Chương 44: Khách

Mao Cửu kêu Trương Tiểu Đạo đỡ Dư Tiêu Hồn lên sô pha, cầm băng gạc đưa cho Trương Tiểu Đạo, cậu ấy tiếp nhận, nghiêm túc băng bó vết thương trên cánh tay Dư Tiêu Hồn.

Trương Tiểu Đạo vừa băng bó, vừa hỏi Dư Tiêu Hồn: "Anh, còn đau không?"

Dư Tiêu Hồn sắc mặt tái nhợt, môi có chút khô nứt. Xoa xoa bụng, vẻ mặt đau khổ: "Không đau, đói."

Trương Tiểu Đạo giật mình một cái, nhảy dựng lên chạy vào bếp, lấy từ trong bếp ra một chậu cơm... không sai, một cái chậu. Nửa chậu cơm, nửa tô đồ ăn, nhét vào lòng ngực Dư Tiêu Hồn: "Ăn đi, em cố ý để dành lại cho anh."

Dư Tiêu Hồn: "..."

"Cảm ơn em, Tiểu Đạo."

Trương Tiểu Đạo cười mỹ mãn, ngoan ngoãn ngồi bên người Dư Tiêu Hồn.

Lục Tu Giác vừa xuống đã nhìn thấy một màn như vậy, lập tức cảm thấy mắt mình không phải là mắt, mà cái mũi cũng không phải cái mũi nữa (?). Sau đó sâu sắc liếc mắt nhìn Mao Cửu, Mao Cửu: "???"

"Thảo Quỷ Bà chết rồi?"

Lục Tu Giác gật đầu.

"Có để lại gì không?"

Lục Tu Giác: "Không có."

Mao Cửu suy tư một lát: "Không hợp lý nha."

Lục Tu Giác hỏi: "Sao thế?"

Mao Cửu: "Thảo Quỷ Bà này là Hắc Vu, thành viên của Hắc Vu rất ít, cho nên bọn họ sẽ rất đoàn kết... Chỉ là đoàn kết ngoài mặt, trên thực tế thì dù có ai chết, chúng ta cũng sẽ không rước lấy sự đuổi gϊếŧ không chết không ngừng của những Hắc Vu khác. Nhưng bởi vì ít thành viên, cho nên bọn họ sẽ thường xuyên bảo trì liên hệ, hẳn sẽ có thứ gì để liên hệ... Bỏ đi, dù sao cũng không phải là chuyện gì quan trọng. Nếu Hắc Vu còn có động tĩnh gì thì đến lúc đó lại tra là được."

Trên lầu, một con Thi Miêu lộ cả da thịt nhảy từ trên cửa sổ sát đất xuống, nhìn thoáng qua Thảo Quỷ Bà chỉ còn lại tro tàn. Xoay người đối diện với độ cao hơn mười tầng lầu, thả người nhảy xuống, dung nhập vào trời đêm.

Lục Tu Giác nhìn thời gian, đã hơn mười hai giờ đêm, lại nhìn bộ dạng hỗn loạn ở lầu một lập tức vén tay áo, dự định thu thập sạch sẽ.

Mao Cửu đánh một cái ngáp tính đi ngủ, thấy vậy... làm như không thấy gì cả, xoay người muốn đi lên lầu về phòng ngủ, ai ngờ bím tóc bị Lục Tu Giác túm một cái, dừng bước.

Mao Cửu quay đầu: "Lục ca, còn có việc gì à?"

Lục Tu Giác: "Lầu hai chưa có dọn dẹp." Thật ra cũng chỉ có phòng tập bị phá hỏng, phòng xung quanh và phòng ngủ vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, nhưng hắn vẫn chịu không nổi.

Mao Cửu nói: "Không sao, tôi không ngại."

Lục Tu Giác để ý, chứng khiết phích của hắn làm hắn không thể chịu đựng được, không thể nào yên bình đi vào giấc ngủ dưới hoàn cảnh vừa bẩn vừa loạn như vậy.

Mao Cửu nghe xong, cứng đờ giật khoé môi: "Bây giờ mọi người đều rất mệt, chi bằng ngày mai lại dọn dẹp. Tiểu Đạo, cậu nói xem đúng không?"

