Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thiên Thần Bóng Tối: Black Angel

Quyển 1 - Chương 15

« Chương TrướcChương Tiếp »
........

- Mày....mày nói gì!?


- Chị Như.....cậu ba.........- cô giúp việc sụt sịt - cậu ba........chết rồi.........

- Mày nói gì vậy hả?


- Em nghe quản lí cảu cậu ba bảo thế......cậu ba.....

- Im đi! Mày đùa quá trớn rồi đấy.


- Không. Em không đùa.

- Muốn ăn tát không? Chuyện đó mà mày đem ra đùa được à?


- Chị Như......em không đùa mà.

Như bật cười : - Tao chịu mày rồi đấy. Đóng kịch giỏi thật. Thôi, đi làm việc đi. Trò đó không vui chút nào!

Cô quản gia định quay đi, cô giúp việc ngồi thụp xuống, nước mắt giàn giụa.

- Em bảo là không đùa mà...... tại cậu chủ muốn ra khỏi nhà ông chủ biết được nên đã bắn......là ông chủ.....ông chủ....


Bàn tay Như khẽ run lên, nhưng miệng vẫn cười:

- Mày.....vẫn tiếp tục đóng kịch đấy hả?


- Em không đóng kịch! Tất cả là sự thật! Chị đánh cho em chết đi thì đó vẫn là sự thật!

Như ngồi thụp xuống......khắp người run lên....

- KHông thể nào! Không có đâu!......Hôm qua.....cậu ba....còn qua đây dặn dò......và......còn đưa thuốc cho con Yến......không thể có chuyện đó được.......


Một đám giúp việc cùng ùa vào phòng ngủ, ngồi thụp xuống cả....ôm nhau nức nở......

- Sao lại thế được? Hôm qua tao vẫn còn nói chuyện với cậu ba.


- Sao ông trời bất công vậy? Cậu ba hiền lành thế cơ mà...........thế mà bảo ở hiền gặp lành........

- Tao thương cậu ba lắm......tao nhớ cậu ba........


- Lúc nào cậu ba cũng dịu dàng với mọi người......làm sao đây.......cậu ba không thể chết thế này được......

- Cậu ba......cậu ba ơi..........


Như đứng dậy, loạng choảng suýt ngã......

- Im ngay! - Như hét lên.- Chúng mày đang làm gì thế hả? HẢ?????


- Chị......chị Như.......cậu ba......

- Chúng mày điên cả rồi sao? Đứng lên đi. Cậu ba chưa chết. Cậu ba không thể chết được!


Đám giúp việc lại quay lại ôm nhau, khóc như mưa.......Như chạy đến, túm cổ áo một người giúp việc..

-Đừng khóc nữa! Cậu ba chưa chết!


- KHông phải mà......máu.....màu nhiều lắm.....máu cứ túa ra......... khắp người.........chảy xuống cả sàn nữa........

- Không! Không thể nào......cậu ba chưa chết! Mày nói đi......nói tao nghe đi.! Cậu ba vẫn còn sống! Vẫn sống phải không?


Cô giúp việc không nói đữa, lại khóc ta hơn......

Như tiếp tục tún chặt cô áo cô giúp việc giật mạnh.

- Mày nói đi! Nói đi!......Tao xin mày đấy.....nói đi.......


Như ngồi phịch xuống,.....nước mắt chỉ trực trào ra...........

- Sao lại đưa cậu ba đi........sao lại cướp mất cậu ba của tôi..........ong trời ơi.........sao người độc ác và nhẫn tâm vậy hả?............Cậu ba có làm gì sao đâu........Cậu ba......Sao cậu bảo e,?..........Làm sao em sống dược đây........em sống để làm gì nữa đây........cậu ba...... ( đoạn nì nghe sến nhỉ, cứ như nói với ng iu í)


............Trong phòng ngủ của người làm......Chỉ nghe tiếng khóc dài ròng rã. Còn ngoài bếp.....Chỉ có Thụy AN..........ngồi ở một góc.......lặng lẽ..........nước măt trào ra, chảy xuống.....ướt đẫm ngực áo..........

......... Cô quản gia ngồi thẩn thờ dưới sàn, hai mắt thâm quầng, môi nhợt nhạt, khóc gần như kiệt sức......Một lát, cô giúp việc mở cửa, chạy xộc vào, nước mắt nước mũi dàn giụa.....

- Chị Như.....chị Như......làm sao đây? Họ đang đem cậu ba đi.....máu....em thấy nhiều máu lắm........khắp người đầy máu......họ nói là hỏa thiêu.......làm sao đây? Chị Như!!!.... Cậu ba đáng thương.....làm sao đây?..... Nguồn: https://truyenfull.net


- Chị Như.....ông chủ ra lệnh.........không được để tang trong nhà......không ai được khóc lóc nữa.......Sao cậu ba đáng thương vậy?.......Sống ở ngoài......làm sao mà sống được chứ.....Có đem theo thứ gì đâu.....Trời lạnh rồi.....thân xác ....dải xuống sông......lạnh lắm....lạnh lắm......

