Chương 3: Thí sinh mã số 03: Hừ hừ hừ

Buổi sáng, trong lớp học ồn ào huyên náo, Phương Hạ trông mòn con mắt. Khi cậu nhìn thấy Giang Kính Thu đi vào, ánh mắt sáng ngời, hiển nhiên mười phần kích động.

Giang Kính Thu đến gần, "Cho, cơm. "

"Ôi ôi, cảm ơn, thần còn có một lời cầu xin. "Phương Hạ biểu diễn vụng về.

Giang Kính Thu: "Cái gì?"

Phương Hạ sắc mặt nghiêm túc: "Bài tập toán cho tôi mượn chép. "

"...", Giang Kính Thu im lặng, lấy bài tập toán ra đưa cho cậu, "Tối hôm qua cậu làm gì vậy. "

"Là trò chơi không vui, hay là em gái không đẹp? "Phương Hạ không cho là sỉ nhục, lại cho là vinh quang.

Tiếp theo, Phương Hạ bắt đầu biểu diễn ăn cơm tay trái, tay phải làm bài tập.

Phương Hạ: "Hôm nay thứ sáu, chiều nghỉ, cùng nhau đi tiệm net chơi đi. "

Trường trung học tư bắt đầu vào chiều thứ 2, chiều thứ 6 đến chiều Chủ Nhật được nghỉ.

Giang Kính Thu lạnh lùng nói: "Không đi. "Sau đó, tự đọc sách của mình.

"Tại sao?" "Phương Hạ ngay cả bài tập cũng không viết, quay đầu nhìn Giang Kính Thu như nhìn người đàn ông phụ lòng.

"..."

Giang Kính Thu im lặng một chút, sau đó nói: " Câu mười bốn là √ 2, không phải π. "

" Ồ. À?! "

Buổi chiều tan học, Giang Kính Thu vẫn không nhịn được Phương Hạ quấy rầy, cùng cậu ta đi tiệm net gần trường nhất.

Giang Kính Thu và Phương Hạ chọn máy xong, ngồi xuống.

"Làm cái gì vậy, tôi đã đến rồi, cậu lại không đến, có phải là anh em hay không. "Cô gái đối diện Giang Kính Thu trợn trắng mắt, tay trái cầm điện thoại di động dán vào bên tai, tức giận nói.

Cô gái đối diện cực kỳ xinh đẹp, lông mày rậm mắt to môi đỏ, mắt tròn mũi cao, tinh xảo mà không mất khí chất, có thể tưởng tượng, tương lai cô nhất định là một đại mỹ nhân xinh đẹp.

"Vì một người bạn trai nhỏ, cậu đã vứt bỏ anh em, cậu có phải là con người hay không?" Cô gái vỗ mạnh vào bàn.

Khiến Giang Kính Thu hoảng sợ, là một đứa trẻ khiến tất cả bà mẹ yên tâm, Giang Kính Thu rất ít khi đến nơi này.

Các trường trung học gần đó được nghỉ, các quán cà phê Internet trên đường phố này rất đông đúc. Toàn bộ tiệm net ồn ào, vì vậy hành vi của cô gái không phải là rất đáng chú ý.

Cô gái cúp máy và trở lại máy tính.

Giang Kính Thu không lấy lại tinh thần, trong lúc lơ đãng nhìn thẳng vào cô gái.

Giang Kính Thu vội vàng tránh đi.

Hình như cô gái cũng chú ý tới Giang Kính Thu vừa rồi vẫn lén nhìn cô Điều này là bất lịch sự, may mắn thay cô gái không quan tâm.

"Đeo tai nghe lên đi, làm gì vậy. "Phương Hạ vào trò chơi, phát hiện Giang Kính Thu còn đang ngơ ngẩn, nhíu mày nói, "Không phải cậu không biết chơi chứ. "

Giang Kính Thu: "Không, vào đây. "

......

Trải qua buổi chiều này, Giang Kính Thu một lần nữa biết mặt khác của Phương Hạ. Rõ ràng ở trường cũng là một người rất đứng đắn, ở trước mặt nữ hài tử càng là mặt người dạ chó. Tại sao vừa vào trò chơi đã biến thành chó thật?

Các loại ngôn từcàng làm cho Giang Kính Thu chấn động.

Giang Kính Thu thề, sẽ không bao giờ cùng Phương Hạ đến nơi này chơi trò chơi nữa.

Chờ Phương Hạ đánh đến tận hứng, đã là buổi tối.

Hai người cùng nhau ra khỏi cửa.

Giang Kính Thu phát hiện cô gái đối diện cũng ở ven đường, hiển nhiên đang chờ xe.

Phương Hạ phát hiện ánh mắt Giang Kính Thu cũng nhìn sang bên kia.

"Đây không phải là Hạ Ngữ Từ sao?" Phương Hạ nói một câu.

Giang Kính Thu: "Hai người quen nhau?"

Phương Hạ: "Đâu chỉ có vậy. "

Cô gái cực kỳ nhạy bén, quay đầu nhìn về phía hai người.

"Ôi, cậu cũng ở đây à?" Phương Hạ đi tới.

Phương Hạ còn nghĩ, ở tiệm net nhìn thấy coi như không chú ý, tránh chào hỏi, phỏng chừng Hạ Ngữ Từ cũng nghĩ như vậy. Không nghĩ tới trực tiếp nhìn nhau, cái chào hỏi này không thể không thực hiện.

Giao tình của hai người cũng không sâu đậm, thậm chí gượng ép mà nói, hai người còn có chút thù hận, bất quá cũng đều là xích mích trongvòng của hai người, Phương Hạ và Hạ Ngữ Từ cũng không quá để ý, bất quá quan hệ hai người cũng không tốt.

