Chương 3

Lông mày Trương Siêu cau lại, lạnh lùng liếc mắt nhìn y tá một cái.

- Xen vào việc của người khác, cẩn thận tôi tìm vài người kéo cô chơi đồng… phục… dụ… hoặc.

- Cảm ơn chị.

Lý Thi Vũ cảm ơn chị y tá, ra lệnh với Mạc Phàm:

- Nếu là như vậy, đợi chị gọi điện thoại cho em, em nhất định phải đến, có nghe không.

- Em nhất định sẽ đến đó.

Mạc Phàm cười nói.

Nếu kiếp trước hắn làm trò cười trong tiệc sinh nhật của chị họ, làm chị họ kết thúc tiệc sinh nhật trong buồn bực.

Một đời này hắn sẽ làm chị họ ngạc nhiên vui mừng, vui vẻ gió êm trong tiệc sinh nhật, hắn nhất định phải đi.

- Chị đi đặt bánh ngọt trước, lát nữa sẽ quay lại thăm em, mang gà chiên ngon cho em ăn.

Lý Thi Vũ véo mũi Mạc Phàm cười nói.

- Dạ.

Mạc Phàm gật đầu.

- Chúng ta đi nhanh đi, cửa hàng kia mới khai trương, người đến rất đông, bây giờ đi không biết xếp hàng tới khi nào.

Trương Siêu không kiên nhẫn thúc giục.

Ở trong này vốn gặp được một tên quê mùa, lại gặp được y tá ngốc, anh ta chịu đủ rồi.

- Ừm.

Lý Thi Vũ lên tiếng, lại dặn dò Mạc Phàm vài câu, lúc này mới rời đi với Trương Siêu.

- Ba ngày sau chúng ta gặp.

Trương Siêu vẫy vẫy tay với Mạc Phàm, trong mắt lóe lên trêu tức.

Tên hai lúa này đi cũng được, đúng lúc thêm chút chuyện vui, cũng làm cho tên hai lúa này biết cái gì gọi là trèo cao không dậy nổi.



- Chị họ của em không tệ, nhưng bạn trai cô ấy nhìn không giống người tốt gì, đúng là đáng tiếc?

Chị y tá nhìn chằm chằm bệnh án cắn đầu bút, tiếc nuối nói.

Mạc Phàm im lặng, không phải chị họ không biết tính cách của Trương Siêu, biết cũng không có biện pháp.

Lý Thường Thanh dượng của hắn chỉ là phó cục trưởng, quyền lợi có hạn, làm chức phó đã nhiều năm, vẫn muốn tìm cơ hội trèo lên cao.

Trương Thiên cha của Trương Siêu là đối tượng mượn sức, tuổi tác xấp xỉ, lại làm về đất đai, gia nghiệp không lớn không nhỏ.

Đúng lúc Trương Thiên cũng có nhu cầu tìm một chỗ dựa vững chắc như Lý Thường Thanh, hai người ăn nhịp với nhau.

Lý Thi Vũ trở thành công cụ hai người liên kết, vô tình bị đẩy về phía Trương Siêu.

Vừa mới bắt đầu Trương Siêu còn biểu hiện quy củ, ngoan ngoãn phục tùng chị họ, nhưng sau khi bị Trương Siêu chiếm được, lúc này mới lộ ra cái đuôi.

Nhất là sau khi kết hôn, Trương Siêu không chỉ thường xuyên mang tiểu tam về nhà, còn dùng đứa bé ép chị họ tiếp khách, lúc này mới làm chị họ ly hôn.

Nếu có cơ hội hắn nhất định phải làm chị họ rời khỏi Trương Siêu, chỉ là bây giờ hắn còn chưa làm được, hắn cần phải có thực lực.

- Chị gái mỹ nữ, chị có giấy và bút không?

Mạc Phàm suy nghĩ một lát hỏi.

- Sao thế, tiểu soái ca, muốn viết thư tình cho chị sao?

Y tá trêu chọc.

Mạc Phàm nhìn không đẹp trai như Trương Siêu, quần áo cũng không rực rỡ như anh ta, nhưng đôi mắt trong suốt hiếm có, làm cho người ta rất có cảm giác linh tính, điểm ấy làm cô thích Mạc Phàm.

- Còn lãng mạn hơn thư tình nhiều.

Mạc Phàm cười thần bí nói.

- Hả…?

Chị y tá hơi nhướng mày lên, lấy ra một cái bút và quyển sổ:

- Cho em đó.

Mạc Phàm suy nghĩ một lát, cúi đầu ghi lên trên trang giấy.

Một lát sau hắn xé hai trang giấy trong quyển sổ ra, đưa một tờ giấy, bút và quyển sổ cho y tá.

Chị y tá cầm lấy tờ giấy nhìn lướt qua, đôi mắt đẹp hơi sáng lên, có chút bất ngờ.

- Vẽ ra phương thuốc hoa hồng, quả thật vừa lãng mạn lại thực dụng, chỉ là em thật sự biết đông y sao?

Y tá cười quyến rũ nói.

Một đứa bé to xác như Mạc Phàm, trừ phi xuất thân là thế gia đông y, nếu không sao lại nhớ tên hơn 20 loại thuốc đông y được.

Mạc Phàm cho cô phương thuốc, ngoại trừ vẽ thành hình dạng một đóa hoa hồng kiều diễm phóng túng ra, còn viết chi chít 36 tên loại thuốc đông y và liều thuốc, trong đó có một số thuốc đông y cô từng học qua nhưng mọi người không biết.

