Chương 179

Lúc về đến quán trời còn chưa sáng hẳn, Hiên Viên Kỳ liếc mắt một cái đã thấy thiếu niên tóc bạc đang đứng ngoài cửa nhìn y với vẻ mặt không được tốt cho lắm, sau lưng y còn có một thiếu niên cao lớn vận đồ xanh, hai người đứng chung khiến người ta có cảm giác kỳ lạ làm sao, nhưng vẫn hài hòa một cách bất thường.

Thấy Hiên Viên Kỳ trở về, thiếu niên tóc bạc trước hết vẫn muốn làm khó: "Ngươi chạy đi đâu thế hả? Không phải đã hối hận rồi đấy chứ? Ta nói cho ngươi biết, bây giờ có muốn lùi bước cũng không có cửa đâu! Không, cả cửa sổ cũng không có luôn!"

Hiên Viên Kỳ thản nhiên nhìn y: "Không phải ta đã về rồi đó sao?"

"Ngươi—-" Y nghẹn lời trước Hiên Viên Kỳ, trợn trừng mắt nhìn y.

Thiếu niên áo xanh đứng cạnh bỗng chau mày, nói: "Người ngươi nói chính là y sao?" Thiếu niên tóc bạc vẫn trợn mắt nhìn Hiên Viên Kỳ, khẩu khí không mấy thiện cảm: "Đúng rồi! Chính là y đó!"

Nghe vậy, thiếu niên áo xanh nhìn Hiên Viên Kỳ từ trên xuống dưới, khuôn mặt tuấn tú nghiêm túc đến không có lấy một biểu cảm dư thừa, một lúc sau, y mới nói: "Nếu là y thì chắc có thể chịu được!"

"Ta không quan tâm y có chịu được hay không, chỉ cần Ngưng Nhi không sao là đủ rồi!" Thiếu niên tóc bạc ác độc nói, rồi còn trừng thiếu niên áo xanh, nhưng sau đó thì như cây cải trắng héo, không dám quá đáng vậy nữa, vẫn còn rất khó chịu.

"Hứ!"

Thiếu niên áo xanh thản nhiên liếc y một cái, điềm nhiên nói: "Có muốn tối nay ngủ không được không?"

"Á......" Chớp mắt, vẻ mặt thiếu niên tóc bạc như ăn phải phân, khó coi chết được, rồi mặt từ từ ửng hồng, chưa được một lát đã đỏ giống mông con gì đó rồi.

Hiên Viên Kỳ nhìn y đầy kinh ngạc một hồi, thiếu niên áo xanh chau mày không vui, nói: "Mau vào thôi!" Nói rồi liền lôi đầu thiếu niên tóc bạc vào phòng, thiếu niên tóc bạc lẩm bẩm đầy oán giận, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo sau.

Lực chú ý của Hiên Viên Kỳ nhanh chóng dời sang một chuyện khác, y theo bọn họ tiến vào trong, Lưu Dục và Lãnh Hàn Vũ đang đứng chờ, thấy bọn họ vào Lưu Dục liền chạy đến đóng cửa lại, nói: "Ta đã cho chủ tử dùng dược xong, bây giờ người đang ngủ."

Nói đến đây, ánh nhìn từ đầu đến cuối của nàng chưa hề rời Hiên Viên Kỳ lấy một lần, bao hàm nỗi xúc động và niềm cảm kích vô biên.

Nàng không ngờ, y thân là bậc Quân Vương của một quốc gia, vì chủ tử mà có thể làm được đến vậy!

Đến nước này rồi nếu còn không xem đó là thật tâm, vậy thì có lẽ, trên đời này sẽ chẳng còn gì gọi là thật tâm nữa rồi.

Thiếu niên tóc bạc cũng nhìn Hiên Viên Kỳ chằm chằm, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên: "Ta lặp lại lần nữa, tình trạng cơ thể của Ngưng Nhi không thể chịu nổi sự tra tấn của 'Mộng Thệ' nữa, mỗi một lần phát tác đều uy hϊếp đến tính mạng của nó, khoảng cách giữa các lần phát tác ngày một ngắn đi, sinh mệnh của nó đang chết dần, cho đến khi, nó không tỉnh lại nữa."

