Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thập Niên 70: Hiệp Nghị Dưỡng Oa

Chương 36: Cướp Chồng!

« Chương TrướcChương Tiếp »
nhóm dịch: bánh bao

Tô Anh không lo lắng cho mấy đứa nhỏ, ở dị thế ngay cả biến dị thú mà cô cũng có thể thuần hóa, trẻ con hơn mười tuổi, không có khả năng so với biến dị thú còn khó quản.

Cô nói: “Tôi cảm thấy rất ngoan, không phải quá nghịch ngợm.”

Tinh Tinh và Xán Xán cũng chọn xong, hai bế mua hai bộ quần áo mới, tốn hai mươi lăm tệ, Tô Anh cảm thấy hai cô bé rất hiểu chuyện, không chọn cái đắt nhất, mà chọn cái thích hợp nhất.

Cô đưa cho hai đứa năm đồng, nói: “Hai đứa không mua đủ ba mươi đồng, năm đồng này tự cầm đi.”

Hàn Hâm Tinh khϊếp sợ, “Mẹ ơi, mẹ thật hào phóng.”

Tô Anh nói: “Thím đây gọi là công bằng, anh trai cháu tiêu hết 30 đồng, thì không thể chỉ cho cháu 25 đồng.”

Hai cô bé sung sướиɠ nhảy lên.

“Mẹ thật tốt, nhưng con muốn đổi năm đồng thành tiền lẻ để tích góp.”

“Vậy cháu đi bên kia tìm nhân viên bán hàng, xem người ta có đổi cho cháu không.”

Hàn Hâm Tinh nắm tay Cố Xán Xán, hai chị em chạy tới quầy tương đối nhàn rỗi bên cạnh, sau khi khen ngợi một trận, người ta thấy bé con thật sự đáng yêu, liền đổi tiền lẻ cho bọn họ.

Tô Anh hỏi Cố Tri Nam đã chọn xong chưa.

Cố Tri Nam chọn một đôi giày thể thao bình thường, chỉ cần mười lăm đồng, hỏi: “Chị, 15 đồng còn lại em có thể giữ lại mua linh kiện và sách không?”

Cố Tri Nam so với anh trai cậu bé còn thông minh hơn, thích vùi đầu làm chút phát minh nhỏ.

Tô Anh thoải mái đếm mười lăm đồng cho nhóc con.



Bây giờ hoa quả đường hai xu một viên, que kem năm phần, sách truyện chỉ có ba đồng một quyển, mười lăm đồng đối với nhóc con mà nói chính là một khoản tiền lớn!

Mua được vật phẩm ưng ý, lại tiết kiệm một khoản tiền tiêu vặt lớn, Cố Tri Nam và Tinh Tinh, Xán Xán cảm thấy mỹ mãn vô cùng.

Hôm nay chỉ có Hàn Kinh Thần không nhận được tiền tiêu vặt.

Nhìn các anh em phấn chấn thế kia, nhóc con đều choáng váng, “Thím Hai, sao thím không dùng tiền của thím để làm tiêu chuẩn thế?”

Thím Hai mua cho mình một chiếc đồng hồ hơn một trăm.

Tô Anh nói: “Cháu so với thím làm gì chứ, thím mới kết hôn đúng chứ, chờ đến khi cháu kết hôn, cháu có cho vợ cháu một ngàn thì thím cũng mặc kệ.”

Cậu bé đỏ mặt, “Cháu không lấy vợ đâu.”

Tô Anh: “Ha ha, Hàn Kinh Thần, mười năm sau cháu sẽ bị vả mặt thôi.”

Hàn Cảnh Viễn ở một bên nhìn mà trong lòng ấm áp.

Từ khi anh trai chị dâu qua đời, Kinh Thần và Tinh Tinh đã lâu rồi không có sức sống như vậy.

Mua đồ xong về nhà trời cũng tối, buổi tối đến căng tin bộ đội ăn cơm, một nhà bọn họ sáu người, vẫn như cũ là tiêu điểm trong đám người.

Thính lực của Tô Anh so với người bên này mạnh hơn một chút, lúc ở cửa sổ nấu cơm, nghe được mấy người nhà bên cạnh nhỏ giọng nghị luận.

“Thấy chưa, chính là tiểu yêu tinh kia, cướp cháu rể mà Kiều chủ nhiệm coi trọng.”

“Kiều Lan Lan thật đáng thương, vốn định trước sẽ gả cho doanh trưởng Hàn, kết quả chỉ có thể ấm ức gả cho lão Đinh.”
« Chương TrướcChương Tiếp »