh lớn từ từ dịch chuyển, lộ ra chiếc thang máy hình hộp trong suốt. Phong bước vào và định xuống tầng hầm thứ nhất. Hệ thống vừa báo có trục trặc ở… tháp làm lạnh!

…Căn hầm tối.

Băng không rõ được thời gian nhưng thấy nhiệt độ ngày càng xuống thấp nên hiểu màn đêm đã buông xuống. Nhỏ vẫn co ro 1 chỗ, nhưng lần này có chiếc áo bò rộng thùng thình. Có mùi máu tanh và hôi hám nhưng Băng không quan tâm, quan trọng là sống tiếp được lúc nào hay lúc ấy. Nhỏ lần tìm chiếc hộp zkilico, cố sức dốc xuống

nhưng không 1 viên nào rơi ra, chỉ còn vỏ hộp rỗng.. Cứ thế này đến nửa đêm sẽ khó sống được, nhân lúc còn chịu được phải làm gì đó… Và nhỏ, chợt thấy cái lỗ hổng trên tường với vệt sáng chiếu xuống …

Bên kia bức tường có thể có người? Nếu không sao lại có ánh sáng? Vậy phải tìm cách báo hiệu! Nhưng cách nào, bức tường rất dày và Băng kiệt sức rồi, vừa đói vừa lạnh sao kêu được?... Băng nghĩ.. cố nghĩ và… Khói! Nếu đốt lửa khói sẽ bay qua lỗ hổng! Hi vọng phút chốc bừng lên, Băng lần đi tìm mấy chai rượu. Ý nghĩ sẽ được cứu làm nhỏ quên hết nỗi sợ hãi về những bộ xương người

Nhưng.. lửa cồn hầu như không có khói, phải có gì để đốt.. Phải! Chiếc áo bò…

……..

Khang bước ra từ phòng Lâm Chấn Đông, nỗi tức giận lắng xuống thành nỗi khó chịu.

" Được, ta bỏ qua chuyện kho hàng, với điều kiện con sẽ mua lại nó trong tháng này. Nhưng con đừng nghĩ ta không biết tại sao con làm mất lô hàng. Ta không nghĩ con là loại đàn ông coi trọng đàn bà đâu. Chỉ là cảm xúc nhất thời nên quên đi, con cần biết thứ gì là quan trọg nhất! Còn nữa, ta biết rất rõ chuyện về lũ chó hoang đấy. Nếu, dù chỉ là trong ý định thôi, con muốn cứu con bé đó = cách ra tay với chúng, ta nghĩ, con không có 1 chút tư cách hay bản lĩnh để cầm quyền! Đương nhiên con có thể cứu con bé theo cách khác, hoặc quên nó đi, ta sẽ rất hài lòng về con."

Khang thấy càng lúc càng khó chịu

Quên sao? Quên 1 người con gái, chẳng phải chuyện quá nực cười để Lâm Chấn Đông phải nhắc đến sao? Cậu có thể vứt 1 đám vào thùng rác sau khi đã qua đêm… Nhưng Băng, Băng khác hoàn toàn đám con gái đó…

……

Băng cố dịch ra xa bức tường lạnh như băng, nhìn đám lửa vẫn cháy, thỉnh thoảng kêu lách tách vì vài bò. Khói bắt đầu bốc lên… ngập phòng. Băng ho sù sụ rồi cố lết ra xa hơn. Càng ngày càg lạnh mà lại chỉ phong phanh chiếc váy lụa, Băng biết cơ hội không có nhiều. Chỉ trước nửa đêm thôi, nếu không ai xuống tầng hầm và phát hiện ra khói thì nhỏ không thể sống được tới sáng mai!

………

- Cậu chủ! – Sheely đang bước đến


- Sao rồi?

- Em cho người đến lục soát lại và vẫn không tìm thấy, không 1 cái cửa nào dẫn sang phòng khác!


