Chương 40: Mất Kiểm Soát (2)

Cô là người ngước ngoài sao? Tên lạ thật.

Người bị dơ rất khó chịu, cô nhanh đi tắm thay đồ đi!

Tôi cứ tưởng đại tiểu thư toàn ở nhà học cắm hoa, chơi dương cầm thôi chứ.

Đêm khuya một mình cô đến đây, rất nguy hiểm.

A Tư Lam, cô có bị thương không?

Tôi rất muốn nhìn thấy dáng vẻ lúc cô nổi giận.

A Tư Lam, theo sát tôi….

Hàng loạt lời nói vang trong đầu A Tư Lam. Nàng đau đớn ôm đầu, hình như đang vùng vẫy đấu tranh. Sau đó, A Tư Lam tỉnh lại, không thể tin được cảnh tượng trước mắt mình. Trọng Dạ bị trọng thương, ngã xuống trước mặt nàng.

"A Dạ……tại sao? Sao mình lại có thể tổn thương A Dạ. KHÔNG THỂ NÀO!" – A Tư Lam sụp đổ hét lớn. Nếu như nàng không kịp thời tỉnh lại, có phải nàng sẽ gϊếŧ Trọng Dạ hay không?

A Tư Lam chỉ nhớ, nàng đã đỡ một dao cho Trọng Dạ. Sau khi lưỡi dao sắc bén đâm xuyên cơ thể, thì A Tư Lam bất tỉnh. Nàng là ác ma, không dễ chết như vậy. Nhưng sao khi tỉnh lại, tại sao nàng lại trở thành như vậy? Giống như không thể kiểm soát được sức mạnh. Hiện tại, điểm của nàng rất thấp, không thể có ma lực mạnh như vậy. Hơn nữa, nguồn sức mạnh đó còn mạnh hơn cả sức mạnh nàng từng có. Cơ thể của nàng…..làm sao vậy?

Lỵ Hương và Phượng Hoàng nghi ngờ nhìn, tình huống bây giờ là thế nào? Sư Quả vì quá tức giận nên mất kiểm soát, tổn hao linh lực đã ngất xỉu, không có thương tích gì. Thảm nhất chính là Trọng Dạ, bị trọng thương nên hôn mê. Đường đường là một đại thần, mà bị người ta đánh thành như vậy, đủ biết thực lực của A Tư Lam mạnh đến mức nào. Thế nhưng, cái người vừa hung hăng đánh người, giờ đang ôm mặt đau khổ, tự trách. Hai người càng nhìn càng không hiểu, trò đùa thì thế này? Cũng may, bọn họ không bị thương nặng, cố gắng vẫn đứng lên được.

"Chuyện gì xảy ra?" – Đột nhiên, có một người đàn ông tóc ngắn bạc trắng xuất hiện, nhìn lướt qua hoàn cảnh trước mắt rồi hỏi. Ánh mắt anh nhìn con gái, đang biến thành nữa người nữa Hồ Ly. Nét mặt cô bé không còn xinh đẹp như mọi ngày, mà tràn đầy sự tức giận. Dù là Hồ Tiên tâm tình nhạt như nước, nhưng nhìn thấy con gái vẫn có rất nhiều cảm xúc.

"Quả Quả!" – Xuất hiện cùng Hồ Tiên Bạch Vũ là người cha khác của Sư Quả, Sư Phù. Nhìn thấy con gái biến thành Cửu Vĩ Hồ, tóc bạc trắng, Sư Phù lo lắng ôm lấy con gái.

Cha con liền tâm, Sư Phù và Bạch Vũ cảm nhận được sức mạnh của con gái thay đổi, không giống bình thường nên lập tức chạy đến. Tính theo tốc độ trưởng thành của Sư Quả, cô bé vẫn chưa thể bộc phát sức mạnh to lớn như vậy. Ngay lúc này sử dụng đến, nhất định xảy ra chuyện lớn.

Sư Phù kiểm tra cơ thể Sư Quả, phát hiện cô bé không bị thương, chỉ là kiệt sức nên ngất xỉu. Đang muốn hỏi những người còn lại, đã có chuyện gì, thì nghe Bạch Vũ mở miệng.

"Là cô làm…" – Thanh kiếm bạc trong tay Bạch Vũ nhắm thẳng vào A Tư Lam.

Bạch Vũ là Hồ Tộc tu luyện thành tiên, đạo hành càng cao thì tính tình càng lạnh. Sướиɠ, vui, đau, buồn anh chưa bao giờ biểu hiện rõ ràng. Thế nhưng lần này, anh không nói hai lời, liền xuất thần khí Bạch Ngâm, đủ chứng minh anh đang rất tức giận.

"Bạch Vũ, anh bình tĩnh, sự việc chưa làm rõ. Phượng Hoàng, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?" – Sư Phù cũng rất lo lắng, nhưng vẫn còn một tia lý trí để khống chế cảm xúc. Bạch Vũ là thần tiên, tất nhiên phải tuân theo luật trời. Nếu anh ấy làm bậy, chuyện càng tệ hơn.

