Chương 22

Mạc Phàm liếc mắt nhìn Tần Doãn Nhi một cái, nghĩ một lát nói:

- Tôi nhớ rõ anh vừa mới nói, nếu hôm nay tôi ra khỏi KTV, anh sẽ viết ngược tên Đường Long lại, đúng không?

Sắc mặt Đường Long âm u, ước gì có thể tát mình mấy cái.

- Sau này Mạc tiên sinh cứ việc ra vào Hoàng Gia Cửu Hào, ai dám ngăn cản cậu, Long Đường tôi là người đầu tiên phế người đó.

Khi nói chuyện, thật sự đọc ngược tên mình lại.

- Anh hủy tiệc sinh nhật của chị họ tôi, nên tính thế nào đây?

Vẻ mặt Mạc Phàm không chút thay đổi hỏi.

Nhất thời Đường Long há to miệng, anh ta chắc chắn không thể đánh được Mạc Phàm, ngay cả người sau lưng anh ta cũng không đè được hắn.

Đứng bên cạnh Mạc Phàm là Tần Doãn Nhi, thiên kim Tần gia sủng ái nhất, cháu gái ruột của người đứng sau lưng anh ta, về thân phận địa vị anh ta không thể so sánh được.

Lúc này một câu của Mạc Phàm, không phải Mạc Phàm không đi ra được Hoàng Gia Cửu Hào, mà là anh ta không đi ra được.

Ánh mắt anh ta nhìn về phía Tần Doãn Nhi cầu xin.

Tần Doãn Nhi nhíu mày, trừng Đường Long một cái.

- Mạc tiên sinh, cậu xem xử lý chuyện này như thế nào, có yêu cầu gì cậu cứ việc nói, cho dù thế nào, Tần gia tôi đều thỏa mãn cậu.

Nhìn thì như trưng cầu ý kiến Mạc Phàm, nhưng có ý muốn giúp đỡ Đường Long giải quyết chuyện này.

Tất nhiên Mạc Phàm có thể nhìn ra được, Tần Doãn Nhi có thể ra mặt, đã cho hắn không ít mặt mũi rồi.

Nên lấy một trả một.

- Nếu Tần tiểu thư đã nói vậy, cứ vậy thôi.

Đường Long như được đại xá, thở phào một hơi.

- Cảm ơn Mạc tiên sinh, lát nữa Đường Long tôi, không đúng, Long Đường tôi sẽ chuẩn bị một phần quà, nhất định sẽ làm cậu hài lòng.

- Xin lỗi tôi thì không cần, nếu chị họ tôi và bạn thân của chị ấy bị anh quấy rầy, tôi sẽ lại tới tìm anh.

Mạc Phàm lạnh lùng nói.

Nhất thời Đường Long mồ hôi đầm đìa, vội vàng gật đầu.

- Sẽ không, nhất định sẽ không, nếu có người dám ra tay với bọn họ ở địa bàn của tôi, tôi sẽ là người đầu tiên băm người đó.

Ở phía sau cách Đường Long không xa, thân thể ông chủ Lỗ run lên, chuyện này do ông ta mà ra.

Cũng may ông ta không chạm vào chị họ Mạc Phàm, nếu không tay ông ta đã không còn trên người ông ta rồi.

Tần Doãn Nhi thấy Mạc Phàm không so đo nữa, cuối cùng cũng thả lỏng ra.

- Đợi một chút, anh hủy tiệc sinh nhật của chị họ Mạc tiên sinh, nói lời xin lỗi là được sao?

Đường Long không phải kẻ ngốc, nhanh chóng hiểu ý, lấy chi phiếu từ trong ngực ra viết xuống một tờ.

- Mạc tiên sinh, chuyện hôm nay thật sự xin lỗi, đây là quà sinh nhật tôi tặng chị họ cậu, tuy hơi tục một chút, nhưng vẫn mong Mạc tiên sinh nhận lấy, ngày khác tôi sẽ tự mình tổ chức tiệc sinh nhật cho chị họ cậu ở sảnh số một của tôi.