- Điên đầu! Tao muốn điên đầu lắm rồi! Chỉ vì 1 đứa con gái mà tao…

- Em biết cô ấy làm ảnh hưởng tới cậu chủ rất nhiều, nên em sẽ không muốn cậu phải làm gì nữa… Mục tiêu…


- Quan trọng nhất! Tao sẽ lấy lại sự hài lòng của cha!

- Bên cậu 2 cho báo tháp làm lạnh gặp trục trặc. Sẽ sửa sớm nhưng dễ ảnh hưởng đến công nhân trong xưởg chế tạo. Em nghĩ cậu chủ nên xuống kiểm tra.


- Xuống tầm hầm? Lâu rồi, tao cũng không đi kiểm tra…

- Vậy bây giờ…


- Không! Tao không có hứng. Cả ngày nay điên đầu lắm rồi. Tao đã hẹn mấy thằng bạn đi đua xe. Xảy ra chuyện gì mày lo đi.

- Cậu chủ…


- Tao đang tìm cách để quên nàng thôi. - Bạo lực, tốc độ và gái là cách khiến Khang quên 1 chuyện không vui nhanh nhất – Tin tao đi, ý nghĩ nàng sẽ chết ở đâu đó chỗ lũ khốn kia không làm tao dễ chịu tí nào.

Khang bỏ đi, tay quản lí vẫn đứng đó.

- Nhưng cậu chủ vẫn mặc kệ cho cô ấy chết, đền mạng cho Seiky. Em không thể làm gì hơn để cứu cô ấy, em hận chính mình!


………

2 cánh cửa trắng lớn bằng sắt từ từ khép lại, vài làn hơi mỏng đột ngột bị xua đi trong không khí, Chấn Phong vừa bước ra với 1 chiếc áo choàng trên người. Cậu chịu lạnh tốt nhưng ở dưới này, nhiệt độ luôn âm nên buộc phải mặc áo nếu không muốn bị đóng băng. 1 hành lang dài, trắng toát. Trên hành lang, không khí như ngưng tụ và hơi lạnh toả ra khắp nơi. Dưới này, những bức tường rất rắn chắc và rất dày để giữ nhiệt không quá thấp như ở khu tháp làm lạnh, đủ để cho người thường sống được .

Phong vẫn sải bước trên hành lang sáng…

Cậu bỗng dừng chân, nhíu mày thật nhẹ và hơi quay đầu. Một lớp khói trắng đυ.c phun ra từ 1 lỗ hổng nhỏ ngang tầm mắt Phong. Bên kia bức tường không phải khu làm lạnh… Phong đang nhớ xem theo bản thiết kế khu biệt thực và tầng hầm cậu đã làm thì bên kia bức tường là gì .. Chưa thể nhớ ra! Và điều đó có quan trọng với Phong? Không hề!!

Chân Phong bước tiếp….



10h đêm. Băng ngồi co ro 1 góc, chân tay đã tím tái. Lửa đã tắt từ lâu, khói cũng thôi không bốc lên nữa, căn hầm lại bao trùm bóng tối. Băng bỗng thấy không nên dùng chiếc áo bò để tạo khói và nuôi hi vọng. Đến bây giờ thì chẳng có ai phát hiện ra cái lỗ hổng ấy cả, tức là không ai có thể đến cứu Băng. Nhỏ cảm thấy hơi lạnh từ từ ngấm vào từng thớ thịt, làm máu chảy chậm lại và tim co thắt không đều. Đến ngưỡng giới hạn, khí quản sẽ bị xiết chặt, người đông cứng như đóng băng và sẽ chết vì thiếu oxi. Gần 2 ngày không ăn, nhỏ đã đói lả, cùng sự mất máu khá nhiều làm nhỏ gần như kiệt sức…Chắc chắn giới hạn sẽ đến rất nhanh.

….

- Cậu chủ không dùng bữa tối sao? Có chuyện gì vậy? – Quản lí của Phong khá lo lắng khi thấy thức ăn vẫn còn nguyên trên bàn.


