Chương 35: Dạy Con

Editor: Tô Nhi

—----------------

Trời hôm nay rất tốt, ánh mắt trời nhàn nhạt soi xuống mặt đất. Thành phố cũng nhộn nhịp hẳn lên. Cửa hàng bán đồ ăn đã dọn quán ra bán, nồi hoàng thánh sôi ùng ục làm đường phố càng thêm náo nhiệt, mùi thơm của bánh chiên cách mấy chục mét cũng có thể ngửi thấy được.

Lần đầu tiên Kiều Lộ có cảm giác, ngồi xe đạp ngắm cảnh so với ngồi ô tô còn thú vị hơn.

“An An giống như không sợ anh.” Từ Hải Châu nhớ lại khi nãy, cậu nhóc Kiều An không kháng cự tiếp xúc với anh, đi đường cũng cảm thấy thoải mái.

Kiều Lộ rũ mắt nhìn con trai nhà mình, cô nghẹn cười, “Bời vì hôm qua tôi nói với thằng bé một bí mật.”

Từ Hải Châu hơi quay đầu, hiếu kỳ hỏi: “Bí mật gì?”

Kiều Lộ nhích đầu đến gần anh, Từ Hải Châu cũng phối hợp mà nghiêng ra sau một chút. Anh thả chậm tốc độ đạp xe, hơn nữa, thời buổi này trên đường xe cộ không nhiều, nên cũng không cần lo lắng nguy hiểm.

“Tôi nói, nếu chú Từ không đối tốt với chúng ta, hai mẹ con liền đem anh đá đi!”

Từ Hải Châu sửng sốt một chút, sau đó anh cười to, “Được, phương pháp này rất tốt!”

Phương pháp giáo dục con cái của Kiều Lộ làm cho Từ Hải Châu không ngờ tới, anh cũng không cho đây là dạy hư đứa nhỏ. Ngược lại, anh còn cảm thấy thú vị, thậm chí anh rất tán đồng với cách dạy này.

Nếu đổi lại là người mẹ khác, có khả năng sẽ nói với đứa nhỏ: “Đừng sợ chú Từ, chú Từ là người tốt.”

Nhưng thật ra cách nói này rất không phù hợp. Sau khi áp dụng cách này, đứa nhỏ tuy ở ngoài không còn biểu lộ sự sợ hãi nhưng trên thực tế sau bên trong vẫn là sự kháng cự, bởi vì người lớn không cho đứa trẻ được cảm giác an toàn.

Nếu một mực dạy chúng rằng “chú Từ là người tốt” thì chỉ thêm áp đặt suy nghĩ của mình cho đứa trẻ. Không bằng như Kiều Lộ, cô đưa cho con trai một cái giả thiết, nếu như chú Từ không đối tốt với bọn họ vậy thì sẽ áp dụng biện pháp gì, nói cho cậu nhóc cách giải quyết vấn đề.

Đứa nhỏ lớn lên trong gia đình đơn thân vốn dĩ đã nhạy cảm, mục đích xây dựng một gia đình mới để làm gì? Đương nhiên là để cho đứa bé có cảm giác an toàn. Đừng nhìn Kiều An còn nhỏ, mà cho rằng cậu không biết không cảm nhận được. Thật ra cái gì cậu nhóc cũng cảm nhận được, tuy không nói nhưng sẽ bộc lộ cảm nhận của mình bằng cách khác. Tính cách đã ăn và xương cốt thì không có gì thay đổi được.

Cho nên, cách giáo dục con trai của Kiều Lộ thật sự rất tiến bộ.

“Nếu anh đối xử với hai người không tốt, cứ trực tiếp đá anh ra, bảo đảm không đá lại!”

Phụt ~

Kiều Lộ không nhịn được cười, bỗng nhiên cô phát hiện, Từ Hải Châu còn rất hài hước. Cô nau chóng vỗ vỗ bả vai con trai.

“An An có nghe thấy không?”

Cậu nhóc gật đầu, có chút ngượng ngùng mở miệng.

“Chú, chú thật sự không đá lại sao?” Kiều An cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn anh. Bất quá, gương mặt tròn tròn, cái trán bóng bóng, quá thật có chút ngốc nghếch.

Từ Hải Châu quay đầu lại nhìn, vừa lúc đối diện với cặp mắt to tròn của cậu nhóc, tim anh cũng mềm nhũn.

“Đúng vậy, tuyệt đối không đánh trả.”

Tâm tình Kiều An rõ ràng là vui vẻ hơn một chút, cũng nhẹ nhàng đáp lại anh, “Cháu cũng không đánh chú.”

Một câu nói làm cho hai người lớn cười không ngừng. Xe đạp cũng có chút xiên xiên vẹo vẹo, biểu lộ rằng người lái nó vì cười quá độ mà tay lái không vững lắm.

Hai lớn một nhỏ vừa đi vừa cười nói không ngừng, rất nhanh chóng, xe đạp cua một vòng rẽ vào con đường lớn khác.

“Kiều An đúng là một bạn nhỏ lễ phép, chú thật sự rất vui vẻ khi có thể làm ba ba của cháu.”

Kiều An từ nhỏ đã lớn ở nông thôn nghèo nàn lạc hậu, chỗ nào gặp qua người đàn ông lễ phép như Từ Hải Châu. Tay cậu nhóc khẩn trương mà mồ hôi rơi thành một đoàn.

Im lặng một lát, cậu nhóc đột nhiên mở miệng, “Cảm ơn chú.”

Đừng nói là Từ Hải Châu, đến cả người làm mẹ như Kiều Lộ cũng không thể đoán được Kiều An sẽ nói câu này.

Hạnh phúc, thật sự rất hạnh phúc!