Chương 28: Bà bà

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mao Cửu vừa bước vào cửa liền có một nữ quản lý diện mạo mỹ lệ, dáng người nóng bỏng, trên người mặc áo vest cùng váy công sở màu đen tiến tới ngăn cậu lại.

"Xin chào tiên sinh, ngài có hẹn trước không?"

Mao Cửu trả lời: "Không có"

"Vậy ngài muốn phục vụ kiểu gì? Là như vầy, ngài cần phải làm thẻ nửa năm hoặc thẻ một năm, trung tâm Ngọc Mỹ Dung của chúng tôi chỉ có hai loại thẻ này. Ngài xem, ngài muốn làm loại nào?"

Mao Cửu không nói lời nào, nhìn lướt qua Nokia trong tay. Điểm đỏ bên trên biểu hiện đang ở lầu ba.

Nữ quản lý cũng thấy được Nokia trên tay Mao Cửu, nội tâm thật khinh thường, trên mặt cũng mang theo một chút khinh thường. Không thể trách cô không theo quy tắc khách hàng là thượng đế, nhưng mà trong một tháng cũng có hai, ba nam công nhân thô bỉ tới chỗ này tìm vui.

Nhưng bọn họ không có tiền, cũng không có thân phận, có một đôi mắt cũng không biết nhìn xem nơi này là đâu! Đây là trung tâm nổi tiếng nhất ở đế đô, người tới đây đều là người có tiền có thân phận, chân giẫm vài cái cũng làm thương trường đế đô chấn động.

Người không có tiền tới chỗ này tiêu phí, lấy trứng chọi đá còn đại kinh tiểu quái, tiêu mấy ngàn tệ đã hô to gọi nhỏ. Nữ quản lý chán ghét nhất là tiếp đãi khách loại này, không lấy được tiền boa còn bị cấp trên mắng. Lâu dần, cô nhìn thấy loại người này thì đầu tiên là đề nghị làm thẻ.

Thẻ nửa tháng hay thẻ một năm đều cần tiêu hơn một vạn, thường xuyên đều có thể dọa người không có tiền chạy mất.

Mao Cửu đương nhiên nhìn ra sự khinh thường của nữ quản lý, nhưng hắn không để trong lòng. Cũng không phải người quan trọng gì, coi khinh, khinh bỉ hay căm thù cũng không làm cậu thiếu mất một miếng thịt nào.

Mao Cửu nhìn theo điểm đỏ, nói: "Tôi muốn lên lầu năm."

Cô gái sửng sốt một chút, vội vàng thay đổi sắc mặt, trở nên thân thiết, tôn kính, lấy lòng, cô vuốt mái tóc dài, ưỡn ngực, sau đó dán tới.

"Tôi đưa ngài lên đó."

"Không cần, tôi tự đi lên được." Mao Cửu nhanh chóng né tránh, cự tuyệt nữ quản lý, lòng bàn tay lấy một cái kẹp tóc bằng đồng trong túi cô, nhanh chóng tiến vào thang máy ấn xuống phím đóng cửa. Trước khi cửa đóng còn nhìn đến thần sắc ảo não của cô, rất là khó hiểu thái độ bỗng nhiên biến hóa của cô gái này.

Mao Cửu không biết trung tâm này không phải chỉ cung cấp dịch vụ tắm rửa, mát xa hương liệu, mà còn không chịu thay đổi một vài dịch vụ đặc thù. Người quen hoặc người hiểu quy củ nơi này đều biết muốn phục vụ đặc thù cũng chỉ cần nói lên lầu năm, Ngọc Mỹ Dung cũng chỉ mở quyền hạn cho khách nhân đặc biệt.

Những vị khách đặc biệt thông thường đều là người có thân phận, có tiền, bởi vậy nữ quản lý mới lập tức thay đổi thái độ.

Mao Cửu đi từ thang máy ra, đập vào mắt là một đại sảnh rất lớn. Đại sảnh trang hoàng đến kim bích huy hoàng, đặt một ít bàn ghế cùng cây xanh trang trí. Trên vách tường khảm mấy cái màn hình led, bên cạnh có một cái quầy, vài nam nữ bên trong đang đùa giỡn, hẳn là quản lý cùng nhân viên của trung tâm.

Mấy người bọn họ không chú ý tới Mao Cửu, Mao Cửu nhìn thấy bọn họ, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng, nhanh chóng vượt qua, đi tới bên cạnh bình sứ cao ở góc tường. Không đặc biệt chú ý đều sẽ không thấy rõ.

Một cô gái đang nói chuyện phiếm đột nhiên nói: "Hửm? Các cậu có thấy một cái bóng vừa mới lướt qua không?"

"Không có mà. Ở đâu? Chắc cậu nhìn lầm rồi."

"Không có sao? Hình như mình mới vừa thấy..."

"Được rồi, được rồi, đừng nói bừa. Da gà muốn nổi lên rồi nè, không nói nữa, làm việc đi."