Tất cả mọi người im lặng lắng nghe.

"Mà hiện tại, tình trạng của Ngưng Nhi đang dần chuyển xấu, ta đã thấy nó ho ra máu không chỉ một lần, tình hình này thật sự không ổn, nếu cứ tiếp tục như vậy thì chưa đến một tháng nó sẽ không tỉnh lại nữa mà sẽ từ từ ngủ trong mộng luôn."

Lúc nghe thiếu niên tóc bạc nói Liễu Vận Ngưng ho ra máu, tay Hiên Viên Kỳ siết chặt thành nắm đấm, trái tim quặn đau, mắt Lưu Dục đỏ hoe như sắp khóc đến nơi, còn Lãnh Hàn Vũ thì tái mặt.

Nhìn mọi người, thiếu niên tóc bạc tiếp lời: "Vì vậy ta quyết định thay máu cho nó!"

Ánh mắt sáng quắc nhìn tất cả mọi người, rồi dừng trước Hiên Viên Kỳ: "Trước đó ta cũng đã trưng cầu ý kiến của ngươi và ngươi cũng đã đồng ý rồi, ta cũng có nói, người thay máu cho Ngưng Nhi phải thật khỏe mạnh, nếu không đang truyền máu sẽ gặp chuyện không may, cả hai sẽ cùng gặp nguy hiểm, mà nếu chuyện đó có xảy ra, ta chỉ có thể dốc toàn lực cứu bằng được Ngưng Nhi, còn ngươi, đành phải tạ lỗi trước vậy!"

Hiên Viên Kỳ bình tĩnh nhìn y, nói: "Ta biết!"

"Bây giờ ta hỏi lại lần nữa, ngươi đã chắc chắn rồi chứ? Sẽ không hối hận? Đừng có chờ đến lúc đang bắt tay vào làm lại hô dừng, lúc đó ta không dừng lại đâu đấy!"

Hiên Viên Kỳ nhìn cánh cửa trước mắt đầy mong mỏi, bình tĩnh nói: "Bắt đầu thôi!"

Thiếu niên tóc bạc bình tĩnh nhìn y, mắt thoáng tán thưởng, y nói: "Nếu lần này ngươi chịu đựng được, ta sẽ bắt Ngưng Nhi lại giúp ngươi!"

Hiên Viên Kỳ gật đầu: "Đa tạ, nhưng ta sẽ tự cố gắng lấy!"

"Hứ!" Thiếu niên tóc bạc vênh mặt khinh thường, rồi đi vào trong đầu tiên: "Mau vào thôi! Thời gian quý vô cùng!"

Thiếu niên áo xanh nhìn nhìn Hiên Viên Kỳ, lập tức nối gót thiếu niên tóc bạc.

Hiên Viên Kỳ dừng lại, xoay người nói với Lưu Dục: "Nếu ta không cầm cự được, thì ngươi hãy nói với nàng......" Giọng y thấp dần: "Ta đã quên nàng, hồi cung rồi!"

Lưu Dục cuối cùng vẫn không cầm được nước mắt, nàng gật đầu chắc nịch: "Vâng, ta sẽ nói, ta sẽ nói......"

Nghe thấy nàng đảm bảo rồi Hiên Viên Kỳ mới quay đầu đi vào trong, đứng sau lưng y, Lưu Dục đã khóc không thành tiếng.

Cửa, từ từ khép lại.

Hiên Viên Kỳ khẽ hít một hơi, cất bước tiến đến gần thiếu nữ đang nằm im trên giường.

Nụ cười thỏa mãn thoáng hiện trong đáy mắt y.

Ánh mặt trời của buổi sớm mai xuyên qua áng mây dày, chiếu xuống người y, soi rọi khuôn mặt đầy yêu thương của y