Mạc Phàm liếc mắt nhìn chi phiếu, 50 vạn, cũng là một con số không nhỏ, hắn nghĩ một lát vẫn nhận lấy.

- Vậy ngày mai Mạc tiên sinh có rảnh không?

- Có.

Mạc Phàm gật đầu.



Mạc Phàm và Tần Doãn Nhi vừa đi, Đường Long bảo mọi người lui ra, ngồi sững trên ghế sofa mãi mà không nói lời nào.

Ông chủ Lỗ cũng bị dọa đầu đầy mồ hôi, lau mồ hôi trên trán, tò mò hỏi:

- Đường lão đệ, tên nhóc vừa rồi có thân phận gì thế, con nhà thế gia của tỉnh Giang Nam, hay là thủ đô tới?

- Tên nhóc này có thân phận gì thì tôi không biết, nghe giọng nói như là người Đông Hải, nhưng tôi biết cậu ta là thần y chữa bệnh cho ông cụ.

Đường Long khổ sở nghiêm mặt nói.

- Ông cụ, cậu là nói ông cụ Tần tướng quân của nước ta sao?

Hai mắt ông chủ Lỗ sáng lên, ngạc nhiên hỏi.

- Ừm.

Đường Long gật đầu liên tục.

Năm nay ông cụ Tần hơn 90 tuổi thân thể vẫn được coi là cường tráng, nhưng bỗng nhiên một tháng trước bệnh nặng, bệnh cũ ở chiến trường để lại tái phát, tìm bác sĩ Đông y Tây y nổi tiếng mà không có hiệu quả.

Tuy anh ta không nghĩ ra một học sinh trung học có thể có y thuật gì, nhưng Tần Doãn Nhi coi trọng Mạc Phàm như vậy, chỉ sợ là rất tán thưởng y thuật của Mạc Phàm, dù sao cô cũng không dám lấy tính mạng của ông cụ ra mạo hiểm.

Trừ chuyện này ra, thân thủ của Mạc Phàm cũng làm người ta bất ngờ rồi, y thuật cao thâm cũng trở nên dễ dàng lý giải.

- Tiểu thần y mời cho ông cụ Tần sao?

Ông chủ Lỗ nghe xong những lời này, trên đầu lại bắt đầu chảy mồ hôi.

- Đường lão đệ, đừng nói là cậu, cho dù người nào chọc vào tiểu thần y vừa rồi, cũng sẽ không hơn cậu chỗ nào.

- Tôi hiểu, được rồi, chúng ta uống rượu đi.

Đường Long cười chua xót, cầm ly rượu lên.

Lâu rồi anh ta không té ngã đau như vậy, hôm nay đúng là đá trúng bàn sắt, nhưng mà nhịn được.

- Uống rượu!



Bên ngoài Hoàng Gia Cửu Hào, bên cạnh một chiếc xe BMW nhập khẩu, Lý Thi Vũ và Lưu Phỉ Phỉ nhìn chằm chằm cửa Hoàng Gia Cửu Hào với vẻ lo lắng.

10 phút đã qua, vẫn không thấy bóng dáng Mạc Phàm.

- Thi Vũ, hay là gọi điện thoại báo cảnh sát đi?

Lưu Phỉ Phỉ lo lắng hỏi.

Lý Thi Vũ cau mày, còn chưa mở miệng, Trương Siêu đã bắt đầu nói mát.

- Gọi điện thoại báo cảnh sát cũng vô dụng, lúc trước cục trưởng cục cảnh sát vì Đường Long mà bị sở trưởng đày đến khu vực xa xôi, em gọi điện thoại cho bọn họ, ngoài miệng bọn họ đồng ý, nhưng sẽ không sai người đến đây đâu.

Ai bảo tên nhóc kia thích ở lại đó, tự tìm lấy khổ.

Không phải nói 10 phút là ra sao, đến bây giờ còn chưa đi ra, chắc chắn là bị người của Đường Long đánh ở bên trong, đang vùng vẫy giãy chết.

Ánh mắt Lưu Phỉ Phỉ có chút lúng túng, nếu không có Mạc Phàm, có khả năng cô bị giữ lại uống rượu cùng.