Kiều Như cúi đầu, không còn sức mà kêu gào nữa....trên khuôn mặt trắng bệch, vô hồn....hai dòng nước mắt chảy dài.....

.....Khu biệt thự vắng lặng rộng lớn.......đôi lúc nghe tiếng thút thít ở khu bếp.....

Phòng 101 cách âm. Khang mở loa nhạc ầm ĩ, ngồi trên giường vừa lắc lư theo nhạc vừa đọc tạp chí.

- Cậu chủ!!!


- Sao? Không thấy ta đang bận à?

- Chuyện cậu ba.....


- Chết thì thôi, nói nhiều làm gì. Ta lại bớt một đối thủ ngáng đường.

- Dù sao đó cũng làm em trai hơn 20 năm. Cậu chủ nên.....


- Đừng có dạy đời ta. Ta còn định tự tay kết kiễu cuộc sống của nó nữa kìa.....Biến đi!!!

...........

Phòng 102 cách âm. Lúc nào cũng vậy, bóng tối bao trùm, sự lặng yên tĩnh mịch, cảm giác rợn người...

Phong đang ngồi dưới sàn, dựa tường, một tay đặt lên một tấm ảnh đặt úp xuống sàn......đôi mắt vô hồn.....nhìn

vào khoảng tối .......như nhìn một nơi xa xăm......Cửa phòng kẹt mở. Quản lí của Chấn NAm lặng lẽ bước vào.....cúi đầu:

- Cậu hai!


Không một tiếng đáp lại đúng như Winter nghĩ.

- Có lẽ cậu hai cũng biết rồi...... về cái chết của...... cậu ba. Chắc tôi không thể hiểu được cảm giác của cậu lúc này...... Trong khu biệt thự cậu là người......yêu thương cậu ba nhất......cũng là người.....hận cậu ba nhất. Nhưng tôi biết cậu cũng hiểu, đối với cậu ba, cậu là người anh yêu quý nhất.....


Chấn Phong vẫn lặng yên, đôi mắt không rời đi, nét mặt không thay đổi.

- Từ khi định rời khỏi nơi đây, cậu ba đã viết một bức thư nhờ tôi gửi đến cậu.... không phải gửi khi cậu ba có thể đi được....mà gửi.....nếu như....rủi ro xảy ra.....


......Winter quay người.....bước khỏi phòng Chấn Phong

"Em rất nhờ hồi nhỏ khi chúng ta bên nhau......Anh đã bảo vệ yêu thương và chăm sóc em rất nhiều. Anh nhường áo cho em khi em lạnh, chịu phạt thay khi em mắc lỗi. Anh dành hết cho em tất cả những điều em muốn. Kể cả những thư anh thích nhất hay nâng niu giữ gìn nhất.....lớn lên, mình vẫn sống chung dưới một mái nhà..... nhưng sao em thấy anh xa vời lắm......Anh trở nên lạnh lùng và cô đơn...... anh mặc kệ tất cả như chẳng có ai tồn tại trên thế gian này..... ANh có thể nhẫn tâm với tất cả....ngoại trừ em..... Nhưng....em chỉ muốn anh tàn nhẫn với em.... hay làm bất kể điều gì để em đau khổ...... Chỉ cần....anh vẫn coi em là.... em trai anh. Xin lỗi anh vì những gì đã qua....vì những thứ em vô tình cướp mất của anh. Nhưng em muốn anh biết em lun kính trọng anh nhường nào..

Anh trai! Khi anh đọc bức thư này, có lẽ em không còn trên thế gian này nữa.... Em không mong anh sẽ buồn hay nhớ thương em...... Em chấp nhận nguy hiểm để có được tình yêu của mình..... để đổi lấy hạnh phúc bình yên cho cuộc sống chính em....và để....bảo vệ cho người con gái em yêu. Em không hiểu nổi vì sao

lại yêu người con gái ấy đến vậy. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt người ấy, tim em như muốn tan ra... Người ta bảo hai đứa trẻ sinh đôi có chung nhịp đập của trái tim..... Em cũng muốn anh hiểu được những rung động đó trong tim em.... Anh! Em không thể ra đi bình yên được nếu không chắc chắn người con gái ấy được bình yên. Em không còn ai để nhờ giúp đỡ cả. Không còn ai đáng để tin tưởng cả..... ngoài anh! ..... Xin anh.... hãy thực hiện ước nguyện của em...ước nguyện cuối cùng...xin anh hãy bảo vệ người con gái ấy như em muốn bảo vệ!.... Hãy vì em là em trai anh, vì tình cảm ngày xưa của chúng ta..... vì em và anh.... đều cảm nhận được nhịp đập cảu trái tim nhau......"

Tay Chấn Phong hạ bức thư xuống, mắt rời đi..... Trong 1 giây phút, ánh mắt ấy chợt nhìn xoáy vào không gian.....ánh mắt lạnh lùng chợt lóe lên một tia đỏ.... Trên tay Phong....một góc của mảnh giấy...chợt.... bốc cháy....

