Chương 30: Khê Nang (kết)

Tút……tút…….tút………

Trọng Dạ nghe âm thanh ngắt tín hiệu, liền tức giận muốn ném điện thoại. Tất nhiên nàng biết không phải A Tư Lam tắt máy, hẳn là do con quỷ giở trò. Nhưng tại sao nó lại để A Tư Lam gọi điện thoại? Cố ý khıêυ khí©h nàng à?

"Chết tiệt, số 48 đường Mạt Sơn ở đâu?" – Trọng Dạ đã ở trần gian được hai tháng, nhưng chưa từng nghe thấy số nhà này. Cũng không biết là sự thật hay tin đồn, nếu như đó là địa chỉ giả thì khỏi tìm rồi.

"Ở đường Mạt Sơn không có số 48. Đó là nơi Âm Dương tụ họp, chỉ có người sắp chết hoặc được quỷ dẫn đường thì mới tìm được. Người bình thường dù có đi qua cả chục lần, cũng không tìm thấy số 48."

"Không có đường thì tự ta tạo ra đường. Trên tay ngươi là cái gì, đưa đây." – Trọng Dạ đưa tay ra, nói với Dương Tử Khiêm. Nàng muốn quả cầu quỷ trên tay hắn, vì nàng biết nó có thể dẫn đường.

Dương Tử Khiêm cũng không do dự, ném quả cầu qua cho Trọng Dạ. Đại thần nổi giận, đúng là ngạc nhiên thật.

Trọng Dạ cầm lấy quả cầu, rồi ném xuống đất, sau đó dùng hết sức lực đạp đạp giẫm giẫm, nhanh đến mức chỉ còn nhìn thấy bóng chân. Linh Nhiên thì đen mặt, Dương Tử Hi vẫn đơ như thường, còn Dương Tử Khiêm thì cười sắp xỉu.

"Đưa ta đến số 48 đường Mạt Sơn, có vấn đề gì không?" – Trọng Dạ đen mặt, nói rất "nhẹ nhàng".

"Không….không thành vấn đề." – Huyết Hồ Quỷ bị giam trong quả cầu yếu ớt nói. Thật ra trong lòng nó đang sục sôi oán niệm, tại sao không thể nói chuyện đàng hoàng, vừa chụp đã đánh người ta dã man.

Có người dẫn đường, nên cả đám không lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng hành động. Dương Tử Hi biết đường, nên lái xe thẳng đến đường Mạt Sơn. Suốt đường đi, càng đến gần thì bầu trời càng âm u, khi đến nhà số 47 thì Dương Tử Hi dừng lại.

Trọng Dạ lại ném Huyết Hồ Quỷ xuống đất, Dương Tử Khiêm niệm chú thu lại những lá bùa. Huyết Hồ Quỷ trở lại thành một cô gái cả người đầy máu nhìn bọn họ, rồi nó lập tức chui vào khe hở giữa hai ngôi nhà. Trong chớp mắt nó biến mất, cả đám cũng chui vào theo, bước qua một thế giới hoàn toàn khác.

"Ta mới không phải là đồng loại với ngươi, dám bán đứng ta? Đi chết đi!"

Trọng Dạ vừa đặt chân vào khe hở, liền nghe được âm thanh tức giận của một đứa bé, sau đó là một tiếng thét thảm thiết cùng với tiếng vật gì đó bị xé rách. Bách Quỷ là những linh hồn sau khi chết tu luyện thành quỷ, nó không phải là oan hồn bình thường. Cho dù là đồng loại, nếu dám cản đường, nó cũng gϊếŧ.

Bốn phía đều là màu đen, không nhìn thấy gì cả, chỉ có nơi bọn họ đứng là có chút ánh sáng. Cả đám vừa định tìm đường đi, thì khung cảnh liền thay đổi. Nơi họ đứng đã biến thành một phòng khách rất bình thường, nhưng cũng không bình thường. Cả đám căng thẳng đề phòng.

