Chương 48: Ở bên nhau rồi

Lúc Diệp Triều Nhiên và Đàm Tranh đến thành phố A, đã là 10 giờ tối.

Hai người vừa từ lối đi VIP đi ra, đã có tài xế đến đón người.

Một tiếng đồng hồ sau, xe hơi dừng lại trước một trang viên biệt thự.

Cho dù Diệp Triều Nhiên đã có tâm lý chuẩn bị, nhưng khi nhìn thấy trang viên có quy mô to lớn như vậy, trong mắt cậu vẫn là kinh ngạc không thể che giấu được.

Diệp Tông đã đứng ở cửa biệt thự đợi hai người họ, nhìn thấy xe hơi dừng lại, ông thậm chí còn chưa đợi tài xế xuống xe mở cửa, ông đã mở cửa trước rồi, thò đầu vào: "Nhiên Nhiên đến rồi?!"

Diệp Triều Nhiên cười gọi: "Ông nội."

"Ơi!" Diệp Tông thật sự vui mừng, nếp nhăn ở khóe mắt cũng cười ra rồi.

Tài xế giúp Đàm Tranh mở cửa xe, Đàm Tranh bất đắc dĩ nhìn Diệp Tông: "Nhiên Nhiên cũng mệt rồi, ông tránh ra, để Nhiên Nhiên xuống xe trước."

Diệp Tông tránh người ra.

"Hai người đã ăn cơm chưa?" Diệp Tông cười hỏi.

Diệp Triều Nhiên đáp: "Ở trên máy bay có ăn một chút rồi ạ."

Đàm Tranh nói: "Tôi ngăn không cho Nhiên Nhiên ăn nhiều, vì biết ông chắc chắn sẽ chuẩn bị một bữa thịnh soạn."

Diệp Tông nói: "Bà hiểu tôi, đi đi đi, món ăn đã chuẩn bị xong rồi, vào ăn cơm thôi."

Diệp Tông ôm vai Diêp Triều Nhiên đi vào biệt thự.

Đã là 10 giờ tối, Diệp Tông và Đàm Tranh còn chưa động đũa, hai người hoàn toàn chỉ lo gắp đồ ăn cho Diệp Triều Nhiên.

Diệp Triều Nhiên vốn cũng không tính ăn nhiều, chỉ có thể trách đầu bếp nhà họ Diệp nấu ăn quá ngon, đũa của cậu thiếu chút nữa là không dừng lại được.

Cuối cùng vẫn là Đàm Tranh nhìn thấy Diệp Triều Nhiên ăn có hơi nhiều, mới cùng Diệp Tông dừng gắp đồ ăn cho cậu.

Ăn xong cơm lại ngồi ở xuống tầng tiêu cơm một lúc, Đàm Tranh mới dẫn Diệp Triều Nhiên lên phòng cậu --- một căn phòng gần 100m2, không chỉ có nhà vệ sinh độc lập, còn có một phòng sách và một ban công dài 3 mét.

Đàm Tranh dẫn Diệp Triều Nhiên đơn giản tham quan một chút, rồi nói với cậu: "Ban công cách vách là phòng của ba mẹ con ở năm đó."

Diệp Triều Nhiên hai mắt sáng lên: "Thật sao?"

Đàm Trành mỉm cười gật đầu: "Có điều hôm nay muộn rồi, ngày mai có thể tham quan một chút."

"Vâng ạ." Diệp Triều Nhiên gật đầu.

Đàm Tranh cũng không ở lại lâu, nói thêm vài câu với Diệp Triều Nhiên, nói ngủ ngon rồi ra ngoài.

Diệp Triều Nhiên duỗi eo, đi đến sô pha ở phòng khách nhỏ nằm xuống, sờ sờ bụng mình, hôm nay thật sự ăn có hơi nhiều.

Ăn no dễ buồn ngủ, lúc Diệp Bùi Nhiên mơ mơ hồi hồ sắp ngủ đến nơi, cậu đột nhiên nhớ ra mình hình như còn chưa nói cho Diệp Bùi biết cậu đến nơi rồi, Diệp Triều Nhiên lập tức bật dậy, tìm điện thoại gọi cho Diệp Bùi.

"Ba còn tưởng con nhanh như vậy đã đem ba và mẹ con quên mất rồi." Diệp Bùi gần như là lập tức nghe điện thoại.

