Chương 35: Thi thể đột nhiên biến mất

Lục Tu Giác đột nhiên nhìn thấy nụ cười sáng lạn của thanh niên, có chút thất thần. Hắn chưa từng nhìn thấy Mao Cửu cười đến sáng lạn như vậy, cũng thật... đẹp.

Dường như hôm nay có thể nhìn thấy một người khác, lập tức loại bỏ sạch sẽ ấn tượng xấu khi vừa mới gặp mặt, biến thành bộ dạng cùng tính cách khiến hắn không thể chống cự.

Thân phận của Lục Tu Giác, ở đế đô có không ít người chen bể đầu cũng muốn leo lên giường hắn, dùng rất nhiều thủ đoạn hạ lưu. Từ sau khi hắn come out, nữ nhân biến thành nam nhân. Trước kia từng có một lần, địa chỉ của hắn bị tiết lộ ra ngoài. Từng có người đi vào, chuốc xuân dược hắn.

Lúc đó hắn còn chưa có thành niên, nam nhân kia lại có kinh nghiệm, nghĩ muốn giành được lần đầu của Lục Tu Giác. Không phải người ta đều nói lần đầu tiên luôn khó quên nhất sao? Một tiểu tử chưa từng hưởng thụ qua tư vị tìиɧ ɖu͙©, một khi nếm thử, sợ là muốn dừng cũng không được.

Những người đó đánh chủ ý hay như vậy, đáng tiếc tính sai rồi.

Thể chất Lục Tu Giác đặc thù, uống xuân dược xong liền bị sốc thuốc nhập viện. Con trai bảo bối của Lục gia bị người ta tính kế như vậy, đương nhiên là tức giận, gõ núi chấn hổ phát tác một trận, cuối cùng cũng ngăn được một đám người tâm tư bất chính.

Sau đó Lục Tu Giác rời nhà đi mấy năm, khi trở về cũng thay đổi địa chỉ, ở lại trong khu chung cư kia, ngoại trừ người thân thuộc cũng không còn ai biết chỗ ở của hắn. Lúc đó vừa nhìn thấy Mao Cửu, lại nhìn diện mạo của cậu tựa như người tâm tư khó lường, trong lòng không khỏi có chút phiền toái.

Cũng không thể trách hắn hiểu lầm, Lục Hạc Tư không nói rõ ràng rằng Mao Cửu sẽ đến chỗ hắn ở, cũng không nói rõ chuyện mình gặp phải. Lục Tu Giác không biết, lại còn nhìn thấy người lạ xuất hiện trong nhà của mình, nhà cũng không bị mất thứ gì.

Không phải ăn trộm, vậy thì chỉ còn khả năng kia thôi, bởi vậy cảm giác đầu tiên của Lục Tu Giác đối với Mao Cửu là chán ghét.

Ấn tượng đầu tiên của Lục Tu Giác đối với Mao Cửu không tốt, thì ấn tượng của Mao Cửu với hắn cũng không tốt theo.

Tuy rằng tính cách Lục Tu Giác không tốt, cổ quái kiệt ngạo, nhưng cũng không phải người sẽ tùy tiện nổi giận, nhưng bởi vì ý niệm Mao Cửu là một người tâm tư khó lường cho nên thái độ khi đối mặt với Mao Cửu cũng ác liệt.

Sau khi giải tỏa hiểu lầm, lại bởi vì tính tình làm người ta không thích của Mao Cửu, cùng với việc hắn không thích người ngoài ở trong nhà của hắn nên thái độ vẫn cứ ác liệt, mong chờ có cơ hội đuổi Mao Cửu đi.

Thái độ ác liệt như vậy, Mao Cửu cũng thích không nổi.

Mao Cửu sĩ diện, thái độ luôn cứng nhắc, mặt vô biểu tình, đứng đắn nghiêm túc. Trên thực tế vẫn là một thanh niên vừa thành niên không lâu, tính tình còn có chút trung nhị.

Lý do cậu chân chính quyết tâm học tập thuật pháp Mao Sơn vẫn bởi vì khát vọng muốn xé rách hư không, một kiếm thành tiên --- trời mới biết cậu căn bản không cần kiếm.