"Tan đi, tan đi..."

Đại sảnh có mấy cái lối đi, vừa vào là hành lang rẽ trái rẽ phải, mỗi hành lang đều có rất nhiều phòng đóng cửa. Không thể mở từ bên ngoài cũng không thể thấy tình hình bên trong, cửa và vách tường đều rất dày, rất nặng, dán chặt vào vách tường cũng không thể nghe được cái gì.

Mao Cửu vùi đầu nhìn chằm chằm di động, đi theo điểm đỏ vào bên trong, cuối cùng dừng trước cửa một gian phòng. Điểm đỏ cũng không di động tiếp, ngừng lại ở bên trong.

Cửa lẫn tường đều thật dày chặn hết thảy thanh âm bên trong, cậu nghe không được cũng nhìn không thấy. Cửa phòng đóng chặt, bên trên là khóa điện tử, hoặc mở ra từ bên trong, hoặc dùng thẻ từ mở ra. Tùy tiện đi vào là không thể nào, chuyện này sẽ rút dây động rừng.

Mao Cửu rời khỏi phòng, đi về phía bên cạnh, bên cạnh chỗ rẽ là lối thoát khẩn cấp, Mao Cửu đi xuống cầu thang, chính giữa mỗi cầu thang đều có một cái cửa sổ. Bên ngoài cửa sổ có một chỗ tường nhô ra, Mao Cửu nhảy lên cửa sổ, lưng dán lên vách tường, chân giẫm lên phần tường nhô ra đó.

Cúi đầu nhìn một cái, cách mặt đất có chút xa, dù sao cũng là độ cao năm tầng. May mà Mao Cửu không sợ độ cao, ngẩng đầu nhìn lên ống sắt trên bên trên, theo ống sắt đi tới một đoạn là cái phòng có điểm đỏ kia, chỗ đó có một cái cửa sổ, là chỗ duy nhất có thể nghe được tiếng nói chuyện bên trong lại không rút dây động rừng.

Mao Cửu móc ra một sợi dây đỏ từ trong túi --- thứ này có tác dụng rất lớn, là một thứ tuyệt vời để trừ tà trói quỷ. Trong túi của cậu thường xuyên mang theo, để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào. Quấn chỉ đỏ mấy vòng quanh lòng bàn tay, bẻ gảy một nửa kẹp tóc của nữ quản lý, còn lại phần răng bằng đồng kia, cột chỉ đỏ lên. Sau đó quấn chỉ đỏ thành một cái vòng khác, dùng sức ném lên ống sắt phía trên.

Chỉ đỏ cột kẹp tóc quấn hai ba vòng quanh ống sắt, phần răng giữ vào ống sắt, cố định chỉ đỏ. Mao Cửu giật một chút, cũng khá ổn. Mượn lực một cái, xoay người trên không trung giẫm lên ống sắt, chỉ đỏ quấn ở ống sắt không vững chắc mấy, trọng lượng cả người đều treo trên chỉ đỏ, sắp sửa bật trở ra.

Phần kẹp tóc được quấn chỉ đỏ có chút trọng lượng, bật ra liền bay ra ngoài. Mắt thấy sắp sửa bay ra trước cửa sổ, Mao Cửu tay mắt lanh lẹ bắt lấy kẹp tóc trở về.

Giọng nói thì thầm trong phòng tức khắc dừng lại, một giọng nam nhân mang theo cung kính cùng sợ hãi, nơm nớp lo sợ dò hỏi: "Bà bà, làm sao vậy?"

Bà bà?

Mao Cửu tưởng là một lão bà cao tuổi, ai ngờ sau đó nghe thấy một thanh âm của một người nữ trẻ tuổi, thanh âm rất mềm mại, lại mang theo quyết đoán cùng uy nghiêm.

"Tới bên cửa sổ nhìn xem."

Mao Cửu chân mày vừa động, lỗ tai nghe thấy bên trong truyền đến tiếng bước chân, dần hướng về phía cửa sổ. Nếu có người ra xem, liếc mắt một cái có thể thấy cậu. Mao Cửu ngẩng đầu, tay phải leo lên bệ xi măng trên cửa sổ, lặng yên không một tiếng động nhảy lên.

Mao Cửu chân trước vừa mới nhảy lên bệ xi măng, chân sau trên cửa sổ liền có một nam nhân nhô đầu ra nhìn, trái phải, bên dưới đều nhìn thử, không có ai. Hắn lại ngẩng đầu nhìn, bên trên là bệ xi măng. Nhưng hắn nghĩ hẳn sẽ không ai đứng trên bệ xi măng, dù sao thì chỗ này là tầng năm, bệ xi măng đã gần đến lầu sáu.

Cho nên người kia đi rồi quay lại: "Bà bà, không có ai."

Mao Cửu bám vào bệ xi măng, lại lặng yên không tiếng động đi xuống, dừng trên ống sắt, yên lặng nghe đối thoại bên trong.