Diệp Triều Nhiên lập tức bật cười: "Lúc con xuống máy bay đã gửi tin nhắn cho mẹ rồi mà!"

Diệp Bùi: "Nhưng con còn nói, về đến nhà sẽ gọi điện cho ba mẹ."

Diệp Triều Nhiên lập tức có chút xấu hổ: "Chủ yếu là con vừa xuống xe đã bị ông nội kéo đi ăn cơm, không kịp...."

Giọng Tống Nhã từ bên cạnh truyền đến: "Không ăn no căng chứ?"

"Ăn no căng rồi...." Diệp Triều Nhiên nhỏ giọng nói.

Tống Nhã cười cười, nói với Diệp Bùi: "Quả nhiên là chuyện ba sẽ làm, em nhớ năm đó hôm em vừa đến nhà chúng ta, em cũng là...."

Tống Nhã nói được một nửa, chú ý đến sắc mặt Diệp Bùi, bèn nuốt câu còn lại vào bụng.

Diệp Triều Nhiên thấy đầu dây bên kia trầm mặc, nói tiếp: "Ba mẹ còn chưa nghỉ ngơi sao?"

"Không phải là còn đang đợi điện thoại của con sao?" Diệp Bùi nói, "Sắp đi ngủ rồi đây, con cũng nghỉ ngơi sớm đi."

Diệp Triều Nhiên cười nói: "Vâng, ba mẹ ngủ ngon."

Cúp điện thoại, Diệp Triều Nhiên đứng lên đi dạo hai vòng, phát hiện dạ dày mình dễ chịu hơn rồi, cầm quần áo ngủ đi vào nhà tắm.

Tắm xong đi ra, nằm trên giường, điện thoại đột nhiên lại rung lên.

Diệp Triều Nhiên lúc này đã buồn ngủ đến mơ hồ rồi, cậu cầm điện thoại lên nhìn, là tin nhắn của Khương Tầm Mặc.

[Ngủ chưa?]

Diệp Triều Nhiên nhìn tên liên lạc lập tức có chút tin thần, cậu có nén cơn buồn ngủ, nhấn nút ghi âm: "Chuẩn bị ngủ đây."

Giọng nói thiếu niên mang theo cơn buồn ngủ nồng đậm, có chút khàn khàn, lại rất dễ nghe.

Khương Tầm Mạc nghe tin nhắn thoại 4 lần, mới đánh chữ: [Tớ cũng vậy, về đến nhà một đống chuyện, bây giời mới bận xong.]

Gửi tin nhắn này xong, hắn lại gửi thêm một tin: [Ngày mai rồi nói chuyện, cậu ngủ sớm đi, ngủ ngon.]

Qua hai giây sau, điện thoại lại rung lên.

Diệp Triều Nhiên gửi tin nhắn thoại hai giây: "Ngủ ngon."

Khương Tầm Mặc nghe đi nghe lại vài lần, mới vừa lòng tắt điện thoại.

.....

Sáng sớm ngày hôm sau Diệp Triều Nhiên 9 giờ mớ dậy, tắm xong rồi xuống tầng.

Đàm Tranh nghe thấy động tĩnh, nhìn thấy Diệp Triều Nhiên kinh ngạc một chút: "Nhiên Nhiên sao không ngủ thêm một chút?"

Diệp Triều Nhiêu nở nụ cười: "Đã ngủ đủ rồi, nên dậy thôi ạ." Cậu nhìn phòng khách một cái, không nhìn thấy Diệp Tông: "Bà nội, ông nội đâu?"

"Ông ấy đến công ty rồi," Đàm Trang cười đứng lên, kéo cậu ngồi xuống sô pha, "Đói chưa? Phòng bếp có hầm tổ yến, bà gọi người bưng cho cháu một bát."

Người làm rất nhanh đã bưng bữa sáng lên, không chỉ là một bát tổ yến, còn có một đĩa bánh kem tinh xảo.

Diệp Triều Nhiên yên tĩnh ngồi ăn.

Đàm Tranh vốn dĩ muốn dẫn Diệp Triều Nhiên ra ngoài trang viên đi dạo, để cậu quen thuộc với hoàn cảnh trong nhà sớm một chút, nhưng hôm nay mặt trời bên ngoài quá gắt, Đàm Tranh chỉ có thể dẫn Diệp Triều Nhiên đi dạo biệt thự.