Mảnh giấy nát vụn và ít tro tàn rơi

spinner.gif

xuống sàn trong chốc lát. Phong dựa đầu vào tường, đôi mắt nhìn lại như vô hồn.... Một tay cậu nâng tấm ảnh cũ đặt úp dưới sàn lên..... 1 người phụ nữ ngoài 30, rất hiền và rất đẹp....

"Xin lỗi! Con - không - thể...."

........

Một mình Băng ngồi lặng lẽ trong phòng ngủ của Nam. Cũng một lá thư gửi đến.....

" KHi em cầm lá thư này...ta đã tới một nơi rất rất xa. Một nơi mà không có em.... Ta không biết mình sẽ sống như thế nào nếu không có em ở bên..... Ta muốn đưa em đi đến một nơi thậy xa trên Trái Đất, chỉ ta và em. Ta muốn cùng em xây một ngôi nhà nhỏ cạnh biển..... ngày ngày nghe tiếng sóng vỗ rì rầm vào bờ.....ngày ngày.....ta dắt tay em đi trên bờ biển dải đầy cát.....chào bình minh và cả ....tạm biệt hoàng hôn....Ta muốn có được cuộc sống bình yên thế, không bon chen, không tranh giành, không giẫm đạp lên ai. Cuộc sống mà hơn 20 năm ta chịu đựng.....thật quá tàn nhẫn! ta chỉ cần em, mình em là đủ..... Dù em chưa bao giờ yêu ta....như....ta yêu em.....Nhưng! Ước muốn của ta......không bao giờ có thể thực hiện nữa......

Xin lỗi, vì đã không thể đưa em đi khỏi chốn Địa Ngục ấy. Xin lỗi vì đã không thể tiếp tục bảo vệ em....Ta muốn, thật sự muốn, một lần nữa được ôm em trong lòng....một lần nữa để em tựa vào vai và ngủ..... một lần nữa ngắm nhìn khuôn mặtt em....một lần nữa.....được nói với em rằng..... TA - YÊU - EM!!!

Em chưa bao giờ biết điều này. Ước mơ thật sự của ta.....là......được một lần....thấy em...cười..."

Băng hạ mảnh giấy xuống sàn......khuôn mặt lạnh tanh.....Căn phòng vắng lặng! Không còn nghe tiếng chân nhảy nhót của chú chim Palila trong l*иg và...không còn nghe tiếng nói ấm áp của một người.....

.....

"....Dù đến đâu trên Trái Đất này....ta cũng không thể thôi suy nghĩ về em. Khuôn mặt em hiện lên trong tâm trí ta ngay cả khi ta nhắm mắt lại. Em....đừng bao giờ....rời xa ta..."

......

"- Em còn mệt không?... Khi nào em mới làm ta hết lo lắng đây?"

.....

"- Em quan tâm đến chú Palila nhiều hơn quan tâm tới ta..... Ta hơi buồn đấy..."

....

"- Em yêu bình minh thế sao?....Ngoài kia cuộc sống vẫn tấp nập ngày qua ngày...... Em có hối hận không. vì đã theo cha ta vào đây?...."

.....

"- Em đã bao giờ nghĩ chưa....về một ngôi nhà gỗ nhỏ....bình yên.....cạnh biển.....hằng ngay được nghe tiếng gió reo, sóng hát.....ngày ngày đi bắt ốc biển.....cùng chơi đùa với bọn trẻ con...."

......Băng chậm rãi bước trên hành lang....về phía cuối khu giữa.....Dừng lại trước một cánh cửa rộng lớn và sang trọng. Một tên vệ sĩ giơ khẩu súng ngắn lên:

- Muốn gì? Biết đây là đâu không?


Băng từ từ........ngước mắt lên.....nhìn về phía tên vệ sĩ, nhìn thẳng vào mắt hắn, không sợ sệt. Tên vệ sĩ cứng đơ người, đôi mắt mở căng không chớp.....

- Muốn - gặp - Lâm-Chấn-Đông!


Băng bước qua mặt tên vệ sĩ rồi....đẩy cửa vào, khẩu súng trên tay hắn suýt rơi xuống:

- Đẹp......đẹp quá......


Ông chùm mafia ngả lưng vào ghế, mắt chăm cú nhìn cô bé đang bước đến.

- Liều lĩnh đấy, cô bé! Ta đoán đám vệ sĩ của ta nhốn nháo lên rồi.


- Rất vui được gặp lại ông - Lâm Chấn Đông!

Ông ta khẽ bật cười mắt chăm chú nhìn cô bé 17 tuổi với đôi mắt nâu, sâu và khó hiểu.

- Trừ người đã sinh ra ta, đây là lần đầu tiên có người gọi thẳng tên trước mặt ta! Ta thấy.....không dễ chịu chút nào.


- Vào đề đi! Về cái chết của ....Chấn Nam?

- Tại sao thằng con ngốc của ta lại yêu cô bé đến vậy, vs cách ăn nói ngang ngược này?


- Đó..... không phải điều ông muốn sao?

- Thông minh lắm.! Mỗi lời nói phát ra không biểu lộ bất cứ một suy nghĩ nào ra ngoài...... một khuôn mặt đẹp, một đôi mắt khó hiểu, một giọng nói thật nhẹ và cũng đầy ẩn ý. Ta....không sai khi đưa cô bé về đây!


