Chương 50: Dùng cổ phần đổi lấy con trai

"Anh tư, bọn em cũng vừa mới tới." Cố Minh Na nức nở.

"Đều là do anh ba, khi nãy còn không để cho bọn em vào nhà."

Cố Minh Thành nắm chặt hai tay thành nắm đấm, còn Cố Mậu Tổ đã trốn sau lưng Cố Minh Thành, ló ra một con mắt, nhìn mấy người Giang Viêm một cách cẩn thận.

Giang Viêm nói: "Nhà họ Cố ra sao thì liên quan gì đến tôi?"

"Tiên Dao bị đuổi ra khỏi nhà họ Cố, chẳng lẽ không phải vì các người muốn đá cô ấy ra khỏi nhà sao?"

"Ông làm tiêu tan cổ phần của tập đoàn Cố thị, chẳng lẽ hợp đồng chuyển nhượng cổ phần không phải do ông kí hay sao?"

"Cố Mậu Tổ bị đối xử ra sao thì liên quan gì đến tôi cơ chứ?"

Ngoài cửa vọng lại tiếng bước chân nghe dồn dập, Cố Minh Giai nãy giờ đứng ngoài cuộc bỗng dưng gào khóc thảm thiết.

"Cha, con về rồi cha ơi, ối giời ơi, để cha phải chịu khổ, bọn súc vật này, nhân lúc con không có ở nhà lại ngược đãi cha ra nông nỗi này đây!"

Nghe tiếng Cố Minh Giai, Cố Mậu Tổ giật mình, ông lấy tay che mặt ngồi phịch xuống đất, chui đầu vào dưới giường còn chân ở bên ngoài, chưa kể quần của ông ta cũng đã ướt rồi.

Cố Minh Giai vào nhà, gượng cười: "Chao ôi! Mọi người đều ở đây cả à?"

"Bọn nhãi ranh này, thừa lúc con không có ở nhà đã đối đãi tệ với cha như vậy, con nhất định chỉnh đốn bọn chúng cho đàng hoàng."

"Cố Minh Giai, cậu có còn là con người nữa không?" Tiên Dao chua chát nói.

"Ôi, Tiên Dao, cháu nói vậy là sao đây? Cậu là cậu của cháu đó!" Cố Minh Giai cãi cố, cẩn thận quan sát Giang Viêm từng li từng tí.

Mặc dù dẫn theo không ít người đến cùng, nhưng Cố Minh Giai vẫn thấy sợ Giang Viêm.

Thấy khuôn mặt bình tĩnh của Giang Viêm, ông ta nói: "Không biết lớn nhỏ là gì."

"Lúc ông ngoại cháu bệnh nặng thì cháu đang làm cái gì? Không phải một mình cậu chăm sóc thì là ai."

"Công ty bận như vậy, tôi cũng không thể ở cạnh ông ngoại để chăm sóc 24/24 được. Sao mà hễ có chuyện gì xảy ra cũng đổ lên đầu tôi vậy?"

"Ai cũng chê tôi chăm sóc không tốt, vậy sao các người không mang lão già này về nhà hầu hạ luôn đi?"

Vừa nói, Cố Minh Giai vừa tỏ vẻ hiếu thuận, lại gần Cố Mậu Tổ: "Nào, cha, về nhà với con, về nhà con mà ở. Bên đó nhiều người hầu kẻ hạ, đủ để hầu hạ phục vụ cha sướиɠ như tiên."

Cố Mậu Tổ càng run sợ hơn nữa, lén lút nhìn Cố Minh Giai, vẻ mặt ông lúc này hoảng sợ tột độ.

Cố Minh Thành đứng cản trước mặt ông ta: "Cố Minh Giai, anh lừa được cổ phần từ tay tôi thì thôi đi, không ngờ bây giờ anh đồϊ ҍạϊ không bằng một con chó, đối xử với cha như vậy đấy hả?"

"Dù sao thì cha đã để lại cho anh cả tập đoàn Cố thị rồi cơ mà."

Sắc mặt Cố Minh Giai xanh mét: "Cái gì gọi là để lại “toàn bộ” cho tôi chứ, tôi chỉ đang nắm có 60% cổ phần thôi."

"Anh vẫn còn chê ít sao?" Minh Thành giơ tay muốn đánh Minh Gia.

Cố Minh Giai lạnh lùng thở dài, chậm rãi nói: "Chú tư à, bộ chú không thấy chú đang ở đâu sao. Dám thử đυ.ng vào một sợi tóc của anh thử xem."

Vừa nói, một nhóm bảo vệ từ ngoài cửa chạy vội vào, ai nấy đều săm hình rồng hình hổ trông như là du côn.

Có Giang Viêm ở đây, Cố Minh Giai đâu dám tới một mình.