Tòa biệt thự nhà họ Diệp ở tổng cộng có 4 tầng, không bao gồm tầng ngầm.

Tầng 1 là phòng khách và phòng bếp, và phòng của người làm. Phòng Đàm Tranh và Diệp Tông ở tầng 4, cả tầng 3 chỉ có hai phòng, một phòng là phòng Diệp Triều Nhiên ở tối qua, phòng còn lại là phòng Diệp Tông và Tống Nhã ở năm đó.

Vừa đẩy của vào, Diệp Triều Nhiên đã nhìn thấy ảnh cưới treo trên tường phòng khách nhỏ, Tống Nhã mặt váy cưới màu trắng, khoác tay Diệp Bùi, hai người cười vui vẻ.

Đàm Tranh thuận theo tầm mắt cậu nhìn sang, cười nói: "Năm đó sau khi ba mẹ con rời đi, đồ trong căn phòng này không có người động đến, có điều cứ cách một khoảng thời gian sẽ có người làm đi vào quét dọn."

Diệp Triều Nhiên gật đầu.

Thấy Diệp Triều Nhiên có hứng thú với ảnh cưới của Tống Nhã và Diệp Bùi, Đàm Tranh lấy album ảnh trong nhà ra.

"Trong này là toàn bộ ảnh chụp của hai đứa nó năm đó."

Diệp Triều Nhiên ngồi trên sô pha, cùng Đàm Tranh xem từng tấm một.

Càng nhìn Diệp Triều Nhiên càng cảm thán, những tấm ảnh này được giữ gìn rất tốt, thậm chí còn có mấy bức ảnh chụp cả nhà. Có thể thấy giống như những gì Khương Tầm Mặc nói với cậu, Đàm Tranh và Diệp Tông lúc ban đầu rất vừa ý với Tống Nhã.

Nghĩ đến đây, Diệp Triều Nhiên mím mím môi.

Đàm Tranh thấy cậu không nói gì, không khỏi khó hiểu nhìn cậu một cái: "Làm sao vậy, Nhiên Nhiên?'

Diệp Triều Nhiên nhìn Đàm Tranh, lại nhìn ảnh trong tay mình một lát, vẫn không nhịn được mở miệng:

"Thực ra....sức khỏe mẹ con đã điều dưỡng tốt rồi."

Đàm Tranh sửng sốt.

"Hai người họ sở dĩ không muốn có thêm con cái, duyên cớ cũng bởi vì cháu," Diệp Triều Nhiên vuốt ve tấm ảnh, "Ba mẹ vẫn còn trẻ, cũng không phải là không thể có..."

Diệp Triều Nhiên cũng không biết mình nên nói gì: "Không thì để cháu nói chuyện với ba mẹ, ba cháu mặc dù là người cố chấp, nhưng..."

"Nhiên Nhiên," Đàm Tranh đột nhiên nắm lấy tay Diệp Triều Nhiên, ngắt lời cậu, cảm xúc dâng lên cuồn cuộn trong lòng bà, một hồi lâu sau mới đau lòng nói "Cháu có phải là ngốc không?"

Diệp Triều Nhiên không hiểu ngẩng đầu lên.

Trong mắt Đàm Tranh tràn đầy đau lòng, bà vươn tay ôm Diệp Triều Nhiên vào lòng, giọng nói có hơi khàn khàn: "Là ông nội cháu năm đó làm sai, ông ấy cũng đã sớm nhận ra lỗi lầm của mình. Thời gian nhiều năm qua, ông ấy vẫn luôn sống trong sự áy náy, sau khi biết được chuyện ba mẹ cháu nhận nuôi cháu, bà và ông nội cháu đã coi cháu như cháu trai ruột của mình! Cháu không được nói những lời như vậy! Có biết không?"

Chóp mũi Diệp Triều Nhiên có hơi chua xót, một lát sau mới khàn giọng đáp lại: "Vâng, cháu biết rồi."

Đàm Tranh buông cậu ra, hốc mắt bà cũng đỏ lên: "Có điều con người ông nội cháu, cố chấp giống như ba cháu vậy, không có mười con trâu căn bản không kéo lại được! Cho nên hai cha con họ mới căng thẳng nhiều năm như vậy."

