Chương 35: Nữ biếи ŧɦái có hơi thở giống như Lam Mạt Lê

Trong mộng, Lam Mạt Lê trơ mắt nhìn An Cẩn cầm lấy dao, rạch ở trên cổ tay của chính mình, cô muốn xông qua ngăn cản, lại bị một đạo tường trong suốt ngăn trở, bất luận cô thét lớn làm sao, bất luận cô nện bức tường trong suốt làm sao, An Cẩn cũng không thể nghe được, không thể thấy được..

Cô chỉ có thể trơ mắt, nhìn An Cẩn chết đi, nhìn nàng mỉm cười cuối cùng, nhìn khóe mắt nàng chảy ra nước mắt..

"Cẩn.." Đừng rời khỏi tôi..

* * *

* * *

* * *

* * *

"Cẩn.. Cẩn! Đừng rời khỏi!" Đột nhiên từ trong mộng thức tỉnh, Lam Mạt Lê hô hấp dồn dập, lau đi mồ hôi lạnh trên trán, nhìn chung quanh, phát hiện chính mình ở trong nơi ở của thôn nhỏ.

Là mộng sao?

Cầm lấy điện thoại đặt bên cạnh, ngày tháng hiện lên, là sau một ngày chính mình bị cô gái ghét bỏ.

Là mộng trong mộng, hay là mình trở lại quá khứ? Nhưng mà tất cả những thứ này cũng không quan trọng, Lam Mạt Lê chỉ muốn đừng tiếp tục kinh sợ nữa, không muốn bỏ lỡ nữa, thì như mộng trong mộng coi như là trở lại quá khứ, cái này cũng là trời cao lại cho chính mình một cơ hội, một lần cơ hội cuối cùng, cô phải đi về, cô muốn bây giờ đi tìm An Cẩn!

Cho dù nàng không có giống như trong mộng, có vết sẹo kia, cho dù nàng không có giống như trong mộng, vẽ cả căn phòng chân dung của mình, chỉ cần là nàng, chỉ cần là An Cẩn, chỉ cần nàng vẫn còn, mình thì phải đi bắt bỏ tù nàng! Không thả nàng đi!



Lam Mạt Lê vội vàng thu dọn đồ quý trọng, vội vàng cáo biệt với cô gái, phóng đi đến trạm xe lửa, đón một tuyến xe nhanh nhất, mãi đến tận cô ngồi vào tàu hỏa, tàu hỏa bắt đầu chạy, nội tâm của cô vẫn là thấp thỏm bất an.

Dù sao thời gian kéo trở lại, cô cũng nhớ đến trước khi rời khỏi, cô là hung hăng đè An Cẩn, muốn An Cẩn, cho dù yêu nữa, An Cẩn có sẽ có lời oán hận với cô không?

An Cẩn..

Sáng sớm hôm nay mới vừa rời giường, An Cẩn liền cảm thấy cả người không đúng, không phải cảm thấy mệt, chính là cảm thấy cả người như nhũn ra, đo nhiệt độ cơ thể, lại bình thường, xem bác sĩ, bác sĩ lại nói chính mình không có chuyện gì, nàng đều cảm giác mình là trúng tà rồi, khi đang chăm chú bắt đầu suy nghĩ độ khả thi đi miếu lễ, chuông cửa nhà nàng thì vang lên.

Lạc Dư Thanh? Không thể, cô ấy có chìa khóa có thể trực tiếp xông vào.

Lạc Dư Hi? Không thể, cô ấy đang chăm sóc đứa trẻ nhặt được.

Lệnh Hồ Ly? Không thể, sự chú ý của cô đều ở Lạc Dư Thanh.

Trình Cẩm U? Không thể, nàng ấy cùng An Kính đang ân ái bên trong.

Ba mẹ? Càng không thể, họ còn đang du lịch thế giới!

Lam Mạt Lê? Nghĩ quá nhiều, chị ấy làm sao có khả năng sẽ tìm mình chứ?

Vậy sẽ là..

Kẻ cướp biếи ŧɦái.

Trong đầu không ngừng loạn tưởng, An Cẩn lại vẫn là đến trước cửa lớn từ lâu rồi, đem cửa kéo ra, còn không có nhìn kỹ là ai, thì trước tiên bị ôm một vòng, cộng thêm bị cưỡng hôn.



? Đúng là biếи ŧɦái? Đây là An Cẩn trong đầu trống rỗng chỉ có thể nhìn cửa lớn tự động đóng lại.

Mãi đến tận nàng phát hiện trên môi có một vệt cảm giác nóng ướt, nàng mới thức tỉnh, khí tức trên người của người này rất giống Lam Mạt Lê, nhưng tuyệt đối không phải là cô, bởi vì Lam Mạt Lê là không thể nào sẽ ôn nhu đối với nàng như vậy!

Suy nghĩ, An Cẩn bắt đầu tránh thoát ràng buộc của đối phương, nhưng mà đối phương ôm quá chặt, làm sao đẩy cũng đẩy không ra, khi đυ.ng lên trước ngực mềm mại của đối phương, An Cẩn dừng một chút.

Xem ra mình không phải đυ.ng trúng biếи ŧɦái, mình là đυ.ng trúng nữ biếи ŧɦái! Còn là nữ biếи ŧɦái có hơi thở giống như Lam Mạt Lê.

Rốt cuộc là ai? Giống y chang Lam Mạt Lê, ngay cả hơi thở cũng giống?

Bởi vì đối phương là nghiêng đầu cưỡng hôn chính mình, cho nên tiêu cự ánh mắt của An Cẩn không cách nào thấy rõ đối phương là ai, chỉ có thể cứ cắn chặt hàm răng, không cho đối phương thực hiện được, có lẽ là phát hiện sự chống cự của An Cẩn, người đến hơi lùi ra sau một chút.

"Cẩn.. Đừng từ chối tôi.."

"Mạt.. ngô.." Nghe được thanh âm quen thuộc khàn khàn này, An Cẩn ở dưới giao thoa ngắn ngủi, kinh ngạc nhận ra người đến, nhưng cũng bị người đến có cơ hội, trực tiếp tự tiện xông vào lãnh địa của mình.

Cảm thụ lấy nụ hôn của Lam Mạt Lê, An Cẩn chỉ có thể bị động tiếp nhận, cho dù xác nhận là chính Lam Mạt Lê, nhưng nàng suy nghĩ, lại là Lam Mạt Lê chỉ đem chính mình trở thành Trình Cẩm U, chung quy, nàng chỉ là thế thân, cũng chỉ sẽ là thế thân..

Nàng chỉ có thể nên cảm thấy vui vẻ, là nụ hôn thế thân này của Lam Mạt Lê cho nàng?

Lam Mạt Lê đã nhận ra An Cẩn có chút phân tâm, cô biết, An Cẩn là cảm thấy cô coi nàng thành thế thân của Trình Cẩm U, nhưng giờ khắc này, cô không muốn đi nói thêm tên của người khác, cô chỉ muốn cố gắng ôm nàng chỉ muốn cố gắng cảm thụ nhiệt độ của nàng, suy nghĩ, Lam Mạt Lê đem An Cẩn bồng lên, tiến vào phòng ngủ, cô đem An Cẩn đẩy vào trên giường, đè ở trên người nàng, từ trên cao nhìn xuống.

Hết chương 35