Chương 36: Lý Nhược bị đánh ngất

Ở trong buổi tiệc, Lý Nhược cảm thấy chán hơn bao giờ hết, xung quanh toàn là những người không quen biết, thế giới của những người thượng lưu không bao giờ thuộc về cô cả, đang cảm thấy chán nản, khó chịu bỗng hai mắt của Lý Nhược sáng rực lên khi nhìn thấy Nhã Phượng Ly, cô tiến nhanh về phía của cô bạn thân mình, cười rạng rỡ hỏi: “Sao cậu lại ở đây? Cậu đi cùng ai vậy? Ba của cậu sao?”

Nhã Phượng Ly cười tươi gật đầu trả lời: “Tớ đi cùng với ba, là chồng của cậu đã mời tớ đến đó, lúc cho người mang thiệp mời đến nhà của tớ thì người của Nghiêm Uy nhấn mạnh là phải đưa tớ đi cùng, tớ hỏi ra mới biết là Nghiêm Uy sợ cậu không nói chuyện được với ai, sợ cậu buồn chán nên mới mời tớ đến đây.” Cô không nhịn được mà cao giọng trêu Lý Nhược: “Ôi, chồng của cậu cũng tâm lý quá rồi đấy, bây giờ cậu bảo không có tình cảm gì với cậu nữa đi, quan tâm đến từng chi tiết như thế không yêu chứ là gì?”

Lý Nhược bĩu môi xì một tiếng, vẫn cố chấp không tin, cô không dám mơ tưởng đâu. Nghiêm Uy đang nói chuyện xã giao ở gần đấy thấy Lý Nhược tươi cười, vui vẻ, thoải mái hơn lúc nãy rất nhiều khóe môi của anh bất giác cau lên hài lòng.

Đang cùng Nhã Phượng Ly trò chuyện vui vẻ bỗng nụ cười trên môi Lý Nhược tắt hẳn đi khi thấy Hữu Minh cùng Lai Huệ và Lâm Quỳnh xuất hiện, Nhã Phượng Ly thấy Lý Nhược đột nhiên không nói không cười gì nữa cũng quay lại nhìn, ngay tức khắc sắc mặt của cô cũng thay đổi, nhìn ba người kia bằng cặp mắt chán ghét: “Sao ba người đáng ghét đó cũng đến đây vậy chứ? Sao bác hai gái của cậu lại có thể mời bọn họ?”

“Còn sao nữa, dĩ nhiên là muốn tớ khó chịu, ngượng nghịu, lúng túng rồi, nhưng đáng tiếc tớ phải khiến họ thất vọng rồi, bây giờ khi gặp họ tớ cảm thấy vô cùng bình thường thậm chí còn chẳng có một chút cảm xúc gì cả.” Lý Nhược cất tiếng nói với giọng điệu thản nhiên, có chút thờ ơ, dùng bàn chân suy nghĩ cũng biết bác hai gái của Nghiêm Uy muốn gây khó dễ cho cô.

Nhã Phượng Ly gật gù nheo mắt nhìn Lai Huệ và Lâm Quỳnh thấy dáng vẻ hơi sợ sệt, e dè đã không còn dám phách lối, thích tìm Lý Nhược kiếm chuyện nữa, cô cười đắc ý ánh mắt dành cho hai người họ đầy sự khinh bỉ, huênh hoang: “Xem ra ý đồ của bác hai gái của Nghiêm Uy đã thật sự thất bại rồi, cậu nhìn dáng vẻ kiêng sợ của hai người phụ nữ đáng ghét đó đi, đến gần cậu cũng không dám huống chi là gây chuyện, bọn họ thật sự đã sợ rồi.”

Lý Nhược cười nhẹ chẳng quan tâm đến nữa, xem Hữu Minh, Lai Huệ và Lâm Quỳnh như không khí, cô cùng Nhã Phượng Ly tiếp tục trò chuyện bỗng bác hai gái tiến đến với ly rượu trên tay, bà cười tươi nói với cô: “Hôm nay là sinh nhật của bác, không lẽ cháu không kính với bác một ly rượu sao?”