"Chuyện năm đó có lẽ cháu biết cũng không nhiều, thực ra chuyện này nguyên nhân chủ yếu căn bản không phải là vì Nhã Nhã." Đàm Tranh thở dài, nhiều năm như vậy rồi, bà cuối cùng cũng có thể đem chuyện này nói cho Diệp Triều Nghe nghe.

Quả nhiên, Diệp Triều Nhiên nghe thấy rất kinh ngạc: "Vậy là vì sao ạ?"

Đàm Tranh lắc đầu: "Nói cho cùng, chính là mẫu thuẫn của hai cha con."

Diệp Tông tính cách hiếu thắng, kết quả sinh gia một Diệp Bùi còn hiếu thắng hơn cả ông ấy.

Diệp Bùi lúc còn nhỏ thì vẫn tốt, đợi đến khi Diệp Bùi dần dần trưởng thành, mỗi ngày khắc khẩu trong nhà dần dần cũng nhiều lên, cứ ba ngày lại có một trận cãi nhau nhỏ cũng không tính là nhỏ, hai cha con họ cứ như oan gia vậy, căn bản là vừa mở miệng sẽ mang theo dao kiếm trong lời nói.

Đàm Tranh mỗi lần bị kẹp ở giữa, cũng rất đau đầu, nhưng cũng không có cách nào.

Bà chỉ có thể hy vọng Diệp Bùi có thể sớm kết hôn, đợi sau khi kết hôn, nói không chừng có người quản được, sẽ không ngày nào cũng muốn cãi nhau với Diệp Tông nữa.

Khi Diệp Bùi dẫn Tống Nhã về, Đàm Tranh không hề có bất cứ ý kiến nào. Diệp Tông mặc dù không vừa lòng, nhưng ông ấy cũng biết chuyện hôm nhân không thể cưỡng cầu, cho nên sau khi cãi nhau vài trận với Diệp Bùi, ông ấy cũng thuận thế đồng ý.

Nhưng ai mà nghĩ, sau khi kết hôn hai cha con cãi nhãu không chỉ không ít đi, ngược lại càng ngày càng nhiều.

Đến khi Diệp Bùi và Tống Nhã kết hôn được nửa năm, Diêp Bùi nói với Diệp Tông rằng thằng bé muốn tự gây dựng sự nghiệp.

Lần đó hai cha con suýt chút nữa cãi bay nóc nhà, Diệp Bùi nói thằng bé đã hạ quyết tâm rồi, Diệp Tông nói nó hạ quyết tâm cũng vô dụng, lúc nên về kế thừa gia nghiệp thì cũng phải về thôi.

Chỉ có thể nói, sau đó Tống Nhã kiểm tra sức khỏe phát hiện có vấn đề, Diệp Bùi muốn đi nhận nuôi một đứa con, đó chính là một mồi lửa.

Mỗi năm ngày lễ tết, Đàm Tranh đều nhận được tiền của một tài khoản của người lạ gửi, mỗi lần đều là đến sáu con số.

Đàm Tranh biết đó là Diệp Bùi gửi tiền về, bà cũng biết Diệp Bùi sớm đã không còn tức giận nữa. Nhưng Diệp Bùi sở dĩ không dẫn Tống Nhã Diệp Triều Nhiên về, chính là vì không chịu nhượng bộ.

Bà cũng đã từng khuyên Diệp Tông, nhưng lão đầu đó không biết có phải là càng này càng lớn tuổi không, hai năm gần đây càng cố chấp, bà thật sự khuyên không được.

Diệp Triều Nhiên căn bản không ngờ lại còn có nhiều chuyện mà người khác không nghĩ tới như vậy, nghe Đàm Tranh kể xong, cậu sửng sốt một hồi lâu.

Đàm Tranh vỗ vỗ lưng Diệp Triều Nhiên, cười nói: "Có điều bây giờ đã tốt rồi, chí ít ba cháu còn vì cháu ông nội cũng vì cháu, có thể ngồi xuống bình tĩnh hòa nhã nói với nhau vài câu.

Diệp Triều Nhiên nói: "Nhưng vẫn chưa đủ, sau khi nghỉ hè về, lại khuyên nhủ ba cháu."

Đàm Tranh cười gật đầu: "Ừm."

......

Sau khi ăn trưa xong không bao lâu, quản gia đã dẫn một nhóm nam nữ ăn mặc trang phục công sở vào phòng.