Trương Tiểu Đạo ngẩng đầu: "Hả?"

Sau khi biết đêm khuya mà còn phải quét tước hai tầng lầu, Trương Tiểu Đạo vừa trạch vừa lười lập tức kéo Dư Tiêu Hồn lên: "Đúng vậy, muộn lắm rồi. Mọi người đều mệt mỏi, nên nghỉ ngơi trước đã. Đúng không, anh?"

Dư Tiêu Hồn bị thương, thoạt nhìn càng mệt mỏi. Bắt hắn ở dưới tình huống như vậy còn phải quét dọn thì hắn tuyệt đối sẽ từ chối --- Trương Tiểu Đạo cho là như vậy.

Nhưng mà Trương Tiểu Đạo quên mất, Dư Tiêu Hồn kỳ thật cũng là một người đàn ông của gia đình*, giống như Lục Tu Giác vậy, Dư Tiêu Hồn tự nấu cơm, tự quét tước, cho nên hắn cảm thấy quét dọn sạch sẽ nhà ở vừa bẩn vừa loạn thì không phải chuyện gì xấu.

*Cố gia (顾家): Cố trong chiếu cố, săn sóc; gia trong gia đình. 顾家的男人 là người đàn ông biết chăm sóc gia đình =))))))))

Dư Tiêu Hồn ủng hộ quyết định quét dọn nhà, lý do là: "Nhà vừa bẩn vừa loạn, vừa nhìn thì tâm tình rất không tốt. Tâm tình không tốt thì không ngủ được."

Mao Cửu, Trương Tiểu Đạo: Không đâu! Ngủ được! Thật đó!

Không phải giống như chứng khiết phích của Lục Tu Giác, Dư Tiêu Hồn có một tý chứng rối loạn cưỡng chế. Vì vậy, hai người có bệnh quyết định quét dọn nhà VS hai hán tử tuỳ tiện ngủ một chút là được, kết quả đương nhiên là người có bệnh thắng.

Mao Cửu mặt không biểu tình, Trương Tiểu Đạo sống không còn gì luyến tiếc, hai tên phế vật trong việc nhà bị đuổi đi, cùng ngồi bên quầy bar uống rượu, vừa uống vừa nhìn Lục Tu Giác và Dư Tiêu Hồn bận rộn đi lên đi xuống.

Không phải bọn họ lười, mà bọn họ đúng thật là phế sài khi làm việc nhà.

Sau khi càng quét dọn càng thêm phiền, hai người đã bị Lục Tu Giác chịu không nổi đuổi qua một bên ngồi.

Lúc ấy Mao Cửu đang dọn dẹp sô pha lại xé rách lớp bọc, Lục Tu Giác cạn lời hỏi cậu: "Lúc đầu cậu tới không phải làm rất được sao? Quét dọn phòng cho khách, giặt sạch cả khăn trải giường."

Mao Cửu bình tĩnh nói: "Khăn trải giường có máy giặt, phòng cho khách chỉ cần quét. Phần lớn vẫn rất sạch sẽ."

Đương nhiên là sạch sẽ. Chứng khiết phích của Lục Tu Giác làm sao có thể để mình sinh hoạt trong hoàn cảnh không sạch sẽ? Dù cho chỉ là một căn phòng nhỏ xíu căn bản không ở cũng không thể chịu đựng được nó bám bụi.

Lục Tu Giác nghe vậy trầm mặc một chút, hỏi: "Lúc ở toà nhà bồ câu, áo khoác và khăn tay của tôi căn bản không phải quên lấy, mà là cậu giặt hỏng rồi chứ gì?"

Mao Cửu dời ánh mắt: "Sao có thể?"

Lục Tu Giác: "..." Vui lòng nhìn tôi mà nói chuyện đi.

Trương Tiểu Đạo có chút nghĩ mà sợ đối với việc nhà, với cậu, đi đối phó một con ác quỷ còn nhẹ nhàng hơn quét dọn vệ sinh một trăm lần.

Mao Cửu nâng cằm, nghiêm túc nói: "Tôi làm việc nhà không được là bởi vì trong thôn có người qua hỗ trợ, hoàn toàn không cần tôi phải ra tay. Không có kinh nghiệm thực chiến thì không quen tay nghề, nhưng tôi nấu ăn thì rất có nghề."