- Tôi không đến để nghe phán xét!

- Ta hiểu rồi....về thằng con nặng tình của ta!.......Đơn giản thôi, chính tay ta đã gϊếŧ chết nó.....một cái chết không hề dễ dàng đâu.


Mắt Lâm Chấn Đông vẫn nhìn dán vào từng nét mặt, từng ánh nhìn của Hải Băng, tất cả....không một chút thay đổi.

- Bình thản.....khi bàn tay vừa cướp đi mạng sống của con trai mình......ĐÁng ghê sợ!


- Ta không thể tha thứ cho bất cứ kẻ nào dám phản bội ta, kể cả con trai hay ai đi nữa.

- Chấn Nam không phản bội!...... chỉ muốn tìm sự giải thoát.


- Vs ta, sự giải thoát tốt nhất là..... cái chết........

- Ông - giống - tôi


Băng nhìn xoáy vào Lâm Chấn Đông bằng đôi mắt sức lạnh hơn......rồi từ từ quay đi. Ông chùm mafia khẽ mỉm cười:

- Ta nghĩ......cô bé muốn biết ai là người đã thông báo cho ta về kế hoạch của Chấn Nam.


Băng khựng lại.

- Cô bé rất thông minh. Nhưng ta khuyên điều này, đừng đặt niêm tin vào bất cứ ai bên cạnh mình....


Từ phòng trong.....1 người từ từ bước ra.....cúi đầu:

- Ông chủ!!


- Ngươi.........đã lập công lớn.

- Được giúp đỡ ông chủ là hạnh phúc của em.


Băng quay người lại.......cảm nhận được giọng nói quá quen của một ai.....

- Ngạc nhiên không, bạn thân???


Là ........ Thụy An!!!!

Băng không sửng sốt, không giận dữ, vẻ mặt vẫn bình thản.

- Phản bội tình bạn......dễ dàng quá phải không??


- Cậu nhầm rồi. Tôi khổng phải phản bội cậu, Ngay từ đầu, tôi đã là người của ông chủ. Tôi ở ben cạnh cậu chỉ muốn tìm hiểu con người thật của cậu thôi.

- Tìm hiểu.....được gì?


- Rất tiếc là không được nhiều. Nhưng tôi đã thông báo được ý định rời đi........của cậu Chấn Nam! Chính cậu đã nói cho tôi biết, chính cậu mới là kẻ gây ra cái

chết cảu cậu ba!

- Ra vậy!


Lâm Chấn Đông hơi nhíu mày....... Băng vẫn vô cùng thản nhiên khi biết sự thật về cô bạn mình và chính mình đã gián tiếp gây ra mợi chuyện đau lòng.

- Bị phản bội.....Không giận dữ. Nhận ra sai lầm của mình, không hối hận sao?


Băng quay lại nhìn thẳng vào Lâm Chấn Đông:

- Không giận dữ......... vì ngay từ đầu tôi đã biết An không phải bạn. Không hối hận....... vì không tự nhiên mà tôi nói ra chuyện của Chấn Nam.


Băng đang bước lùi.......lùi dần....

- Toi chỉ muốn biết.........Lâm Chấn Đông! .......ông độc ác tới mức nào..........


Băng quay người......bước đi........giữ vẻ mặt như ban đầu bước vào.

Thụy An đứng như trời trồng, không thể ngạc nhiên hơn.

Lâm Chấn Đông khá đăm chiêu....... ông ta đang tính toán cho các bước tiếp theo.

- Đôi mắt đó đọc được suy nghĩ người khác, cái đầu đó phân tích được tất cả lời nói của kẻ khác........cái miệng đó......có khả năng gây chết người....Ngay từ đầu đã đoán được mọi hành động của ta......thật không-tầm-thường!!!


- Ông chủ.......em......xin lỗi.

- Ta chỉ cho người cơ hội cuối cùng! Cố làm tốt đi!


..............

.

......Băng về phòng Chấn Nam. Cả ngày nay, bên khu A, cô quản gia và đám giúp việc đã khóc hết nước mắt, lả đi vì mệt nên chẳng có ai quan tâm tới Băng.......Vói nhỏ, thế càng tốt!

......Trong phòng khách phòng 103, trên chiếc kệ cao.....đặt một khung ảnh hình Chấn Nam. Chỉ có vậy, 1 khung anh, không khăn trắng, không nến, không hương, lạnh ngắt. Nhưng.......trong tấm hình...... Nam vẫn đang cười, nụ cười ấm áp và ánh nhìn dịu dàng....... nhìn về phía Băng. Nhỏ đứng im không nhúc nhích, lần đầu tiên ngắm Chấn Nam kĩ và lâu đến vậy!

Nụ cười đó.......ánh mắt đó...... làm trái tim Hải Băng....trong một giây......đã xao động.....chỉ một giây, rồi nó lại trở về tráng thái vô cảm vốn dĩ.

- Đừng nhìn.....và đừng cười như thế! Chấn Nam .......không..... ghét em sao???


.

.........

