Chương 43: Bị thương.

Từ chương này, mình sẽ để cách xưng hô cho dễ nhận biết như sau:

Từ Khả Huyên là cô còn Lôi Tư Lạc là nàng.

----------------------------------------------

Bị hẳn một vài mảnh thủy tinh đâm vào tay khiến máu chảy không ngừng, đáng lo ngại là một mảnh thủy tinh lớn đang cắm vào tay của Lôi Tư Lạc bây giờ nếu rút ra thì đảm bảo sẽ làm máu chảy nhiều hơn.

Nhìn bàn tay đầy máu của Lôi Tư Lạc, Từ Khả Huyên không thể giấu được sự lo lắng của mình, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, đôi mắt đã bị một màng nước bao phủ, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống không để Lôi Tư Lạc nhìn thấy.

" Chị Lôi chị làm sao mà có thể bóp vỡ được một chiếc cốc bằng một tay vậy?" Tiêu Yên Thư ngồi bên cạnh đang cố gắng sơ cứu qua vết thương cho Lôi Tư Lạc, cô gái nhỏ này nhìn một bàn tay đầy máu cũng rất lo lắng.

Khi mà ly nước bị vỡ Lôi Tư Lạc thậm chí vẫn chưa hề biết rằng mình có thể một tay đem cốc nước này làm vỡ, đợi đến khi nghe thấy tiếng hét của Tiêu Yên Thư nàng nhìn xuống tay mình mới cảm thấy có chút nhói, nhưng cũng không quá đau đớn. Nghĩ ngày trước ở nước ngoài nàng từng uống rượu say rồi lái xe về nhà trên đường bị tai nạn suýt nữa tính mạng cũng chẳng giữ được thì chút đau đớn này có là gì.

Hồi ấy cũng đã hứa sẽ bỏ rượu, cả nhà phải vội vàng bay sang thăm mọi người đều bắt nàng hứa phải bỏ thói quen nghiện rượu của mình đi nhưng mà được một thời gian ngắn Lôi Tư Lạc không nhịn được nữa nên vẫn đem rượu ra uống, ngày ấy mẹ nàng từng trách ba Lôi Đinh đã di truyền thói quen uống rượu của mình sang con gái. Cả tháng nay về nước gặp Từ Khả Huyên lại càng uống nhiều hơn, thật tình Lôi Tư Lạc cảm thấy bản thân thật giống một nam nhân việc trên trời dưới đất nàng đều tự thân gánh vác, sức chịu đựng cũng rất cao a.

" Xin lỗi là chị không chú ý" Lôi Tư Lạc nhìn Tiêu Yên Thư trả lời, thực tình cũng không đau như mọi người nghĩ.

Từ Khả Huyên đứng cạnh rất sốt ruột vì máu trên tay Lôi Tư Lạc vẫn chảy rất nhiều:" Chị đưa em đến bệnh viện" nói xong cũng nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay của Lôi Tư Lạc.

Lần đầu tiên Từ Khả Huyên chủ động kể từ khi Lôi Tư Lạc trở về, Lôi Tư Lạc nghe xong trong lòng xuất hiện một tia hạnh phúc nhưng thật tình đang trong cảm giác suиɠ sướиɠ như vậy thì tên Hồ Minh Thoái kia đi đến thật khiến người khác mất hứng mà, cũng chính vì nhìn thấy mặt tên đó mà Lôi Tư Lạc lại trở về trạng thái tức giận như ban đầu.

" Em xin lỗi vì ly nước, em sẽ thanh toán nó" Lôi Tư Lạc rút tay lại sau đó lấy điện thoại gọi cho Tô Linh đến.

Bị từ chối như vậy Từ Khả Huyên không biết một khắc bản thân đã trải qua bao nhiêu cảm xúc, bàn tay của Lôi Tư Lạc không ngừng chảy máu nhưng mà em ấy nhất quyết không chịu để cô đưa đi bệnh viện.

Không lâu sau Tô Linh đến, nhìn đại tiểu thư tay dính đầy máu anh ta cũng rất hoảng loạn vội vàng đỡ nàng vào trong xe sau đó quay lại thu dọn laptop và lấy túi đồ của Lôi Tư Lạc. Từ Khả Huyên đôi mắt dính chặt lên người của Lôi Tư Lạc, sao em ấy lại không chịu để cô đưa đi bệnh viện, cái ánh mắt khước từ đó Lôi Tư Lạc chưa bao giờ từ chối mình như vậy.

Từ Khả Huyên lòng nóng như lửa đốt chỉ sợ Lôi Tư Lạc bị làm sao, sau khi Lôi Tư Lạc đi khỏi thì mọi thứ lại trở về như bình thường, nhưng Từ Khả Huyên từ đó cũng không vui vẻ được nữa, đứng nói chuyện với Hồ Minh Thoái cũng chẳng chuyên tâm, trong đầu luôn nghĩ đến Lôi Tư Lạc, đứng ngồi không yên thì cũng không có cách nào để liên lạc được với em ấy.

Ra viện với cánh tay bị băng bó Lôi Tư Lạc lúc này mới tỉnh táo tự hỏi bản thân tại sao lại có thể bóp vỡ ly nước ấy dược để rồi bây giờ trên tay có một vết sẹo phải khâu mấy mũi, thật may tay bị thương là tay trái tay phải vẫn làm việc được, nhưng mà cũng phải mất một thời gian mới có thể hồi phục như bình thường a.

