Chương 11: Muốn Lui Hôn

Tô Nhuyễn không chỉ nói ra hết lời Liêu Hồng Mai muốn nói, ngữ điệu và thần thái đều giống y hệt.

Thím Triệu không nhịn được bật cười, khẽ mắng Tô Nhuyễn một câu: “Quỷ đùa dai.”

Lúc này dù trì độn hơn nữa Hoắc Hướng Dương cũng đã nhận ra được thái độ không chào đón của Tô Nhuyễn, anh ta vừa sốt ruột vừa xấu hổ liếc mắt nhìn Tô Thanh Thanh một cái, sau đó cười nói với Tô Nhuyễn: “Tô Nhuyễn, em hài hước quá.”

Đúng lúc đó, tiếng động cơ ồn ào truyền đến, Tô Văn Xuyên lái xe ba bánh dừng trước mặt mọi người, cười ha hả nói: “Thời gian không còn sớm nữa, để tôi đưa mọi người lên huyện đi.”

Tô Nhuyễn nhướng mày cười nói với Hoắc Hướng Dương: “Không phải đùa đâu, đây đều là Thanh Thanh sắp xếp.”

Qua thái độ của cô Hoắc Hướng Mỹ đã nhận ra điều gì đó, cô ta không nhịn được khẽ nhíu mày. Thật ra mẹ Hoắc lại vô cùng bình tĩnh, còn nắm lấy tay Tô Nhuyễn cười nói: “Em gái chu đáo, chị gái chắc chắn càng tốt hơn.”

Nói xong bà ta quay đầu về phía thím Triệu và bà cụ Tô, khen ngợi: “Nhà họ Tô dạy con gái tốt thật đấy, đặc biệt là Tô Nhuyễn vừa xinh đẹp vừa hào phóng.”

Lúc nói chuyện bà ta còn khẽ vỗ vào tay Tô Nhuyễn, dáng vẻ vô cùng thân thiết: “Bé ngoan, dì rất thích cháu, có rảnh thì bảo Hướng Dương đón cháu lên nhà dì chơi.”

Hoắc Hướng Dương vội vàng gật đầu phụ họa, ánh mắt dịu dàng tha thiết nhìn Tô Nhuyễn.

Tô Nhuyễn đỡ mẹ Hoắc lên xe, làm như không trông thấy.

Loại dịu dàng giá rẻ tràn lan kiểu này chỉ khiến cô cảm thấy ghê tởm.

Nhưng mà hiển nhiên Tô Thanh Thanh lại không nghĩ như vậy, thấy Hoắc Hướng Dương dùng thái độ cẩn thận lấy lòng Tô Nhuyễn, cô ta lại bắt đầu căng thẳng.

Đặc biệt là câu cuối cùng của mẹ Hoắc khiến cô ta ý thức được, việc hôn nhân với nhà họ Lộc chính là trở ngại lớn ngăn cản cô ta tiến thêm một bước với Hoắc Hướng Dương.

Đương nhiên, không chỉ nhà họ Hoắc có ý kiến, bà cụ Tô cũng tức giận không chịu nổi. Sau khi tiễn thím Triệu ra về, bà cụ đóng cửa lại sa sầm mặt chất vấn Tô Thanh Thanh: “Mày định làm gì? Mày đã đính hôn với nhà họ Lộc rồi, vì sao còn muốn phá hoại hôn sự của chị gái mày? Mày không muốn thấy chị gái mình có được cuộc sống tốt đến vậy sao?”



Thấy bà cụ tức giận mắng mỏ Tô Thanh Thanh, Liêu Hồng Mai cũng không vui: “Thanh Thanh có làm gì đâu? Do Nhuyễn Nhuyễn không để bụng, không chủ động, Thanh Thanh nhà con được người ta thích cũng là có lỗi sao?”

Bà cụ Tô nghe xong mấy lời cưỡng từ đoạt lí ấy, lại càng tức giận hơn, ngón tay run rẩy chỉ vào Liêu Hồng Mai, nói: “Nó có khiến người ta thích cũng đã đính hôn rồi!”

:Cuối cùng người nhà bọn họ coi trọng vẫn là Nhuyễn Nhuyễn!”

Tô Thanh Thanh bị bà cụ mắng, phiền ý loạn, lạnh lùng nói: “Đính thân rồi không thể lui sao?”

Bà cụ Tô trợn trừng mắt: “Mày… Mày nói cái gì? Mày vừa mới đính thân, đã muốn lui?”

Thấy Liêu Hồng Mai không tỏ ra bất ngờ chút nào, bà cụ lập tức hiểu ra. Hôm nay căn bản không phải bọn họ muốn quấy rối, mà là cố ý muốn nẫng tay trên thêm lần nữa.

“Chúng mày… Rốt cuộc chúng mày có thâm thù đại hận gì với Nhuyễn Nhuyễn hả?” Bà cụ Tô tức giận đến mức cả người run rẩy: “Chúng mày muốn hại chết nhà họ Tô chúng ta à?”

Liêu Hồng Mai cũng sợ bà cụ tức giận quá sinh ra tật xấu gì, nhanh tay đỡ bà cụ ngồi xuống, nhẹ nhàng nói: “Vốn dĩ người nhà họ Lộc vừa ý là Tô Nhuyễn…”

“Vậy chúng mày lăn lộn cái gì? Không phải chính chúng mày lừa nhà họ Lộc, nói Nhuyễn Nhuyễn đã có bạn trai sắp kết hôn, cướp lấy mối hôn sự đó sao?” Bà cụ Tô lạnh lùng nói: “Vì chuyện này nhà họ Lộc còn ghi hận Nhuyễn Nhuyễn, ép con bé phải xuất giá, bây giờ chúng mày lại muốn gả Nhuyễn Nhuyễn qua bên đó?”

“Chúng mày nghĩ nhà họ Lộc là quả hồng mềm, muốn nắn thế nào thì nắn à?”

Liêu Hồng Mai lập tức không biết nói gì, đây cũng là điểm bà ta vẫn luôn băn khoăn.

Đúng là nhà họ Lộc không dễ chọc, năm đó khi nhà bọn họ còn ở Tô Gia Câu đã rất bá đạo rồi.

Ông cụ Lộc vô cùng biết luồn cúi, khi trẻ còn từng làm trong Cách Ủy Hội, sau đó con trai Cả vào xưởng sắt thép, con thứ Hai tham gia quân ngũ, con thứ Ba là cán bộ làm việc trong huyện, không nhà nào dám chọc.

Mười mấy năm trước đứa con thứ Hai tham gia quân ngũ của nhà họ Lộc hy sinh, được phong tặng danh hiệu liệt sĩ, không biết ông cụ Lộc đã vận tác thế nào, sau đó đã được nhà nước kéo cả gia đình nhà họ Lộc vào thành phố, công việc của tất cả anh chị em trong nhà đều nâng cao một bước…