Tính tình Mao Cửu ôn hòa, nhưng không đại biểu cậu không có một mặt dữ dằn. Đã là ghét cái ác như kẻ thù, cho nên vĩnh viễn không thể có tính cách như dòng nước ấm được. Chỉ cần không trêu chọc cậu, cậu cũng có thể hòa hòa hợp hợp.

Thái độ ác liệt của Lục Tu Giác chọc giận Mao Cửu, còn chọc vào chỗ cậu khó chịu đựng nhất --- chê mặt của cậu!

Nhưng mà thật nhanh, Mao Cửu cũng nhìn thấu thái độ ác liệt của Lục Tu Giác, kỳ thật rất ấu trĩ. Cũng không có ác ý, sau đó lại ngẫu nhiên nhìn thấy hắn mặc quần áo đáng yêu, một kích ngay tim, sau đó ở chung cũng bao dung nhiều hơn.

Bởi vì bao dung nên cũng kiên nhẫn hơn, trở nên ôn nhu hơn rất nhiều. Lúc sau lại giao lưu gần hơn, tin tưởng vững chắc Lục Tu Giác là một cô công chúa tự phụ thì Mao Cửu tự giác nhường hắn. Thái độ cũng tốt hơn rất nhiều.

Cố tình tính cách của Mao Cửu khi không bày ra mặt dữ dằn lạnh nhạt vừa đúng chính là ôn nhu mà Lục Tu Giác không thể kháng cự nhất, giống như một viên kẹo sữa bị bao bởi một lớp băng. Liếʍ hết lớp băng giá rét, vô vị lại còn gây tổn thương ở bên ngoài sẽ lộ ra kẹo sữa mềm mại ngọt lịm ở bên trong.

Một người như vậy, dường như cũng không có khó ưa như lần đầu mới gặp, hình như... cũng không tệ.

Đến khi Lục Tu Giác ý thức được mình vậy mà sinh ra ý niệm như vậy liền không có cách nào nhìn thẳng gương mặt mỉm cười sáng lạn của Mao Cửu, hắn nghiêng đầu, bên tai có chút nóng. Nắm tay đưa lên miệng ho khan vài tiếng lại chợt cảm thấy không đúng.

Quay đầu bày vẻ mặt lãnh ngạo trừng mắt liếc nhìn Mao Cửu, không vui nói: "Đừng nói những lời vô nghĩa."

Mao Cửu mỉm cười, làm một động tác kéo khóa miệng.

Lục • công chúa nhỏ • Tu Giác lúc này mới vừa lòng, nhưng mà hắn vẫn bất mãn quần áo bị làm bẩn. Áo trên đã cởi ra, nhưng mà quần vẫn cứ bẩn. Cứ cảm thấy cả người khó chịu, ngoại trừ học nghệ hai năm, còn có một năm bởi vì không nắm được kỹ thuật, thường xuyên tự làm bẩn mình, đã lâu rồi hắn không bẩn như vậy.

Lúc này có chút khó có thể tiếp nhận.

Bỗng nhiên giống như nghĩ đến điều gì, Lục Tu Giác bỗng ngẩng đầu nhìn chằm chằm Mao Cửu.

Đôi mắt kia, đen láy thâm thúy, Mao Cửu bị nhìn chằm chằm có chút không tự nhiên, không khỏi đứng lên hỏi: "Làm sao vậy?"

Lục Tu Giác lui về phía sau một bước, động tác có chút ghét bỏ.

Mao Cửu hiểu ra, Lục Tu Giác ghét bỏ cậu vừa rồi nằm trên mặt đất còn lăn qua vài vòng, bẩn.

Giật nhẹ khóe môi, chứng khiết phích này cũng nghiêm trọng quá nhỉ.

Lục Tu Giác cau mày, ném áo mới vừa cởi ra cho cậu.

"Cậu vỗ (cho rớt bụi) đi."

Mao Cửu tiếp lấy áo, giũ giũ. Đó là áo khoác, thật làm khó Lục Tu Giác mùa hè còn phải mặc hai cái áo. Áo khoác rất sạch sẽ, vậy mà vẫn bị ghét bỏ. Ngước mắt nhìn về vòm ngực trong áo sơ mi đen của Lục Tu Giác, thật bó sát, ôm trọn thân hình, cơ bắp rõ ràng, động đậy một chút có thể nhìn thấy cơ bụng. Cánh tay vẫn thật trắng, nhưng rất có lực lượng.