Nhìn thấy Đàm Tranh, hai người trước tiên chỉnh tề gọi một tiếng phu nhân, rồi lại nhìn Diệp Triều Nhiên: "Vị này là tiểu thiếu gia?"

Đàm Tranh gật đầu: "Phải."

Một nhóm người lại nhiệt tình gọi một tiếng 'tiểu thiếu gia'.

Cho dù Diệp Triều Nhiên đã cố gắng thích ứng rồi, nhưng đối diện với nhiều người như vậy, cậu vẫn có chút xấu hổ.

Đàm Tranh nhìn ra được Diệp Triều Nhiên xấu hổ, nói với quản lý đi đầu: "Đem quần áo lên trước đi, để cho Nhiên Nhiên tự chọn."

Hôm qua trên đường đi, Đàm Tranh đã nói chuyện này với Diệp Triều Nhiên.

Nhà họ Khương tổ chức tiệc mặt dù không làm lớn, nhưng dù sao cũng là bữa tiệc, mặc lễ phục tham gia cũng phải thích hợp. Nhưng bây giờ may lễ phục theo số đo của Diệp Triều Nhiên cũng không kịp nữa, cho nên Đàm Tranh đã gọi điện thoại cho các nhãn hàng lớn, để chiều hôm nay bọn họ mang kiểu dáng mới nhất của họ đến, cho Diệp Triều Nhiên tự chọn.

Diệp Triều Nhiên nhìn mấy trăm bộ quần áo trước mặt, lập tức há hốc mồm.

Hơn trăm bộ quần áo treo trên giá bày ra trước mặt Diệp Triều Nhiên, Diệp Triều Nhiên còn chưa bắt đầu chọn, đã thấy mình có chút hoa mắt rồi.

Không còn cách nào khác, cậu chỉ có thể nhìn Đàm Tranh cầu cứu.

Đàm Tranh nghĩ cũng không nghĩ đã nói: "Vậy thì để lại cả đi."

Diệp Triều Nhiên cả kinh, quản lý và hướng dẫn mua hàng đứng bên cạnh vui như hoa nở.

"Bà nội, không cần nhiều như vậy đi?" Diệp Triều Nhiên không nhịn được nói.

Đàm Tranh lại nói: "Đây cũng không có mấy bộ, để lại cả đi, dù sao đều là số đo của con."

Diệp Triều Nhiên còn muốn nói gì đó, lại nhìn thấy vẻ mặt mong chờ của Đàm Tranh.

Thế này thì cậu từ chối thế nào được?

Buổi tối sau khi Diệp Tông về, nghe Đàm Tranh nói chuyện này, ông cũng gật đầu nói: "Chỉ mình lễ phục thôi chưa đủ, quần áo bình thường Nhiên Nhiên mặc bà có để người ta đưa đến không?"

Đàm Tranh nhìn ông một cái: "Không phải là đợi ông về sắp xếp sao? Quần áo mang đến hôm nay cũng có quần áo mặc hàng ngày, trước khi bọn họ đi tôi đã để bọn họ đo số đo của Nhiên Nhiên, sau này đưa đến sẽ là quần áo phiên bản giới hạn."

Diệp Triều Nhiên nhìn hai người hứng thú thảo luận bừng bừng, cũng không tiện mà làm mất hứng của họ.

Ông nội bà nội sủng cậu, cậu cứ hưởng thụ đi.

.....

Ngày sinh nhật Khương Tầm Mặc, Diệp Triều Nhiên cũng dậy rất sớm.

Nhà họ Khương tổ chức tiệc, theo lý mà nói bọn họ không cần dậy sớm như vậy, nhưng nhà họ Khương và nhà họ Diệp quan hệ rất tốt, nhà họ Khương tối qua đã cố ý gọi điện thoại cho Diệp Tông, hẹn ông buổi trưa đến nhà họ Khương ăn cơm.

Đàm Tranh đích thân chọn quần áo cho Diệp Triều Nhiên, sau khi Diệp Triều Nhiên mặc lễ phục xong, nhìn mình trong gương, cảm thấy có hơi xa lạ.

Cậu cầm điện thoại, không nhìn được chụp một tấm ảnh, cậu vốn muốn gửi cho Khương Tầm Mặc, lại chần chờ một lát.