“Cháu xin lỗi, cháu quên mất, bây giờ cháu kính bác.” Lý Nhược miễn cưỡng lấy ly rượu từ nhân viên phục vụ rồi nâng lên kính Nhuệ Lan. Từ khi bước vào cho đến giờ tất cả họ hàng đâu có chú ý đến cô đâu chứ, sao đột nhiên lại chú ý đến vậy? Đột nhiên trong lòng Lý Nhược dâng lên một cảm giác bất an, kì lạ.

Sau khi Nhuệ Lan rời đi thì lại tiếp tục có người đến mời rượu, mấy người thím liên tục mời rượu buộc Lý Nhược phải uống hết, ở cách đó không xa Nghiêm Uy cũng bị mấy người bác và chú mời rượu không ngừng, không dừng lại ở đấy những khách mời ở đấy cũng lần lượt tiến đến mời rượu Lý Nhược và Nghiêm Uy, từng người từng người đến khiến cho cô hoa mắt chóng mặt. Nhã Phượng Ly đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này cũng cảm thấy bất thường, kì lạ, bình thường cho dù Lý Nhược có dự tiệc thì cũng đâu có bị mời rượu nhiều như thế, thậm chí không một ai biết đến sự hiện diện của cô nữa, muốn mời rượu thì phải mời Nghiêm Uy mới đúng chứ.

Khách mời vừa đi Nhã Phượng Ly liền nhanh chóng kéo Lý Nhược đến dãy ghế gần đó ngồi nghỉ, Lý Nhược cau mày khó hiểu, cất giọng nói với Nhã Phượng Ly: “Những người ở đây hôm nay bị cái gì thế? Sao lại liên tục mời rượu tớ vậy chứ? Muốn mời thì phải mời Nghiêm Uy chứ.”

“Chồng của cậu còn bị nhiều hơn cả cậu kìa, không khá hơn đâu, đến bây giờ mà chồng của cậu vẫn còn bị những người ở đây vây quanh, như một đàn kiến gặp đường vậy.” Nhã Phượng Ly lên tiếng đáp lại, cô hơi hất mặt về phía Nghiêm Uy chỉ cho Lý Nhược thấy. Nhã Phượng Ly khẽ lắc đầu thở dài nói tiếp: “Bây giờ cậu đúng là rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan mà, không muốn uống cũng phải uống, cậu mà không uống rượu thì bọn họ sẽ nói cậu không nể mặt, xem thường bọn họ cho mà xem.”

Ngồi nghỉ ngơi mới được vài phút thì lại có người đến mời rượu, mà không chỉ có một người mà là rất nhiều người, trong chớp mắt Lý Nhược đã bị họ hàng cùng khách mời vây kín. Đợi sau khi uống rượu xong đầu óc của Lý Nhược đã choáng váng, dần mất đi sự tỉnh táo, cô nhíu mày quay sang nói với Nhã Phượng Ly: “Tớ vào nhà vệ sinh một chút, cậu cứ ngồi ở đây đi không cần phải lo cho tớ đâu.”



Nhã Phượng Ly khẽ gật đầu, Lý Nhược loạng choạng đi đến nhà vệ sinh, đang đi thì cô bỗng dưng bị một nhân viên phục vụ đánh ngất sau đó hắn đưa cô vào một căn phòng, ngay sau đó Hữu Minh chầm chậm bước vào phòng với dáng vẻ ngà ngà say.

Ở buổi tiệc, do Nghiêm Uy tửu lượng cao nên vẫn chưa sao, vẫn còn tỉnh táo anh di chuyển tầm mắt của mình tìm kiếm Lý Nhược, không thấy cô đâu chỉ thấy Nhã Phượng Ly ngồi ở gần đấy, không hiểu sao trong lòng anh dâng lên một dự cảm không lành, Nghiêm Uy nhanh cất bước về phía của Nhã Phượng Ly hỏi cô: “Lý Nhược đâu rồi? Sao chỉ có một mình cô ngồi ở đây vậy?”