Mao Cửu thu hồi ánh mắt, vỗ vỗ áo khoác, sau đó liền nhìn thấy ánh mắt bất đắc dĩ của Lục Tu Giác.

"Làm sao nữa?"

Lục Tu Giác nói: "Tôi kêu cậu dùng áo khoác vỗ sạch bụi trên người cậu, không sạch thì cách xa tôi một chút."

Mao Cửu: "Áo khoác sẽ bẩn đó."

"Vứt đi." Lục Tu Giác không thèm quan tâm, sau đó lại nói: "Là không thể nào, tôi không thích lãng phí. Cậu giũ xong thì mang về giặt sạch rồi trả cho tôi."

Thái độ khi nói lời này của Lục Tu Giác có chút tùy ý, Mao Cửu cũng không hiểu lời hắn nói là thật hay giả. Nhưng mà dùng áo của người ta lau sạch bụi bẩn trên người, giặt sạch rồi trả cho người ta cũng là đương nhiên.

Lục Tu Giác lại nhắc nhở cậu: "Còn có khăn tay lúc nãy, cũng giặt sạch đi."

Mao Cửu không nói gì, đồng ý. Cậu cảm thấy đó là đương nhiên, dư quang khóe mắt Lục Tu Giác lén liếc nhìn cậu, phát hiện sự thờ ơ của đối phương, mím mím môi không nói.

Trên thực tế, đồ bẩn của Lục Tu Giác đều là hắn tự giặt, giặt sạch xong thì dùng, không sạch thì vứt đi. Tuyệt đối sẽ không để cho người khác có cơ hội động thủ hỗ trợ, cái đó đương nhiên, không thân cũng chẳng quen, trừ phi là người được thuê tới làm, nếu không thì dựa vào cái gì hắn đưa đồ mình đi?

Người theo đuổi Lục Tu Giác rất nhiều, ngoại trừ gia thế, bản thân hắn cũng cực kỳ ưu tú. Nữ nhân không hiểu rõ cũng theo đuổi hắn, nam nhân cũng có, bọn họ đương nhiên vui lòng giúp Lục Tu Giác giặt quần áo. Nhưng cái này giống như cho đối phương cơ hội, đem thứ riêng tư như quần áo giao cho người khác, có lẽ bản thân không nghĩ nhiều, nhưng đối phương chẳng lẽ không hiểu lầm sao?

Đối với những cái đó, Lục Tu Giác vẫn rất rõ ràng.

Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là quan niệm của hắn, không thân lại chẳng quen, không cần thiết làm phiền người khác. Hơn nữa chuyện nhỏ như vậy hắn có thể tự làm, dù người khác nguyện ý hỗ trợ, hắn cũng không cần.

Nhưng mà lúc này hắn đưa áo cùng khăn tay cho Mao Cửu, hắn tự nhủ với chính mình, khăn tay và áo đều là Mao Cửu làm bẩn, đưa cậu giặt cũng bình thường.

Lại không nghĩ tới, hắn cần gì đưa áo và khăn tay cho Mao Cửu để lau, nếu thật sự ngại bẩn thì trực tiếp tránh xa là được.

Nói đến cùng, còn không phải nghĩ muốn tới gần người ta mà còn ngượng ngùng không thừa nhận...

Quần áo cũng đều thản nhiên đưa người ta giặt sạch cho mình...

Đáng tiếc, Mao Cửu không hiểu.

Mao Cửu chưa từng yêu đương, ở trong thôn cũng không nhìn thấy đủ loại kiểu dáng ái muội của nam nữ đang yêu đương trong xã hội hiện đại này, cậu cũng không hiểu những thứ ám chỉ cùng ám muội đó. Giờ phút này, cậu đang suy nghĩ làm sao khiến Quỷ Vực biến mất.

Lục Tu Giác cũng không gửi quá nhiều tâm tư vào mấy thứ ái muội này, hắn cũng đang nghĩ làm sao rời khỏi chỗ này.

Hai người nhìn lầu bốn vẫn tĩnh mịch quạnh quẽ như cũ, cả một tòa nhà không biết vì sao tầm nhìn chỉ có thể còn lại lầu bốn. Những tầng khác vẫn còn, nhưng giống như phủ một tầng sa mỏng, nhìn không rõ.

Lục Tu Giác hỏi: "A Cửu, có biện pháp nào rời khỏi Quỷ Vực sao?"