Bỏ đi, vẫn là đợi gặp mặt rồi để cậu ấy nhìn đi.

Nghĩ đến đây, nhiệt độ trên mặt Diệp Triều Nhiên có hơi cao.

Đàm Tranh đang giúp Diệp Triều Nhiên chọn trang sức, chọn xong rồi thoáng nhìn thấy vệt phớt hồng trên mặt Diệp Triều Nhiên, bà sửng sốt: "Nóng sao?"

Diệp Triều Nhiên vội vàng nói: "Không nóng không nóng."

Đàm Tranh thở phào, rồi nói: "Hôm nay tiệc gia đình nhà họ Khương, tiệc tối ở khách sạn, không khí mát mẻ, cháu mặt áo khoác nếu nóng, thì cởi ra là được."

Diệp Triều Nhiên gật đầu đáp ứng.

Chuẩn bị xong, cả nhà ngồi xe đến nhà họ Khương.

Bên kia, nhà họ Khương.

Khương Trạch đẩy cửa phòng Khương Tầm Mặc, quét mắt nhìn người trên giường, không khách khí nói: "Em là định hôm nay không rời giường sao?"

Khương Tầm Mặc ngủ đến mơ mơ hồ hồ, bị ồn tỉnh có chút không vui, ngước mắt nhìn thấy Khương Trạch, lại càng không vui: "Anh có chuyện gì sao?"

Khương Trạch trừng hắn: "Khách còn 10 phút nữa sẽ đến, em còn không mau dậy! Hôm nay là sinh nhật em, anh không muốn hung dữ làm em tức giận!"

"Anh đã hung dữ với em rồi," Giọng nói Khương Tầm Mặc lười biếng, "Khách nhà ai đến?"

Khương Trạch nói: "Nhà họ Lâm, Vương Giai, nhà họ Trần còn có...."

"Được rồi, em biết rồi." Khương Tầm Mặc không kiên nhẫn ngắt lời anh.

Khương Trạch đem câu 'nhà họ Diệp' đến bên miệng nuốt về, cho Khương Tầm Mặc một con số: "5 phút, anh muốn gặp em ở dưới tầng!"

Khương Tầm Mặc thở dài, chậm rì rì từ trên giường ngồi dậy.

Phiền, có điều vừa nghĩ đến tối sẽ gặp được Diệp Triều Nhiên, tậm trạng Khương Tâm Mặc lại tốt lên.

Khương Tầm Mặc bình thường cũng không chút trì hoãn nào, nhưng hôm nay hắn thật sự không muốn xuống tầng gặp khách khứa.

Nguyên nhân không có gì khác, cháu gái lão gia tử nhà họ Trần, tên Trần Dĩnh, nhỏ hơn hắn 1 tuổi, cũng không biết làm sao mà nhìn trúng hắn, mỗi lần nhìn thấy Khương Tầm Mặc là quấn lấy hắn, Khương Tầm Mặc đã bị cô ta phiền chết rồi.

Cũng không biết hôm nay Trần Dĩnh có đến không.

Khương Tầm Mặc thở dài, nếu như lát nữa hắn không căn cơm trưa nữa?

Hắn không muốn bị Trần Dĩnh quấn lấy!

.....

Nửa tiếng sau, chiếc xe đầu tiên dừng ở bên ngoài trang viên nhà họ Khương.

Tài xế mở cửa xê giúp họ, Đàm Tranh kéo tay Diệp Triều Nhiên xuống xe trước.

Quản gia nhà họ Phương bước nhanh đến, cười dẫn ba người vòa bên trong.

Quản gia và Đàm Tranh Diệp Tông rất quen thuộc với nhau, cho nên nhìn thấy Diệp Triều Nhiên bên cạnh bọn họ xong, có chút kinh ngạc hỏi: "Vị này là tiểu công tử?"

Đàm Tranh cười: "Chú cũng nghe tin rồi à?"

Quản gia cười ha ha nói: "Cũng là nghe phu nhân nói tối qua."

Quản gia cũng không hỏi nhiều, dẫn ba người đi vào biệt thự.

Mắt thấy cách biệt thự càng ngày càng gần, trong lòng Diệp Triều Nhiên dâng lên một sự căng thẳng nhàn nhạt.

