Chương 15: Sao phải đi chứ?

- Ta còn tưởng là ai, hóa ra là Lăng Thành Phi ngươi!

Tần Hâm Hâm nhìn thấy người vừa đến, xì một tiếng:

- Sao nào? Bây giờ lại líu lưỡi không nói được? Hôm đó tỉ thí, sao ngươi không nhảy ra so tài với Trần ca?

- Ngươi...

Lăng Thành Phi, con cháu Lăng gia, thiên phú không tồi, mười tám tuổi đã đạt đến Cảnh Môn cảnh.

Ngày hôm đó tỉ thí, hắn cũng có mặt, nhưng Lăng Côn còn mạnh hơn hắn, thế nên Lăng Côn được ra trận.

May là Lăng Côn ra trận, nếu không người chết sẽ là hắn.

Bây giờ nhìn thấy Tần Trần, hắn tất nhiên rất tức giận, thế nhưng lại không dám động thủ.

- Ngươi cái gì mà ngươi?

Tần Hâm Hâm nói:

- Không dám động thủ thì đừng có gáy to, cút sang một bên đi!

Tần Hâm Hâm vừa dứt lời, lại nhìn sang Tần Trần cười ha hả nói:

- Trần ca, loại người này ngoài miệng khoe khoang nhưng không dám làm gì đâu. Chúng ta cứ mặc kệ đi. Đi thôi, vào trong mua dược liệu thôi!

- Ừm!

Hiện tại Tần Trần cũng lười để ý đối phương.

Hắn cần luyện chế Thư Cốt Đan và Thác Môn Đan, sau đó đến Lăng Vân Sơn Mạch, những tên tôm tép này, hắn không có thời gian để ý.

Lăng Thành Phi thấy hai người không để ý tới mình, hắn siết chặt hai tay, lửa giận như muốn bộc phát.

- Mua dược liệu sao...

Lăng Thành Phi cười nhạt, tự nói tự nghe:

- Ở Thánh Đan Các mà các người vẫn muốn mua dược liệu sao?

Đúng lúc đó, Tần Trần và Tần Hâm Hâm đã tiến vào Thánh Đan Các, tất nhiên đã có người nhanh chóng tiếp đón, đi khắp nơi xem dược liệu.

Cùng lúc, Lăng Thành Phi bước vào Thánh Đan Các, thấy cảnh tượng đó, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt.

- Lăng huynh, sao huynh lại rảnh rỗi đến đây thế?

Một giọng nói tràn đầy ngạc nhiên vang lên, trước mặt Lăng Thành Phi là một thanh niên trẻ tuổi, mặc áo choàng đan sư, bước tới ngạc nhiên nói.

- Đỗ huynh!

Lăng Thành Phi nhìn thấy người nọ, chắp tay, khẽ nhíu mày thở dài nói:

- Ôi, không phải vì muội muội Phỉ Phỉ sao!

- Phỉ Phỉ? Muội ấy làm sao?

Thanh niên giật mình.

Lăng Thành Phi lo lắng, thở dài rồi mới nói:

- Đỗ Tư Viễn, ta nói huynh chuyện này, trời ạ, lần trước Phỉ Phỉ... thiếu chút nữa đã bị tên Tần Trần của Tần gia kia...

- Ôi, bây giờ ta vẫn còn rất sợ hãi, không thể nào bình tĩnh tu luyện nữa!



- Huynh vẫn chưa hồi phục sao?

Đỗ Tư Viễn cảm thấy đau lòng, nói:

- Huynh báo cho ta biết là ta sẽ tới ngay, sao còn phải đích thân chạy tới đây làm gì.

- Ta nào dám làm phiền đan sư trung cấp như huynh chứ!

Lăng Thành Phi nói với giọng chua xót:

- Ngày nào huynh cũng nói thích Phỉ Phỉ, nhưng bây giờ... tên Tần Trần đó ở trong Thánh Đan Các, huynh lại để cho hắn nghênh ngang mua dược liệu, huynh còn không có gan xả giận cho Phỉ Phỉ!

Gì cơ?

Nghe được lời này, hai tay Đỗ Tư Viễn nắm chặt lại, vang lên tiếng khớp tay răng rắc.

- Hắn ở đâu?

Dứt lời, vẻ mặt của Đỗ Tư Viễn trở nên lạnh lùng đến đáng sợ.

- Ta sẽ để hắn phải trả giá bằng máu!

- Kìa, hắn ở phía bên kia!

Lăng Thành Phi chỉ về phía bên kia, cười nói:

- Tên ấy bây giờ cực kỳ hống hách, trước đây ba gia tộc lớn chúng ta tỷ thí ở Tần phủ, hắn ta dám nói không coi Sở Ngưng Thi là gì. Huống chi Phỉ Phỉ có diện mạo như vậy, hắn nói còn không đủ tư cách làm tì nữ của hắn...

- Đáng chết!

Lăng Thành Phi còn chưa nói xong, Đỗ Tư Viễn đã không nén được cơn giận.

Tần Trần đúng là liều lĩnh, Lăng Phỉ Phỉ là nữ thần trong lòng hắn, người bạn đời tuyệt vời nhất mà hắn ta mong ngóng cưới về, nhưng Tần Trần lại dám nói Lăng Phỉ Phỉ... không đủ tư cách làm nữ tì.