Trương Tiểu Đạo bội phục.

Người Trương gia bọn họ, chỉ cần học đạo thuật, trên cơ bản là rời xa, cự tuyệt hồng trần. Lý do là, nếu là người tu đạo, tục* sự phàm trần không thể quấy nhiễu đến bọn họ.

*Tục ở đây là phàm tục, bình thường, hổng phải là bậy bạ, tục tĩu:v

Việc tục nhất trong phàm trần không gì hơn là dầu, muối, củi, lửa.

Người Trương gia nói năng hùng hồn, đầy lý lẽ, vẫn luôn dùng lý do này cự tuyệt bước vào bếp. Trên thực tế, bọn họ ăn còn nhiều hơn bất kỳ ai.

Lại tiên phong đạo cốt thế nào đi nữa, lại có lý lẽ siêu phàm xuất trần thế nào cũng không thể che giấu được sự thật người Trương gia là một đám phế sài trong sinh hoạt.

Hơn nữa, kỳ thật cơ hồ tất cả người trong giới thiên sư đều như vậy, Trương Tiểu Đạo vẫn luôn cho rằng đây là truyền thống của thiên sư. Thân là thiên sư, đạo sĩ, dù cho không giỏi đạo thuật, không có thiên phú, cũng nhất định là phế sài (trong việc nhà)...

Không nghĩ tới, Mao Cửu vậy mà biết nấu ăn! Còn rất là có nghề!

Cậu ấy là thiên tài, với Trương Tiểu Đạo mà nói, là tiền bối!

Tiền bối không chỉ có đạo thuật cao siêu, còn biết nấu ăn!

Trương Tiểu Đạo sùng bái Mao Cửu tới mù quáng, nói: "Không biết em có thể nếm thử đồ ăn Cửu ca làm hay không?"

Mao Cửu vừa định đồng ý, bỗng nhiên nghĩ tới mớ đồ ăn mấy ngày trước mặn ơi là mặn, ngọt ơi là ngọt lúc trước, do dự một lát nói: "Cần hợp thiên thời địa lợi."

Trương Tiểu Đạo không nghĩ tới nấu ăn còn cần phối hợp thiên thời địa lợi, khó trách cậu luôn là một tên liệu lý phế sài!

Mao Cửu an tĩnh uống rượu.

Không sai. Cậu kiên định cho rằng lúc trước làm ra đồ ăn khó ăn chỉ vì --- khí hậu không hợp!

Lục Tu Giác đang bận rộn nghe Mao Cửu nói, lạnh lùng "a" một tiếng, tiếp tục quét dọn, dù sao Mao Cửu sớm hay muộn cũng sẽ ý thức được cậu ấy không chỉ là một phế sài khi làm việc nhà, còn là liệu lý phế sài!

Đường nhỏ bên cạnh một trường cao đẳng nào đó ở đế đô, phía cuối đường có một nhà xem bói. Bên trong có một nữ nhân, nàng nâng tay tiếp lấy Thi Miêu nhảy ra từ không trung.

Lúc cánh tay nâng lên, tay áo to rộng rơi xuống, lộ ra một cái đồ án nhân ngư xinh đẹp.

Trời sáng, ánh nắng vừa chiếu khỏi tầng mây, còn chưa rơi xuống đại địa đã bị lôi kéo hấp thu vào trong kinh mạch, du tẩu khắp nơi bên trong, không ngừng mở rộng và xoa dịu kinh mạch. Du tẩu hết một vòng lại thuận theo chỉ dẫn đi vào đan điền.

Mao Cửu mở to mắt, duỗi tứ chi, thần thanh khí sảng. Mấy ngày rồi không lải nhải khiến cậu tịch mịch sắp hỏng rồi.

Vừa nhìn thời gian, tu luyện nhiều hơn ngày thường nửa tiếng.

Mở cửa, Mao Cửu dự định ra ngoài mua bữa sáng, lúc đi ngang qua phòng tập thể dục, cửa vừa lúc mở, Lục Tu Giác bước ra.