- Hay cậu chủ mệt? À, em đến để báo 1 tin mừng. Chắc cậu chủ biết chuyện đứa con gái đó bị lũ chó hoang trả thù rồi? và giờ đến cậu cả cũg đã bỏ mặc cô ta. EM đoán lũ chó sẽ không để cô ta chết dễ dàng đâu. Thật may vì có kẻ "xử đẹp" mối nguy hiểm cho khu biệt thự này trứơc. Để đến lúc tròn 17t, không biết cô ta có thể làm ra những chuyện gì rồi.

- Cậu cả không quản lí nổi lũ chó hoang, chẳng phải cơ hội tốt cho cậu chủ thể hiện sao? Đương nhiên em vẫn biết cậu không có hứng thú với việc nắm quyền và lũ chó hoang cũng không dễ quản thúc. Em sẽ đi tìm hiểu tiếp, xem lúc nào thì chính thức tìm được …xác "thiên thần". Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.


Quản lí đang bước đi, Băng bỗng dừng lại:

- Nhưng em cũg hơi tò mò đấy. Lũ chó hoang giấu cô ta ở đâu mà người của cậu cả không thể tìm được chứ? Căn phòng ấy kín mà..


Tay quản lí đi rồi, Phong từ từ mở mắt. Điều cậu đang suy nghĩ cũng chính là thế.Làm sao mất tích được trong 1 căn phòng kín? Tiếng nhạc từ mp3 làm nhiễu dòng suy nghĩ của Phong , cậu rút 2 tai phone ra và vứt chiếc mp3 xuống giường.

Phong mở latop ( 1 chiếc khác đề phòng laptop điều khiển hệ thống an ninh chính trục trặc thì thay thế), cậu mở bản thiết kế khu biệt thự và hiển thị quay 3D

Con ngươi đưa đi thoăn thoắt và suy nghĩ chạy rất nhanh. Phòng của lũ chó hoang bên khu B, hoàn toàn không có đường dẫn sang phòng khác. Vậy… tầng hầm??? Phong di chuyển chuột tìm không gian phía dưới căn phòng ấy, và phát hiện 1 khoảng trống. Vì căn biệt thự đã xây lại gần 10 năm nên Phong quên mất điều đó, khoảng trống trên bản thiết kế nhẽ ra là kho chứ đồ nhưng sau đó vì 1 số lí do nên được xây kín thành 4 bức tường và để không. Suy nghĩ vẫn chưa dừng lại…

Phong đóng laptop, đứng dậy, cậu vửa nghĩ đến lỗ hổng phun khói đυ.c trên bức tường dưới tầng tháp làm lạnh!

…12h đêm

Cảm giác như từng phân tử khí bị ngưng tụ xung quanh Băng ! Nhỏ nằm co ro dưới đất, người co lại hết mức có thể. Nhỏ đang bị đóng băng, người không còn run lên nữa mà tím tái toàn thân. Nhỏ đang khó thở, cố hít oxi vào miệng nhưng có gì đó chặn lại ở khí quản. Nhỏ cố hít thở gấp gáp nhưng ngày càng bất lực. Từng đốt ngón tay, ngón chân cứng dần lại và như bất động. Trong lúc cơ thể thiếu oxi trầm trọng, giới hạn sẽ xảy đến: co giật và chết!

……

Phong đã xuống tầng hầm, vừa đi vừa kéo lại chiếc áo khoác. 12h đêm là lúc nhiệt độ xuống thấp nhất. Phong đã tìm ra cái lỗ hổng ấy. không suy nghĩ thêm, cậu biết căn bệnh Smith – agen kị cái lạnh tới mức nào. Cậu lùi sau vài bước , và bắt đầu tập trung. Đôi mắt sâu màu café đặc như gằn xuống dưới dàng mi rậm và từ từu hằn lên những tia đỏ mờ…

Bức tường… đang bốc khói, chưa thể tạo lửa vì nhiệt độ quá thấp. Phong hơi nhíu mày như thể vừa ra thêm 1 câu lệnh. Và bức tường 1 mảng, đang nứt dần, nứt dần… Không cháy nhưng từng hạt phân tử đang biến thành than và vỡ vụn ra do phản ứng hóa học quá mạnh trên bề mặt. Trong vài tích tắc, 1 mảng tường đã đen kịt và cứ dần vỡ ra rơi xuống hết lớp này đến lớp khác. Vài tích tắc nữa, 1 mảng tường lớn như khối than rơi ầm xuống . Than vụn ra và làm ta lầm tưởng là vật cháy. Trên bức tường, đã lộ ra 1 lỗ hổng lớn như 1 cánh cửa nham nhở dẫn vào. Ánh sáng từ hành lang tràn vào phía trong căn phòng.