.......7h sáng. Băng tỉnh dậy trên giường Chấn nam. Có lẽ từ giờ, nhỏ khó mà được phép ngủ tiếp ở đây. Băng bước xuống giường, .....đi về phía cửa.

"- Em dậy rồi sao? Em muốn ăn sáng cùng ta không?"

Nhỏ khựng lại......từ từ quay đầu......Căn phòng trống không!

Giọng nói dịu dàng này đã vang lên mỗi khi nhỏ tỉnh dậy.......đều đặn suốt 3 năm. Không gian vắng lặng.....nhưng hình như đâu đây, vẫn in dấu hình bóng một người,,,,,,giọng nói của một người......Băng quay đầu.....bước típ.

Khép cửa phòng 103 , có người đang dựa tường, khoanh tay đứng, ngay gần cửa.

- Vẫn giữ thói quen khi còn cậu ba, thích dậy lúc nào thì dậy sao?


Thụy An liếc mắt nhìn Băng bằng cái vẻ thách thức:

- Nhưng sáng nay, không có đồ ăn bê tới tận miệng đâu.


* * *

suốt thời gian qua phải đóng kịch, tôi chẳng thấy deexc hịu chút nào. Dù làm bạn của cậu, tôi cũng thấy 1 chút thú vị.

Băng quay mặt, im lặng.

- Có một chuyện tôi muốn nói với cậu......Tôi có thể chắc chắn rằng........Tôi.....yêu cậu ba hơn bất kì ai trên thế giới này. Yêu từ lần đầu tiên thấy cậu ba......yêu từng nụ cười......từng ánh mắt.....từng lời nói của cậu ba...... yêu đến mức có thể phát điên lên. Cậu sẽ không bao giờ hiểu được đâu. Mỗi lần nhìn cậu ba quan tâm tới cậu, vuốt tóc cậu hay cười với cậu, tôi chỉ muốn xé xác cậu ra! Cậu sẽ không bao giờ hiểu được đâu! Mỗi lần thấy chị Như hành hạ cậu.....tôi...... hạnh phúc đến mức nào......Nhưng, tôi phải kìm nén tất cả, chôn vùi tất cả! Vì tôi, không thể phản bọi ông chủ.

- VÌ sao.......lại phản bội........Chấn Nam?

- Tôi yêu cậu ba. Nhưng tôi không chịu đựng được khi thấy cậu ba ở bên người con gái khác. Tôi không muốn câu ba rời khỏi tầm mắt của tôi. Và.....nếu không có được cậu ba, tôi cũng không cho phép bất cứ kẻ nào .......có được cậu ba.


- Ích kỉ!

- Im đi! Người ích kỉ là cậu. Chính cậu đã làm cậu ba bị tổn thương. Chính câu mới là người gây ra cái chết của cậu ba! Nếu có con dao trong tay, tôi chỉ muốn đâm thẳng một nhát vào tim cậu........Nhưng toi sẽ không làm thế, tôi sẽ không để cậu đến gần cậu ba......Cậu!!! Kẻ cướp tình yêu của tôi! Kẻ gϊếŧ tình yêu của tôi! Tôi......sẽ làm cậu......sống không bằng chết!!!


Giọng nói đay nghiến, An nhìn Băng bằng con mắt hận thù như rực lửa.......An quay người.....bước đi.

......

Băng chậm rãi bước trên hành lang, chợt nhận ra đằng trước mặt mình là Chấn Khang.

- Người bảo vệ không còn. Cảm giác thế nào, người đẹp?


Băng bước chéo sang, định lướt qua mặt Khang nhưng cậu đã nhanh hơn và chặn lại.

- Ta không thích cái cách em tảng lờ ta. Chấn Nam chịu được, còn ta thì không!


Khang đưa mấy ngón tay vuốt trên tóc mái Băng, lần xuống.....từ từ đẩy cằm nhỏ lại phía mình.

- Hình như đám giúp việc ở đây không mấy thiện cảm với em đâu. Từ giờ sẽ khó sống đấy...... Cả ta, cũng là một nguy hiểm.....


Chấn Khang khẽ mỉm cười, những ngón tay buống ra...... chân cậu bước tiếp....

...........

- Đêm qua ngủ ngon không? Ranh con!!!


Băng ngước nhìn đám giúp việc đang hằm hè nhìn mình, và cô quản gia đứng khoanh tay, vẻ đầy thách thức.

- Một thời gian dài, thích ăn thì ăn, không thì chơi, không lại ngồi tận hưởng đủ chưa?


Băng quyết định im ặng, chưa từng thấy hối hận về việc mình gây ra, kể cả mang lạ đau khổ cho chính mình.

- Khong còn cậu ba , chị đây cũng chẳng muốn sống nữa. Nhưng có người nói với chị rằng, vieehc quan trọng hơn, là trả thù cho cậu ba!


Đám giúp việc nhao nhao lên:

- Chính nó đã quyến rũ để cậu ba đưa nó ra khỏi đây. Phải gϊếŧ nó đi.......


- Chị Như! Phải xé xác nó ra!

- Nó làm cậu ba chết, không thể để nó sống nhăn răng ra thế được.