Mao Cửu ngẩn người, sau đó mỉm cười: "Lục ca, sớm."

Lục Tu Giác hỏi cậu: "Ra ngoài hửm?"

"Ừm, mua bữa sáng, thuận tiện chạy bộ chút."

"Tôi đi cùng cậu."

Mao Cửu sửng sốt.

Lục Tu Giác mặc một bộ quần áo hưu nhàn, trên vai vắt cái khăn lông, nghiễm nhiên bộ dáng đã sớm chuẩn bị đi chạy bộ. Hắn nói: "Phòng tập tối hôm qua bị hủy, không tập được, vừa hay cậu muốn đi chạy bộ, vậy thì cùng đi đi."

Nói xong, Lục Tu Giác nhanh chóng đi tới trước.

Mao Cửu nhìn nhìn cánh cửa đã đóng của phòng tập, lại nhìn nhìn Lục Tu Giác. Cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, Lục Tu Giác thức dậy sớm hơn cậu, cậu còn ở trong phòng tu luyện một lúc. Lục Tu Giác ngây người trong căn phòng không tập được này một hồi, lại vừa khéo gặp phải cậu. Mới vừa đi tới cửa liền mở...

Cho nên nói, muốn chạy bộ cùng với cậu chứ gì? Mấy ngày trước cùng nhau chạy bộ về nhà thua cậu nên không phục, bây giờ muốn thắng lại nhưng ngượng ngùng nói thẳng, quanh co lòng vòng tìm cậu thi chạy.

Mao Cửu cũng rất bất đắc dĩ, tâm tư hiếu thắng cũng thật là mãnh liệt.

Dù sao thì cậu chạy cùng là được, cũng đang rảnh tới nỗi không có gì làm.

Lục Tu Giác đi ở phía trước, tim đập có chút nhanh. Nhưng hắn nhanh chóng điều chỉnh trở lại, chân mày nhíu nhíu, hơi lo lắng Mao Cửu nhìn ra hắn cố ý chờ cậu, lại hơi hy vọng đối phương có thể nhìn ra được.

Hắn đang tự hỏi đối sách, nếu đối phương đã nhìn ra thì làm sao bây giờ. Hắn nên nói thẳng hay là cười lạnh trào phúng đáp trả, loại nào thì soái nhất, dễ dàng làm người tim đập thình thịch nhất?

Lục Tu Giác nghiêm túc tự hỏi, ánh mắt lạnh thấu xương làm người ta sợ hãi. Bất tri bất giác cùng Mao Cửu đi tới thang máy, đi vào xuống tận dưới lầu. Mãi cho đến khi Mao Cửu bắt đầu chạy chậm, kéo dài ra một khoảng cách hắn mới đột nhiên hoàn hồn --- so với tự hỏi biểu tình nào mới soái nhất, mấu chốt hẳn là phải nắm chắc thời cơ xúc tiến cảm tình nha!!

Ngẩng đầu nhìn bóng dáng Mao Cửu vẫn luôn duy trì khoảng cách với mình chạy ở phía trước, đối phương mặc một bộ đồ vận động, màu trắng viền đỏ, màu sắc cùng kiểu dáng cực kỳ tao khí (Lục Tu Giác đánh giá vậy).

Làn da quanh năm được che chắn bên dưới lớp quần áo vải dài thật trắng, phối hợp với quần áo thể thao màu trắng viền đỏ có vẻ càng thêm trắng nõn, dưới ánh mặt trời, thậm chí còn sinh ra ảo giác làn da đang phát sáng.

Thân hình của Mao Cửu đang ở giai đoạn từ thiếu niên thành thanh niên, vừa ngây ngô hoạt bát lại tràn đầy dụ hoặc của sinh mệnh. Quanh năm rèn luyện khiến cho dáng người cậu thon dài, hữu lực, cánh tay cùng cẳng chân lộ ra bên ngoài đều trắng nõn lại tràn ngập sức bật.

Đừng nói là Lục Tu Giác bị dụ hoặc rồi, một vài người cũng đang chạy bộ đều hướng ánh mắt về phía Mao Cửu, chỉ là hàm chứa thưởng thức, ngẫu nhiên cũng có vài ánh mắt tâm tư khác thường. Nhưng vẫn chưa kịp lộ ra đã bị ánh mắt hung ác của Lục Tu Giác gϊếŧ chết.