…Mái tóc xoã dưới đất và cả bết vào người , Băng chẳng còn biết mình có thể thở hay không, nhỏ ngất đi khi cơ thể bắt đầu co giật nhẹ, từng mạch máu co lại ngăn cho máu chảy đến tim…

Hoàn toàn kiệt sức…. vô vọng và bất lực…

Cái chết ư/????..........

Bàn chân Phong đang bước vào, dẫm lên vài khúc xương chằng. Phong đưa mắt xuống nhìn, xung quanh chân Phong có vài bộ xương không hoàn chỉnh nữa. Cậu đưa tầm mắt ra xa hơn tìm kiếm. Ánh sáng không nhiều nhưng đủ để Phong nhận ra chiếc váy trắng nằm bệt ở 1 góc tường. Khuôn mặt vẫn không 1 biểu hiện lo lắng hay vội vã nhưng chân thì đang tiến nhanh lại. Lập tức, Phong nhận ra cô gái đang bất động và trông thật – kinh - khủng kia đang chạm giới hạn. Đôi mắt đã trở về màu đen sậm vốn dĩ nhìn trân trân vào cái cơ thể ấy. Phải! Trông thật kinh khủng! Đầu tóc xoã xượi, mặt và cổ, tóc, tay, váy bê bết máu, 2 tay 2 chân co lại như đông cứng, cơ thể tím tái và mặt trắng bệch ra.

Phừng! Phừng! Phừng!

Những đám lửa đột ngột đốt lên xung quanh Băng và Phong thì đang tiến lại gần nhỏ

hơn. Cậu ngồi xuống, việc đầu tiên là lấy hộp zkilico trong túi và cho 1 viên vào miệng Băng . Zkilico tan ra, chảy xuống cái họng khô rát và làm nó nóng lên. Phong cởϊ áσ khoác và đắp lên người nhỏ. Ánh lửa làm nhói lên trong mắt Băng, nhỏ hơi cựa người và… he hé mắt. Phong đã làm mọi cách có thể để đưa thân nhiệt Băng trở về bình thường, thật may là còn kịp. Giờ mắt cậu đang nhìn dán vào khuôn mặt ấy, vào mí mắt đang từ từ chuyển động. Phong đã quên mất cảm giác quan tâm hay nghĩ cho người khác quá lâu rồi. Thế này đã đủ để trở thành kì tích. Băng gần như đã được cứu, cơ thể đang ấm dần lên. Và Phong, định đứng dậy, trở về phòng!!

Nhưng…

Những ngón tay lạnh buốt khó khăn đưa lên bỗng túm nhẹ lấy bàn tay Phong , cậu khựng lại, cảm giác như đốt tay bị giật điện. Ánh mắt Băng nhìn Phong như van nài…

Phong cúi xuống và bế người con gái ấy lên, trong khi đưa 1 cô gái về phòng mình là điều cậu chưa từng nghĩ đến.

Trên hành lang lạnh lẽo, chân Phong bước đều đều và tay cậu vẫn bế người con gái ấy. Băng đang choàng chiếc áo khoác của Phong, bỗng thấy làn hơi lạnh phả vào mặt. Nhỏ hơi quay đầu và úp mặt vào ngực Phong, cơ thê cậu ấm hơn nhiệt độ bên ngoài nhiều…

……..

- Em nghĩ cậu chủ sẽ đi qua đêm ?


- Tao mệt nên về trước.

- Cảm thây đỡ hơn chưa? Có thể.. quên cô gái ấy chưa?