Mao Cửu móc la bàn kính trong ngực, mở ra nhìn, không có động tĩnh, Đi thêm vài bước, vẫn không có động tĩnh, thở dài: "Tìm không thấy. Quỷ Vực hình thành kỳ thật cũng coi như là một cái bố cục phong thủy, trừ phi tìm được mắt trận. Nếu không ---"

Mao Cửu đột nhiên im bặt, nhìn về phía Lục Tu Giác.

Lục Tu Giác mím môi, ngón trỏ chống trán, có chút đau đầu. Lúc này hắn lại muốn hút thuốc, duỗi tay chạm đến hộp thuốc trong túi, sờ sờ lại rút ra.

Vẫn không hút, hắn hỏi: "Còn có cách khác không?"

Mao Cửu khó hiểu: "Đây là biện pháp nhanh chóng nhất, tốt nhất rồi"

Lục Tu Giác thở dài, do dự một lát nói: "Tôi không thể dùng phong thủy kham dư, ít nhất, bây giờ không thể dùng."

Mao Cửu nhịn xuống nghi vấn sắp buột miệng hỏi ra, gật gật đầu nói: "Từ trường Quỷ Vực hỗn loạn, chỉ dựa vào la bàn thì không có tác dụng. Tìm không được mắt trận để phá cũng chỉ có thể tìm ra con quỷ chế tạo ra Quỷ Vực, nói điều kiện với nó."

Nếu nói không được thì đánh.

Lúc trước xử lý chuyện của Tưởng Lương cũng đơn giản thô bạo như vậy, nhưng mà lúc đó đối phương là âm linh có âm thọ, không dám dễ dàng chọc vào mạng người, có thể thương lượng.

Nhưng nơi này thì không nhất định.

"Không có la bàn thì tìm không thấy con quỷ đó."

Thể chất Mao Cửu vốn có cảm ứng mãnh liệt với mấy thứ này, thật dễ dàng có thể tìm ra. Nhưng hiện giờ bọn họ ở trong Quỷ Vực, khắp Quỷ Vực đều dày đặc quỷ khí, thể chất của cậu liền không có đất dụng võ.

Giống như ném một cái kim chỉ nam vào gió lốc từ trường, xung quanh đều là từ trường, sao có thể phân được phương hướng?

Lục Tu Giác nói: "Tôi tìm được."

Mao Cửu kinh ngạc nhìn về phía Lục Tu Giác.

Lục Tu Giác đi về một hướng: "Đi theo tôi."

Mao Cửu đi theo sau, không được bao xa đã ngừng ở cửa một căn phòng. Cậu kinh ngạc phát hiện căn phòng này ngay bên cạnh cầu thang, rất gần. Cậu ít nhất đi qua đi lại căn phòng này vài lần.

Vậy mà một chút dị thường cũng không phát hiện ra.

Cậu vẫn luôn đem lực chú ý hướng tới một loạt cánh cửa đỏ như máu ở đối diện, chỗ đó tà khí, oán khí rất rõ ràng, ngược lại, chỗ này xám xịt, một chút tà khí cũng không có.

Lục Tu Giác mở cửa ra --- lúc này hắn mở cửa, không phải đá văng ra, không ngại bẩn.

Cửa mở, bố cục trong phòng cũng không khác những căn nhà lúc trước, cùng lắm là lớn hơn một chút, ước chừng là bên cạnh cầu thang, nên thiết kế được thêm một phòng bếp nhỏ.

Căn nhà có hai phòng ngủ, một lớn một nhỏ, thật ra cũng không không lớn bao nhiêu, đặt một cái giường và một cái tủ quần áo là đầy.

Lục Tu Giác không giống như Mao Cửu vừa vào liền đi xem phòng ngủ, mà là trực tiếp đi về phía phòng bếp nhỏ. Mao Cửu kiểm tra xong phòng ngủ, đi ra liền nhìn thấy Lục Tu Giác đi vào phòng bếp, tò mò đi theo vào.

Đi vào mới phát hiện chỉ là một phòng bếp bình thường, chen chúc, chật hẹp, ngay bên cạnh toilet. Còn đặt một cái máy giặt kiểu cũ, nhìn có vẻ càng thêm chen chúc.

Mao Cửu hỏi Lục Tu Giác: "Ở đây?"