Lục Tu Giác không quá vừa lòng khoảng cách của hắn và Mao Cửu dường như hơi xa, vì vậy chạy tiến lên muốn vai sóng vai với cậu. Vừa mới sắp sửa tiếp cận bả vai của Mao Cửu, khoảng cách đột nhiên bị kéo ra.

Lục Tu Giác: "??"

Tốc độ nhanh hơn, đuổi theo. Sắp đuổi kịp thì khoảng cách lại bị kéo ra. Lục Tu Giác bỗng nhiên cảm thấy tình huống này có chút quen thuộc thì đen mặt, hắn cũng không tin hắn đuổi không kịp! (Ở đây, chúng tôi gọi đó là nghiệp quật:">>>>)

Mao Cửu đã tiến vào hình thức thi chạy nhìn lướt qua Lục Tu Giác đang đuổi theo ở phía sau, khóe môi trên khuôn mặt không biểu tình chậm rãi nhếch lên: A! Quả nhiên là muốn thi chạy với cậu.

Buổi sáng, 6 giờ 40 phút, trung tâm thành phố thật yên tĩnh. Trên đường cơ hồ chỉ thấy được thân ảnh người làm vệ sinh.

Chắc hẳn phải vậy, thời gian náo nhiệt nhất ở trung tâm thành phố là từ giữa trưa đến đêm khuya. Rạng sáng và sáng sớm là lúc tiêu điều nhất, đặc biệt là ở một khu cơ hồ đều là những trung tâm tắm rửa thì càng như thế.

Trung tâm tắm rửa có thể nói là không có ban đêm, thẳng đến khi mặt trời lên mới có thể ngủ say nghỉ ngơi. Ngọc Mỹ Dung xem như lão đại trong các trung tâm này cũng trước sau như một yên tĩnh lại.

Nữ quản lý ở đại sảnh sắp tới lúc thay ca, thời gian thay ca là tám giờ, bây giờ còn khoảng hai tiếng nữa nhưng mà nàng trực ca đêm cho nên hơi mệt mỏi.

Nàng đã trực ca đêm ba ngày rồi, chịu không nổi.

Nữ quản lý lén ngủ gật, nàng nghĩ lúc này sẽ không có ai ra vào. Dựa theo lệ thường thì lúc này người bên trong đều cuồng hoan cả một đêm, bây giờ hẳn đã mệt tới nỗi ngã đầu liền ngủ.

Cho dù quản sự thì cũng sẽ không đi ra, cho nên nàng ngủ gật cũng không sao.

Nàng định đi tới chỗ sô pha mềm bày trí ở một góc đại sảnh nằm xuống nghỉ ngơi một lát, bởi vì quá buồn ngủ, quá muốn nghỉ ngơi cho nên không chú ý nhìn đường, vội vàng đi qua, kết quả đột nhiên xuất hiện một người đi đứng lung tung, sức lực thật lớn, trực tiếp đυ.ng nàng ngã trên đất.

Cái mông đập mạnh xuống đất, đau nhe răng nhếch miệng. Dư quang khóe mắt quét thấy người đυ.ng phải mình bước chân muốn rời đi, ma xui quỷ khiến nàng đột nhiên túm chặt ống quần hắn: "Tiên sinh, xương đùi của ta bị ngài đυ.ng phải muốn nứt rồi, ngài xem có thể nào bồi ---"

Những lời còn lại bị cắt đứt, nuốt vào trong bụng, nghĩ mà sợ.

Lúc nam nhân xa lạ kia đột nhiên trừng mắt nhìn nàng, nữ quản lý sợ tới mức tay co rụt lại, trái tim cũng ngừng lại một nhịp. Trong nháy mắt đó, nàng hoài nghi mình sẽ bị gϊếŧ chết.

Nhưng nam nhân xa lạ kia tựa hồ thật sốt ruột, vội vã chạy đi.

Nữ quản lý còn ngồi ở dưới đất, hồi tưởng lại bộ dáng của vị khách vừa rồi.