- Phải đấy.........chị Như.!!.....

Như giơ tay, ra hiệu thôi.

- Chết hả? Vậy dễ dàng quá........Nó sẽ được gặp cậu ba.....


Cô quản gia bước lại phía Băng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

- Tao không muốn mày chết, tao muốn mày phải sống không được chết không xong! Mày đã từng thử chưa? Cảm giác nhục nhã nới địa ngục của thế gian này....?.....Từ giờ.....mày sẽ là người đưa cơm cho cậu hai.......và hằng ngày....dọn dẹp bên.....khu B!!!


Đám giúp việc thấy hoan hỉ vô cùng....

Đứng ở một góc........Thụy An chợt.....nhếch mép cười.

..........Băng lững thững bước sang khu B, nơi mà 3 năm qua chừa hề đặt chân đến. Hành lang bên khu B ít chằng chịt hơn nhưng rộng và vắng lặng hơn. hai bên tường kín và không có lấy một chiếc cửa sô nào.

Băng dừng lại trước một chiếc cửa sắt rất lớn, trên tay xách cô và giẻ lau.

Đằng sau cánh cửa này là gì? Điều gì bí mật mà Chấn Nam không muốn Băng đặt chân đến? Điều gì kinh khủng đến mức mà cả Thụy An và cô quản gia đều gọi nó là......... Địa Ngục????

....Băng đẩy tay nắm.......từ từ đẩy cửa..... chiếc cửa lớn rất nặng.....

Kẹt........kettttt ............kettttt........

Tràn ra hành lang vắng lặng, những âm thanh xì xào, lộn xộn.....nghe nhức tai. Một bên cửa được mở toang ra. Một căn phòng rộng, rất rộng. Rất nhiều đôi mắt quay lại nhìn Băng từ xa....Rồi tất cả quay về công việc đang làm như Băng chỉ là điều tồn tại hiển nhiên. Băng đứng lặng đi một hồi, vẫn khuôn mặt không chút gì nhạc nhiên......

Lâm Chấn Đông cho xây dựng khu B, để nuối sống...... Một lũ tội phạm đang bị truy nã hàng đầu quốc tế! Trong căn phòng này, có hơn hai mươi tên tội phạm nguy hiểm, chúng được ăn, ngủ, chơi tự do tùy thích. Chỉ có điều không được bước chân khỏi khu B và phải làm bất kể công việc nào mà Lâm Chấn Đông giao. Thực chất, khu B cũng không khác gì một nhà tù cửa quốc gia, chỉ có điều phạm nhân ở đây được tự do hơn và cũng không phải lo về an nguy tính mạng của mình trước pháp luật..... Nếu CIA có thể phá hủy được hệ thống an ninh năng lượng của khu biệt thự, thì không chỉ tóm cô được ông trùm *********, mà còn quét luôn được đám tội phạm quốc tế mà không mất thì giờ và công sức. Nhưng đương nhiên, điều đó không hề dễ.

...........Băng cứ lặng lẽ đi xách nước và lau sàn, chắc lau hết được căn phòng này phải mất hết cả buổi sáng. Đám tội phạm trong hung dữ, thô bạo ; đầu tóc, quần áo người không ra người, quỷ không ra quỷ. Chúng tụ lại thành từng nhóm trên giường mải mê đánh bài cá cược, hàng ngay vẫn thường xuyên có xung đột xảy ra nhưng đều tổ chức đánh nhau để giải quyết. Bình thường, mỗi cuối tuần, sẽ có người giúp việc từ khu A sang khu B để dọn dẹp nên khi Băng vào, chúng tảng lờ vì chúng đang bàn bạc và vì chưa đến giờ chuyển thú vui chơi. Băng vẫn lê lết dưới đất lau sàn, không quan tâm những giọng nói chói tai và những tiếng cười man rợn xung quanh.

Một lát.......Băng vứt chiếc giẻ lau vào xô, đứng dậy định đi thay nước. Nhưng.....Nhỏ chợt dừng lại....... 2 tên tội phạm đang đứng trước mặt nhỏ, nhìn với ánh mắt xăm xoi, 2 tên cao to, lực lưỡng, người đen sạm, tóc tên này nhuộm đỏ, nhuộm trắng, tên kia vuốt dựng ngược lên.

- Tao chưa thấy con này.


- Đẹp phếtt nhỉ. Từ xó nào chui ra vậy.

- HÌnh như lâu lâu thay người.


- Càng vui chứ sao.

- Không tệ. Người yếu thế này chịu được mấy trận?


2 tên......rồi 5 tên chú ý.......Rồi cả đám kéo lại chỗ Hải Băng. Tên nào trông cũng hung dữ, lực lưỡng và đáng sợ. Vài tên dửng dưng nhìn soi mói, vài tên liếc mắt đưa tình, vài tên thấy hay ho như dược món đồ chơi mới......