"Ờ. "Hạ Ngữ Từ hai tay đút túi, rõ ràng không phải là muốn để ý tới Phương Hạ. Hầu hết Alpha có một cảm giác vượt trội về Beta, chưa kể đến mối quan hệ của họ không tốt.

"Bạn trai cậu?" Hạ Ngữ Từ nhìn thoáng qua Giang Kính Thu, lại nhìn về phía Phương Hạ nói.

"Không." Phương Hạ nhíu nhíu mày, "Anh em tủa tôi. "

Không phải là coi trọng anh em của tôi chứ.

Người trong giới còn rất thích chơi đùa, mặc dù mới 17 tuổi, Hạ Ngữ Từ đã có vài người bạn trai cũ và bạn gái cũ. Omega không dễ khống chế, Hạ Ngữ Từ ngược lại thích chơi Beta hơn.

Phương Hạ: "Tôi cũng không chậm trễ Hạ đại tiểu thư chờ xe. "

Hạ Ngữ Từ nhìn Phương Hạ, hiểu ý của cậu, hừ cười một tiếng, sau đó nhìn về phía Giang Kính Thu, phất phất tay, cười nói: "Tạm biệt."

Giang Kính Thu cũng lễ phép cười nói: "Tạm biệt. "

Phương Hạ thay đổi sắc mặt, vội vàng giữ chặt Giang Kính Thu, quay đầu bỏ đi.

Giang Kính Thu vẻ mặt ngơ ngác.

Chờ tài xế trong nhà Phương Hạ đến đón, Phương Hạ nghiêm túc nói với Giang Kính Thu: "Ở trường nhìn thấy Hạ Ngữ Từ, tránh xa cô ấy một chút."

Giang Kính Thu nghi hoặc: "Cô ấy cũng ở trường chúng ta?"

Phương Hạ hận sắt không thành thép: "Sao cậu lại không bắt được trọng điểm chứ. Dù sao, tránh xa cô ấy ra. "

Giang Kính Thu cảm thấy Phương Hạ có chút kỳ quái, nhưng hình như Phương Hạ thật sự đang sốt ruột vì cậu, tuy rằng không biết vì sao, cậucũng sẽ không từ chối lòng tốt của bạn bè đối với cậu.

Giang Kính Thu: "Tôi biết rồi. "

——————

Ngày hôm sau, Giang Kính Thu thu dọn, cầm tờ đơn bệnh án trước kia, bắt taxi đến bệnh viện Thụy Tế.

"Cũng đã có trường hợp Beta phân hóa lần hai thành Omega, nhưng hầu hết là những trường hợp thành công. Lúc ấy cảm thấy không thoải mái sao lại không gọi cấp cứu kịp thời. Còn gia đình cậu thì sao? "Sau khi hiểu rõ tình huống của Giang Kính Thu, bác sĩ nhíu mày nói.

Giang Kính Thu: "Họ không có ở nhà. "

"Trước khi phân hóa lần 2 đều có dấu hiệu, khi cậu không thoải mái, cha mẹ cậu vẫn không ở nhà? "Vị bác sĩ này hiển nhiên rất có trách nhiệm, cũng có vẻ đặc biệt nghiêm túc.

"Vâng. "Giang Kính Thu có chút sợ.

"Hôm nay cha mẹ cậu cũng không đến sao?" Bác sĩ hỏi.

"Đúng vậy. "Giang Kính Thu thật cẩn thận.

"Loại phân hóa như cậu không thành công, rất hiếm thấy, có thể tạo thành thương tổn cho thân thể. Tôi cũng không quen thuộc với khía cạnh phân hóa lần hai. Vừa vặn hôm nay chủ nhiệm Giang cũng tới, đang ở trên lầu thăm một bệnh nhân, lát nữa tôi gọi điện thoại cho chủ nhiệm Giang, bảo ông ấy giúp cậu xem một chút. Cậu đi làm vài kiểm tra trước đi. "Thiếu niên xinh đẹp 16 tuổi sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên thiếu tình yêu thương, khiến cho lòng bác sĩ nổi lòng thương.

"Vâng. "Giang Kính Thu cầm danh sách đi kiểm tra.

......

Giang Kính Thu nhớ kỹ lời bác sĩ, tìm được phòng làm việc của chủ nhiệm Giang.

Giang Kính Thu đang muốn gõ cửa, cửa đột nhiên từ bên trong mở ra.

Đi ra một thiếu niên mặc T-shirt đen cao cao gầy, mang theo một cỗ đàn hương.

"Tạ Tụng Vân!" Giang Kính Thu rất kinh ngạc.

"Ừ. "Tạ Tụng Vân cũng rất kinh ngạc, gật gật đầu, đứng ở bên kia cửa, "Bên trong còn có người, cậu có thể đợi lát nữa đi vào. "

"Ồ, được rồi. "

Đáp một tiếng, hai người không còn lời nào.

Vì thế cùng Tạ Tụng Vân và chú Vương chờ, đến khi bác sĩ tư nhân từ bên trong đi ra, liền nhìn thấy hai người đứng cúi đầu.

Đợi sau khi nhìn ba người đi xa, Giang Kính Thu gõ cửa.

"Vào đi." "Bên trong truyền đến một giọng nam.

Tạ Tụng Vân quay đầu lại, chỉ thấy bóng lưng Giang Kính Thu đi vào.

"Cậu chủ, làm rơi cái gì sao? " Chú Vương chú ý tới sự khác thường của Tạ Tụng Vân

Tạ Tụng Vân: "Không có. "