- Hai mắt ứ máu, sắc mặt đỏ sậm, làn da đầy mỡ, môi thâm tím, rõ ràng cho thấy can hỏa thịnh vượng, phương thuốc này có thể trị liệu bệnh gan, dùng lâu dài còn có thể điều dưỡng thân thể, chị có thể thử xem.

Mạc Phàm nói.

Toàn bộ pháp lực không còn nữa, nhưng y thuật vẫn còn đó, không khó nhìn ra tình hình của y tá, viết phương thuốc điều trị còn nhanh hơn ăn một bữa sáng.

Thực ra phương thuốc này của hắn không chỉ có thể điều trị thân thể, dùng thời gian dài, ngay cả ung thư gan cũng có thể trị được.

Hơn nữa không phải y tá này chỉ can hỏa thịnh vượng đơn giản như vậy, bộ phận gan đã có vấn đề, phương thuốc này đủ chữa trị bệnh của cô.

Nếu là người bình thường, chắc chắn hắn không thèm để ý, nhưng chị y tá này cho hắn cảm giác rất thân thiết, hắn sẽ không thấy chết mà không cứu.

Đôi mắt đẹp của chị y tá chớp chớp, sửng sốt nhìn chằm chằm Diệp Hạo.

Cô biết mình can hỏa thịnh vượng, nhưng sao tiểu soái ca này biết được, còn viết ra phương thuốc phức tạp như vậy?

Chẳng lẽ tiểu soái ca này thật sự là cao thủ Kim Đan Kỳ, không cẩn thận bị cô làm vỡ Kim Đan?

- Uống theo phương thuốc này, sẽ không mang thai đấy chứ?

Đôi mắt đẹp của chị y tá chớp chớp, trêu đùa.

- Sẽ không lập tức mang thai, nhưng làm cho da của chị không còn thô ráp nữa, khí sắc cũng hồng nhuận hơn nhiều, đến lúc có thể mang thai hay không, em cũng không biết được.

Mạc Phàm cười nói như người lão luyện tình trường.

Nếu đổi lại là trước đây, chắc chắn hắn sẽ đỏ mặt, nhưng bây giờ hắn sớm không phải là tên nhóc kia nữa rồi.

Đứa bé năm đó đã chết, còn sống là một lão quái vật hơn 500 tuổi, có thể gặm mỹ nữ y tá này trần như nhộng.

- Đúng là biết nói đùa, phương thuốc này thật sự có thể chữa trị được sao?

Quả thật gần đây cô cảm thấy gan không được khỏe, làn da thô ráp, đôi mắt đau đớn, đang chuẩn bị tìm bác sĩ chữa trị.

Tiểu soái ca này không giống như đang nói dối, nhưng thuốc cũng không thể uống bậy, nhỡ đâu uống xảy ra chuyện gì đó, càng đáng sợ hơn mang thai.

- Chị có thể tìm lão đông y xác nhận, nếu còn chưa tin, chị có thể coi như là một đóa hồng, vứt hay để lại đều dựa vào yêu thích của chị.

Phương thuốc này không phải ở giới Tu Chân, mà là một phương thuốc thất truyền ở Trung Quốc, tên là Cửu Long Thang, khi hắn quay về Địa Cầu tình cờ lấy được.

Lúc ấy thang thuốc đã không còn đầy đủ, hắn suy diễn chữa trị rất lâu mới bổ sung đủ phương thuốc này.

Đương nhiên chuyện này do hắn tình nguyện, người khác tin hay không đều không phải là chuyện của hắn.

Chị y tá thấy vẻ mặt Mạc Phàm chân thành, cười quyến rũ, rộng lượng nhét phương thuốc vào trong ngực.

- Không có nhiều người dùng phương thuốc tán gái như em đâu, chị tin em một lần, chị nhận phương thuốc này, nói đi, muốn chị làm gì giúp em đây?

- Em muốn xuất viện.

Mạc Phàm nói.

Kết sỏi đã vỡ, hắn không cần thiết phải ngốc trong bệnh viện.

Nằm ở trong phòng bệnh, chẳng bằng nghĩ biện pháp làm thực lực tăng nhanh.

Chỉ có trở nên mạnh hơn, hắn mới có cơ hội thay đổi toàn bộ.

Cho dù có y thuật, nhưng quả đấm không đủ cứng rắn thì vẫn sẽ giống như trước đây, bị Quân Khương Lâm đánh chết.

Huống hồ linh khí trên Địa Cầu khô kiệt, sớm không thích hợp với việc Tu Chân, tốc độ chậm hơn giới Tu Chân rất nhiều, hắn chỉ có thời gian.

- Thực hết cách với em, có chuyện gì nhớ gọi điện thoại cho chị, nhớ kỹ, chị tên là Mộc Phong Vãn.

Bắt người tay ngắn, ăn người miệng mềm, cô cầm lấy di động của Mạc Phàm lưu số mình vào.

- Buổi tối dừng xe ngồi trong rừng phong tình yêu, tên rất hay.

Mạc Phàm cười nói.

Kiếp trước hắn chỉ biết có một y tá như vậy, nhưng không biết tên.

Một đời này ngay từ đầu đã khác biệt.

Rất tốt.

- Haizz, nhóc con, em sẽ không lấy một toa thuốc ra bẫy các mỹ nữ khác đấy chứ?

Mộc Phong Vãn cười quyến rũ hỏi.

Mạc Phàm lắc đầu, xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Đương nhiên thứ này không dùng để bẫy người khác, hắn muốn bẫy mình.