Lục Tu Giác lướt ánh mắt, nhìn về phía tận cùng bên trong, phát hiện bên trong có một cái giường ván, nói là giường cũng thật xấu hổ. Chỉ là một khối ván gỗ đặt lên hai cái giá của cái tủ, người cao một chút nằm lên thì đầu cùng chân đều phải chen vào ngăn tủ. Không cẩn thận thì có thể đυ.ng đầu.

Có thể liếc mắt một cái nhìn ra một cái giường cũng bởi vì bên trên đặt gối đầu và chăn xếp thật chỉnh tề, chăn nhìn qua rất mỏng. Mùa hè thì không nói, mùa đông sẽ rất lạnh.

Mao Cửu nhíu mày, cái này vừa nhìn thấy là biết có người ngủ. Nhưng hai cái phòng ngủ lớn ở bên ngoài, chẳng lẽ người nhiều đến mức không có chỗ ngủ? Nhưng cậu đi kiểm tra mấy lần, đại khái có vẻ căn nhà này có năm người, nhưng dường như chỉ có bốn người ở đây thôi.

Bốn người, hai phòng ngủ, không có chỗ sao?

Lục Tu Giác che Mao Cửu ở sau lưng mình, nói một câu: "Xuất hiện đi."

Vừa dứt lời, phía trước giường chậm rãi xuất hiện một bóng người, từ trong suốt dần dần rõ ràng. Là một thanh niên, diện mạo bình thường vô hại, vừa nhìn thấy liền biết là một người thành thật hiền lành.

Thanh niên mặc một cái áo ngủ màu xanh lá cũ kĩ đã giặt đến phai màu, phía dưới là quần dài màu nâu, còn có một đôi dép lê của người già không hợp độ tuổi. Trên chân có mảng da nẻ, còn có vết sẹo lưu lại, phỏng chừng là trạng thái trước khi chết của thanh niên.

Hắn thoạt nhìn thật vô hại, thật thành thật, cũng thật bình thường, không giống như lệ quỷ đại ác có thể chế tạo ra một cái Quỷ Vực, nhưng Mao Cửu còn biết, không thể trông mặt mà bắt hình dong, huống chi quỷ am hiểu nhất là lừa gạt nhân tâm.

Lục Tu Giác che ở phía trước Mao Cửu, hữu ý vô tình phá hỏng những khả năng có thể thương tổn đến cậu. Thanh niên ánh mắt dừng trên người Lục Tu Giác, khẽ cười, một nụ cười có chút tự ti cùng ngượng ngùng.

Hắn nói: "Anh thấy được tôi?"

Lục Tu Giác không trả lời, lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

Thanh niên có chút co rúm rụt bả vai, nhìn qua thật đáng thương.

Mao Cửu nghĩ đến tin tức từ chỗ Lục Tu Giác, một người hiền lành gϊếŧ hết hơn trăm mạng người, liền lập tức không thể cảm thấy thanh niên này đáng thương, nhưng mà cậu lại cảm thấy hứng thú với một câu nói của hắn.

Hắn hỏi "thấy được tôi", hắn đang hỏi Lục Tu Giác. Hắn xác định Lục Tu Giác thấy được mình? Nói cách khác, Lục Tu Giác thấy được quỷ.

Bản thân Mao Cửu cũng không thể nhìn thấy quỷ, thể chất của cậu chỉ là tương đối mẫn cảm với âm khí, không thể nhìn thấy quỷ. Trừ phi là tình huống đặc biệt, hung quỷ giống như vậy, lại thêm được Quỷ Vực bảo hộ, muốn tự che giấu không để bị phát hiện cũng thật dễ dàng. Mà Mao Cửu muốn tìm được đối phương lại rất khó.

Cái Quỷ Vực lúc trước ở khách sạn kia, những con quỷ kia không hề bố trí phòng vệ, còn muốn giáo huấn hai người Tưởng Lương cho nên không hề có ý định che giấu, cho nên Mao Cửu có thể nhìn thấy. Thậm chí nữ quỷ áo đỏ bên đường cái lại là vì tự cô ta không bố trí phòng vệ, năng lực bản thân cũng không đủ lại đang ở chính ngọ, là lúc từ trường yếu nhất, vận thế kém bị người ta nhìn thấy, Mao Cửu luôn mẫn cảm với mấy thứ này cũng thấy được.