Trong phòng yên lặng thật lâu, chỉ nghe được tiếng thở dốc càng ngày càng thô nặng của nam nhân, bởi vì khẩn trương cùng sợ hãi. Sau đó là tiếng chén trà đặt lên mặt bàn, không nặng không nhẹ, lại như đánh vào tâm khảm. Nam nhân sợ tới mức lập tức quỳ xuống, chân và đầu gối đều mềm.

"Bà bà, tôi đã xử lý thỏa đáng. A Phong không nghe lời, tự mình hành động, tôi đã giải quyết. Cảnh sát hỏi không ra cái gì đâu, ngài yên tâm."

A Phong là chủ nhân của chiếc Land Rover sáng nay đánh lén Lục Tu Giác, đại khái bởi vì vài vụ án bắt cóc con tin trước quá mức thuận lợi, mà bộ dáng bó tay không còn cách nào của cảnh sát làm sinh ra một loại ảo giác không gì không làm được. Không có bẩm báo lên trên đã tự mình đánh lén Lục Tu Giác, bị hắn chơi đến nỗi xảy ra tai nạn vào bệnh viện, đưa tới cảnh sát. Thật sự là quá mức ngu xuẩn.

Nam nhân biết được tin tức liền nhanh chóng tới trước khi A Phong thức tỉnh, gϊếŧ người diệt khẩu, lúc đó bên ngoài đều là cảnh sát, cho nên hắn mang theo một ít đồ để phụ trợ.

Nữ nhân không nhìn nam nhân dù chỉ nửa cái ánh mắt, vẫn luôn cúi đầu nhìn móng tay màu đỏ rực. Móng tay màu đỏ, đỏ đến diễm lệ, đỏ đến quỷ dị, nam nhân vừa nhìn liền liên tưởng đến máu tươi.

"Người kia xử lý chưa?"

Nam nhân nghe vậy, mặt tức khắc cứng đờ. Lúc đó trên Land Rover còn có một người, là một nữ nhân, ngồi trên ghế phó lái. Lúc xảy ra tai nạn bị thương không nặng, trước khi cảnh sát tới đã kịp chạy thoát. Nữ nhân kia là tình nhân* của hắn, nhưng hắn không dám lỗ mãng. Bà bà lên tiếng muốn xử lý, hắn cũng không dám nói một câu kháng nghị.

*Gốc là 骈头, từ địa phương Thượng Hải, chỉ mối quan hệ sống chung của nam và nữ, nhưng mang ý tiêu cực nhiều hơn, gần với friend with benefits, bạn giường hay bạn tình.

Nữ nhân trước mắt này, bộ dáng nhu nhu nhược nhược, thủ đoạn cực kỳ hung tàn, tâm can cũng đen. Căn bản không giống người, ngược lại, giống một quái vật không có nhân tính. Đặc biệt là... lúc gϊếŧ người.

"Tôi sẽ xử lý."

"L*иg sắt, lấy qua đây."

L*иg sắt?

Mao Cửu thần sắc vừa động, cậu chú ý tới nam nhân kia chính là bởi vì trên tay hắn cầm một cái l*иg chim. Bên trong l*иg chim kia có một mùi nước hoa thật gay mũi, còn có mùi hôi như có như không. Bởi vì mùi nước hoa kia lấn át nên nếu không cẩn thận ngửi sẽ không nghe thấy, huống hồ mùi quá nặng, người bình thường ngửi được chỉ biết khó chịu che mũi.

Hơn nữa nhúm lông động vật Mao Cửu nhặt trên giày mình hẳn là rớt ra từ l*иg chim, nhúm lông kia trừ mùi nước hoa dày đặc cũng chỉ còn lại mùi tanh tưởi. Mùi tanh kia sáng nay Mao Cửu còn ngửi được, là mùi hôi của thi thể.

Mao Cửu muốn nhìn bộ dáng của nữ nhân bên trong kia một chút, hắn móc ra la bàn kính vẫn luôn tùy thân mang theo (Túi càn khôn ha gì:">>>>). La bàn cấu tạo thật đặc biệt, giống một cái đồng hồ quả quýt, còn có dây đồng hồ bằng xích bạc. Mở mặt trên ra, bên dưới là một cái la bàn vẽ bát quái cùng phong thủy thiên can địa chi, mặt trái là một cái gương đồng.

*Các cô hình dung cái đồng hồ quả quýt, bình thường người ta hay gắn ảnh vào phía sau của phần nắp bật, còn la bàn của Mao Cửu là gắn gương.

Nhẹ buông tay, la bàn nhanh chóng rớt xuống. Mao Cửu nhấc chân câu lấy dây xích bạc, dưới chân lắc lư một cái, la bàn vững vàng nằm trên lưng bàn chân. Chân vươn ra, đặt trên bệ cửa sổ, gương đồng trên la bàn xuất hiện cảnh tượng trong phòng.

