Chương 26

Vả lại rõ ràng là ba đứa cùng đánh người, đối phương vừa mới đến cửa đã tìm chồng mình trước. Đó chẳng phải thấy Tạ Vệ Dân là thư ký lữ đoàn, Vệ Quốc nhà bà chả là gì cả nên mới bắt chẹt người ta sao?

Lưu Chiêu Đệ nghĩ thế liền thấy hậm hực, nói năng cũng không giữ mồm giữ miệng nữa, “Kiến Hoa nhà chúng tôi là đứa trẻ ngoan, ngoan ngoãn đi học chưa từng gây chuyện, chuyện này còn chưa biết ai gây sự ai đâu, tính khí Đại Lôi nhà chị thế nào trong lòng chị chả biết thừa.”

Sở dĩ Tôn Lôi nổi tiếng là vì tốt nghiệp cấp hai xong cậu ta không đi học nữa, cũng không tìm việc làm, suốt ngày lông bông trong thôn.

Mọi người đều khá ghét những tên lông bông lười lẫm, không ít lần lấy cậu ta làm tấm gương xấu để dạy dỗ con nhà mình.

Khương Kế Hồng lại không cảm thấy con trai mình có tật xấu gì, tức đến dựng ngược lông mày, “Đại Lôi nhà chúng tôi làm sao? Đại Lỗi nhà tôi gϊếŧ người hay phóng hỏa? Con nhà cô đánh người ta ra nông nỗi này, cô còn lý sự à?”

Thấy sự tình vẫn chưa được làm rõ, Lưu Chiêu Đệ lập tức muốn cãi nhau với người ta, Tạ Vệ Quốc vội vàng kéo vợ sang một bên, “Có chuyện gì từ từ nói, kiểu gì cũng phải gọi mấy đứa ra, hỏi cho ra nhẽ.”

“Hỏi cái gì mà hỏi? Các người nói vết thương này của Tạ Lôi phải làm thế nào đi.”

Khương Kế Hồng cười khẩy, chỉ vào vết thương trên mặt Tôn Lôi, “Đại Lôi nhà chúng tôi nhìn cái gì cũng thấy mờ, ai biết mắt có bị đánh hỏng không. Còn cả cái mũi nữa, cứ chảy máu suốt thôi, không đi bệnh viện khám mà được à?”

Đây đâu phải là đến tìm người phân xử công bằng, rõ ràng là giống đến đòi tiền hơn.

Sắc mặt người nhà họ Tạ đều trở nên khó coi, Tạ Kiến Trung tức đến hai mắt tóe lửa, trực tiếp xông ra ngoài, “Anh ta bị ăn đánh cũng đáng đời! Ai bảo anh ta mồm phun đầy phân không nói nổi một câu tiếng người! Chúng tôi còn cảm thấy đánh nhẹ rồi đấy!”

“Đúng vậy.” Tạ Kiến Hoa và Tạ Kiến Quân lập tức theo sau, Tạ Kiến Hoa còn “phì” một tiếng với Tôn Lôi, “Lớn tồ tồ rồi còn về nhà mách bố mẹ, tôi cũng phải xấu hổ thay anh! Tôi thấy anh ăn đánh còn nhẹ, không nhớ được trận đòn này lâu!”

“Con cái nhà anh chị ăn nói cái kiểu gì đấy?”

#playerDailymotion {width: 520px; float: right; padding-left: 10px; margin-right: -10px;}

Khương Kế Hồng bị chọc tức đến mức ngực phập phồng lên xuống, chỉ về phía ba anh em định chửi ầm lên, Tôn Lôi lại trốn tránh ánh mắt của mấy người, lùi lại phía sau.

Tạ Vệ Quốc và Tạ Vệ Dân vừa nhìn là biết chuyện này tám phần là Tôn Lôi đuối lý, đâu chịu để Khương Kế Hồng nhiễu sự.

Tạ Vệ Dân trực tiếp trừng mắt nhìn con trai một cái, “Nói, rốt cuộc vì sao lại đánh người?”

“Hắn ta nói chị con, con đánh hắn thì có làm sao?”

Câu trả lời của Tạ Kiến Trung khiến sắc mặt anh em Tạ Vệ Quốc Tạ Vệ Dân sa sầm, “Nó nói chị con cái gì?”

Tôn Lôi thấy thế, lập tức lôi kéo Khương Kế Hồng, “Mẹ, hay là bỏ qua đi.”

“Dựa vào đâu mà bỏ qua?” Khương Kế Hồng vung cánh tay bị cậu ta lôi, “Nói một câu đã muốn đánh người, con cái nhà thư ký lữ đoàn cũng không thể vô lý như thế chứ! Con đừng sợ Đại Lôi, hôm nay mẹ nhất định sẽ đòi lại công bằng giúp con.”

Tôn Lôi còn muốn lôi tiếp, Tạ Kiến Quân đã ngăn em trai tính tình bốc đồng của mình lại.

“Bố, chuyện là thế này, hôm nay chúng con xuống sông bắt tôm càng, đυ.ng phải Tôn Lôi, nó khăng khăng bắt bọn con đưa tôm càng cho nó trước rồi bắt tiếp. Bọn con không đưa, nó liền nói một câu quái gở là bọn con không hiếu kính anh rể.”

Không hiếu kính anh rể?

Tạ Vệ Quốc Tạ Vệ Dân vừa nghe thấy thế lập tức nổi giận, “Nó lại dám chòng ghẹo Miêu Miêu nhà chúng ta!”



Khương Kế Hồng cũng hơi sững người.

Vừa rồi Tôn Lôi về nhà tìm bà ta đòi tiền, nói là muốn đi bệnh viện, bà ta nghĩ bụng trận đòn này cũng không thể ăn đánh vô ích liền dẫn người qua đây, chứ không hề rõ ràng tình tiết trong đó.

Khương Kế Hồng quay lại nhìn Tôn Lôi đang chột dạ một cái, vẫn cãi già: “Chỉ nói đùa một câu mà phải đến mức này sao?”

“Hắn chỉ nói đùa sao? Nó còn nói hắn với chị tôi ở trong ruộng ngô...”

Tạ Kiến Trung vừa nói được một nửa đã bị anh trai sinh đôi bịt miệng, nhưng ở đây hầu hết là người trưởng thành, ai lại không hiểu.

Vương Quý Chi lập tức lao từ trong bếp ra ngoài.

“Thằng nhãi khốn nạn có mẹ sinh mà không biết dạy nào dám bắt nạt Miêu Miêu! Không muốn sống nữa phải không? Xem hôm nay tôi có đánh chết nó không!”

Bà lão nói đoạn liền quay về phòng tìm cây chổi.

“Bà, cho bà cái này.” Tạ Miêu bình thản từ trong phòng đi ra, trực tiếp đưa cho bà cụ một con dao phay.

Khương Kế Hồng nghe thấy câu nói của Tạ Kiến Trung trong lòng cảm thấy căng thẳng, lúc này nhìn thấy lưỡi dao sáng loáng, không tự chủ được lùi về phía sau, “Các, các người muốn làm gì? Gϊếŧ, gϊếŧ người là phạm pháp đấy!”

Mặt mũi Tôn Lôi cũng tái mét.

Cô gái xinh đẹp như thế, sao lại nói đưa dao là đưa dao ngay, mắt cũng không chớp lấy một cái.