Chương 18: Mệnh sát phu

"Cô đơn thì cô cút về Trịnh phủ của cô đi!"

Con Bé chạy tới gỡ tay ả ra, che chắn cho cô Ngải. Nom ả dáng người yểu điệu gió thổi đã ngã, thế mà lực tay lại khoẻ kinh khủng, chủ tớ cô Ngải phải tốn sức ba bò chín trâu mới gỡ được ả ra.

Về đến phòng, cô Ngải càng nghĩ sắc mặt càng tái nhợt: "Bé, dán lá bùa này trước cửa phòng, chốt chặt cửa lại!"

Từ khi biết chuyện ma nữ dám quấy nhiễu cô Ngải, Cảnh Dương đã đi kiếm đâu cho cô một lá bùa để đối phó với ả. Nếu Trịnh Uyển và ma nữ là một, thì lá bùa này sẽ có tác dụng với ả. Lúc này Trịnh Uyển đã mon men đi tới, ả cứ đứng ở bậc thềm nép nép sang một bên.

"Ngải ơi, mở cửa cho tôi vào với! Tôi sợ lắm cho tôi ngủ cùng đi!"

"Ả điên này sao mà lì thế nhỉ!" - Con Bé tức tối toan chạy ra mở cửa mắng cho ả một trận.

"Dừng lại! Không được mở cửa!" - Cô Ngải tái mặt ngăn nó lại.

Con Bé ngơ ngác không hiểu chuyện gì, cho đến khi thấy ngoài cửa có tiếng ầm ầm. Quả nhiên Trịnh Uyển không dám đứng chính diện trước lá bùa, cũng không dám đến gần. Ả bèn đi lấy đất đá ném ầm ầm vào cánh cửa.

Con Bé lúc này mới biết sợ, qua lớp giấy dán cửa hai người nhìn thấy cái bóng của ả cứ lướt qua lướt lại với tốc độ nhanh kinh khủng. Đất đá cũng liên hồi được ném tới, ả ném nhiều đá đến nỗi cánh cửa phòng cô Ngải cũng lung lay sắp đổ.

"Cô ơi! Đáng sợ quá! Ả quận chúa này là..."

Con bé sợ phát khóc, "Ả quận chúa này là ma", nó sợ đến nỗi không nói hết nổi câu. Nguyên nhân gì, tại làm sao một người đang sống sờ sờ chớp mắt cái hoá thành ma, thì nó không biết, nhưng với sức lực ghê gớm quỷ dị này thì không thể nào là con người được!

"Có ai không! Cứu chúng tôi với!"

Hai chủ tớ cô Ngải hét thất thanh nhưng không có ai nghe, gia đinh trong phủ này đều đã bị ma nữ che tai hết. "Xoẹtttt" một tiếng, một hòn đá bay tới xuyên thủng lớp giấy dán cửa, khuôn mặt Trịnh Uyển hiện lên vô hồn, nụ cười mỉm kéo dài đến tận mang tai.

"Ngải ơi, Ngải dán bùa làm gì vậy? Ngải muốn g.iết tôi à?"



"Cô muốn làm gì? Tôi với cô không thù không oán, Trịnh Uyển với cô cũng không thù không oán, tại sao cô phải g.iết người cướp xác cô ta?"

Gió thổi phần phật làm mái tóc ả ma nữ tung bay loà xoà che gần kín khuôn mặt, nhưng không che nổi đôi mắt xanh lè đầy tàn nhẫn của ả:

"Bởi vì các người đều là hồ ly tinh! Đều là hồ ly tinh cướp mất Ngài của ta!"

Đôi mắt ả từ từ chảy ra hai hàng máu đỏ tươi, ả khóc thảm thiết nghe như tiếng gió hú. Cô Ngải nhìn vào ánh mắt ả, thấy vừa đáng trách vừa đáng thương. Cậu Cảnh Dương chưa bao giờ kể với cô nguồn gốc của con ma nữ này, cô rất muốn nghe câu chuyện của nó. Hơn nữa, chữ "Ngài" trong miệng nó khiến cô nghĩ đến một người...

Cô bước đến mở cửa ra, bóc lá bùa cầm chắc chắn trên tay. Con Bé thấy vậy nhảy dựng lên:

"Cô! Cô điên à, sao lại mở cửa? Nó vào bóp chết chúng ta bây giờ!"

"Nó không dám." - Cô Ngải nói, tay lăm lăm lá bùa giơ lên phía trước.

Quả nhiên, ả ma nữ chật vật né tránh không dám nhìn thẳng vào lá bùa, ả rêи ɾỉ, khuôn mặt trắng bệch đã đầm đìa máu:

"Ta là người đến trước mà, tại sao lại đối xử với ta như vậy? Ta đến trước ngươi hẳn một trăm năm! Tại sao Ngài lại không chọn ta, lại chọn ngươi? Là vì mệnh số đặc biệt của ngươi sao, ha ha ha..."

Ngài mà ả nói chính là một tướng quân anh dũng trên chiến trường, vì một lý do gì đó ả cũng không biết mà Ngài đã biến thành bán yêu nửa người nửa yêu tinh. Ngài vĩnh viễn trẻ trung, không già đi, cũng không chết đi. Những binh lính chết trên chiến trường thường xuyên hiện hồn về oán trách Ngài, khiến Ngài sống trong dằn vặt từ đời này sang đời khác. Ngài muốn chết để đầu thai sang kiếp khác cũng không chết được.

Còn cô Ngải, năm xưa A Lý và Seo Ly cưới nhau khiến một tên đạo sĩ trên bản ganh ghét, hắn yểm bùa chú lên bào thai trong bụng Seo Ly, chính là cô Ngải sau này. Đứa trẻ này nếu là con trai thì sẽ khắc chết vợ, là con gái thì sẽ khắc chết chồng.

"Tin ta đi, ngươi hãy rời xa Ngài đi, mệnh của ngươi cưới ai sẽ khắc người đó chết, ta không cho phép ngươi khắc chết Ngài!"

Ma nữ vừa cười vừa khóc như tiếng sói tru, ả tuyệt đối không nói cho cô Ngải biết người cô đang tìm kiếm tưởng xa tận chân trời nhưng lại gần ngay trước mắt cô đâu! Cứ mười năm Ngài lại thay đổi thân phận một lần, Ngài không hề nói cho cô Ngải biết thân phận của mình vì sợ cô nghĩ mình đang lợi dụng cô.

Mà ả cũng không muốn Ngài cưới cô Ngải, ả muốn Ngài mãi mãi sống, còn ả cũng mãi mãi không chịu siêu thoát để ở bên Ngài đời đời kiếp kiếp! Ả gào lên rồi đi về phòng của Trịnh Uyển, với tình thế này có lẽ ả sẽ mượn thân xác của Trịnh Uyển để sống luôn.