- Trần ca, dược liệu này không tệ, huynh nhìn Bách Hoa Quả này mà xem, trái cây căng bóng, lại còn mọng nước!

Tần Hâm Hâm cười hi hi nói.

- Ừm!

Tần Trần hỏi:

- Bách Hoa Quả, bao nhiêu tiền một quả?

- Thưa quý khách, Bách Hoa Quả giá một trăm lượng bạc một quả!

- Được, ta lấy mười quả!

Tần Trần gật đầu, mặc dù hơi đắt nhưng chất lượng của Bách Hoa Quả rất tốt, chẳng trách Thánh Đan Các lại nổi tiếng ở Bắc Minh Đế Quốc đến vậy.

- Thứ lỗi, không bán!

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói không kiên nhẫn đột nhiên vang lên ở sau lưng hai người.

Đỗ Tư Viễn xuất hiện ở trước mặt Tần Trần và Tần Hâm Hâm, cất Bách Hoa Quả rồi nói:

- Thứ lỗi, Bách Hoa Quả của Thánh Đan Các, không bán nữa!

- Đỗ Tư Viễn, ngươi làm gì vậy?

Tần Hâm Hâm nói:

- Không bán nữa là thế nào, vừa rồi ta còn thấy có người mua.



- Người khác mua, Thánh Đan Các sẽ bán, nhưng Tần Trần mua, Thánh Đan Các không bán!

Hắn ta vừa nói xong, Tần Hâm Hâm liền nổi giận.

Tần Trần giữ Tần Hâm Hâm lại, lắc đầu.

- Thánh Đan Các mở cửa buôn bán, người tới là khách! Đỗ Tư Viễn, dù cha ngươi Đỗ Triết là đan sư đứng đầu Thánh Đan Các, nhưng cũng không thể từ chối khách đúng không?

- Đừng nói nhảm nữa, ta nói không bán là không bán!

Đỗ Tư Viễn hừ lạnh:

- Tần Trần, sao ngươi không tự soi gương xem mình là ai? Ngươi xứng với Phỉ Phỉ tiểu thư sao? Từ hôm nay trở đi, dược liệu của Thánh Đan Các không bán cho chó, cũng không bán cho ngươi!

- Người đâu, lập tức đặt một tấm biển ở ngoài cửa cho ta: Thánh Đan Các không cho chó và Tần Trần vào!

Đỗ Tư Viễn nhìn Tần Trần, ánh mắt tràn đầy giễu cợt.

Tần Trần nhìn Đỗ Tư Viễn, khẽ nhíu mày, hắn chưa từng đắc tội với người này, thoáng nhìn qua thì thấy Lăng Thành Phi đứng lẫn trong đám người, liền hiểu ra.

- Trần ca chúng ta đi thôi, tên khốn này khinh thường người khác, cả Lăng Vân Thành này cũng không phải chỉ có mình Thánh Đan Các bán dược liệu!

Tần Hâm Hâm cũng tức giận.

Dù sao thì nơi này cũng là Thánh Đan Các.

Thánh Đan Các là một thế lực trung lập ở Lăng Vân Thành, không tham gia bất kỳ trận đấu nào, có thể giữ được vị trí trung lập chính là vì chỗ dựa của Thánh Đan Các rất ghê gớm.

Trong đế đô, ngay cả hoàng thất cũng không dám khiêu chiến Thánh Đan Các.

Không thể gây rắc rối ở đây.

- Sao phải đi chứ?

Tần Trần nở nụ cười:

- Ta còn chưa mua dược liệu mà!

- Ngươi bị điếc hay bị ngu thế! Ta nói rồi, không bán cho ngươi! Mau cút, nếu không thì đừng trách ta không khách khí!

- Có vẻ ngươi mắng ta rất vui vẻ nhỉ!

Lúc này giọng điệu của Tần Trần hơi lạnh lùng.

- Ta không chỉ mắng ngươi, ta còn thay mặt cả Lăng Vân Thành dạy cho tên khốn lòng lang dạ sói như ngươi một bài học!

Đỗ Tư Viễn nhìn thấy nụ cười của Tần Trần, liền cảm thấy tức giận.

Lúc này lửa giận cuồn cuộn, thật không thể nhịn được nữa, hắn ta sải bước, tung ra một quyền.

- Phi Hổ Quyền!

Thấy cảnh đó, khóe miệng Tần Trần hiện lên nụ cười mỉa mai.

Phi Hổ Quyền? Xem ra chiêu này giống như Phi Hổ thức, thức thứ hai của Hổ Khiếu Long Ngâm Quyền mà hắn đang tu luyện, nhưng thật ra vẫn có sự khác biệt rất lớn.

Tần Trần khẽ vung tay, dùng một quyền nghênh đón.

- Phi Hổ thức!

Trong nháy mắt, bàn tay của Tần Trần nắm thành đấm. Nắm đấm đấy nhìn có vẻ nhẹ nhàng, nhưng khi vung ra, sức mạnh của hắn lại tăng lên mạnh mẽ. Một luồng linh khí quét qua nắm đấm, đấm vào trong không trung, lại giống như tư thế của một con hổ.

Trong khoảnh khắc, hai bóng người va vào nhau, một tiếng ầm ầm vang lên.