Đàm Tranh nhìn ra Diệp Triều Nhiên căng thẳng, trấn an vỗ vỗ tay cậu, hạ giọng nói: "Không sao, lát nữa nếu không thấy không tự nhiên, để Tiểu Khương dẫn cháu đi chơi."

Không nhắc đến Khương Tầm Mặc còn đỡ, nhắc đến Khương Tầm Mặc thần kinh Diệp Triều Nhiên càng căng thẳng hơn.

Diệp Triều Nhiên trước kia còn chưa phát hiện ra tâm tư của mình đối với Khương Tầm Mặc còn đỡ, cậu có định vị rất rõ ràng về cậu và Khương Tầm Mặc. Nhưng bây giờ không còn giống như vậy nữa, vừa nghĩ đến mình thích Khương Tầm Mặc, Khương Tầm Mặc hình như có chút ý với mình, lần này đến nhà họ Khương, còn gặp trưởng bối ba mẹ Khương Tầm Mặc, Diệp Triều Nhiên căng thẳng không biết nên làm thế nào.

Hy vọng đến lúc đó Khương Tầm Mặc sẽ không nói lộ ra.

Trong lòng Diệp Triều Nhiên âm thầm cầu nguyện.

Mà Diệp Triều Nhiên không biết là, lúc này Khương Tầm Mặc căn bản không biết là Diệp Triều Nhiên đã đến, đừng nói là nói lộ ra, đến chuyện Diệp Triều Nhiên là cháu trai của Diệp Tông hắn còn chưa kịp nói cho ba mẹ biết.

Biết Diệp Tông và Đàm Tranh đến rồi, Hạ Văn và Khương Quân đứng lên đi nghênh tiếp.

Cách khoảng mấy mét, Diệp Triều Nhiên nhìn thấy Hạ Văn và Khương Quân.

Hạ Văn mặc một bộ váy dài vừa vặn, trang điểm nhạt, nhìn thấy ba người lộ ra nụ cười. Mắt mày của Hạ Văn với Khương Tầm Mặc rất giống nhau, đặc biệt là lúc cười lên.

Diệp Triều Nhiên lại nhìn Khương Quân bên cạnh, xem như là biết được khương mặt đẹp trai của Khương Tầm Mặc là kết hợp gen ưu tú của ba mẹ.

"Dì Đàm và chú Diệp đến sớm vậy?" Hạ Văn chào hỏi hai người trước, lại nhìn Diệp Triều Nhiên đứng bên cạnh, "Đứa nhỏ này là con của Diệp Bùi và Tiểu Nhã sao? Lớn lên đẹp trai quá!"

Diệp Tông thích nhất là nghe lời khen Diệp Triều Nhiên, ngay sau đó cười ha hả: "Tiểu Hạ thật có mắt nhìn!"

Đàm Tranh cũng vui vẻ, kéo tay Diệp Triều Nhiên cười giới thiệu với Hạ Văn; "Từng nghe nói về Nhiên Nhiên nhà dì à?"

Hạ Văn cười: "Đương nhiên rồi ạ!"

Hôm qua nghe lão gia tử khen Diệp Triều Nhiên, khen cả một buổi tối đó!

Đàm Tranh lại hỏi: "Hôm nay nhìn thấy thì thấy thế nào? Vừa ý không?"

Diệp Triều Nhiên đỏ mặt, kéo kéo tay Đàm Tràn.

Đàn Tranh lập tức cười lên.

Hạ Văn đối diện lúc này lại có hơi ngơ ngác.

Sai lại hỏi mình có vừa ý hay không? Lẽ nào không phải là xem Đàm Tranh và Diệp Tông có vừa ý không à?

Có điều nhìn thấy hai người cười thành ra như vậy, nghĩ chắc chắn cũng rất vừa ý, vì thế Hạ Văn rất nhanh cười nói: "Sao lại không vừa ý được?"

Khương Quân cũng tiếp lời nói: "Cháu nghe nói Tiểu Nhiên rất ưu tú, so với tên tiểu tử thúi nhà cháu thì tốt hơn nhiều!"

Hạ Văn nói: "Đúng vậy."

Đàm Tranh nói: "Lời cũng không thể nói như vậy! Theo chúng ta thấy, Tiểu Khương cũng là một đứa nhỏ hiểu chu đáo biết quan tam!"

Diệp Tông cũng nói: "Là một đứa trẻ tốt, chúng ta cũng rất vừa ý!"

