Chương 46

Vị bác sĩ cau mày, dùng tay đẩy gọng kính lên, cầm trên tay là tờ giấy giám định thương tích, vẻ mặt lúc nói chuyện có hơi tức tối:

“Người nhà làm gì mà để bệnh nhân chịu thương tổn nhiều vậy mà giờ mới đưa vào bệnh viện? Xương sườn bị gãy, cũng may là di lệch ít chỉ ảnh hưởng nhẹ đến phổi không đến mức tổn thương nặng, cơ thể bệnh nhân cho thấy đã bị tác động vật lí từ lâu và thương tổn tích dần theo thời gian gây ứ đọng máu và ảnh hưởng gân cốt…”

Bác sĩ nói một tràng dài, Giản Chiêu nghe cũng thấy giật mình, nhưng vẻ mặt Phó phu nhân lại nhởn nhơ bình tĩnh như đang nghe nói về chuyện thời tiết chứ không phải đứa con của mình chịu chấn thương nặng, bà ta còn phiền chán mà ngắm nghía móng tay vừa sơn đỏ chót của mình. Cuối cùng vị bác sĩ thở ra một hơi, nói ngắn gọn:

“Phải ở lại điều trị, người nhà bệnh nhân mau đi làm thủ tục nhập viện.”

Lúc này người đàn bà mới lên tiếng hỏi:

Nói rồi ông giận dữ bỏ đi. Phó phu nhân cũng tức giận không kém. Triệu Thiên Kiệt đang ngồi yên đột nhiên bật ra tiếng cười trầm thấp, đối diện với ánh nhìn trừng trừng của bà ta chậm rãi lên tiếng:

“Tôi chỉ nghĩ bà cùng lắm muốn dạy dỗ thằng con riêng của bà, không nghĩ bà còn muốn hành hạ mặc kệ tính mạng tên đó đấy.”

Hắn đứng dậy, vươn vai một cái, không thèm nhìn đến đôi mắt long sòng sọc của Phó phu nhân nhắm thẳng đến mình, bịt tai như thể nghe được bà ta nói sẽ làm dơ bẩn lỗ tai mình vậy. Triệu Thiên Kiệt nháy mắt với Giản Chiêu, rồi ngông nghênh bỏ đi.

Phó phu nhân thở ra một hơi, vuốt vuốt chỉnh lại mái tóc đã có vài cọng xù lên, rồi vươn bàn tay có móng nhọn sơn đỏ thắm chộp lấy ống tay áo của Giản Chiêu kéo y đi theo mình, nói nhanh như ra lệnh:

“Thầy theo tôi đi ra đây!”

Giản Chiêu không muốn đi, nhưng con ma bệnh tội nghiệp sức lực bì không lại với người đàn bà đang có lửa giận đùng đùng, bị kéo lê ra khỏi hành lang bệnh viện, đi vòng ra đằng sau đến một góc hẻo lánh của một khu vườn um tùm cỏ dại. Nơi này vốn vắng người, thỉnh thoảng chỉ có vài bệnh nhân được người nhà dìu ra đi dạo ở rìa sân. Phó phu nhân kéo y đến chỗ vắng nhất, đôi mắt không ngừng ngó nghiêng chắc chắn không có kẻ nào đi theo, cuối cùng cũng dừng bước, xoay người nhìn Giản Chiêu chăm chú, hồi lâu đôi môi đỏ mới mấp máy nói:

“Mấy năm nay không gặp, con khác xưa nhiều quá.”

Giản Chiêu lờ đờ nhìn bà ta, biểu cảm hờ hững chẳng có chút biến hóa nào, khuôn mặt nhợt nhạt hơi ngẩng đầu, đối diện với bà, chậm rãi mỉm cười nói:

“Phu nhân nói gì tôi không hiểu.”

“A Chiêu, con không thể nói với dì như thế chứ.” Người đàn bà sốt sắng “Dì biết mấy năm qua là dì không tốt, nhưng dù sao ta cũng là người một nhà, chuyện cũ không đáng nhớ thì bỏ qua đi, bây giờ con giúp dì chút, dì cần đưa Phó Quân Thanh về biệt thự. Con sẽ giúp dì mà, phải không? Dù sao ta cũng là dì của con.”

Đúng vậy, người đàn bà trước mắt, Phó phu nhân cao quý này là em gái ruột của mẹ Giản Chiêu, người mà đáng lẽ y phải gọi một tiếng dì. Nhưng mấy năm trước bà đã rời bỏ gia đình, đổi sang họ Tôn, rồi gả vào nhà họ Phó làm vợ hai, cắt đứt mọi liên lạc với người nhà. Suốt mấy năm mẹ Giản nằm liệt giường ốm đau không thấy người đã mang danh Phó phu nhân ngó ngàng đến, đám cưới cũng không được đến dự. Trước lúc buông xuôi, bà ấy cũng không được gặp mặt em gái mình lần cuối.