Bắt đầu là nam nhân kia, diện mạo bình thường trung hậu, không có gì đặc sắc, là người đυ.ng phải cậu ở công viên kia. Hắn đẩy l*иg chim trong tay qua, Mao Cửu dịch chân về phía trước một chút, chiếu tới bóng dáng một nữ nhân.

Nữ nhân kia có một mái tóc đen cực kì dài, ngồi ngay ngắn trên mặt đất, tóc không buộc lại, xõa dài xuống sàn nhà. Nàng ta mặc một bộ quần áo màu đen cùng xanh giao nhau, đeo một đôi hoa tai lớn thật kì quái. Kiểu dáng của bộ quần áo kia cũng thật kì quái, giống như quần áo dân tộc ở nơi nào đó.

Nữ nhân duỗi tay nhận lấy cái l*иg chim kia, cúi người về phía trước, mơ hồ lộ ra sườn mặt trắng nõn cùng đôi môi đỏ mọng.

Mao Cửu hơi nghiêng về phía trước, động tác xốc mở l*иg chim của người kia hơi dừng một chút, sau đó giống như không có việc gì kéo l*иg chim tới, chậm rãi mở ra. Xốc đến một nửa bỗng nhiên ném l*иg chim về phía cửa sổ, l*иg chim lúc bị ném tới cũng đã mở ra.

Một đoàn đồ vật đen tuyền phát ra tiếng kêu khóc thê lương, bay về phía mặt Mao Cửu. Mao Cửu chống lên bệ xi măng nhảy lên, tập trung nhìn, phát hiện quái vật ở trong l*иg chim thì ra là một con mèo đen.

Bây giờ đã không thể nói là mèo, nên nói là quái vật. Lông cả người dính nhớp dính lại một khối, không ngừng rơi rụng, lộ ra thịt hồng hồng. Bên trên mớ thịt đó mọc đầy mụn nhọt không ngừng nhấp nháy, trên mặt mèo chỉ còn lại hốc mắt, tròng mắt đã không còn, tối om, cực kỳ khủng bố. Mũi cũng không còn, giống như chỉ còn lại khung xương. Miệng vẫn còn, nhưng chẳng thà không có. Phần miệng giống như bị vũ khí sắc bén nào đó cắt ra, khóe miệng cơ hồ loan đến sau đầu, đầu lưỡi dài treo lủng lẳng dưới cằm, hàm răng sắc nhọn như cá mập.

Mao Cửu chú ý tới hàm răng của quái vật này còn lưu lại thịt vụn, nếu đoán không sai hẳn là thịt người. Quái vật phát ra tiếng kêu khóc của trẻ sơ sinh, cong người nhào tới --- đây là Thi Miêu.

Luyện chế Hành thi thất bại sẽ tạo ra một loại quái vật khác, Thi Miêu.

Mao Cửu ngửa đầu nhìn cửa sổ phía trên, cậu vung tay, chỉ đỏ trong tay hung hăng quất lên người Thi Miêu. Nó phát ra tiếng kêu thê lương, rớt xuống bệ xi măng của lầu bốn, nhưng rất nhanh lại nhảy tới tiếp tục công kích.

Nhưng bởi vì đoạn hở này khiến cho Mao Cửu có thời gian leo lên cửa sổ lầu sáu, ngay lúc hai tay cậu đang bám lên cửa sổ, Thi Miêu mở cái miệng rộng, lộ ra hàm răng sắc nhọn nghênh diện nhảy lên. Đang lúc Mao Cửu gặp nguy hiểm, đột nhiên cửa sổ vươn ra một bàn tay, nắm lấy tay của Mao Cửu kéo hắn vào trong phòng, sau đó nhanh chóng đóng cửa. Thi Miêu trực tiếp đυ.ng phải cửa thủy tinh, "bang" một tiếng rớt từ lầu sáu xuống bệ xi măng lầu năm.

Trong căn phòng ở tầng năm, nữ nhân bóp chặt cổ nam nhân, một người đàn ông trưởng thành nặng hơn trăm cân bị một nữ nhân gầy yếu bóp chặt cổ giơ lên không trung, không ngừng giãy giụa cũng không thoát được. Ngay lúc nam nhân sắp hít thở không thông, nàng liền buông tay ra.

Nam nhân vừa ho vừa quỳ rạp xuống đất khẩn cầu giải thích: "Bà bà, tôi thật sự không thấy có người. Tôi cũng thật sự không biết sao lại có người, bà bà, ngài tin tưởng tôi. Tôi không có phản bội ngài, càng không có gan phản bội ngài."

Nữ nhân lạnh lùng nhìn hắn, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng rời đi.

"Nếu ngươi phản bội ta, bây giờ đã không thể nói chuyện nữa rồi. Tạm thời đừng động tới Lục Lục thiếu, nghe lời đi."