"Bộ em không cảm nhận được, ma khí xung quanh vẫn chưa tiêu tan sao? Ở đây, ngoài cô ấy ra có ai là ác ma?" – Bạch Vũ không dám tin, đây là người chị rất tốt mà Sư Quả thường nhắc. Không thể để mối họa này ở bên cạnh con gái, sẽ làm con gái tức giận mất kiểm soát lần nữa. Cái gì mà Thần Ma đã kí hiệp ước đình chiến, Bạch Vũ không quan tâm.

"Cầu xin mọi người, làm ơn cứu A Dạ đi. Chỉ cần A Dạ không sao, tôi để mọi người tùy ý xử lý. A Dạ bị thương rất nhiều, van xin mọi người, làm ơn cứu chị ấy." – A Tư Lam ôm Trọng Dạ, mặt thấm đẫm nước mắt cầu xin Bạch Vũ. Nhìn cô gái đáng thương trước mắt, không thể tin nỗi nàng chính là ma nữ độc ác lúc nãy. Nếu như nàng muốn gϊếŧ Trọng Dạ, thì đâu cần phải cầu xin họ cứu. Hoặc, nói đúng hơn là bọn họ sẽ không có cơ hội cứu Trọng Dạ.

"Em dùng tính mạng để bảo đảm, A Tư Lam không phải người xấu. Nhất định có hiểu lầm."

"Lúc em bảo kê người khác, cũng đừng có kéo theo tính mạng của chị chứ"

Đào Tuyết Ương chạy đến trước mặt A Tư Lam, không để Bạch Vũ đả thương A Tư Lam. Nữ vương Sư Âm đạp giày cao gót đi theo sau, có vẻ hơi bực mình. Sau khi nhận được thông báo của Phượng Hoàng, hai người lập tức đến, không ngờ nhìn thấy cảnh tượng này.

"Mặc dù em không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu A Tư Lam muốn gϊếŧ Trọng Dạ, thì chị ấy sẽ không sống đến bây giờ. Cậu ấy cũng không cần đợi chúng ta đến mới gϊếŧ." – Đào Tuyết Ương tuyệt đối tin tưởng A Tư Lam, cậu ấy không phải ác ma thích gϊếŧ người. Lúc trước, cậu ấy không quen biết nàng và Sư Âm cũng liều mạng giúp đỡ, huống chi là Trọng Dạ sớm chiều gặp mặt.

Bạch Vũ nghe Đào Tuyết Ương nói xong mới bình tĩnh, thu kiếm. Dù tính cách của Đào Tuyết Ương tốt quá sức tưởng tượng, nhưng những lời em ấy nói cũng không sai. Trọng Dạ và Sư Quả cùng hôn mê, A Tư Lam có cơ hội gϊếŧ chết họ, tại sao phải ở đây giả bộ đáng thương.

"Chị cũng tin tưởng A Tư Lam, lấy mạng ra đảm bảo. Phượng Hoàng, kể lại tình hình." – Sư Âm không giống Đào Tuyết Ương mù quáng tin tưởng bạn bè, nhưng nàng tin tưởng Đào Tuyết Ương.

"Chúng tôi vừa đến đây, đã thấy Trọng Dạ bị A Tư Lam đánh đến bất tỉnh. A Tư Lam giống như bị sức mạnh nào đó khống chế, không giống như bình thường. Khi Trọng Dạ tỉnh lại, ngăn cản A Tư Lam tấn công Sư Quả, cô ấy hình như bắt đầu tỉnh táo lại, sau đó thì như mọi người thấy." – Phượng Hoàng tóm tắt đơn giản, nghĩ một chút rồi bổ sung: "Hơn nữa, mục tiêu của cô ấy là dòng dõi Hỏa Thần." – Nàng và Lỵ Hương còn có thể đứng ở đây, là chứng minh tốt nhất.

Đào Tuyết Ương nghe Phượng Hoàng nói thế, càng thêm tin tưởng A Tư Lam vô tội. Cậu ấy rất lương thiện, có thể bị cái gì đó khống chế, cũng may là cậu ấy tỉnh lại kịp thời.

"A Tư Lam, cậu còn nhớ vì sao muốn gϊếŧ Trọng Dạ không?" – Đào Tuyết Ương ngồi xuống hỏi.

"Mình không biết, mình không biết, mình thật sự không biết gì cả. Tiểu Đào, cậu nhanh cứu A Dạ đi, chị ấy bị thương rất nặng. Mình không biết tại sao lại nặng tay như thế, mình thật sự không biết tại sao lại như vậy." – Sau khi khôi phục ý thức, A Tư Lam đau khổ khi biết chút nữa tự tay gϊếŧ người mình yêu. Trái tim nàng rất đau.

"Cậu đừng gấp, chúng mình sẽ cứu Trọng Dạ mà."

"Trọng Dạ không phải con người, đi bệnh viện vô dụng. Về nhà trước đã!" – Sư Phù ôm Sư Quả, một bước đi vào vết nứt giữa không khí. Tiểu Đào giúp A Tư Lam đỡ Trọng Dạ, đi vào theo.