Nhưng ở trong Quỷ Vực, đối mặt với những ác quỷ cực hung cực ác còn cố tình che giấu, cậu tuyệt đối không thể cảm ứng được, càng miễn bàn nhìn thấy.

Nhưng mà dù cảm ứng không được, nhìn không thấy cũng không đại biểu cậu tìm không được, chỉ rất phiền. Nói như vậy, kỳ thật cậu càng có khuynh hướng giải quyết bằng bạo lực. Đừng nhìn cậu luôn ôn hòa vô hại, thật ra khi xử lý những chuyện này lại cực kỳ dữ dằn.

Nếu không có Lục Tu Giác, tìm không thấy ác quỷ đã tạo ra Quỷ Vực, cậu có thể trực tiếp hủy toàn bộ Quỷ Vực.

Thể chất chuyên môn dùng khắc chế vật âm tà của Mao Cửu đúng thật là có thể hủy toàn bộ Quỷ Vực.

Nhưng mà mục đích của cậu vốn dĩ là làm cho Quỷ Vực biến mất, khiến cho âm linh bị nhốt ở Quỷ Vực vãng sinh chứ không phải làm cho bọn họ rời khỏi. Những cái đó, Mao Cửu ngậm miệng không định nói ra.

Có thể đàm phán thì đàm phán, không thể đàm thì có thể suy xét động thủ. Mọi người đều là người văn minh, là xã hội cộng sản hài hòa hạnh phúc.

Lục Tu Giác nói: "Để chúng tôi rời khỏi Quỷ Vực."

Động tác cúi đầu không nói lời nào của thanh niên, không tiếng động cự tuyệt.

Lục Tu Giác lạnh ánh mắt, Mao Cửu ngăn cản hắn, đi về phía trước, nói với thanh niên kia: "Nơi này đã từng chết hơn trăm người, thi thể trở thành nguyên liệu nuôi cổ. Lúc hồn phách chưa rời thân đã bị luyện thành Kiến Cổ tà ác dơ bẩn, thất khiếu bị tắc nghẽn, không thể ra ngoài. Chỉ có thể nhận lấy thống khổ, dày vò, không thể đầu thai, cũng không thể thoát khỏi."

Thanh niên rũ đầu, Mao Cửu nhìn không rõ được thần sắc của hắn.

Cậu tiếp tục nói: "Tôi vốn tưởng rằng gϊếŧ Kiến Cổ, những người vô tội đó có thể giải thoát, đi vãng sinh. Ai ngờ Quỷ Vực vẫn còn, bọn họ vẫn là bị nhốt ở chỗ này nhận hết thảy giày vò. Cậu nói tôi biết, thù gì oán gì, sao lại đến nông nỗi này?"

Thanh niên ngẩng đầu, trên mặt vẫn không có biểu tình gì, ánh mắt thật bình đạm. Không có oán hận, không có hối hận, càng làm người cảm thấy hoảng sợ.

Thanh niên nói: "Bọn họ bị tôi nhốt ở chỗ này, bởi vì tâm nguyện của tôi vẫn chưa thành, trừ phi tâm nguyện của tôi được giải, Quỷ Vực mới có thể tiêu tán, bọn họ mới có thể rời đi."

"Vậy, tâm nguyện của cậu là cái gì?"

"Tìm được cô ấy!"

"Tìm được ai?"

"Tôi phải biết được thi thể của cô ấy ở đâu? Ai trộm mất thi thể của cô ấy?"

"Cô ấy là ai?"

"Là người yêu của tôi, người yêu vĩnh viễn của tôi."

Mao Cửu nghiêng người trao đổi một cái liếc mắt với Lục Tu Giác, chờ thanh niên nói chuyện.

Hắn nói: "Tôi họ Chu, gọi là Chu Hiềm. Các anh không nghe nhầm, là hiềm trong tị hiềm*. Người yêu của tôi tên Ngọc Lan, Lưu Ngọc Lan. Cô ấy mỹ lệ giống như hoa ngọc lan vậy, thuần khiết, không tỳ vết..."

*Là chữ Hiềm này 嫌 trong tị hiềm hay hiềm nghi 嫌弃 nghĩa là nghi ngờ, ghét bỏ.