- Vậy phải làm sao bây giờ, Trương Siêu anh nghĩ biện pháp đi?

Trương Siêu giang tay, vẻ mặt giả nhân giả nghĩa.

- Cậu ta không đánh người của Đường Long, tôi gọi điện thoại cho cha tôi, có lẽ còn có thể cứu cậu ta, bây giờ cha tôi gọi điện thoại cũng không có tác dụng, chỉ nghe theo mệnh trời, ai bảo cậu ta kích động đắc tội với Đường Long như vậy.

Lý Thi Vũ lạnh lùng trừng Trương Siêu một cái, cô muốn mở miệng cầu xin Trương Siêu nghĩ biện pháp, nhưng ai biết Trương Siêu lại nói những lời như vậy.

Không có Mạc Phàm, bọn họ ai cũng đừng nghĩ ra được.

- Phỉ Phỉ, cậu ở đây đợi, mình vào đó xem sao, nếu trong một phút mình chưa gọi điện cho cậu, cậu gọi điện cho cha mình, nói là mình bị Đường Long giữ lại ở Hoàng Gia Cửu Hào.

Lý Thi Vũ cắn răng nói.

Mạc Phàm vừa đến thành phố Đông Hải, bất luận thế nào cô cũng không thể để Mạc Phàm gặp chuyện không may.

- Không được, em không thể vào đó.

Trương Siêu thấy Lý Thi Vũ mạo hiểm vì tên hai lúa, lập tức nổi giận, vừa nắm lấy tay Lý Thi Vũ vừa mắng thầm trong lòng.

Mẹ nó, tên hai lúa là bạn trai cô, hay ông đây là bạn trai.

- Trương Siêu, anh bỏ tay ra, nếu anh không có biện pháp, em đi cứu.

Lý Thi Vũ dùng lực vùng vẫy, nhưng dù sao cô cũng là nữ sinh, vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi Trương Siêu.

- Có phải em ngốc hay không, đi vào đó chỉ chịu chết.

- Vậy cũng không thể để Tiểu Phàm ở trong gánh vác một mình được, anh buông tay.

- Anh là bạn trai em, cũng là vì tốt cho em thôi, chắc chắn Tiểu Phàm cũng như anh nghĩ, không hi vọng em tiến vào trong mạo hiểm.

Trương Siêu cười nói.

Lý Thi Vũ sửng sốt, Trương Siêu không muốn giúp đỡ, cô cũng không ép buộc, dù sao Tiểu Phàm là em trai cô.

Nhưng vậy mà Trương Siêu dùng đạo đức nói như vậy, điều này làm cô khó mà tiếp nhận nổi.

Vừa rồi ở sảnh số một, khi Trương Siêu thúc giục cô rời đi, hảo cảm của cô dành cho Trương Siêu đã giảm đến số lẻ, lúc này trực tiếp biến thành số âm.

- Vậy bây giờ anh không phải bạn trai tôi, chúng ta chia tay.

- Cái gì?

Trương Siêu sửng sốt.

Vì tên hai lúa thân thích mà chia tay với ông đây, có phải não bị rỉ sắt rồi hay không.

- Cô nói cái gì?

Sắc mặt Trương Siêu âm u, hỏi.

- Tôi nói chúng ta chia tay.

Lý Thi Vũ đỏ mắt nói, bạn đời cô muốn tuyệt đối không phải người giống như Trương Siêu.

- Cô nói chia tay thì chia tay à, ông đây bao nhiều tiền trên người cô như vậy, ngay cả miệng cũng chưa từng hôn, muốn chia tay cũng được, ngủ với ông đây trước rồi nói sau.

Trương Siêu lạnh lùng nói.

Tuy anh ta kế thừa bản chất gian thương của cha, nhưng vẫn chỉ là đứa bé, lại uống không ít rượu, cũng sẽ kích động.

Nửa đường lại nhảy ra chuyện này, còn có Mạc Phàm lòi ra nữa.

Giả bộ lâu như vậy, anh ta thật lòng không muốn giả bộ nữa.