Chợt........tất cả 20 tên tản ra hai bên.........nhường đường cho một tên bước đến. Hắn đứng đầu lũ tọi phạm bởi sự dã man và không coi ai ra gì. Hắn cao lớn, thân hình vạm vỡ, hai cánh tay to, săn chắc chằng chịt hình xăm và những vết sẹo lớn. Khuôn mặt hắn hung bạo với đôi mắt sâu hoắm và 1 vết sẹo dài trên má. Hắn bước đi hùng hổ và không thèm ngó nhìn đến ai.Hắn là tên sát thủ máu lạnh mà rất nhiều tổ chức an ninh của các quốc gia đang truy bắt. Hắn cũng là kẻ duy nhất không phục tùng mệnh lệnh và sjw dạy dỗ của........Chấn KHang!

- Chuyện gì? - Giọng hắn cát lên dữ dằn.


- Leader! Chỉ là có người dọn dẹp mới.

Hắn đang đứng trước Hải Băng, mắt tia chậm rãi từ đầu xuống chân... Rồi nhìn lại khuôn mặt Băng, nhỏ đang liếc mắt ra chỗ khcs, chẳng có vẻ sợ hãi. Leader hơi nhếch lông mày lên.......hắn quay người.......Cả đám tội phạm lại tản ra nhường đường.

- Tao chưa có hứng chơi. Nhưng tao chưa đυ.ng đến..thì chúng mày....cũng đừng có chạm vào.


Leader đi khỏi, vài tên bàn tán vài câu, vài tên trở lại giường tiếp tục chơi bài..... Một tên liếc xung quanh rồi tiến lại gần Hải Băng. Mắt nhỏ vẫn nhìn đi chỗ khác. Tên tội phạm liếc ánh nhìn đểu cáng, săm soi một lượt, hắn dừng lại ở những chiếc khuy trên ngực áo giúp việc của Băng,lưỡi hắn đẩy qua đẩy lại.

- Hấp dẫn đấy.


hắn cười khẩy rồi quay đi.

Băng lại tiếp tục công việc của mình, tốt nhất là làm xong để ra khỏi đây cho sớm.

Tên Leader ngồi ở một góc, gác chân lên thành ghế, miệng nhấp nháy ăn vặt. Suốt 2 tiếng đồng hồ, hắn không rời mắt khỏi Hải Băng. Nhỏ chăm chỉ lau sàn, mồ hôi lấm tấm trên mặt, ướt đẫm áo. Không nghe lọt tai mấy lời chòng ghẹo từ miệng tên tội phạm nào. Nhỏ vô cùng tật trung vào công việc. Leader chống tay, cứ nhìn Băng bằng cặp mắt soi mói đầy dã tâm.

- Nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp. Cỡ này...... mà Lâm Chấn Khang có thể bỏ qua sao?......Dù gì...... vẫn là 1 thú chơi không tồi.


.........Băng đứng dậy, đưa tay lau mồ hôi trên trán. Cuối cùng cũng lau xong căn phòng bừa bộn. Nhỏ tay cầm ghẻ lau bước về phía cửa, gần đến giờ ăn trưa - giờ đưa cơm cho Chấn Phong.

Cheng..... Cốc nước rơi xuống sàn nhà, không vỡ nhưng làm nước lênh láng..... Băng quay về phía tiếng cốc rơi. Leader đang nhìn nhỏ với ánh mắt thích thú. Băng định bước tiếp......

- Không thấy chân anh đang bẩn sao? Muốn đi thì dòn cho xong đã, cô em.


Không một chút khó chịu, Băng chậm rãi quay người tiến về phía Leader. Mắt hắn nhìn dán vào từng nét mặt, cử chỉ của Băng. Nhỏ cúi xuống, lau nước trên sàn ngay cạnh bàn chân của Leader

- Cả chân anh nữa!


Băng đứng dậy khi lau hết nước trên sàn, vẻ như không nghe gì tên tội phạm nói. Nhỏ chỉ làm tất cả việc của mình.

- Đứng lại!


Chân Băng vẫn bước. Leader giận dữ:

- ĐỨng lại!!!


Mấy chục con mắt nhìn về phía Băng, tất cả đều biết có chuyện hay ho sắp xảy ra.

Băng dừng chân quay người........ bước về phía Leader, cúi đầu, chỉ đơn giản là...nhỏ quên cầm theo chiếc giẻ lau. Leader nhìn chằm chằm hành động và ánh mắt của Băng, nhỏ tỏ ra như không thấy sự tồn tại của hắn. Khi Băng định đứng dậy, hắn chợt đưa tay, và..... nắm lấy cả mớ tóc của Băng. Nhỏ không hề đứng thẳng dậy. Leader kéo Băng lại sát mình hơn:

- Gán to đấy, cô em!


Hắn buông tay ra...... và ngày lập tức, Băng định quay đi:

- Đừng vội...... ta nói chuyện đã, được không?


Giọng nói vô - cùng - nhẹ - nhàng củ Leader giữ chân Hải Băng lại. Nhỏ...nhìn thẳng và mắt hắn, như chỉ chờ một cuộc đối thoại ngắn.

- Mỗi ai mới bước chân đến đây, đểu được tổ chức một nghi lễ goik là lễ ra mắt. Chắc cô em không có lí do gì để từ chối?


