Chương 14: Nam Nhân Tinh Tế

Editor: Tô Nhi

—---------------

Trời quá lạnh, nhiệt từ trong lỗ mũi thở ra, làm hơi nước ngưng kết trên khăn quàng cổ, ướt ướt rất khó chịu.

Kiều Lộ cởi khăn quàng cổ, cùng cùng cô cùng thấy thoải mái không ít.

Từ Hải Châu dời mắt nhìn qua Kiều An, anh dừng lại nửa giây nhưng có lẽ ngắn quá nên không ai phát hiện.

Anh còn chưa mở miệng, Kiều Lộ đã nhớ ra, kinh ngạc hỏi: “Tôi biết rồi! Anh là người bán vỉa hè ở hẻm Thanh Đằng?”

Từ Hải Châu kinh ngạc nhướng mày, “Đúng rồi, tôi bày bán trang sức ở hẻm Thanh Đằng.”

“Hèn chi tôi cứ thấy anh quen mắt, trước đây tôi dạo qua đó mấy lần.” Thật ra thời gian trước, cũng không có việc chạy thị trường tự do, bất quá, anh bán hàng nhìn rất đẹp, nên cô cũng chú ý đến anh hơn.

Từ Hải Châu gật đầu cười cười, “Trên cơ bản mỗi ngày tôi đều bày bán ở đó.”

“Ngày mưa anh cũng đi?” Kiều Lộ hỏi.

Từ Hải Châu: “Vẫn đi.”

Kiều Lộ: “Kia cũng quá vất vả đi.”

Từ Hải Châu rũ mắt nhìn cô, mi mắt rũ xuống, lộ ra đôi mắt trong trẻo, “Quen rồi nên vẫn còn tốt.”

Kiều Lộ híp mắt cười, tư thái thong dong, thoải mái đánh giá anh.

“Anh rất lợi hại.” Cô nói.

Từ Hải Châu đối diện với tầm mắt sáng ngời của cô, cong môi cười, “Cảm ơn.”

Lưu Hiểu Hồng thấy hai người nói chuyện khá hòa hợp, nơi này không còn chuyện của chị, liền đứng dậy cáo từ, “Hai người cứ tiếp tục nói chuyện, đưa đứa nhỏ cho chị, chị mang Kiều An đi dạo một vòng.”

Nói rồi, chị Lưu duỗi tay đi ôm Kiều An, cậu nhóc cả kinh, càng ôm chặt Kiều Lộ hơn nữa, mông gắt gao dán trên đùi mẹ mình. Chị Lưu có dùng sức cỡ nào cũng không tách cậu ra được.

Kiều Lộ bất đắc dĩ, vỗ nhẹ Kiều An định nói cái gì đó, thì thình lình giọng nam phía sau vang lên.

“Không sao đâu, không cần ép thằng bé.”

Nụ cười anh ấm áp, giọng nói trong trẻo, khác với những người trước đây Kiều Lộ từng gặp. Có thể nói, giọng anh là giọng nam hay nhất mà cô từng nghe.

Chị Lưu khó xử nhìn về phía Kiều Lộ, thấy trong mắt hai người bọn họ không nề hà gì.

Cuối cùng, không có biện pháp nào khác, chị Lưu hậm hực buông tay ra, cười gượng đi ra ngoài, “Được rồi, chị đi về trước đây, các em ở lại nha.”

Rồi chị Lưu xoay người dặn dò Kiều An, “An An, cháu ngoan nha, đừng quấy rồi mẹ cháu!”

Kiều An bất an mà vặn vẹo đầu, cậu mím chặt môi, ôm mẹ mình chặt hơn.

Thời buổi này, mấy tiệm cơm quốc doanh không có đa dạng món. Thực đơn có bao nhiêu món đều được viết trên một tấm bảng đen, muốn ăn món gì thì đến cửa sổ gọi người phục vụ.

Từ Hải Châu chỉ bảng đen, ý bảo Kiều Lộ gọi món ăn.

Kiều Lộ thẹn thùng cười, vén tóc ra sau tai, “Anh gọi đi, tôi ăn cái gì đều được.”

Từ Hải Châu tiện đà chuyển mắt qua Kiều An ngồi trong ngực cô, “An An, cháu muốn ăn món gì?”

Cậu nhóc hiện tại chưa biết chữ, anh liền đọc tên từng món cho Kiều An nghe.

Thời buổi này, mấy người đàn ông mang theo trẻ con đến tiệm cơm thường rất ít khi nghĩ đến mấy đứa trẻ thích ăn món nào, đặc biệt là đối với mấy đứa trẻ ba tuổi, bọn chúng căn bản không có quyền lựa chọn, người lớn gọi món gì thì liền ăn món đó.

Kiều Lộ không khỏi nhìn người đàn ông đối diện nhiều hơn một chút, người nam nhân này rất tinh tế.

Thẳng cho đến khi Từ Hải Châu đọc hết món ăn trong thực đơn, bạn nhỏ Kiều An vẫn chưa phản ứng, nửa khuôn mặt vùi vào trong ngực Kiều Lộ, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn long lanh.

Cậu nhóc hồi giờ chỉ ăn bánh ngô, màn thầu với dưa muối, sau khi vào trấn thì lâu lâu được ăn cháo gạo kê với mấy quả trứng gà. Quán cơm này món ăn nào cậu cũng chưa từng nghe qua, sao cậu biết chọn món nào.

Kiều Lộ xoa đầu con trai, thay cậu bé nói: “An An không kén ăn, anh cứ gọi món anh thích là được.”