"Tiểu Dạ ~~~ em sợ quá, chị mau cứu em với~~" – Bất ngờ, A Tư Lam nhảy ra từ một cánh cửa, chạy tới chỗ Trọng Dạ.

Nét mặt Trọng Dạ cực kì khó chịu, nhìn thấy A Tư Lam khóc lóc chạy đến, nàng liền tặng cô ấy một đạp. Linh Nhiên đứng một bên giật mình, tưởng rằng Trọng Dạ bị trúng tà. Cái bà này không phải lần nào nghe A Tư Lam gặp nguy hiểm cũng đều lập tức chạy đến sao? Tai sao…..có thể…..Linh Nhiên muốn bước đến đỡ A Tư Lam đứng lên, thì bị Trọng Dạ cản lại.

"A Tư Lam chưa từng gọi tôi là tiểu Dạ, càng không vì chút chuyện mà khóc lóc. Muốn giả dạng người ta, thì tốt nhất tìm hiểu cho kỹ đi!" – Trọng Dạ vẫn khó chịu. A Tư Lam mặc dù bề ngoài rất nhu nhược, nhưng khi gặp nguy hiểm cô ấy vẫn rất bình tĩnh, chỉ có lần trước cô ấy lo lắng cho nàng mới lộ ra nét sợ hãi. Trọng Dạ cực kỳ căm ghét "A Tư Lam giả".

Cái thứ đóng giả A Tư Lam cũng từ từ ngồi lên, nở nụ cười lạnh lẽo. Nó cũng chẳng tức giận khi bị phát hiện.

"Vô vị thật, lại dễ dàng bại lộ như vậy. Đúng là hai người ở chung rất lâu." – Đồ giả vẫn không đứng lên, mà ngồi xếp bằng dưới đất.

"A Tư Lam ở đâu?" – Trọng Dạ phát hỏa, nàng không đến đây để tán dóc.

"Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi biết sao? Ngu ngốc!" – Nó nhìn Trọng Dạ làm mặt quỷ.

"Ái da, còn dám hung hăng, ta liền xé xác ngươi." – Trọng Dạ như một hung thần ác sát chuẩn bị xông tới, nàng là vị thần nói được làm được.

"A Tư Lam mà ngươi nhìn thấy cũng có thể là đồ giả đấy." – Đồ giả nghiêng đầu cười. Trọng Dạ lập tức khựng lại, nhưng chỉ vài giây liền phản ứng. Có thể nó đang cố tình ly gián.

"Ta không tin chuyện hoang đường của ngươi, làm sao ta có thể nghi ngờ bạn bè chứ. Ta đánh chết ngươi, thì có thể tìm thấy A Tư Lam" – Trọng Dạ không cảm nhận được "mùi" người chết, chứng tỏ A Tư Lam vẫn còn sống.

"Vậy thì thử một chút ta xem!" -Đồ giả nói xong, bốn phía lại chìm trong bóng tối.

Mọi người nhìn vào hư không, bốn phía chẳng có gì cả. Không có đường, cũng chẳng biết phương hướng, không cách nào ra tay nên chẳng biết đập tan cục diện này thế nào.

"Ảo cảnh hư vô à? Aiz, tiểu quỷ này xem ra cũng có chút bản lĩnh, nhưng không lẽ chúng ta lại ngồi không sao?" – Trọng Dạ nhìn hỏi mấy người bên cạnh. Cả đám đối phó với một tiểu quỷ, hình như hơi ỷ đông hϊếp yếu. Nếu không thoát được, thì đúng là trò cười.

"Nếu không có khó khăn, thì tôi thấy hơi tẻ nhạt." – Nét mặt Dương Tử Khiêm hưng phấn. Anh là người bất chấp quy tắc, phá hoại mới là thứ anh thích. Khi đi Los Angeles phải hợp tác với người khác, bó tay bó chân cực kỳ không quen. Hiếm lắm mới gặp được dịp tốt, tất nhiên là vui.