Cố Minh Giai khẽ nói: "Các người kéo nhau đến đây tưởng giỏi lắm sao? Người của tôi còn nhiều hơn đây này."

Ông ta ngoảnh sang nhìn Giang Viêm, mặt mày nhăn nhó, tức giận nghiến răng nghiến lợi.

"Tên họ Giang kia, không phải mày đánh nhau giỏi lắm sao?"

"Đến đây, đánh tao đi."

"Con trai tao đâu? Mày mang nó đi đâu rồi? Trả con của tao ra đây."

"Nếu như hôm nay tao nhìn không thấy Cố Bác, thì ai cũng đừng hòng ra khỏi cánh cửa này."

Giang Viêm gãi đầu: "Đánh ông sao? Đó giờ tôi chưa từng nghe qua loại yêu cầu như thế này bao giờ, mà nếu như không đáp ứng yêu cầu này của ông thì tôi lại có cảm giác ngại ngại làm sao đấy."

"Bốp..."

Một cái cái tát nghe rõ to, nửa bên mặt của Cố Minh Giai sưng vù.

Ônh ta bụm mặt kinh hãi nhìn Giang Viêm.

Hôm nay ông ta dẫn theo không ít đàn em đến cùng, đáng ra kẻ phải hoảng sợ và chủ động cầu xin tha thứ là Giang Viêm mới đúng chứ?

Một lát sau thì đầu óc mới tỉnh táo lại, Cố Minh Giai từ từ trở nên dữ tợn, gào lên: "Nhào vô, đánh tàn phế thằng ranh này cho tao!"

Một đám người ùa nhau xông tới.

Xông tới càng nhanh, thì văng ngược lại càng nhanh hơn.

Giang Viêm đá một phát vào mấy người xông lên trước nhất, làm nguyên đám người phía sau cũng ngã theo, gà bay chó chạy tán loạn cả lên.

Mấy tên bị Giang Viêm đá văng thì phun ra một bụm máu rồi ngất xỉu đi.

Cái này không phải đánh nhau, mà là gϊếŧ người.

Đám lưu manh kia nhìn nhau, ai còn dám đánh nữa?

Bọn lưu manh không đánh, Giang Viêm thừa cơ xuất chiêu.

Loáng một phát, tiếng kêu rên vang khắp cả phòng.

Bên này có tên bị đánh gãy hai cánh tay, Giang Viêm quét mắt nhìn bọn chúng với ánh mắt lạnh như băng, tất cả mọi người đều sợ hãi lui về phía sau.

Anh chậm rãi đi về hướng Cố Minh Giai, lạnh lùng nói: "Đủ chưa? Tôi giúp bên mặt còn lại của ông cho đều hai bên, nhé?"

"Đừng khách sáo, con người của tôi thích nhất là giúp đỡ người khác."

Khóe miệng Cố Minh Giai cong lên nhăn nhó, sắc mặt dữ tợn.

Cố Minh Giai đã tốn quá trời tiền thuê hơn hai mươi người này, mà Giang Viêm đá một phát làm tàn phế đi một đứa, rồi những đứa khác chẳng còn dám lên nữa.

"Bọn mày lên đi... gϊếŧ chết nó tao chịu trách nhiệm." Cố Minh Giai luống cuống hét lên, nhì thấy hai gã bảo vệ, quát: "Bọn mày chết hết rồi hả?"

Mấy tên bảo vệ hung hăng nuốt nước bọt.

Còn dám lên hay sao? Cho bao nhiêu tiền cũng đâu có ngu.

Giang Viêm cười lạnh: "Cố Minh Giai, hay là hai chúng ta thỏa thuận chút đi."

"Thỏa thuận gì?" Nội tâm Cố Minh Giai có một dự cảm không lành.

"Trước tiên mày dẫn Cố Bác về đây, nếu tao không nhìn thấy con tao, những thứ khác miễn bàn."

"Thỏa thuận mà tôi nói chính là Cố Bác đấy." Giang Viêm nói: "Ông cảm thấy Cố Bác đáng giá bao nhiêu tiền?"

Sắc mặt Cố Minh Giai thay đổi trong nháy mắt, khuôn mặt dữ tợn: "Giang Viêm, mày đừng có ép tao."

"Ối! Tôi lỡ ép ông rồi, làm sao đây?"

"Có phải ông lại muốn cầu xin tôi đánh ông nữa không?"

Giang Viêm lấy điện thoại ra, gọi liền: "Đưa Cố Bác tới cho tôi, nhớ đừng thiếu chân thiếu tay hay thiếu bộ phần nào đấy."

"Mày... tên họ Giang kia, cuối cùng mày muốn làm gì?"