- Đâu phải việc quá khó khăn! Tao đi ngủ đây.

- Vâng


Tay quản lí của Khang bước khỏi phòng 101. Vẻ mặt mệt mỏi của Khang lập tức trở nên tỉnh táo. Cậu rút di động.

-Sao rồi?


- Không phải căm hầm kín, thưa cậu chủ! Có 1 lỗ hổng lớn nham nhở như bị phá vậy. -Nó dẫn ra hành lang ngay cạnh khu tháp làm lạnh

- Vậy đúng là có đường từ phòng chúng dẫn xuống tầng hầm?


- Từ 1 nắp không lớn trên mặt đất nhưng em nghĩ chúng chưa biết về bí mật, em lẻn vào cũng không tên nào phát hiện được. Chắc chắn!

- vậy mày tìm thấy gì?


- Rất nhiều xương người, chai lọ linh tinh và

- Tao chỉ muốn biết người tình của tao có dưới đó không thôi!


- Có 1 xác người, em rất tiếc…

Bộp, chiếc điện thoại trên tay Khang rơi xuống. Cậu chưa nghe tên đàn em nói hết . "Cậu chủ. Không phải! ý em là có 1xác tên tội phạm và không tìm thấy cô gái nào… câu chủ!!"

Nhưng Khang đã không còn nghe thấy gì nữa, cơ thể như bất động, đứng chôn chân xuống đất…

… 1h đêm

Quản lí của Phong vào phòng ngủ của cậu chủ:

- Cậu chủ! Người của cậu Khang đến hỏi…


Thay vì thấy Phong ở đâu đó trong phòng ngủ, tay quản lí lại thấy …1 cô gái đang nằm trên giường Phong!- chuyện kì lạ nhất hắn từng biết! Hắn bước tới gần và kịp nhậ ra cô gái ấy là ai. Không tin nổi vào mắt mình, Wind chợt thở hắt ra:

-Cô… cô chưa chết ?? – Tay quản lí nhìn Băng 1 lượt, vẫn choàng chiếc áo của Phong ánh sáng đèn tường đủ để hắn nhìn thấy vài vệt máy dính trên mặt nhỏ.


- Sao cô.. có thể ở đây chứ? Không lẽ … là cậu hai… Không đời nào! Cô đã làm gì mà có thể sống sót mà nằm ở đây vậy chứ? Không thể tin nỏi.. cô..

Tay quản lí đang cố nghĩ ra lí do đơn giản nhất cho cậu hỏi của hắn, và câu trả lời chỉ có thể có 1 : Băng đã dùng cách nào đó đến đây trong bộ dạng thảm hại này để cầu xin cậu chủ cứu nhỏ!

- Cái lốt thiên thần của cô, cô nghĩ là có thể quyến rũ được cậu hai sao? hết hi vọng với cậu cả nên chuyển sang cậu 2, cô thật quỷ quyệt! Đương nhiên,cậu 2 sẽ không mắc bẫy nhưng tôi không bao giờ muốn một mối nguy hại nào đến gần cậu chủ của tôi! Tôi không biết nếu cô còn sống thì sẽ còn những quỷ kế gì. vậy nên tóta nhất… cô nên xuống Điạ Ngục đi!


Hắn rút ra 1 khẩu súng, lên đạn và chĩa về phía Băng :

- Tạm biệt… "thiên thần"


Ngón tay hắn chuẩn bị bóp cò!!!

Cạnh!

Một họng súng dí vào thái dương của tay quản lí . Hắn hạ súng, và từ từ quay lại.

Là Chấn Phong!!!

- Cậu chủ? cậu đang làm gì vậy?


Phong chưa bao giờ đυ.ng đến súng và càng không bao giờ chĩa súng vào quản lí của mình, nên đã làm tay quản lí bất ngờ vô cùng!

- Không lẽ.. cậu chủ đã đưa cô ta đến đây?