"Vậy giờ chúng ta làm sao đây?" – Linh Nhiên hỏi. Cả đám, hai người là bậc đàn anh đàn chị, một người là thần, đâu đến lượt nàng chỉ huy. Dù đôi lúc nàng hơi kích động thật, nhưng lúc bình thường không bị ai chọc tức, thì nàng rất bình tĩnh.

"Bốn người chia ra bốn hướng, đυ.ng đến cái gì thì gϊếŧ cái đó." – Trọng Dạ nói rất nhẹ nhàng, nhưng gϊếŧ? Làm sao gϊếŧ? Đây đâu phải giờ đào tạo người mới, đại thần cũng lười giải thích, có chiêu gì thì cứ xài chiêu đó đi.

Bốn người quay lưng lại, chia ra làm bốn hướng, mặc kệ là thần nhân ma quỷ gì, cứ gặp là gϊếŧ. Chỉ cần một chút khác biệt, là có thể đập tan cái ảo ảnh hư vô này. Nhưng phải biết rằng, trong hư vô không được tin bất cứ thứ gì.

Khê Nang bản lĩnh cũng thật lớn, bọn họ ở trong hư vô không thể dùng linh lực. Huống chi Trọng Dạ là thần, dù pháp lực còn rất ít nhưng nàng vẫn là thần, ý chí rất mạnh mẽ, không dễ bị mê hoặc. Hiện tại, nàng đã phục hồi được một phần ba thần lực, ung dung nhẹ nhàng tạo ra đao lửa, càng sắc bén càng mạnh mẽ hơn. Nếu bây giờ Nữ Oa có đứng trước mặt, nàng cũng chém.

"Trọng Dạ, chị mau đi cùng em, nơi này nguy hiểm lắm." – A Tư Lam mặc một chiếc váy liền thân màu tím nhạt, chạy đến gần Trọng Dạ.

"Một cách dùng hai lần, ngươi nghĩ ta ngu à!" – Trọng Dạ cảm thấy nó đang làm nhục trí thông minh của nàng.

"Trọng Dạ, chị nói gì vậy? Em là A Tư Lam, con quỷ đó đang muốn gϊếŧ chị, chị đừng rơi vào bẫy của nó. Em biết đường, chị đi theo em." – Người trước mặt sốt ruột nói.

"Cô thật sự là A Tư Lam?" – Trọng Dạ hơi nghi ngờ hỏi lại, nhưng đã buông lỏng đề phòng.

"Tất nhiên, không lẽ chị không nhận ra em sao? Nhanh, chúng ta đi thôi!" – A Tư Lam nói xong, liền kéo tay Trọng Dạ,

Khi A Tư Lam vừa chạm vào tay Trọng Dạ, thì thanh đao lửa trong tay Trọng Dạ không chút thương xót chém thẳng xuống. Sau một tiếng thét chói tai, A Tư Lam hóa thành hư vô.

"Giả giống cũng chả có ích gì đâu, không phải là không phải."- Trọng Dạ nói với không khí, rồi bước tiếp.

Trong hư vô lúc này chỉ có bốn người bọn họ, đã là con người ai cũng có kẻ thù. Chỉ là chúng ta biết rõ kẻ thù, sẽ không dễ dàng bị mắc bẫy, nhưng với người mình quan tâm, thì rất khó lòng ra tay. Khi Trọng Dạ ra tay, tất nhiên là có chút do dự, nhưng nàng không phải là con người, không nặng về mặt tình cảm. Một khi đã phân biệt rõ, thì nàng sẽ ra tay không chút do dự.

Linh Nhiên tách ra đi một mình, vẫn mãi đi về phía trước không có giới hạn. Nàng nhìn thấy một cậu bé đang khóc, ngồi trên đất.

"Chị ơi, em không tìm được đường về nhà. Chị có thể giúp em không?" – Cậu bé nhìn rất đáng yêu, rất rất đáng yêu, khi khóc lại càng làm người ta thấy yêu. Trong nhất thời Linh Nhiên thấy bối rối, biết rõ là ảo giác, nhưng nàng không thể ra tay với một đứa bé.