Gương mặt thon gầy ao hãm cực kỳ khủng bố, giống như dân chạy nạn, chỉ có da bọc xương. Hai mắt tối om, đáy mắt hung ác nham hiểm dày đặc cùng với cảm giác thỏa mãn khác thường. Trong tay người nọ còn xách theo một cái thùng, hình như là một cái thùng lạnh.

Không biết vì sao, rõ ràng là vị khách kia sạch sẽ vô cùng. Quần áo đều mới tinh, không hề có một cái nếp uốn. Nhưng nữ quản lý lại cảm thấy trên người vị khách kia có chút không thoải mái, có chút khí vị khiến người ta sợ hãi.

Nhưng trong một chốc cũng nghĩ không ra khí vị kia là cái gì, nữ quản lý cũng không định suy nghĩ tiếp. Dù sao cũng không liên quan tới nàng, suy nghĩ nhiều càng thêm đau đầu. Lắc lắc đầu, nàng vứt toàn bộ suy nghĩ hỗn loạn này ra sau đầu.

Đến nỗi chuyện lén đi ngủ gật, nàng cũng không nghĩ tới nữa. Vừa mới bị dọa một trận như vậy, sâu ngủ gì đó đều bị dọa chạy rồi, bây giờ rất có tinh thần.

Vẫn luôn chờ đến gần 8 giờ, người thay ca mới tới. Lúc này đã lục tục có khách rời khỏi, chuyển giao việc cho người thay ca, nữ quản lý liền đi vào phòng thay đồ, lúc đang thay đồ đột nhiên phát giác có chỗ nào đó không thích hợp.

Những vị khách vừa rồi rời khỏi đều còn buồn ngủ, nếp uốn trên quần áo rất rõ ràng, vừa nhìn liền biết là người chơi suốt đêm. Mà vị khách nàng đυ.ng trúng quần áo lại ngăn nắp sạch sẽ, một chút nếp uốn cũng không có.

Hơn nữa, nàng tựa hồ nhớ tới cổ khí vị khiến người không thoải mái kia là cái gì. Hình như là mùi máu tươi, vừa dày đặc nhưng cũng đạm bạc. Nói vậy thì có chút mơ hồ, hình dung cụ thể chút chính là mùi máu tươi đó vốn rất nồng, nhưng bị cọ rửa rồi, trở nên phai nhạt.

Nhưng con người vốn tương đối mẫn cảm đối với những thứ huyết tinh, cho dù hương vị đã bị hòa tan, cảm giác vẫn không thể bị lừa gạt cho qua được.

Nữ quản lý run lập cập, bị tưởng tượng của mình dọa một trận. Vội vội vàng vàng thay quần áo xong liền rời đi, gấp không chờ nổi rời đi. Sau khi trở về nhà, thoải mái dễ chịu tắm nước ấm, đắp mặt nạ rồi đi ngủ.

Đang lúc ngủ gật khi đắp mặt nạ, đột nhiên một tiếng chuông chói tai kéo nàng bừng tỉnh từ trong mơ.

Nữ quản lý vội vỗ ngực, "Hù chết lão nương."

Liếc mắt nhìn đầu sỏ gây tội, là tiếng chuông điện thoại. Lúc trước nàng đặt một cái báo thức là thời gian đắp mặt nạ, lúc này đã tới giờ nên nó vang lên. Nàng tắt báo thức trên điện thoại, gỡ mặt nạ xuống. Dự định đi rửa mặt, mới vừa xoay người, tiếng chuông chói tai vang lên lại dọa nàng một trận.

Nữ quản lý tức giận: "Chuông cái đếch gì không biết! Dọa chết người."

Xoay người cầm lấy điện thoại, là quản sự Ngọc Mỹ Dung gọi tới. Nữ quản lý tuy chán ghét nhưng vẫn nhận điện, nũng nịu một tiếng: "A lô ~"

"Trung tâm tối hôm qua có người chết, cô mau tới phối hợp cảnh sát ghi lời khai. Trước đó nghĩ kĩ xem có nhìn thấy người nào đặc biệt không..."

Quản sự nói gì, nữ quản lý đã không nghe được nữa. Trong đầu nàng đều là người đàn ông đã nhìn thấy lúc sáng.

Người nọ... là hung thủ sao?