Mỗi một câu đều mềm mại ngọt ngào, giống như làm nũng, lọt vào tai nam nhân lại giống như bùa đòi mạng. Làm sao sinh ra tâm tư kiều diễm gì, nữ nhân này, lúc trước cũng là dùng thanh âm mềm nị này gϊếŧ rất nhiều người, chặt rớt ngón tay của đứa nhỏ Chu gia.

Nàng chính là một con bò cạp độc, từ trong ra ngoài đều tràn đầy nọc độc, có thể lấy mạng người.

Nam nhân sợ muốn hỏng mất, sắc mặt trắng bệch, trán đầy mồ hôi lạnh. Luôn miệng vâng dạ, mãi đến khi nữ nhân kia đi thật xa rồi, hắn vẫn còn nằm liệt trên sàn nhà không dậy nổi.

Cửa kính bang một tiếng đóng lại, Mao Cửu chưa kịp phản ứng cả người liền rơi vào một vòm ngực dày rộng hữu lực. Khí vị của một nam nhân xa lạ xông vào mũi, hương vị kia rất thoải mái thanh tân, làm cậu mạc danh có chút choáng váng.

Đột nhiên bên tai vang lên tiếng búng ngón tay vang dội, sau đó là thanh âm quen thuộc cực kỳ thiếu đánh: "Tỉnh chưa?"

Mao Cửu chậm rãi ngẩng đầu, nhìn đến một thân áo tắm dài màu trắng cùng đầu tóc ướt dầm dề của Lục Tu Giác, bọt nước trên tóc trượt trên mặt, hướng tới xương quai xanh, chui vào áo tắm rồi biến mất. Quả thật là gợi cảm mê người đến mất kiểm soát, hại cậu thiếu chút nữa nhịn không được nhào lên.

Mao Cửu phóng tầm mắt qua một bên, dịch lên trên. Thật tốt, nhìn khuôn mặt thiếu đánh của đối phương, tâm tư kiều diễm gì đó cũng biến mất.

"Anh sao lại ở chỗ này?"

Hai cánh tay của Lục Tu Giác đặt hai bên sườn Mao Cửu, đè cậu lên cửa kính phía sau, nhìn lướt qua Thi Miêu điên cuồng cào cửa kính phía bên ngoài, dịch chuyển ánh mắt, tựa như khinh miệt lại tựa như đạm nhiên cái gì cũng chưa nhìn thấy.

"Tôi tới đây còn cần lý do? Đương nhiên là tới tắm rửa. Nhưng mà cậu, tới đây làm gì? Chẳng lẽ... cậu theo dõi tôi?"

Mao Cửu ngửa đầu ra sau, nhìn lên Lục Tu Giác. Đôi mắt cùng khuôn mặt đều viết: Còn cần thể diện không?

Lục Tu Giác gần sát cậu: "Không phải theo dõi tôi? Vậy thì yêu thầm tôi sao?"

Mao Cửu "xuy" phát ra một tiếng trào phúng, lặng yên không tiếng động nhìn hắn.

Lục Tu Giác trước nay là da mặt dày --- không, phải nói là hắn không có da mặt, lại không biết vì sao dưới cái nhìn chăm chú, bình tĩnh đến gần như không có bất luận cảm tình gì của Mao Cửu lại thấy... có chút ngượng ngùng.

"Được rồi, không đùa nữa. Vậy, cậu tới đây làm gì? Ở ngoài chơi tạp kỹ sao?"

Lục Tu Giác vừa chuyển chủ đề, cả người giống như cương đao rời vỏ, cảm giác sắc bén cơ hồ đánh lên mặt Mao Cửu.

Ngón tay cái của Mao Cửu chỉ về phía sau: "Nhìn thấy thứ bên ngoài cửa sổ không?"

Lục Tu Giác nhìn cũng không nhìn, khóe môi hơi cong, ý cười lại không đến được đáy mắt: "Thấy cái gì? Ngoại trừ vật chết cũng không có cái gì."

Mao Cửu trầm mặc. Lời này của Lục Tu Giác có ý nghĩa khác, Thi Miêu là vật chết, kiến trúc, cây cối cũng là vật chết.

"Lúc ở công viên tôi gặp được một nam nhân, trên tay hắn cầm theo một cái l*иg chim. Bên trong l*иg là thứ bên ngoài kia, tôi đi theo hắn tới đây."

"Cậu nhìn thấy cái gì?"

Mao Cửu nhìn lại ánh mắt của Lục Tu Giác, hai người đều nhìn thật kỹ đối phương, trong lòng cũng đang suy ngẫm về đối phương.

"Một nữ nhân."

"Cậu có đoán được nàng ta là người nào không?"

"Manh mối quá ít. Anh tới đây làm gì?" Cậu không tin Lục Tu Giác thật sự tới tắm rửa.

"Đại khái mục đích giống như cậu."