"Ngươi hãy hiện hình đi, đừng để ta phải ra tay."

"Chị ơi, em rất sợ, có người xấu muốn đánh em." – Cậu bé khóc lóc, nhào về phía Linh Nhiên.

Là một vị cảnh sát chính nghĩa, nhìn thấy trẻ con bị lạc, lại còn bị bắt nạt làm sao tàn nhẫn rút súng. Linh Nhiên muốn đẩy cậu bé ra, nhưng cậu bé cứ gào khóc quá mức đáng thương, nàng càng không thể ra tay.

Bằng_

Tiếng súng vẫn vang lên, nhưng không phải Linh Nhiên nổ súng, mà là Dương Tử Hi muôn đời trơ mặt như cục đá. Nàng bình tĩnh đến mức, người ta cho rằng nàng không có tình cảm.

"Ở đây mọi thứ đều là giả, nếu do dự thì người chết chính là em." – Dương Tử Hi nhắc nhở. Nàng là đàn chị, nên phải dạy dỗ tốt người mới vào, công việc của họ rất nguy hiểm.

"Vậy em làm sao biết, chị là thật hay giả?"

"Nếu là giả, thì chỉ cần nổ súng bắn nát đầu em là được."

Linh Nhiên hỏi xong mới phát hiện rằng đúng là một câu hỏi ngu ngốc, nàng muốn nói gì đó để giảm bớt không khí ngột ngạt. Rồi trên đỉnh đầu nàng xuất hiện một vết nứt từ từ lan rộng, hư vô cũng từ từ vỡ vụn. Tiếp theo, là bốn người trở về phòng khách lúc nãy.

Linh Nhiên và Dương Tử Hi nhìn xung quanh, liền thấy Dương Tử Khiêm đang chĩa súng ngay đầu một đứa bé, thanh đao của Trọng Dạ thì cắm thật sâu vào ngực nó. Hình ảnh này nhìn thật tàn nhẫn, cải trang thành con nít…..đúng là rất dễ chiếm được sự đồng cảm.

"A Tư Lam ở đâu?" – Trọng Dạ lại trở thành hung thần ác sát, giống như vừa từ Tu La Địa ngục trở về.

"Phụt~~" – Đứa bé phun cái lưỡi về phía Trọng Dạ, rồi biến mất.

Khê Nang chết rồi, căn nhà cũng biến mất, tất cả trở về trước cái khe hở ở trên đường Mạt Sơn. Điện thoại Trọng Dạ vang lên, thì ra là A Tư Lam gọi đến.

"A Tư Lam, cô không sao chứ? Cô đang ở đâu?" – Vừa nghe máy, Trọng Dạ đã hỏi dồn dập.

"Em không sao, em đưa cậu bé về đến nhà thì cũng về nhà rồi. Em muốn điện báo chị biết, nhưng lại không gọi được, chị đang ở đâu?"

"Tôi lập tức về!" – Trọng Dạ thở phào nhẹ nhõm, khi xác định A Tư Lam bình yên vô sự.

Thế nhưng, mục đích của Khê Nang là gì? Tại sao nó không làm hại A Tư Lam? Chỉ là vì dụ họ tới đó thôi sao? Làm thế có gì tốt, nhìn thế nào nó cũng không phải đối thủ của bọn họ.

Trọng Dạ không thèm nghĩ nữa, chào bọn họ rồi về trước.

"Chị xác định cô ấy chính là thần?" – Nhiên Linh chỉ vào hướng Trọng Dạ vừa rời đi. Với trẻ con, mà cô ấy cũng không chút lưu tình, đúng là đáng sợ thật.

"Có gì không hiểu thì về nhà xem phim đi." – Dương Tử Hi nói rồi cũng bỏ đi.

"Này này…..chị nói rõ ràng xem nào!"

———————

Editor kiệt sức -_-! Phải bồi dưỡng lại thôi o.0

Chúc mọi người năm mới tràn đầy phúc – lộc – thọ.