Phong vẫn chưa hạ súng và vẫn nhìn chằm chằm tay quản lí của mình

- Cậu chủ! cậu không biết cô ta quỷ quyệt tới mức nào sao? Cô ta là 1 mối nguy hiểm. Và em, bằng mọi cách, sẽ không để cô ta sống!


Tay quản lí vừa dứt lời, khẩu súng trên tay Phong đã bị ném văng ra xa = một lực rất mạnh và chỉ trong giây lát, Phong đã lao đến, 2 tay xiết lấy cổ áo sơ mi của tay quản lí, xốc lên. Hắn không kịp phản ứng và chỉ biết nhìn cậu chủ = đôi mắt bất ngờ lần nữa. Hắn thấy Phong bây giờ, không còn cái ánh mắt vô hồn thường ngày, thay vào là đôi mắt như hằn sâu xuống, đáng sợ vạn lần. Hắn không biết vừa phạm phải 1 tội lỗi trầm trọng thế nào.

Phong vẫn nhìn tay quản lí cái nhìn của Thần Chết! Đôi mắt cậu đang hằn lên.. vài tia đỏ. Tay quản lí hiểu điều đó có nghĩa là.. án tử hình! Người hắn đang nóng lên, những đốt ngón tay muốn căng ra, chỉ cần vài giây, hắn có thể sẽ bốc cháy và tan thành tro bụi… chỉ cần vài giây !!

Sắc mặt Phong không thay đổi và tay quản lí đang chờ … Tử Thần!

Và…

- Chấn Nam…


1 giọng nói nhẹ như sương cất lên, Băng đang cựa người, vẫn mê man ngủ. Nhỏ lặp lại tiếng gọi lần nữa.

Phong đã bỏ tay khỏi áo quản lí. Hắn thở gấp vài lần.

- Vậy đấy! Cô ta lấy mạng cậu ba, và giờ vờ vịt gọi tên cậu ba trong tiềm thức như thể biết lỗi lắm. Hay cô ta thấy khó mà quyến rũ thêm cậu chủ nào nên muốn cậu 3 sống lại? Cậu chủ phải nhận ra bộ mặt thật của "thiên thần" rồi chứ?


Phong liếc nhìn tay quản lí 1 cái sắc ngọt, giọng dằn xuống quyền lực:

- Còn muốn sống… im miệng và cút ra!!


Từng chữ làm sống lưng tay quản lí ớn lạnh. Hắn chần chừ 1 chút rồi cũng bỏ ra ngoài, dù lòng còn khó chịu vô cùng.

Phong bước lại sát chiếc giường. Băng đang kéo chiếc áo choàng lên như còn thấy lạnh. Phong từ từ ngồi xuống , nhìn nhỏ ở cự li gần.

- Lạnh… Lạnh…. Chấn Nam…


Phong với chiếc điều khiển ở đầu giường và tăng nhiệt điều hoà. Cậu định đứng dậy ra khỏi phòng để Băng được ngủ ngon.. Nhưng, 1 lần nữa, bàn tay ấy lại đưa lên giữ lấy tay Phong . Băng mắt vẫn nhắm và khẽ lắc đầu:

- Đừng.. đừng đi… Chấn Nam..


Không muốn, nhưng tim Phong vẫn nhói lên khi nghe 2 chữ "Chấn Nam". Cậu để yên cho bàn tay ấy giữ lấy bàn tay mình, bàn tay ấy thật yếu ớt như luôn cần sự giúp đỡ.

Một lát, Băng lại chìm sâu vào giấc ngủ. Bàn tay kia của Phong khẽ đưa lên, những ngón tay chạm nhẹ vào mái tóc ấy, rồi lần xuống cổ, nơi vết cắn của tên Leader chưa lành. Vết cắn khá sâu và những vết răng thâm lại, máu bê bết xung quanh. Nếu là Chấn Nam, những vết máu đã được lau sạch và vết thương đã được tra thuốc, nhưng như đã nói, Phong không phải người biết quan tâm kẻ khác. Trong đầu cậu lúc này đang có 1 cái tên rất rõ ràng: Leader!!

……
« Chương TrướcChương Tiếp »