Đồng tử Mao Cửu hơi hơi mở lớn, nói: "Mục đích của tôi là cái gì?" Mục đích của cậu sáng nay mới đột nhiên xuất hiện, gặp được nam nhân kia, đi theo tới nơi này cũng là tình huống đột phát. Nhưng nhìn những hành động đó của Lục Tu Giác lại giống như sớm có chuẩn bị.

Lục Tu Giác cười nhẹ, kề sát bên tai cậu nói: "Trộm Kim Tặc."

Mao Cửu im lặng hồi lâu, bỗng dưng nhớ tới cuộc điện thoại sáng nay nghe được ở cục cảnh sát, lại liên tưởng tới mục đích của Trộm Kim Tặc, lập tức liền hiểu ra. Lục Tu Giác đang chủ động xuất kích.

"Lục tiên sinh, ngài biết được cái gì?"

"Tôi biết rất nhiều, nhưng mà không nói cho cậu."

Mao Cửu cũng không giận: "Lục tiên sinh, tôi có thể giúp anh."

Lục Tu Giác cười nhạo: "Cậu làm sao giúp? Vừa rồi còn là tôi cứu cậu."

Mao Cửu ngước mắt, hai mắt sáng như đá quý.

"Lục tiên sinh, anh thừa nhận mình cũng nhìn thấy thứ bên ngoài kia?"

Tươi cười trên mặt Lục Tu Giác liền cứng đờ, sau đó lại thả lỏng, thái độ không sao cả, "Cậu nhận tro cốt xong thì đã hoàn thành giao phó, vẫn nên trở về đi. Đừng động đến những việc này."

Mao Cửu vẫn nói tiếp: "Lục tiên sinh, nghe nói anh không tin chuyện quỷ thần?"

Lục Tu Giác rũ mắt, lông mi như một cây quạt nhỏ rũ xuống, tròng mắt xinh đẹp như ngọc thạch bình tĩnh nhìn cậu. Mao Cửu từ bên trong nhìn thấy bóng dáng của chính mình, cực kỳ rõ ràng, cậu nghĩ Lục Tu Giác cũng có thể từ trong ánh mắt của cậu nhìn thấy bóng dáng của chính mình.

Hai người bọn họ đều nhìn chăm chú vào thân ảnh của chính mình từ trong mắt của đối phương, ngược lại bỏ qua hai người lúc này thân mật biết bao nhiêu.

"Thà tin là có chứ đừng tin là không."

"Vậy thì Lục tiên sinh hẳn là tin." Mao Cửu nói: "Tôi nghĩ Lục tiên sinh hẳn là tin, lời đồn đãi bên ngoài đều sai."

"Tôi cũng không nói tin."

"Anh tin, Lục tiên sinh, Anh nhìn thấy quái vật ở bên ngoài, cực kỳ trấn định. Nhìn qua giống như thấy nhiều thành quen, thường xuyên xuất hiện. Tôi nghĩ anh không chỉ tin, còn từng tiếp xúc qua, phải không?"

Lục Tu Giác buông hai tay đang chống bên sườn Mao Cửu, lui về phía sau vài bước, ánh mắt của hắn chuyển từ Mao Cửu sang Thi Miêu bên ngoài cửa kính kia, sau đó lại quay về trên người Mao Cửu.

"Thiên sư trừ tà?"

Mao Cửu im lặng.

Lục Tu Giác tiếp tục đoán: "Chỉ đỏ ngâm trong máu chó mực, bùa vàng... Hẳn là còn có kiếm đồng tiền, tôi nghĩ... Tê (này là tiếng hít vào qua kẽ răng ý =))))) hổng lẽ tui lại để là xịt hay xít =))))) vậy thì bay bà hình tượng cmnr) --- nếu nói không sai thì đó là hành trang tùy thân của đệ tử phái Mao Sơn. Mao Sơn chia ra là Nam Mao Sơn và Bắc Mao Sơn, hiện nay gia tộc thịnh nhất của Bắc Mao Sơn là Mã gia ở đế đô. Nam Mao Sơn nghe đồn là ở phía nam Quảng Phủ, nhưng mà đã hơn hai mươi năm rồi không nhìn thấy bóng dáng của truyền nhân. Truyền nhân của Bắc Mao Sơn Mã gia tôi gần như biết hết, không có cậu, nếu chỉ dựa vào cái này cũng không thể nói cậu là truyền nhân Nam Mao Sơn, nhưng... Bắc Mao Sơn dùng la bàn phong thủy bình thường, Nam Mao Sơn từ trước đến nay đều dùng la bàn kính được truyền lại. Cậu thấy tôi nói đúng không?"

Mao Cửu mặt không biểu tình, ánh mắt hơi xuất thần. Nội tâm là một mảnh bông tuyết trắng xóa, đại biểu cho nội tâm mộng bức của cậu lúc này.

Tuy rằng Lục Tu Giác không có nói sai, nhưng... cậu không biết cái gì Nam Bắc Mao Sơn, không biết Mã gia gì đó, càng không biết la bàn khác nhau gì đó, cậu còn tưởng rằng trong tay tất cả thiên sư đều sẽ có trang bị mấy thứ như chỉ đỏ, la bàn, bùa vàng, cùng kiếm đồng tiền.