Chu Hiềm không ngừng khen Lưu Ngọc Lan, người yêu của hắn, chân thành, cuồng nhiệt, khen đến tuyệt vọng, ẩn ẩn có chút điên cuồng.

Mao Cửu cảnh giác nhìn Chu Hiềm, qua một hồi lâu, Chu Hiềm bình tĩnh lại, ngượng ngùng cười.

"Thật ngại quá, tôi quá nhớ người yêu, cô ấy thật đẹp, thật sự rất đẹp."

Mao Cửu không nói lời nào, không hỏi người yêu của Chu Hiềm chết như thế nào, lúc này không nên kí©h thí©ɧ hắn.

Chu Hiềm cúi đầu áp mặt vào hai lòng bàn tay, thanh âm nghe không ra bất kỳ biến hóa nào. Hắn tiếp tục nói: "Người yêu của tôi đã chết, bị những tên súc sinh đó hại chết. Tôi hận bọn chúng, tôi cũng đã báo thù cho Ngọc Lan. Nhưng mà, tôi phải biết được thi thể của cô ấy ở đâu? Tôi vẫn luôn, vẫn luôn không tìm được cô ấy. Tôi đợi cô ấy rất nhiều năm, nhưng vẫn tìm không được."

"Người yêu của cậu... làm sao vậy?"

"Biến mất."

Chu Hiềm mặt không biểu tình, thống khổ áp lực thật lớn.

"Thi thể của cô ấy biến mất, lúc sắp nhập liệm đột nhiên biến mất không thấy. Anh giúp tôi tìm được cô ấy, tâm nguyện tôi đã giải thì sẽ rời đi, buông tha cho bọn họ, khiến cho Quỷ Vực biến mất, sẽ không hại đến người vô tội."

"Tôi làm sao tìm được cô ấy? Cậu phải cho tôi một chút manh mối, tôi mới có thể tìm được. Cậu đã ở đây lâu như vậy, quen thuộc nơi này hơn hai người chúng tôi nhiều mà cậu còn tìm không được, sao lại tin tưởng chúng tôi có thể tìm được?"

Chu Hiềm nghiêng đầu nhìn về phía ánh trăng bên ngoài, lúc này trăng treo ở hướng chính nam, thật sáng, cũng thật lạnh, bên ngoài là một mảnh tĩnh mịch.

"Sắp qua 12 giờ rồi."

Mao Cửu không hiểu ý tứ của Chu Hiềm, nhưng xác thật ánh trăng bên ngoài nhìn có chút quái dị, cảm thấy một nửa vầng trăng có chút tối, có chút khuyết.

Cùng một cái mặt trăng, lại làm cậu sinh ra một loại cảm giác nó đã phân thành hai nửa, biến thành hai cái khác nhau.

"Tới 12 giờ sẽ phải lặp lại. Các anh tới chậm chút, nhưng mà thi thể của Ngọc Lan còn chưa bị mất. Lúc này còn chưa có mất, vẫn còn thời gian... Nơi này cách bảy ngày sẽ lặp lại sự kiện phát sinh trong bảy ngày khi còn sống của mọi người, đêm nay là ngày thứ năm. Bọn họ lúc đó tất cả đều chết trước 6 giờ, cho nên qua 6 giờ lầu bốn sẽ khôi phục thành như bây giờ. 12 giờ lại bắt đầu một lần nữa."

Mao Cửu: "Tình cảnh tái hiện?"

Lục Tu Giác suy đoán: "Vô hạn luân hồi?"

Chu Hiềm nhìn ngoài cửa sổ, nhàn nhạt cười: "Bắt đầu rồi. Các anh, giúp tôi tìm được thi thể của Ngọc Lan, tôi sẽ thả các anh ra ngoài, cũng... trả tự do cho bọn họ."

Chu Hiềm dần dần biến mất, thay vào đó chính là thời gian của tất cả mọi thứ đều lùi lại, trở về bảy, tám năm trước. Vách tường bám đầy tro bụi, loang lổ, phòng ốc sụp đổ, cửa phòng màu đỏ như máu đều bị phân giải, biến mất, tĩnh mịch nhanh chóng bị rút đi, thay vào đó là sinh khí.

Sinh khí là một thứ rất kỳ diệu, chỉ cần có thanh âm của sinh mệnh mới có thể cụ thể hóa mọi thứ. Cho dù là cây cối mọc thành rừng rậm, không có thanh âm cũng sẽ chỉ làm người liên tưởng đến nguy hiểm cùng tĩnh mịch.