Sư Âm ngẩng đầu nhìn khu lầu thí nghiệm, rồi nói với Phượng Hoàng: "Phượng Hoàng, ngươi đưa cô bé trên lầu về nhà, nhớ xóa hết trí nhớ của cô bé."

"Vâng, chủ nhân!" – Phượng Hoàng phản xạ tự nhiên, tuân lệnh Sư Âm vô điều kiện.

"Này, chim ngu ngốc, cậu bị đè đầu riết quen rồi. Bây giờ được tự do, mà vẫn làm chân sai vặt cho người ta." – Lỵ Hương thật sự không thích nhìn người yêu bị sai bảo. Phượng Hoàng thì thấy chẳng có gì ghê gớm nhìn nàng, làm cho nàng bó tay, chỉ có thể chạy theo.

Người cuối cùng rời khỏi là Bạch Vũ, anh tốt bụng khôi phục lại ngôi trường bị đập nát gần hết. Nếu ngày mai hiệu trưởng nhìn thấy trường học thế này, chắc sẽ khóc thét.

Tất cả về nhà Sư Âm, Sư Quả thì không sao, chỉ cần nghỉ ngơi khỏe lại là được. Tình huống của Trọng Dạ thì phiền phức hơn nhiều, cơ thể thần tiên và con người không giống nhau, dùng thuốc hay giải phẫu cũng không có tác dụng. Cách nhanh nhất là về Thiên giới, đi tìm Thái Thượng Lão Quân xin tiên đan. Nhưng Trọng Dạ đang thi, lại đang hôn mê vì bị thương quá nặng làm sao về Thiên giới được. Bạch Vũ có thể đi, nhưng muốn xin được tiên đan của Thái Thượng Lão Quân, thì khó còn hơn lên trời nhiều.

"Chờ sáng mai nói sau." – Sư Âm nhìn mọi người ai cũng mệt mỏi, thẳng thắn đề nghị.

"A Dạ xin nhờ mọi người chăm sóc." – A Tư Lam hai tay nắm chặt váy của mình, nhìn Trọng Dạ nằm trên giường. Hình như, nàng đã hạ quyết tâm.

"A Tư Lam, cậu không chờ Trọng Dạ tỉnh lại sao? Nhà chúng mình còn dư phòng mà."

"Là mình hại A Dạ thành ra như vậy, nhất định chị ấy không muốn nhìn thấy mình. Nếu A Dạ tỉnh lại, tiểu Đào cậu nhất định phải cho mình biết, ít nhất mình muốn biết chị ấy không sao. Bây giờ, mình phải biết tại sao mình như vậy, nếu không cứ ở bên cạnh A Dạ sẽ lại tổn thương chị ấy." – Hiện tại, A Tư Lam không biết cơ thể mình xảy ra chuyện gì. Thế nhưng nếu mục tiêu là Trọng Dạ, cứ ở đây sẽ đe dọa đến tính mạng Trọng Dạ. Cách tốt nhất, chính là rời đi.

Đào Tuyết Ương cũng không khuyên nữa, tình huống trước mắt hai người họ tách ra là tốt nhất. Nếu A Tư Lam lại mất kiểm soát, e là cả Sư Âm cũng không thể thoát khỏi. Có thể đánh Trọng Dạ đến tàn tạ như vậy, đủ biết cậu ấy mạnh đến cỡ nào.

A Tư Lam trở về nhà, gọi Ma Thư, nó nhất định biết chút gì đó. Nhất định có chuyện nàng chưa biết, trong cơ thể nàng có thứ gì?

"Ma Thư, hành động của ta có phải là gian lận không? Đó cũng không phải là sức mạnh của ta, ngươi biết chuyện gì xảy ra?"

"Công chúa, lúc nãy sức mạnh của người không có gì sai cả. Vì thế, điểm số của người cũng tăng theo, gần như sắp đạt điểm tối đa. Chỉ là khi người sắp gϊếŧ được cô ta thì ngừng tay, cho nên….."

"Ngươi nói bậy! Ta làm sao có thể tổn thương A Dạ, không phải ta làm!!!"

"Bởi vì mạng sống bị đe dọa, nên sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể của người bộc phát. Còn nguyên nhân, thì trong sách không có ghi chép." – Ma Thư cũng không phải hoàn chỉnh, trong đó có vài tờ hình như bị người ta xé bỏ. Vì thế, chuyện liên quan đến A Tư Lam nó cũng không biết nhiều.

"Tôi chính là cô, đừng nên phủ nhận bản thân mình chứ, ha ha ha ~~~~"

"Ai đang nói!"

A Tư Lam đột nhiên nghe thấy tiếng nói, hơn nữa giọng cực kỳ quen. Nàng nhìn khắp nơi, không có người. Vô tình ánh mắt nàng dừng lại trước gương, trong gương chính là bản thân nàng, nhưng từ trên xuống dưới toàn một màu đen, nụ cười quỷ dị, giống như đây mới chính là con người thật của nàng.

———–

Nghiêng : quá khứ.

Nghiêng – đậm: mơ