Cho dù trong lòng không hiểu gì, Mao Cửu vẫn bày ra một bộ biểu tình cao thâm khó dò.

Ít nhất cũng phải có một chút thái độ, miễn cho thua khí thế.

"Anh cũng là thiên sư trừ tà?"

"Không phải."

Lục Tu Giác thản nhiên trả lời, không chút giả vờ.

Mao Cửu liền có chút nghi hoặc, Lục Tu Giác lúc đối mặt với Thi Miêu lẫn thái độ quen thuộc như vậy đối với thiên sư, rõ ràng cũng là người đồng đạo. Nhưng thái độ phủ định của hắn cũng quá mức thản nhiên, hiển nhiên xác thật không phải.

Không đúng.

Mao Cửu đột nhiên nhớ tới mệnh cách của Lục Tu Giác, mệnh số hung như vậy, không có sát nghiệt cùng huyết tinh thì không thể trấn được. Hiện giờ thời đại thái bình, sẽ không có quá nhiều sát nghiệt, mệnh của hắn là phải chết yểu, trừ phi gặp được cao nhân.

Thay đổi tinh mệnh không phải thế mạnh của thiên sư trừ tà, hẳn là thuật sĩ hoặc thiên sư phong thủy. Căn nhà kia của Lục Tu Giác xung quanh tụ tập mây tía, phong thủy tuyệt hảo, chứng minh hắn hẳn quen biết một vị thiên sư phong thủy, hoặc rất có khả năng chính hắn là thiên sư phong thủy.

"Anh là thiên sư phong thủy?"

Tròng mắt Lục Tu Giác hơi rung động một chút, chỉ vào cửa sổ nói: "Thứ kia chạy rồi."

Mao Cửu quay đầu lại, chỉ thấy cửa kính lưu lại vài vệt nước màu đen chậm rãi chảy xuống, không còn tung tích của Thi Miêu. Hẳn là thấy không đúng nên bị gọi trở về rồi. Chậc, cậu vốn muốn bắt thứ kia lại nghiên cứu một chút, nhìn xem là loại tà thuật gì.

Lục Tu Giác dán vào sau lưng cậu, nói: "Cậu không đuổi theo à?"

Thân thể Mao Cửu khó phát hiện run rẩy một chút, không dấu vết dịch ra. Lục Tu Giác dán đến quá gần, chôn đầu, nhiệt khí khi nói chuyện cơ hồ bổ nhào vào phần gáy lộ ra ngoài của cậu, cảm giác ngứa không thể ức chế nhanh chóng trào dâng.

"Trốn không thoát."

Trong mắt Lục Tu Giác mang theo ý cười, nhìn bộ dáng có chút không được tự nhiên của Mao Cửu. Đối với tung tích của Thi Miêu biến mất cũng không quá để ý, bằng không ngay từ đầu nhìn thấy nó rời đi hắn đã mở cửa sổ bắt lại rồi.

Hắn muốn thông qua con Thi Miêu nho nhỏ này dẫn ra càng nhiều manh mối. Trộm Kim Tặc thật cẩn thận. Bắt một con Thi Miêu không có ý thức cũng không tra được cái gì, ngược lại khiến đối phương cảnh giác, từ đó lại làm đứt đoạn manh mối này. Việc này sẽ làm điều tra càng thêm khó khăn.

Mao Cửu nhích đầu qua một bên, né khỏi tầm mắt quá mức nóng rực của Lục Tu Giác.

"Nếu không còn gì nữa, tôi đi đây."

"Tôi đi cùng cậu."

Mao Cửu xoay người: "Tôi trở về chung cư anh cũng muốn đi theo?"

"Dù sao cũng tiện đường."

Mao Cửu cạn lời.

Gương mặt Lục Tu Giác tươi cười chào đón, nhìn không ra được ý gì khác.

Lúc này, cửa phát ra tiếng động nho nhỏ, có người đi vào. Mao Cửu bày ra thần thái đề phòng, thần sắc Lục Tu Giác cũng nguy hiểm lên, hai người đồng thời nhìn chằm chằm cửa.

Cửa mở, một cô gái cosplay Bunny (là cái bộ đồ cos bé thỏ tình thú đó:">>>>>) dựa vào trên cánh cửa, cong cong chân dài, ưỡn ưỡn ngực: "Ông chủ ~"

Đôi mắt đen láy như trân châu của Mao Cửu nhìn chằm chằm Lục Tu Giác, lại nhìn sang chỗ khác, lại quay lại nhìn chằm chằm, rồi lại dời đi, nhìn khắp phòng một hồi nhịn không được lại quay lại.

Không ngờ tới hắn là loại người này nha...

Mấy chữ lớn chói lọi lóe sáng, còn thêm dấu ba chấm.