Nhất định là vậy! Tuyệt đối sẽ không sai!

Sau khi nữ quản lý xác nhận chuyện này, cực kỳ lo lắng cho tính mạng của mình, nhìn thấy bộ dáng của hung thủ gϊếŧ người, còn có thể sống sao?

Nữ quản lý nuốt nước miếng, chớp chớp mắt.

Đột nhiên, chuông cửa vang lên.

Lúc này là 6 giờ 50 phút.

Mao Cửu chạy cùng Lục Tu Giác một lúc thì ngừng ở trước một cái quán, mua một đống lớn sữa đậu nành, bánh quẩy, bánh bao chiên các loại, tìm một cái công viên gần đó mang vào ăn.

Hai người đều vận động nhiều, ăn uống cũng nhiều. Hai tay đều cầm mấy cái túi lớn lớn bé bé, người đi ngang qua nhìn còn tưởng hai người tới bán bữa sáng.

Người trong công viên vẫn rất nhiều, đại bộ phận là người già tới sớm tập thể dục, múa kiếm. Thanh niên cũng không phải không có đều tới chạy bộ.

Mao Cửu và Lục Tu Giác hai người trẻ tuổi xen lẫn trong đó cũng không khiến người chú ý.

Bọn họ đi vào một cái đình, trong đình vừa lúc có bàn đá, ghế đá, hai người đặt đồ ăn sáng lên bàn, lần lượt mở ra.

Mao Cửu mở bánh quẩy, sữa đậu nành, sủi cảo tôm, bánh bao chiên mình mua ra, xem như phù hợp khẩu vị của người phía nam. Lại nhìn Lục Tu Giác, phần lớn đều bỏ trong hộp, cũng không biết là mua những gì. Liền hỏi: "Lục ca, anh mua gì vậy?"

Lục Tu Giác mở một đám túi ra, không ngẩng đầu, nói: "Chè bột mì (面茶), gan xào (炒肝), bánh rán đường và bánh cam."

Đều là trà bánh đế đô, đồ ăn vặt chính gốc.

Mao Cửu hỏi: "Ăn ngon không?"

Lục Tu Giác dừng bàn tay đang dọn túi, ngẩng đầu hỏi: "Muốn ăn à?"

Căn cứ kinh nghiệm cũ, trực giác của Mao Cửu nghĩ Lục Tu Giác còn muốn trao đổi điều kiện, mà điều kiện trao đổi kia còn có thể nghẹn cậu một trận, cho nên cậu dời ánh mắt, không nói.

Lục Tu Giác thấy vậy, đẩy túi trong tay tới trước mặt Mao Cửu: "Ăn đi."

Mao Cửu ngẩn ra, ánh mắt nhìn Lục Tu Giác có chút ngốc, hỏi: "Vậy anh ăn cái gì?"

Lục Tu Giác nâng mí mắt: "Cậu còn có thể ăn sạch cái bàn này à?"

"Cái đó thì đúng thật không thể được."

"Sao lại không thể? Tôi ăn của cậu, cậu ăn của tôi. Chỉ trao đổi một chút."

Mao Cửu có chút thất vọng (nà ní??), hỏi: "Cứ như vậy?"

"Cậu còn muốn thế nào?"

Mao Cửu vuốt mũi, mỉm cười.

Lục Tu Giác nhìn cậu, nhìn thế nào cũng thấy cậu cười có chút xấu hổ. Bỗng nhiên sáng tỏ: "Cậu sẽ không cho rằng tôi sẽ lấy mấy thứ đồ ăn sáng này uy hϊếp cậu, muốn trao đổi cái gì đó với cậu đi?"

Mao Cửu trấn định cười: "Làm sao có thể?"

Lục Tu Giác híp mắt nhìn cậu, hỏi: "Cậu cho rằng tôi sẽ trao đổi cái gì với cậu?"

"Không có, không có gì hết."

"Không có à? Hình như cậu rất thất vọng."

"Anh nhìn lầm rồi."

Một tiếng cười khẽ đột nhiên vang lên bên tai Mao Cửu, cậu ngơ ra, ngẩng đầu nhìn lên, rơi vào trong ánh mắt thâm thúy ôn nhu của Lục Tu Giác.