Mà nay, tuy rằng là đêm khuya, mọi người đều ngủ rồi. Nhưng vẫn còn có thanh âm của côn trùng, dưới lầu cũng có chó sủa mèo kêu. Chỉ cần có thanh âm, tĩnh mịch đều sẽ bị đánh nát.

Mao Cửu duỗi duỗi người, phát hiện cậu và Lục Tu Giác đều đứng trên hành lang, cô độc, không có phòng ở.

"Chấp niệm rất sâu á."

Lục Tu Giác hỏi: "Có ý gì?"

"Cách bảy ngày có một lần luân hồi, chính là vì tìm về thi thể bị biến mất của người yêu. Cường ngạnh kéo tất cả mọi người vào lần luân hồi phát lại vô hạn này, tất cả mọi người đều phải lặp lại nỗi sợ hãi khi bị gϊếŧ. Yêu sâu đậm biết mấy, còn có... hận sâu đậm biết bao."

Bởi vì yêu, cho nên mới có thể sinh ra chấp niệm sâu như vậy, không ngừng lặp lại luân hồi, sát nghiệt, tự sát, cùng với lần lượt trải qua thống khổ khi người yêu chết đi. Bởi vì hận, cho nên mới kéo toàn bộ người uổng mạng ở lầu bốn lần lượt lặp lại nỗi sợ hãi khi bị gϊếŧ.

Lục Tu Giác đi đến lan can nhìn xuống lầu, lại nhìn lên lầu trên, nghe vậy suy ngẫm nói: "Không có nỗi hận nào là vô duyên vô cớ."

Mao Cửu nghĩ nghĩ, cũng đúng.

Yêu có thể không cần lý do, nhất kiến chung tình, thiên mệnh chú định. Nhưng hận nhất định phải có nguyên nhân, tất cả hận thù trên đời này tuyệt đối không có cái nào là vô duyên vô cớ, nói vậy, câu chuyện xưa ở nơi này chính là minh chứng.

Mao Cửu kỳ quái hỏi: "Anh làm gì vậy?"

"Tìm nhà ở. Nơi này hẳn là có phòng trống."

Lục Tu Giác vừa nói vừa đi, Mao Cửu vội vàng đi theo sau.

"Anh mang theo tiền à?"

"Không mang. Trên người tôi làm gì có tiền mặt... Cậu mang không?"

"... Không."

Dừng một chút, Mao Cửu nói: "Không có tiền thì làm sao thuê nhà?"

"Ai nói muốn thuê?" Lục Tu Giác lưu manh nói: "Đều là giả dối, làm lao động không công cho hắn, ở một căn nhà còn phải trả phí? Buồn cười."

Mao Cửu: "..." Có lý.

************

Tui dịch hết vụ này rồi, nên các cô, các chú cứ yên tâm, sẽ không bị đứt đoạn đâu, vả lại vụ này cũng khốn nạn lắm, đọc mà tức, hổng có gì kinh dị:vvvv ai muốn thử chơi trinh thám thì đoán từ đây nhe, qua chương sau thì lộ gần hết ròi nên hổng có gì vui nữa. (không, tui mới đi kiểm tra lại đây, chương sau hai đứa "ân ân ái ái" cả một chương, chính sự thì không có tiến triển gì, à bậy, yêu đương mới là chính sự, những cái khác chỉ là linh ta linh tinh)

Còn vụ lặp lại tình cảnh, một vòng lặp là bảy ngày, có thể là hết một vòng lặp thì bắt đầu vòng tiếp theo, cũng có thể là hết một vòng, qua bảy ngày nữa mới bắt đầu vòng mới, dù sao cũng hổng quan trọng, quan trọng là một ngày trong vòng lặp bắt đầu từ 12 giờ đêm cho tới 6 giờ chiều hôm sau, khoảng thời gian từ 6 giờ chiều đến 12 giờ đêm bị bỏ qua, lúc hai người tiến vào vòng lặp là ngày thứ sáu (Chu Hiềm nói "đêm nay là ngày thứ năm" nên qua 12 giờ thì nó là ngày thứ sáu), ngày thứ bảy là ngày cuối cùng, cũng là ngày chết.