Chương 46: Tiến vào Thất Phong Sơn

Thất Phong Sơn rất lớn, đông tây liên miên gần ngàn dặm, nam bắc cũng có gần 400 dặm, là núi lớn thứ nhất khu vực bắc bộ của Vũ Quốc. Trong núi có nhiều yêu thú, sản xuất nhiều linh dược, có lúc còn phát hiện kim loại quý giá ở đây, có thể chế tạo thành vũ khí cấp cao, bởi vậy rất nhiều người tiến vào nơi đây lịch luyện, tầm bảo, nhưng hàng năm người chết ở chỗ này cũng rất nhiều.

Có chết trong tay yêu thú, có là bởi vì hoàn cảnh hiểm ác, còn có, là bị đồng loại gϊếŧ chết.

Dù không có ai thống kê qua, nhưng mọi người đều tin tưởng, võ giả bị đồng loại gϊếŧ chết, nhân số sẽ chiếm hơn phân nửa. Vì lẽ đó ở trong Thất Phong Sơn, nguy hiểm nhất không phải yêu thú, mà là đồng loại.

Sau một ngày, Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng đi tới Hoàng Kiều Trấn cách Thất Phong Sơn gần nhất, từ nơi này liền có thể trực tiếp vào núi.

Lần này lộ trình xa xôi, nên bọn họ cưỡi ngựa mà đến, hai người ở trong khách sạn nghỉ ngơi một buổi tối, ký gửi ngựa cho khách sạn, sau đó mang hành lý đơn giản vào núi.

Nếu như trong vòng một tháng, bọn họ không trở về, phương diện khách sạn có quyền bán ngựa của bọn họ đi, đây là phí dụng quản lý cho bọn họ trong một tháng.

Sáng sớm mặt trời mọc, chiếu rọi trên giọt sương, phản xạ ra sắc thái mỹ lệ, tràn ngập sinh cơ. Đây là một sơn mạch tràn ngập dã tính, nguyên thủy, dù mỗi ngày đều có rất nhiều người thăm dò, nhưng đối với tòa sơn mạch khổng lồ này mà nói, chút người ấy thực sự là bé nhỏ không đáng kể.

Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng hô hấp lấy không khí mới mẻ, đều có loại ung dung nói không ra lời.

Bọn họ đi vào núi, tìm kiếm manh mối, chỉ là năm ngày sau, hang động thì phát hiện không ít, nhưng đều không ngoại lệ, chỉ khiến Lăng Hàn thất vọng.

Cũng phải, nếu như cái hang kia dễ tìm như vậy, chẳng phải đã sớm bị người phát hiện?

Hả?

Đột nhiên Lăng Hàn ngừng chân, hắn nghe được động tĩnh chiến đấu.

- Đi xem xem.

Hắn nói, làm người hai đời, tật xấu hiếu kỳ là sửa không được.

Bọn họ men theo thanh âm, rất nhanh thì tới bên cạnh một dòng suối nhỏ, chỉ thấy trên đất trống phía trước, đang có hai nhóm người sinh tử ác chiến.

- Thế giới này cũng thật nhỏ a!

Lăng Hàn lắc đầu, hắn lại nhận thức một phương chiến đấu.

Năm người Lưu Đông, Trần Bằng Cử, Chu Tuyết Nghi,… cùng hắn cướp đoạt Thanh Linh Quả ở Thiên Bình Sơn, chỉ là sau đó phát sinh việc Hàng Chiến, năm người này bị doạ chạy, không nghĩ tới hiện tại lại gặp.

Trong năm người, Lưu Đông, Lí Hạo cùng Chu Tuyết Nghi đều đột phá đến Tụ Nguyên Cảnh, Trần Bằng Cử và Chu Sướиɠ thì đạt đến Luyện Thể tầng chín, tiến bộ đều rất rõ ràng.

Dù sao bọn họ đều có một trái Thanh Linh Quả a.

Chỉ là tuy bọn hắn có ba cao thủ Tụ Nguyên Cảnh, nhưng vẫn ở thế hạ phong, bởi vì đối phương có đến bốn tên Tụ Nguyên Cảnh.

Ba đối bốn, ở trên nhân số vốn đã rơi xuống hạ phong, huống chi bọn họ vừa đột phá, sức chiến đấu càng không ăn thua, nếu không phải đối phương tựa hồ có ý bắt sống, bọn họ đã sớm xong đời.

- Còn không mau đầu hàng, miễn cho ăn đau khổ!

Một tên đối thủ nói, đối phương chỉ có bốn người, mỗi người đều hung thần ác sát, hiển nhiên là loại mạo hiểm giả, tràn ngập sát khí.

Năm người Lưu Đông không đáp, chỉ liều mạng phòng thủ.

Lúc trước, trong năm người lấy Lí Hạo mạnh nhất, hiện tại cũng không ngoại lệ, hắn vung vẩy trường đao, đao đao phấn đấu quên mình, toả ra khí thế một đi không trở lại, cũng may có hắn, mới để năm người có thể cắn răng kiên trì.