Cả lũ tội phạm đã kéo lại, vô cùng khoái chí khi tên cầm đầu muốn chuyển thú vui.

- Lễ ra mắt đơn giản thôi, bất cứ một cô em nào sang đây đều được hưởng cả.... Để kỉ niệm cho lần đầu gặp em đầy thú vị này....


Leader rút từ túi quần ra con dao găm, bật ra chiếc lưỡi sác sáng loáng. Tay hắn vuốt trên mặt lưỡi con dao vả cẩn trọng và đáng sợ..... rồi bất chợt, hắn ném con dao lên bàn:

- Em chọn đi. Một là anh dùng con dao rạch 1 đường trên khuôn mặt xinh đẹp của em. Hai là..... em cầm chính con dao đó...tự rạch hết....... quần áo của mình ra.


Đằng sau vài tiếng cười vang lên.

Leader thả người dựa vào ghế, vẫn nhìn chằm chằm Băng.

- Đừng có làm mất thời gian của anh. Chọn lựa là một đặc ân lớn đấy. Nào. Trả lời đi. Một - hay- hai??


- Không - gì - cả!!

Băng vẫn nhìn tên tội phạm nguy hiểm, cái miệng xinh đẹp phát ra những tiếng nhẹ nhàng, ngắn gọn. Mặc

kệ tên Leader chợt tắt nét vui thích. Hắn nhìn Băng bằng ánh mắt đáng sợ. Hăn đứng dậy và tiến lại phía Băng..... rất gần. Hắn đưa mấy ngón tay từ từ đẩy cằm Băng lên, ánh mắt nhỏ ngước theo không một chút sợ hãi hay mất bình tĩnh. Ở cự li gần, Leader một lần nữa ngắm rõ từng đường nét trên khuôn mặt ấy.

- Tên gì?


Băng im lặng, chỉ trả cho tên tội phmj một cái nhìn bình thản.

- Em có biết đang nói với ai không mà có vẻ hỗn xược thế? Chưa từng một ai dám làm thế với anh. Cho em cơ hội cuối cùng để anh hết bực mình...... còn không, đừng trách anh không thương hoa tiếc ngọc.


Leader ghé xuống gần mặt Băng hơn, đôi mắt đáng sợ nhưng giọng nói-vẫn nhẹ-nhàng.

- Em muốn tự cầm con dao lên hay anh sẽ cầm nó đây?


1s.........2s....... Băng liếc nhìn đi chỗ khác..... một lần nữa coi như Leader chẳng-là-gì.

Mặt Leader tối sầm xuống. Hắn tóm lấy cổ áo Băng và lôi đi. Hắn hùng hổ bước trong rất nhiều anh mắt của lũ tội phạm. Chúng đều hiểu một tai họa sẽ giáng xuống đầu Băng và chúng rất có hứng chờ xem đó là gì....... Leader cứ kéo Hải Băng đi, thô bạo. Hắn dừng lại cạnh chiếc giường của hắn, nơi một cái tủ lớn được trùm kín bởi chiếc rido. Hắn liếc nhìn Băng, cái nhìn nham hiểm.

- Trước mắt, em nên biết.... thế nào là sợ hãi.


Hắn một tay giật phứt tấm rido ra, một tay nhận Băng sát vào chiếc tủ, mặt nhỏ áp sát và mặt kính, mắt nhìn thấy rõ phía trong tủ....... Lần đầu tiên, đôi mắt ấy không - thể - bình - thản nổi mà mở căng ra....

Trong chiếc tủ kính không kín hết........một con trăn lớn.........đang oằn mình trườn đến..... Con trăn to bằng nửa thân người, dài hơn 6m, màu loang lổ trắng đen. Nó trườn đến....... gần.... gần...... Cái đầu nó chạm vào thành kính......Đôi mắt nhìn Băng và cái miệng......mở to ra hết cỡ.....thấy rõ bốn chiếc răng nanh sắc nhọn trong khoang miệng......... Cái miệng mở to bằng cả khuôn mặt Băng....... Nhỏ nhìn chằm chằm và cái họng tối đen ngay phía trước mắt mình.....Nhỏ muốn vùng ra nhưng Leader quá khỏe, hắn nhấn chặt nhỏ và mặt kính. COn trăn đã bị bỏ đói 3 tuần....... Và nếu không có chiếc tủ ngăn cản, chắc chắn nó sẽ nuốt chửng cả người Hải Băng.

......Leader buông tay, Băng ngã phịch xuống đất, lần đầu tiên khuôn mặt ấy hiện rõ sự hốt hoảng..... toàn cơ thể khẽ run lên. Con trăn trườn đi trong chiếc tủ, thấy khó chịu như vừa mất một con mồi ngon. Leader nhìn con trăn, bàn tay thô bạo của hắn lại túm lấy gáy áo Hải Băng lôi lên

- Seiky. Tao chưa thể tặng mày con mồi hấp dẫn này được. Nhưng đến một lúc nào đó, tao thấy khó chịu...... thì tao cũng có thể nghĩ lại đấy.


- Thấy chưa? Không phục tùng anh.....sẽ khó sống lắm.
« Chương TrướcChương Tiếp »