Diệp Triều Nhiên: "....."

Cứu mạng, chúng ta có thể nói chuyện tiếp được không vậy?!

Sau đó chuyện không hề phát triển theo phương hướng mà Diệp Triều Nhiên mong muốn, Hạ Văn và Khương Quân nghe Đàm Tranh và Diệp Tông khen ngợi xong, lại khen Diệp Triều Nhiên thêm một lần lại một lần.

Diệp Triều Nhiên được Hạ Văn và Khương Quân khen đến mức mặt tỏ tai hồng, mắt không biết đặt ở đâu.

Đồng thời cậu không nhịn được hét trong lòng, ba mẹ Khương Tầm Mặc sao cũng biết chuyện này vậy!

Không phải là Khương Tầm Mặc nói chứ....

Diệp Triều Nhiên âm thầm nắm chặt tay, đầu ngón tay nổi lên một tầng hồng nhạt.

Xấu hổ.

May mà sự xấu hổi không kéo dài, Hạ Văn rất nhanh đã cảm thấy đứng nói chuyện không tiện, dẫn mọi người vào phòng.

Người làm bưng lên nước hoa quà và trà lạnh, Đàm Tranh đưa cho Diệp Triều Nhiên trước.

Diệp Tông nhìn thấy phòng khách không có mấy người, liền hỏi: "Chúng ta là nhà đầu tiên đến?"

Hạ Văn nói: "Đúng vậy, ba mẹ bọn họ còn đang ở trên tầng chưa xuống! Còn Khương Tầm Mặc tên tiểu tử thúi này, hôm nay còn đang ngủ nướng!"

Diệp Tông cười: "Trẻ con mà, lúc đi học vốn đã vất vả, ngử nướng cũng rất bình thường."

"Đúng vậy, hôm nay thằng bé là thọ tinh, ngủ thêm một chút cũng không sao." Đàm Tranh cũng tiếp lời.

Diệp Triều Nhiên nhấp trà, trong lòng âm thầm cầu nguyện đừng có kéo câu chuyện lên người cậu nữa.

Nhưng chuyện hôm nau không phát triển theo ý của cậu, giây tiếp theo, Đàm Tranh đã chuyển chủ đề: "Tiểu Khương đã dậy chưa?"

Hạ Văn nói: "Dậy rồi, anh nó lại đi gọi rồi."

Đàm Tranh nhìn Diệp Triều Nhiên: "Không thì Nhiên Nhiên đi gọi?"

Tay bưng tách trà của cậu hơi run lên, cậu ngước mắt nhìn Đàm Tranh.

Đàm Tranh chớp mắt nhìn cậu.

Diệp Triều Nhiên: "....."

Hạ Văn ngồi sô pha đối diện không nhận thấy sự khác thường của Diệp Triều Nhiên, theo bản năng nói: "Không bằng vẫn là đợi nó tự dậy đi?! Dì còn không phải không hiểu, tính khí tiểu tử thúi nhà cháu bướng bỉnh, còn có bệnh sạch sẽ! Trong nhà cháu, trừ anh nó có thể tùy tiện ra vào phòng nó, người khác đều không được vào. Tiểu Nhiên mặc dù cùng tuổi với nó, nhưng cháu sợ tên tiểu tử đó lại giở chứng....."

Đàm Tranh và Diệp Tông nghe đến đây, cũng ngẩn ra.

Diệp Triều Nhiên cũng hơi mờ mịt.

Khương Tầm Mặc không thích người khác vào phòng cậu ấy?

Có chuyện này sao? Cậu sao lại không biết?

Vẫn là Đàm Tranh phản ứng lại trước, bà nhìn Hạ Văn ngồi đối diện, kinh ngạc hỏi: "Lẽ nào Tiểu Khương không nói với hai đứa sao?"

Hạ Văn và Khương Quân đồng thời hỏi: "Nói cái gì?"

Đàm Tranh nói: "Thằng bé và Nhiên Nhiên nhà chúng ta ở bên nhau rồi!"

Diệp Triều Nhiên: "....."

Khương Trạch vừa mới đi đến đầu cầu thang: "????"

ở cái gì bên nhau?

====

Tác giả có điều muốn nói:

Diệp Triều Nhiên: Sự đáng sợ của tin đồn.