Chương 23: Một chiêu đánh bại! (1)

Ầm!

Ở dưới vô số ánh mắt, song quyền đυ.ng nhau, phát ra khí lãng trầm đυ.c, như trọng chùy gõ trống, khiến người ta tim đập rộn lên.

Ken két...

Cũng ở lúc đó, có thanh âm gì vỡ vụn truyền ra.

Phốc...

Chỉ chớp mắt, sắc mặt Tô Vĩ trắng bệch, thân thể bay rớt ra ngoài, trong miệng phun ra máu tươi, rơi ra ngoài mấy trượng, nắm đấm máu thịt be bét.

- A...

Tiếng kêu thảm thiết như gϊếŧ heo từ trong miệng Tô Vĩ truyền ra.

Sắc mặt hắn trắng bệch, ánh mắt tràn đầy kinh hãi, giống như không tin, không thể tiếp nhận sự thật này.

Mọi người vốn cho rằng Tô Dật ở dưới một quyền kia, sợ là không chết cũng bị phế.

Nhưng bây giờ, nhìn Tô Vĩ bay rớt ra ngoài, toàn bộ diễn võ trường hoàn toàn yên tĩnh.

Trên bàn tiệc, tất cả trưởng giả, trưởng lão của Tô gia, giờ phút này cũng trợn mắt hốc mồm.

Đôi mắt của Cửu trưởng lão cơ hồ muốn trừng ra hốc mắt, thấp giọng thì thào:

- Không có khả năng, đây tuyệt đối không có khả năng...

Giờ khắc này, chỉ có Uyển Nhi đứng ở đằng xa, tay chầm chậm thả ra, vẻ khẩn trương lặng yên chuyển đổi thành ý cười, còn có kinh hỉ, nàng biết, lần này thiếu gia là chính thức trở về.

Trên diễn võ trường, Tô Dật chầm chậm đi về phía Tô Vĩ, ở dưới vạn chúng chú mục, một chân đạp lên ngực Tô Vĩ, thân thể nhìn như gầy gò lại cực kỳ thẳng tắp, như một con dao cắt ở trong tim Tô Vĩ.

Tô Vĩ nhìn Tô Dật, nhưng giờ phút này căn bản không có cách nào động đậy.

Chỉ có Tô Vĩ rõ ràng mình bị thương nặng bao nhiêu, một quyền kia chấn vỡ xương tay, nguyên khí đáng sợ tràn vào trong cơ thể, chấn lục phủ ngũ tạng bị thương nặng.

Một cước kia đạp ở trên ngực, làm cho Tô Vĩ như bị một ngọn núi lớn đè ép, khí tức vô hình để hắn khó thở nổi.

Một cước này đạp xuống, cũng đạp nát tự tôn, ước mơ của hắn!

Cúi đầu nhìn Tô Vĩ, Tô Dật lắc đầu nói:

- Ta nói rồi, sẽ như ngươi mong muốn, cho ngươi một cơ hội, ba năm trước ngươi chỉ có thể đi theo sau lưng ta, ba năm sau, ngươi cũng chỉ có thể bị ta giẫm ở dưới chân!

Tô Dật nhìn từng bóng người ở trên chủ vị, thanh âm từ tốn nói:

- Trời sáng, ta sẽ tham gia Thánh Sơn kiểm trắc, mặt khác, từ hôm nay trở đi, Uyển Nhi họ Tô, là muội muội của Tô Dật ta!

Thanh âm rơi xuống, Tô Dật quay người rời đi, đi đến bên người Uyển Nhi, nắm bàn tay nhỏ kia, trực tiếp rời đi.

- Điều đó không có khả năng, ta nhìn lầm sao!

- Sao Tô Vĩ đại ca lại bại, càng không có khả năng một chiêu liền bại!

Sau một lát, bốn phía diễn võ trường mới có âm thanh truyền ra, những ánh mắt ngốc trệ kinh hãi kia mới hồi phục tinh thần lại.

Sưu...

Trên bàn tiệc, có trưởng giả và lão nhân Tô gia trực tiếp đến bên người Tô Vĩ, kiểm tra thương thế của hắn.

- Không có khả năng, tiểu tử kia nhất định dùng thủ đoạn âm người, bằng không tuyệt đối không thể thắng được!

Cửu trưởng lão cũng lấy lại tinh thần, muốn đi kiểm tra thương thế của Tô Vĩ, giãy dụa đứng dậy, thanh âm có chút cuồng loạn, đây là sự thật hắn tuyệt đối không thể tiếp nhận.

- Không có dị dạng, Tô Vĩ là chân chính bị đánh bại!

Mấy trưởng giả Tô gia cẩn thận kiểm tra, sau đó hai mặt nhìn nhau, cuối cùng nhìn về phía Tô Kính Đình, hơi lắc đầu, ánh mắt đều chấn kinh phức tạp.

Theo kết quả bọn họ kiểm tra, Tô Vĩ là bị chính thức đánh bại, còn là một chiêu đánh bại, không có khả năng bị người âm.

Ngắn ngủi ba năm, hoàn khố kia đã có thực lực đánh bại Tô Vĩ, bọn họ làm sao có thể không khϊếp sợ!