“A Nhược đã đi vệ sinh rồi.” Nhã Phượng Ly cất tiếng trả lời Nghiêm Uy.

“Cô ấy đã đi bao lâu rồi?” Nghiêm Uy hơi chau mày lại hỏi tiếp, lòng của anh bỗng bồn chồn, lo lắng không thôi, rất kì lạ.

Nghe Nghiêm Uy hỏi lúc này Nhã Phượng Ly mới chợt nhận ra là Lý Nhược đã đi vệ sinh gần mười phút rồi, nhà vệ sinh cách đây không xa không thể nào lại đi lâu như vậy được, cô hốt hoảng đứng bật dậy, nói: “Cậu ấy đã đi gần mười phút rồi mà vẫn chưa trở lại.”

Nghiêm Uy biết ngay là có chuyện chẳng lành mà, bình thường Lý Nhược luôn xuất hiện trong tầm mắt của anh, bây giờ lại không thấy đâu, anh cùng Nhã Phượng Ly mau chóng chạy đến nhà vệ sinh tìm kiếm, không thấy Lý Nhược đâu hai người tiếp tục đi chỗ khác tìm, đang tìm bỗng nhìn thấy một nhân viên phục vụ lén la lén lút, hắn vừa đi lướt qua anh anh ngay lập tức kéo hắn lại, Nghiêm Uy ngửi ra được mùi nước hoa của Lý Nhược trên người của tên phục vụ này, đây là mùi nước hoa anh mới bảo cô dùng lúc chiều.

Tên phục vụ đột nhiên bị kéo lại thì giật thon thót, sợ sệt, nuốt một ngụm nước bọt hỏi: “Không biết Nghiêm tổng có gì dặn dò ạ?”

“Lý Nhược đang ở đâu?” Nghiêm Uy hỏi hắn bằng giọng nói lạnh lẽo, cặp mắt sắc bén khóa chặt lấy tên phục vụ như muốn bóp chết hắn nếu như hắn không nói.

“Nghiêm tổng nói gì tôi không hiểu, Lý Nhược là ai tôi không biết.” Tên phục vụ bất giác run lên trước sự đáng sợ của Nghiêm Uy, đôi mắt đảo quanh liên tục không dám nhìn thẳng vào anh.

Nghiêm Uy hơi híp mắt lại, khóe môi nhếch lên nở một nụ cười quỷ dị: “Không biết sao? Nếu anh đã ngoan cố không nói thì tôi sẽ khiến cho quãng đời còn lại của anh sống không bằng chết, tôi sẽ khiến cho anh không có bất kì công việc nào nữa.”

Tên phục vụ nghe thế thì sợ hãi, hắn ta thừa biết Nghiêm Uy nói là làm, không chỉ đơn giản là nói suông, hắn run rẩy khai ra hết mọi chuyện: “Tôi nói, khi nãy có một người đàn ông đưa cho tôi một số tiền nói là đánh ngất Nghiêm thiếu phu nhân rồi đưa cô ấy vào phòng nghỉ, sau đó bảo tôi gọi người tên Hữu Minh vào đấy, tôi không biết người đàn ông đó là cả.”

Nói xong, hắn vội vàng dẫn Nghiêm Uy đến căn phòng ấy, lấy chìa khóa mở cửa cho hai người vào trong, vừa vào đã nhìn thấy Lý Nhược nằm bất tỉnh trên giường, cũng may Hữu Minh đang đi tắm nên vẫn chưa làm gì cô cả, Nghiêm Uy khoác áo khoác lên người của Lý Nhược rồi bế cô rời khỏi đấy, chuyện này anh quyết không bỏ qua.