Từ Khả Huyên muốn gọi điện hỏi thăm nhưng không đủ dũng cảm cuối cùng buổi tối trở về nhà lướt mạng xã hội lại thấy trang cá nhân của Lôi Tư Lạc đăng một tin trong ngày là hình ảnh cánh tay bị băng bó của mình kèm một chiếc emoji băng bó.

Lưỡng lự ấn vào dòng trả lời tin, Từ Khả Huyên mím môi viết một đoạn tin nhắn.

[Vết thương sao rồi?]

Năm phút trôi qua Từ Khả Huyên lăn lộn trên giường đợi đối phương trả lời, trong lòng có chút bồi hồi khó tả, đây cũng đâu phải lần đầu hai người nói chuyện đâu cần phải hồi hộp đến vậy. Ném điện thoại sang một bên, Từ Khả Huyên xoa xoa mặt mình, cô còn yêu em ấy, bảy năm qua không biết bao nhiêu lần muốn từ bỏ nhưng bản thân vẫn chẳng thể nào quên được cô gái đeo kính năm nào. Nhưng mà yêu là yêu và trách vẫn là trách, Từ Khả Huyên vẫn không thể tha thứ cho việc Lôi Tư Lạc đã bỏ đi không một lời giải thích nên hiện tại cô vẫn chẳng thể nào thẳng thắn đối mặt với em ấy được.

*Ting*

Một tiếng thông báo tin nhắn vang lên, Từ Khả Huyên vồ lấy chiếc điện thoại như con thú nhào vào con mồi, mở lên lại là tin nhắn của một người bạn chứ không phải của Lôi Tư Lạc, nụ cười trên môi vụt tắt, Từ Khả Huyên trả lời tin nhắn rồi lại ném điện thoại sang bên cạnh thở dài.

*Ting*

Lần thông báo này Từ Khả Huyên vẫn cứ ngỡ là của người bạn kia, cô cầm chiếc điện thoại nhìn thanh thông báo, là tin nhắn từ Lôi Tư Lạc, Từ Khả Huyên kích động đến mức trượt tay đánh rơi điện thoại vào mặt mình.

Ôm mặt kêu oai oái, Từ Khả Huyên đã ba mươi tuổi vậy mà bây giờ khi đối mặt với Lôi Tư Lạc lại giống cô gái đôi mươi mới yêu, còn Lôi Tư Lạc cũng khác hẳn cô sinh viên ngày xưa, chững chạc, trưởng thành, xinh đẹp và tài năng tất cả những yếu tố tạo nên một con người hoàn hảo em ấy đều có hết. Hai người bảy năm qua cứ như thể đổi vị trí cho nhau vậy, Từ Khả Huyên nhìn đoạn tin nhắn miệng nở nụ cười, nụ cười đã lâu rồi không xuất hiện trên gương mặt của cô.

Lôi Tư Lạc: [Em không sao, chỉ là hiện tại tay trái không thể sử dụng] ...[Đã lâu rồi không nhận được tin nhắn của chị, quan tâm em sao?]

Từ Khả Huyên: [Bởi vì em là khách hàng và bị thương trong quán của chị nên chị mới hỏi thăm]

Lôi Tư Lạc ở bên này đang ngồi ở bàn làm việc nhâm nhi ly rượu vang, tay trái phải băng bó nên làm gì cũng khó khăn, bây giờ thực sự hối hận vì đã quá kích động rồi, nhìn dòng tin nhắn nàng mỉm cười, chị ấy nói dối kém thật.

Lôi Tư Lạc: [Khách hàng? Em tưởng ngày nào chị cũng cho nhân viên ra đuổi em, cũng may đây là quán của chị nếu không em đã mua lại nó lâu rồi]

Từ Khả Huyên đọc xong liền bĩu môi: [ Em làm cái gì mà giàu như vậy? Mỗi ngày lúc nào cũng đem đồ đạc đến quán chị làm việc, lại còn chi tiền mua cả mảnh đất bên cạnh nữa]

Từ Khả Huyên vẫn chưa biết được Lôi Tư Lạc giàu đến cỡ nào hay nàng có xuất thân từ đâu, qua Lã An Đông nói thì Lôi Tư Lạc sinh ra trong một gia đình khá giả nhưng mà khá giả đến mức nào?

Lôi Tư Lạc: [Em bán quần áo a, buôn bán cũng tốt, đủ ăn và lo cho chị a]

Từ Khả Huyên: [Bán quần áo kiểu gì mà mua được Ferrari và Lamborghini rồi Mercedes...]

Ách... Lôi Tư Lạc ngồi bên này chỉ biết cười trừ.

Lôi Tư Lạc: [ Coi như gặp thời đi a]

Từ Khả Huyên: [ Được rồi, không làm phiền em nữa, tay đau thì mau nghỉ ngơi đi]

Lôi Tư Lạc: [ Ơ...làm phiền em đi, em thích được chị làm phiền („• ֊ •„) ]

Từ Khả Huyên: [ Muộn rồi mau ngủ điiii (;¬_¬) ]

Lôi Tư Lạc: [ Được rồi chị cũng ngủ đi, hôn tạm biệt được không? ("ε` ) ]

Từ Khả Huyên: [ Khônggggg.... (-_-;)]

Lôi Tư Lạc: [ ("Д`) buồn a]

Từ Khả Huyên không trả lời tiếp nhưng trong lòng rất vui, hạnh phúc chìm vào giấc ngủ. Ở bên này Lôi Tư Lạc cầm ly rượu trên tay miệng nở một nụ cười vui vẻ, chỉ vài dòng tin nhắn nhưng đủ để cô quên đi muộn phiền của ngày hôm nay.