Khóe môi Lục Tu Giác giật giật, gân xanh trên trán cũng giật giật, nhìn không được giải thích: "Không phải tôi gọi."

Mao Cửu gật gật đầu: "Tôi hiểu, tôi hiểu mà."

"Tôi chỉ tới ---" tra án. "Tôi không gọi người, ai cho cô đi lên?"

Cô gái mặc đồ thỏ bị hắn nạt, nước mắt như lê hoa đái vũ: "Tự phục vụ sao, người ta là bị kêu lên..."

"Ồ hố."

Lục Tu Giác hung ác nhìn chằm chằm Mao Cửu, cậu mặt không biểu tình, miệng mím chặt.

Mao Cửu động bước chân, dịch ra khỏi phòng: "Lục tiên sinh, tôi đi trước. Anh... từ từ tới, kiềm chế chút ha."

Tư thái nhàn nhã thảnh thơi, lòng bàn chân lại giống như bôi dầu, chớp mắt liền biến mất. Lục Tu Giác bất đắc dĩ, nhìn lướt qua cô gái lê hoa đái vũ nhút nhát đang len lén nhìn hắn, khóe mắt đầu mày còn mang theo mị ý câu dẫn. Bộ dạng câu dẫn rõ ràng như vậy, dáng vẻ nhu nhược này giả vờ cũng nửa này nửa nọ.

Lục Tu Giác lười cảnh cáo nữ nhân này, các nơi thanh sắc ở đế đô đều biết Lục Lục thiếu hắn không thích hồng nhan chỉ yêu lam nhan. Dù có lên tầng năm cũng sẽ không có quản lý nào không biết điều nhét nữ nhân vào, nữ nhân trước mắt này hẳn là mới tới, không hiểu quy củ.

Hắn lười so đo cùng người không hiểu quy củ, dù sao cũng sẽ có người giáo huấn cô ta.

Thân người Lục Tu Giác chợt lóe, tránh khỏi nữ nhân vừa mới ngã tới, chân bước ra khỏi phòng nhanh chóng đuổi theo Mao Cửu.

Cô gái mắt thấy vịt nấu chín lại bay đi, tức đến giậm chân: "Đáng ghét!"

Xoay người lắc bờ mông to mọng rời đi, nàng đang thừa dịp rảnh rỗi bám vào nhiều khách một chút. Ngọc Mỹ Dung này là chỗ tiêu tiền. Tiền tiêu nhanh, kiếm lại càng nhanh. Vài phút nhàn rỗi cũng là lãng phí tiền. Đi qua một chỗ phòng, nàng phát hiện cửa phòng mở ra.

Tâm tư vừa động, phòng trên tầng năm, người bên trong đều là nhân vật lớn, phú hào có tiền còn chê nhiều. Chín phần người ở nơi này đều gọi người quen tới. Nàng mới tới, vài ngày rồi không được tiếp khách nào ra tay rộng rãi chút. Lúc này không phải có cơ hội để nàng kiếm thêm một mớ sao?

Cô gái không hề có chút áy náy nào khi đoạt chén cơm của đồng nghiệp đẩy cửa ra, nhìn đến người đàn ông quàng khăn quàng cổ màu trắng nằm trên giường nước. Sờ lên thân thể hắn, cười duyên dáng: "Ông chủ ~"

Nam nhân trung niên chậm rãi quay đầu, gương mặt ao hãm thon gầy thoạt nhìn cực kỳ khủng bố, hai mắt thâm quần, đáy mắt dày đặc nham hiểm hung ác.

Cô gái hoảng sợ, trong lòng có chút sợ hãi. Lại nhìn kỹ, nào có hung ác nham hiểm? Gương mặt có chút gầy, nhưng không đến nỗi ao hãm, phía dưới hai mắt cũng bình thường, quần thâm cũng không có. Khuôn mặt tối đen hẳn là do ánh đèn tạo thành rồi.

Nghĩ vậy, nàng liền cười duyên dựa sát lên.

***********

*La bàn của Mao Cửu đại khái hình dáng thì như vầy, phần trong của nắp bật gắn gương đồng, mặt kính là bát quái giống trong ảnh la bàn bình thường ở dưới, cái trong ảnh là la bàn dạ quang, để trong tối sẽ phát sáng.Thiên Sư Không Xem Bói - Chương 28: Bà bà
Thiên Sư Không Xem Bói - Chương 28: Bà bà

*Này là la bàn phong thủy bình thường:Thiên Sư Không Xem Bói - Chương 28: Bà bà
*Vẫn là la bàn phong thủy nhưng phức tạp hơn:Thiên Sư Không Xem Bói - Chương 28: Bà bà
Tiếp tục phúc lợi nhaaaaaaa

Hê hê, hôm nay đi chơi lô tô về hơi trễ nên up cũng trễ, mấy cô thông cảm, mà tác giả lại hố tui nè, một chương này bằng hơn hai chương bình thường á.:">>>>>>>