Chương 19

Mị Ảnh mở to mắt, nhìn không thấy

biểu tình

của Giản Phàm, Mị Ảnh hoảng hốt không rõ.

Ba chữ, nặng nề mà đặt ở trong lòng y, mỗi một lần hô hấp đều trầm trọng cực kỳ.

“Ngươi nói, ngươi……”

“Ta yêu ngươi.”

Hắn thương y? Giản Phàm thương y? Giản Phàm nói ── hắn thương y?!

Mị Ảnh trong đầu tràn ngập ý nghĩ này, nhất thời không cách nào tiếp thu.

“Ta yêu ngươi, cho nên không có biện pháp ngồi nhìn ngươi tiêu hao tánh mạng của mình; Ta yêu ngươi, cho nên cố ý muốn cứu ngươi.”

Giản Phàm lúc nói chuyện phả hơi tại bên tai, quét qua lỗ tai, nóng quá.

Nạp nạp, Mị Ảnh do dự mãi sau, mở miệng. “Chính là…… Ta không thương ngươi.”

Hắn cười khẽ vang lên

âm thanh, “Không quan hệ, từ từ sẽ đến, ta không miễn cưỡng ngươi.”

“Ta không có biện pháp cam đoan có thể hay không yêu ngươi.”

“Không quan hệ, thời gian còn cực kỳ dài.”

Đầu bị đặt trong l*иg ngực của Giản Phàm, mỗi một lần hô hấp, mùi thuốc trên người Giản Phàm lại chui vào trong mũi Mị Ảnh, hương vị hút vào trong tâm trong phổi, bình phủ sự bất an.

“Cho nên, lưu lại, ở lại bên cạnh ta.”

“…… Cho nên?”

“Hãy yêu ta, đi tìm hiểu ta, để cho ta dung nhập vào trong cuộc sống của ngươi.”

Tiếng nói trầm thấp của hắn truyền vào trong tai, mê hoặc tâm tư Mị Ảnh.

Ý đồ thương hắn, hiểu rõ hắn?

“Ở tại chỗ này, ngươi không lo ăn, không lo mặc, không cần ăn đói mặc rách, duy nhất cần trả giá, là

dụng tâm

của ngươi.”

── không lo ăn, không lo mặc, không cần ăn đói mặc rách.

Một câu quen thuộc cỡ nào

.

Mị Ảnh trong nháy mắt liền đỏ mắt, trong mũi chua chua.

Đã từng cũng có một người đối với y nói qua như vậy, mà hồi báo của y là mười năm

trung tâm. Hôm nay, Giản Phàm đối với y

đồng thời cũng

nói ra những lời này, y nên dùng cái gì hồi báo?

Như theo lời Giản Phàm là

“Dụng tâm của y”?

“Đáp án của ngươi?”

Đáp án? Y nên cho đáp án gì đây?

Ngẩng đầu, nhìn đến ánh mắt Giản Phàm.

Giản Phàm ánh mắt là ôn nhu như vậy, là

thực chí

như vậy, y nên tin tưởng sao?

“Thật sự ── không cần ăn đói mặc rách?” Hốt hoảng, y thì thào hỏi một câu.

Gò má bị nhu tiến vào

trong l*иg ngực

Giản Phàm.

“Chỉ cần ngươi chịu lưu lại, không cần phải lo lắng cái này, ta thà rằng chính mình đói bụng, cũng sẽ không cho ngươi đói bụng; Ta thà rằng một người thụ hàn, cũng sẽ không cho ngươi nhiễm lạnh.”

Cái mũi chua chua.

“Ta hiểu, đã hiểu……”

______________________

Rón ra rón rén, nho nhỏ thân ảnh lẻn vào trong phòng, phóng nhẹ động tác ôm lấy tiểu hài nhi mới sinh.

“Hư, Tiểu Thu ngoan ngoãn a.” Hài đồng nhẹ giọng nói đối với hài nhi trong ngực.

Tựa hồ hài nhi lớn mới một tuổi không có bừng tỉnh, hài đồng ôm hài nhi rời phòng, ra gian phòng rẽ phải, một mực đi đến cuối cùng, trong lúc đi không quên liên tiếp nhìn qua

hài nhi

trong ngực

Đi tới một chỗ, nó

cửa gỗ

đẩy ra, đầu ló vào thăm dò, gọi gì đó.

“Tiểu Dịch…… Tiểu Dịch……”

Hài đồng gọi vài tiếng, sau đó không lâu mơ hồ trong đó nghe thấy chăn bông lật qua lật lại vài âm thanh, “── Tiểu Du?”

Nghe thấy

thanh âm

trong phòng, hài đồng lập tức lộ ra nét mặt tươi cười, tiến vào trong phòng, rồi sau đó tranh thủ thời gian đóng cửa lại.

“Tiểu Dịch, ngươi nhìn, ta đem Tiểu Thu ôm đến đây.” Nam hài hưng phấn mà hướng một vị nam đồng khác phía trên giường

nói ra.

“Tiểu Du, ngươi như thế nào đem đệ đệ ôm đến đây?” Nam đồng nhíu mày.

“Ngươi không phải nhớ Tiểu Thu sao? Ban ngày ngươi không thể ra cửa, buổi tối lại là thời gian ngủ của Tiểu Thu, ta biết rõ ngươi luôn nhớ Tiểu Thu, cho nên ôm đến cho ngươi hảo hảo nhìn một cái a.”

Nghe xong lời của nó, nam đồng cảm động.

“Cám ơn.”

“Cám ơn cái gì, ta là ca ca của Tiểu Dịch, yêu thương đệ đệ hẳn là chuyện ca ca cần làm.” Nam hài cười tủm tỉm thuyết, đem hài nhi đang ngủ an ổn đặt ở trên giường.

Hai người nghịch ngợm đối với hài nhi đùa hảo một phen, động tác quá lớn liền khiến nam anh đang ngủ say bừng tỉnh. Một khắc nhìn thấy hài nhi mở mắt ra kia, hai người đồng thời ngắt một phen mồ hôi lạnh, sợ hài nhi sẽ

gào khóc đánh thức cha mẹ đang

ngủ say, đến lúc đó hai người khẳng định tránh không được quở trách.

Đáng kinh ngạc chính là, nam anh lại không khóc lớn, chỉ là mở to con ngươi đen nhánh hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào hai người, ngón tay đặt trong miệng thỉnh thoảng lại mυ"ŧ mυ"ŧ.