Đôi mắt kia của Lục Tu Giác vô cùng thâm thúy. Lúc không nói không cười tựa như chứa đầy tình ý, cười một cái liền xoa nát tình ý kia đi, giống như cánh hoa rơi xuống dừng trên mặt nước, tạo ra một vòng gợn sóng làm mơ hồ ảnh ngược của ánh trăng, trở nên càng thêm ôn nhu.

Mao Cửu có chút bị mê hoặc, lúc hoàn hồn vội vàng tránh thoát. Cậu có chút xấu hổ, bởi vì lúc thất thần nhìn chằm chằm vào đôi mắt kia, hơi động lòng.

Tâm động thì động tình.

Xấu hổ é.

Không chỉ một mình Mao Cửu xấu hổ, Lục Tu Giác cũng xấu hổ. Không chỉ một mình Mao Cửu bị mê hoặc, Lục Tu Giác cũng bị mê hoặc.

Lục Tu Giác đối với Mao Cửu vốn có chút tâm tư khác thương, ở chung nhiều ngày như vậy mà hắn còn không hiểu thì có thể đi chết đầu thai lại một lần. Người hắn đặt ở vị trí đặc thù trong lòng lại lộ ra biểu tình bị mê hoặc với hắn, đối với bất luận người nào rơi vào lưới tình mà nói cũng là dụ hoặc rất lớn.

Cho nên Lục Tu Giác cũng tâm động động tình.

Vì vậy, liền xấu hổ.

Mọi người cùng xấu hổ.

Bọn họ cảm thấy xấu hổ, ánh mắt không dám đối diện lẫn nhau, trốn tránh khắp nơi. Không cẩn thận đối mắt một cái liền hoảng loạn, chật vật né tránh, lúc lấy đồ ăn không cẩn thận chạm ngón tay cũng phải ngại ngùng nửa ngày.

Hai người yên tĩnh ăn sáng, vừa ngọt ngào vừa đau khổ, vừa xấu hổ vừa vui vẻ.

Ngay cả như vậy thì bầu không khí ái muội của đôi cẩu nam nam này cũng đã đột phá chân trời, trong phạm vi ba mét xung quanh, người nhìn thấy đều tỏ vẻ mắt bị chói mù rồi.

Trốn cái gì mà trốn? Trốn cái gì mà trốn?! Cái không khí kia thiếu chút nữa cho thêm cái giường là có thể nhào lên củi khô lửa bốc!

Quần chúng vây xem sôi nổi tỏ vẻ phỉ nhổ.

Cùng nhau xấu hổ, yên tĩnh ăn xong bữa sáng, hai người cùng chậm rãi đi bộ trở về. Lúc này là 7 giờ 57 phút, gần tới 8 giờ. Mặt trời đã lên, rất nóng.

Hai tên ngốc cứ vậy tắm dưới ánh mặt trời, chậm rãi đi về chung cư.

Khoảng cách giữa hai người, có thể nhường một người đi qua được. Đi thêm trăm mét nữa, hai tên ngốc rốt cuộc ý thức được khoảng cách của bọn họ có chút xa, vì vậy một người dịch một người cọ, yên lặng rút ngắn khoảng cách.

Đến khi sắp đυ.ng tới cánh tay, phía sau có người vội vàng đi làm xông tới, một lần nữa kéo cái khe hẹp khó khăn lắm mới khép lại này ra xa: "Nhường một chút, đừng chắn đường!"

Nhìn Mao Cửu cách mình cả mét, Lục Tu Giác hung hăng nguyền rủa người kia trễ xe buýt.

Mao Cửu nhìn Lục Tu Giác, một người cao to như vậy lại có chút ủy khuất. Cậu bị tưởng tượng của mình chọc cười, thoải mái đi tới bên người Lục Tu Giác, ngửa đầu ôn hòa nói: "Một lần nữa chạy về thôi."

Lục Tu Giác cúi đầu nhìn cậu.

"Bây giờ cùng chạy, vai sóng vai."

Lục Tu Giác cười: "Được."

************

Chờ hai đứa chén nhau chờ tới thiên hoang địa lão luôn:">>>>>>>>> thấy mà tứk