Chỉ là hắn cũng bị hai đối thủ trọng điểm chăm sóc, phốc phốc, dưới hai đòn nghiêm trọng, ngực và lưng có thêm hai vết thương, máu tươi tung toé.

Lí Hạo rống to, ánh mắt biến thành màu đỏ như máu, tản mát ra khí tức càng ngày càng cuồng bạo, thật giống như có món đồ gì muốn từ trong cơ thể hắn bắn ra.

Lăng Hàn không khỏi ồ lên một tiếng.

- Làm sao?

Lưu Vũ Đồng hỏi, chiến đấu ở cấp bậc này, tự nhiên không thể vào pháp nhãn của nàng.

- Tên kia còn rất có thiên phú, sắp lĩnh ngộ ra đao khí rồi.

Lăng Hàn chỉ vào Lí Hạo nói.

- Đao khí!

Lưu Vũ Đồng không khỏi cả kinh, bất kể là "Khí" gì, đều rất khó có thể lĩnh ngộ, nhưng đại thể càng ở trong tâm tình cực hạn, càng dễ dàng nắm giữ.

Tỷ như đại hỉ đại bi, hay gϊếŧ chóc vô tận, hoặc triệt để tuyệt vọng,… chỉ là nàng từ trước đến giờ lạnh như băng, để nàng cùng tâm tình cực đoan như đại hỉ đại bi cách biệt quá xa, từ đầu đến cuối không có hình thành kiếm khí.

Dựa theo nàng biết, vị trưởng bối gia tộc kia tu ra kiếm khí, chính là sau khi vợ chết bệnh, mới ở dưới đại bi lĩnh ngộ.

Hiện tại Lí Hạo sắp lĩnh ngộ ra đao khí, há có thể không khiến nàng vừa kinh ngạc vừa hâm mộ?

Lăng Hàn cười cợt nói:

- Ngươi không cần nản lòng, chỉ cần ta dốc lòng chỉ đạo, ngươi cũng có thể tu ra kiếm khí rất nhanh, này không phải việc khó gì!

Đối với hắn mà nói, hình thành kiếm mang mới khó, mà nắm giữ kiếm tâm mới là khiêu chiến chân chính.

Không phải việc khó gì?

Lưu Vũ Đồng suýt chút nữa mắng ra tiếng, toàn bộ Vũ Quốc, người hình thành "Khí" mới bao nhiêu? Ngay cả Lưu gia bọn họ cũng chỉ có bảy người.

Lăng Hàn chỉ mỉm cười, cô nàng này đương nhiên không biết toàn bộ Đông Hằng Tinh lớn bao nhiêu, người mạnh nhất của Vũ Quốc chỉ là Hóa Sinh cảnh, thật có thể nói là "thâm sơn cùng cốc".

Ở trong thế giới càng bao la, thiên tài như mây, nắm giữ "Mang", thậm chí "Tâm" cũng không ít.

- Ngươi không ra tay giúp đỡ sao?

Lưu Vũ Đồng không nhịn được hỏi.

- Đây là cơ duyên hiếm thấy, nếu như lần này không thể hình thành đao khí, chờ lần sau, có thể là năm năm thậm chí mười năm.

Lăng Hàn lắc đầu nói.

- Để hắn chịu thêm một ít áp lực.

Lưu Vũ Đồng hơi nhíu mày, nàng không quá coi trọng Lí Hạo, bị kẻ địch công kích như mưa to gió lớn, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể bị đánh gϊếŧ, huống chi là hình thành đao khí.

- Không nên xem thường ý chí con người, dưới áp lực cực hạn, sẽ bùng nổ ra sức mạnh mà ngươi khó có thể tưởng tượng!

Lăng Hàn cười nói, hắn không khỏi hồi ức, đời trước hắn thực sự là đóa hoa trong nhà ấm, luyện đan, ăn dược, dễ dàng liền thăng cấp.

Nhưng mãi đến lúc hắn bắt đầu đi tìm kiếm di tích, hắn mới phát hiện lực lượng của mình kém cỡ nào, ở trong các di tích, ngàn cân treo sợi tóc, cũng mài giũa ra ý chí cứng cỏi, tăng lên ý thức chiến đấu của hắn.

Bắt đầu từ lúc đó, hắn mới có thể chân chính xưng tụng một tiếng cường giả.

Xoạt!

Một ánh đao óng ánh xẹt qua, thật giống như xác minh Lăng Hàn nói, nguyên bản Lí Hạo bị ép vào tuyệt cảnh, lại sử dụng ra đao pháp khiến người thán phục. Càng khiến người ta thán phục là, một đao này vung qua, không ngờ có một ánh đao phối hợp, thật giống như hắn đồng thời vung ra hai đao.

Không phải hai đao, mà ánh đao thứ hai chính là... Đao khí!

Phốc!

Ai cũng không ngờ Lí Hạo có thể đột nhiên đánh ra đao khí, một tên đối thủ của hắn nhất thời trúng chiêu, đao khí xẹt qua, vai trái của người kia lập tức bắn ra huyết hoa.

---------------