Chương 24: Giải thích

Thời gian dường như ngừng lại ngay lúc này,

hai con người vẫn đứng nhìn nhau chăm chú, dù

khoảng cách giữa họ không xa, chỉ tầm vài bước

chân nhưng không ai dám trực tiếp bước tới. Có

lẽ cả hai người đều chờ đợi hành động của đối

phương.

Thấy Đình Phong không có phản ứng gì, Khả

Hân vội cụp mắt xuống, cô cười khổ, đã đến

nước này cô còn mong chờ điều gì nữa chứ. Nghĩ

vậy, Khả Hân hít một hơi thật sâu, quay người và

muốn bước lên tầng, cô không muốn ở cùng một

không gian với Đình Phong thêm một một phút

giây nào nữa.

Đình Phong mở to mắt nhìn Khả Hân quay

lưng bước đi, trong lòng hụt hãng, không thèm

suy nghĩ nhiều, anh vội bước nhanh tới và túm

lấy cánh tay của cô, buộc cô quay người lại đối

diện với anh.

nhường này.

Khả Hân cảm thấy hoang mang, cô có chút

không hiểu suy nghĩ và hành động của Đình

Phong. Nếu là bình thường, thấy cô cư xử như

Vậy, anh chắc chắn sẽ khó chịu và bắt đầu nói

những lời mỉa mai rất chói tai. Nhưng bây giờ,

điều cô nhìn thấy trong ánh mắt anh chỉ là vẻ

đau lòng

Đau lòng?

Tại sao lại là đau lòng, Khả Hân khó hiểu, cô

chưa từng thấy Đình Phong biểu lộ ra vẻ mặt này

trước đây. Anh vốn là một người lạnh lùng, kiêu

ngạo, đối với anh, cô chưa bao giờ là điều đáng

để bận tâm, dù cho cô có tỏ ra yếu đuối hay nhu

nhược trước mặt anh thì anh cũng chưa từng bố

thí cho cô dù chỉ là một ánh mắt thương hại.

Nghĩ đến những tổn thương trước đây, Khả

Hân cảm thấy tim đau đến thắt lại, cô vội vàng

giấy dụa khỏi bàn tay đang giữ chặt của Đình

Phong.

“Khả Hân, chúng ta cần nói chuyện.”

Đình Phong vội vàng buông tay nhưng. anh

thường đi”

Đình Phong càng nghĩ càng cảm thấy những

lời nói của mình là hợp tình hợp lý. Thậm chí anh

còn ẩn ẩn tự đắc và cho rằng Khả Hân sẽ vui

mừng cảm kích. Dù sao trước đây không phải cô

luôn luôn nghe lời anh sao.

Lúc này Khả Hân mới bắt đầu hiểu ra. Thì ra

là thế, rốt cuộc Đình Phong vẫn cho rằng giữa cô

và thầy giáo Châu có gì đó mờ ám và chuyện anh

nổi nóng là hoàn toàn bình thường. Anh nghĩ cô.

giận vì điều này.

Cũng đúng, anh đâu có biết được cuộc nói

chuyện của anh và những người đối tác ở nhà

hàng tối qua đã bị cô nghe thấy. Anh vẫn cho.

rằng bản thân không có gì sai sau khi dẫm đạp

tự tôn của cô dưới chân sao? Hay vốn dĩ trong.

lòng của anh đã khắc sâu sự kỳ thị đối với cô,

nghĩ rằng cô là loại đàn bà không biết xấu hổ chỉ

biết trèo lên giường của người khác?

Chưa bao giờ cảm thấy chua xót như lúc

này, nhưng Khả Hân không muốn vạch trần sự

thật. Dù sao bốn năm nay Đình Phong cũng luôn

nhận định ngày đó là cô gài bẫy anh, sau đó

mượn chuyện có thai để ép anh phải cưới. Cuộc

hôn nhân này vốn là một sai lầm ngay từ lúc bắt

đầu.

“Anh nói hết chưa? Nếu hết rồi thì kết thúc ở

đây đi, em hơi mệt nên muốn về phòng.”

Thái độ Khả Hân cực kỳ lãnh đạm, thậm chí

khi đưa điện thoại cho Đình Phong nhìn câu trả

lời của cô, ánh mắt cô còn không thèm nhìn anh.

Cô đứng dậy, chuẩn bị bước di.

Đình Phong sửng sốt, có gì đó không đúng ở

đây, tại sao khi nghe anh giải thích Khả Hân vẫn

có thái độ như vậy, càng nghĩ càng khó hiểu. Ví

thế Đình Phong lập tức nhíu mày không vui.

“Đứng lại, em nói rõ ràng cho tôi, tại sao thái

độ của em vẫn như thế?”

Khả Hân chỉ lắc đầu, ý muốn nói rằng cô

không có lời nào để nói. Điều này khiến Đình

Phong trầm mặt xuống. Rõ ràng anh đã nghe lời

tên Phan Thành chết tiệt kia là chịu nói nhỏ nhẹ:

để cởi bỏ khúc mắc giữa anh và Khả Hân, nhưng

tác dụng còn tệ hơn cả lúc chưa nói. Cái gì mà

chỉ cần nói lời ngọt ngào với tặng quà.

Quà…

Phải rồi, tại sao anh không nhớ ra nhỉ?

Đình Phong vội vàng túm lấy tay Khả Hân và

kéo cô đi theo mình. Anh muốn mang cô đi mua

sắm. Khả Hân hết sức hoang mang vì không biết

Đình Phong muốn mang cô đi đâu, cho đến khi

đã ngồi yên vị trên xe, cô vội vàng hỏi anh điều

này.

“Đến nơi rồi em sẽ biết.“ Đình Phong nở nụ

cười bí hiểm rồi nhấn ga phóng vυ"t đi.

Không thể ngăn cản được ý định của anh,

Khả Hân đành buồn bã cúi đầu. Lúc nào cũng là

như vậy, Đình Phong luôn tự chủ trương tất cả

mọi thứ, chưa bao giờ anh chịu hỏi ý kiến xem cô.

có đồng ý hay không.

Chiếc xe lao nhanh trên con đường với hai

hàng cây rợp bóng. Đây là một trong số ít những

con đường ở Sài Gòn sôi động vẫn giữ lại được

vẻ tự nhiên của nó. Những ánh nắng len lỏi qua

các tán cây chiếu xuống mặt đất tạo nên những

_hình thù kỳ lạ. Bầu trời không một gợn mây, chỉ

thỉnh thoảng có một vài cơn gió hiếm hoi thổi

đến để làm dịu hơn cái nắng gắt của một buổi

sáng đầu hè.