Chương 3: Buổi Sáng Hỗn Loạn 3

Rầm một tiếng, cô bị con quỷ này đẩy lên trên giường, mắt tối sầm lại, trên người có thêm một cái chăn.

Ầm!

Trong phòng đột nhiên sáng sủa.

Trương Tiểu Phương theo bản năng gạt chăn ra, cánh cửa bị đẩy ra, cô nhìn thấy hai con quỷ gần năm mươi tuổi, còn là quỷ nghèo, trên người đều mặc áo bông chắp vá.

"Đậu móa!" Trương Tiểu Phương không khỏi kinh ngạc thốt lên, "Tứ ——"

"Tiểu Phương?!" Người phụ nữ kinh hô một tiếng, thân thể thẳng tắp ngã về sau.

Người đàn ông vội đỡ bà lui ra.

Cửa đóng lại lần nữa, bên trong tối lại.

Trương Tiểu Phương không khỏi chớp mắt một cái, cô xác định không quen biết hai người này. Bọn họ lại biết cô tên Trương Tiểu Phương. Chẳng lẽ là lúc cha mẹ cô đốt vàng mã cho cô thì nói cho bọn họ biết.

Tốc độ của cha mẹ quá nhanh.

Cô vừa nhắm mắt đã chôn cô rồi.

Cũng không biết có đốt căn nhà lớn cho cô hay không, lại đốt thêm mấy bộ quần áo.

Nhìn xem giờ cô thế nào.

Nhưng nói đi nói lại, nếu biết cô, vừa thấy trên giường cô có một người đàn ông không phải nên giúp cô sao?

Lẽ nào con quỷ này là con trai của hai ông bà đó?

Cha mẹ không giống như tổ chức đám cưới người âm. Có lẽ thương cô khi còn sống chưa từng yêu ai, thế nên đốt một người đàn ông đẹp trai cho cô.



Như vậy có thể giải thích rõ sao con quỷ này ở trên giường cô, lúc bị cô đạp ngược lại còn hỏi cô muốn làm gì.

Trương Tiểu Phương không lo lắng, chuyển về phía quỷ nam, không cẩn thận đυ.ng phải thân thể của anh, phản xạ có điều kiện hình như lùi lại một chút —— không đúng, thân thể của con quỷ này nóng hừng hực, hình như còn thở, còn có tiếng tim đập —— không phải quỷ?

Không thể nào.

Trương Tiểu Phương sờ l*иg ngực của anh —— thịch thịch thịch —— tim đập liên hồi.

Thực sự là tiếng tim đập.

Trương Tiểu Phương xoa bóp, thịt mềm.

Đùng!

Bàn tay cô bị đánh một cái, Trương Tiểu Phương ăn đau hít vào một hơi, há mồm mắng: "Bà nội anh ——" Đầu đột nhiên rất đau, có thêm rất nhiều hình ảnh, người trong hình cũng tên Trương Tiểu Phương, đầu óc ngu si, tứ chi phát triển, khiêng bao lương thực 180 cân mà không thở dốc. Năm nay tròn 18 tuổi, là con gái duy nhất của bí thư chi bộ thôn Trương Trang, giới tính nữ, ham muốn Phương Kiếm Bình—— Phương Kiếm Bình?

"Đệt mợ! Phương Kiếm Bình?"

Cô không chết?

Từ người biến thành người trên giấy?

Xuyên đến trong truyện có niên đại trước khi cô sinh ra, còn biến thành Trương Tiểu Phương chết thảm?

Trương Tiểu Phương mở to mắt đánh giá người trước mắt, da dẻ non mềm như thịt tươi, không giống ở nông thôn ba năm, mà như là thanh niên trí thức vừa tới từ thành phố.

Sống mũi cao thẳng, ngũ quan rất có tính công kích, góc cạnh rõ ràng, vừa nhìn đã biết là người không dễ sống chung.

Nguyên chủ gan to bằng trời, đến kiểu người còn đau đầu hơn cô cũng dám trêu chọc.

Lúc này đôi mày kiếm của Phương Kiếm Bình nhíu lại, trên mặt tràn ngập vẻ thiếu kiên nhẫn nhưng vẫn anh tuấn bức người như cũ.

Trong nháy mắt Trương Tiểu Phương có thể thấu hiểu nguyên chủ.



Đổi thành cô có cơ hội bám lên Phương Kiếm Bình, cô cũng không cam lòng buông tha.

Chẳng trách người ta thường nói: Chết dưới hoa Mẫu Đơn, thành quỷ cũng phong lưu.

Con ngươi Trương Tiểu Phương chuyển động, cô chết rồi, chết đến không thể chết hơn, có phải có thể phong lưu một lúc không? Nguyên chủ chắc chắn cũng muốn có vị này. Cô phong lưu một chút cũng coi như cùng chung nguyện vọng của cô và nguyên chủ.

Chỉ chiếm lấy Phương Kiếm Bình mấy năm, khôi phục thi đại học rồi sẽ thức thời thả anh đi. Ngày nào đó Phương Kiếm Bình quyền cao chức trọng cũng sẽ không trả thù cô.

Trương Tiểu Phương cẩn thận ngẫm lại cảm thấy có thể được.

Cô là cảnh sát nhân dân đấy.

Làm như vậy chẳng phải bôi đen cảnh sát à?

Trong mắt Trương Tiểu Phương sáng ngời —— cảnh sát nhân dân luôn yêu nhân dân.

Phương Kiếm Bình nhìn thấy ánh mắt ấy theo bản năng lùi về sau, Tiểu Trương ngốc này sẽ không lại muốn đánh ngất anh chứ.

Tối hôm qua bị đập một phát ở ngoài điểm thanh niên trí thức, đến nhà họ Trương anh tỉnh lại thì lại bị cô đập một cái, đầu của anh cho dù làm bằng đồng cũng không chịu nổi lần thứ ba.

"Cô đừng xằng bậy!"

Suy nghĩ của Trương Tiểu Phương bị cắt đứt rất không vui. Giương mắt nhìn thấy mặt Phương Kiếm Bình, trong nháy mắt quyết định tha thứ cho anh.

Phương Kiếm Bình không khỏi cau mày, cô lại không phát rồ.

Lại có ý xấu gì đây?

Trương Tiểu Phương chú ý tới khuôn mặt cảnh giác của anh, "Tôi không có làm ẩu tả."

Mà tôi làm từ từ.