Chương 28:

Tống Chí Vỹ véo một cái lên eo của Phùng Mai, trừng mắt nhìn cô ấy: “ Em dở hơi à, chồng người ta vừa mới chết, em đã vội vã làm mai cho người ta. Cẩn thận thằng nhóc Lục Duật kia không tha cho em.”

Ăn cơm chiều xong, Lục Duật nấu một nồi nước nóng, pha nước tắm rửa cho Khương Niệm xong lập tức đi ra ngoài.

Cả ngày hôm qua đi đường, còn ngủ một đêm trên tàu hỏa, lúc xuống tàu đều là người chen chúc nhau, khắp người đều là mồ hôi dinh dính khó chịu. Khương Niệm tắm rửa sạch sẽ, cả người sảng khoái thoái mái hơn nhiều.

Cô sờ tóc, quyết định ngày mai dù miệng vết thương còn đau tới mấy cũng phải gội đầu.

Nếu không thì thật sự không chịu nổi nữa.

Sau khi tắm rửa xong, Lục Duật lại đổ bỏ nước cho Khương Niệm như thường lệ.

Buổi tối vẫn nóng bức, đóng cửa chính lại nhưng cửa sổ mở rộng ra. Khương Niệm nằm ở trên giường lấy ta làm quạt, quạt quạt trước mặt, bên tai vang lên âm thanh vo ve của muỗi, không chú ý chút là bị đốt ngay lên cánh tay.

Trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng đập muỗi.

Khương Niệm gãi gãi chỗ bị muỗi đốt, vùi đầu buộc bản thân phải ngủ. Tối hôm qua ngồi tàu cả đêm ngủ không ngon, qua một lúc không bao lâu cô mệt mỏi quá nên ngủ thϊếp đi. Ngủ đến nửa đêm lại nghe thấy bên ngoài truyền đến âm thanh tiếng nước chạy xôn xao.

Khương Niệm cho rằng bản thân mình lại ngủ mơ, mơ mơ màng màng ngồi dậy. Vừa muốn quay đầu nhìn ra cửa sổ, chợt nhớ tới chuyện đêm hôm trước Lục Duật tắm, cô giật mình nằm bẹp xuống giường.

Nguy hiểm thật.

Vừa rồi thiếu chút nữa lại rình xem người ta tắm rửa.

Một lát sau ngoài sân yên tĩnh lại, theo đó có tiếng bước chân đi tới phòng ở phía Nam. Cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Khương Niệm mới dám thở ra, cô nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng thϊếp đi.

Tờ mờ sáng ngày hôm sau, âm thanh tiếng kèn vang dội phá vỡ sự yên tâm của buổi sáng sớm.

Khương Niệm nhíu mày, ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, đã thấy Lục Duật mặc quân phục, mở cổng đi ra ngoài.

Cô bị muỗi đốt cả đêm, cổ và cánh tay có mấy nốt đỏ to nhỏ khác nhau, dứt khoát không ngủ nữa, rời giường đi ra sân múc nước rửa mặt. Lúc sau định tới phòng bếp nấu ăn thì thấy trên bàn còn bày sữa sáng nóng hổi. Một đĩa cà tím xào, nửa bát dưa muối tối qua chị Phùng mang đến, hai cái màn thầu thắng, còn có một bát cháo.

Khương niệm xuýt xoa.

Cô cảm thấy tác giả viết nam chính thực sự qua mức mê người đi!