Giang Viêm nhe răng cười: "Tôi cảm thấy ông không xứng có được tập đoàn Cố thị, thế nào, nói chuyện tí không? Có muốn dùng cổ phần của tập đoàn Cố thị đổi lấy một cái mạng chó của Cố Bác không?"

Cố Minh Giai nghiến răng cười nhạo: "Nếu tao không đồng ý thì sao? Mày dám ra tay với Cố Bác sao?"

"Không có gì là tôi không dám." Giang Viêm lắc đầu, lại gọi điện thoại: "Không cần chở tới nữa, nếu như năm phút sau tôi không gọi điện, thì cứ việc tìm mảnh đất nào phong thủy tốt một xíu rồi chôn nó đi."

Nói xong, anh khoanh tay, hào hứng nhìn Cố Minh Giai.

Cố Minh Giai không dám nghi ngờ lời Giang Viêm nói, nhưng nếu như dùng cổ phần tập đoàn Cố thị để đổi, Cố Minh Giai sẽ phải ra đi với hai bàn tay trắng.

Nghĩ đi nghĩ lại, Cố Minh Giai cũng không thể hiểu nổi Giang Viêm từ đâu mà rớt xuống trái đất này.

Trong khoảng thời gian này, những chuyện của nhà họ Cố đều có mặt anh ta cả.

"Còn bốn phút!"

"Ba phút..."

Trán Cố Minh Giai toát mồ hôi hột.

Giang Viêm chính là tên điên, cái gì cũng có thể làm ra được.

Tiên Dao cũng căng thẳng nhìn Giang Viêm, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại ngoảnh mặt ngó qua một bên.

Cố Bác lừa gạt cô có thể là bị Cố Minh Uy lừa.

Còn Cố Minh Giai thì sao đây?

Đối xử như vậy với chính cha ruột của mình.

Quả thực không thể tha thứ.

"Hai phút..."

"Thả Cố Bác ra, tôi cho cậu 10% cổ phần..."

"10%?" Giang Viêm làm ra vẻ đang lưỡng lự, lập tức gật đầu: "Giữ lại một vật gì đó kỉ niệm cũng hay đó, hay là tôi gọi cho người mang một cách tay cậu ta về đây nhé?"

"Đừng... Đừng..." Cố Minh Giai vội la lên, Cố Bác là con trai độc nhất của ông ta.

"Không cần con nữa hả?"

"Cần... Cần..."

"20%, 20% được hay không?"

Khuôn mặt Giang Viêm lạnh lùng, hỏi: "Bộ ông muốn nhiều bộ phận của con trai mình sao, hay là mang về đây toàn bộ? Chất lượng hàng khác nhau, giá tiền cũng khác nhau nốt. Cho cái giá đàng hoàng coi."

Muốn một bộ phận thôi sao?

Vậy là phải chặt Cố Bác ra nhỉ.

"Nhất định phải là toàn bộ." Cố Minh Giai lại nhìn những tên lưu manh tàn phế kia, cái thằng Giang Viêm này, đúng là vô pháp vô thiên rồi.

Trước khi đến, Cố Minh Giai nghĩ rất đơn giản.

Khống chế Giang Viêm, ép buộc anh giao ra Cố Bác.

Thật không thể tin được, bản thân lại thuê phải cả một bọn vô tích sự như thế, nhiều người như vậy mà không một ai dám đánh Giang Viêm.

Cũng không ngờ Giang Viêm lại có thể đánh giỏi như vậy.

"Vậy ông cảm thấy tôi muốn bao nhiêu?"

Cố Minh Giai dần dần rũ mắt xuống, mặt xám như tro, lảo đảo bước lui về phía sau, cười khổ: "Tên họ Giang kia, cậu điên rồi, mới vài ngày mà tập đoàn Cố thị đã rơi vào tay cậu rồi."

"Sai rồi, tôi không có hứng thú gì với tập đoàn Cố thị."

Giang Viêm nói: "Tôi sẽ giao cho Cố Minh Thành."

Tất cả mọi người đồng loạt sửng sốt.

Minh Thành vẻ mặt ngơ ngác nhìn Giang Viêm, khó có thể tin được.

"Tôi ư?"

Cố Minh Thành bản tính vốn không tệ, ít nhất đối với Cố Mậu Tổ trong lòng còn có sự hiếu thảo.

Giang Viêm nói: "Cổ phần của tập đoàn Cố thị sẽ được sáp nhập với tập đoàn Tiên Dao, từ giờ do Cố Minh Thành quản lí. Được chia một nửa lợi nhuận."

Anh nói với Minh Na: "Mẹ, mẹ cảm thấy như vậy được không?"

Minh Na luôn không có chính kiến, khóc váng đầu chóng mặt, gật đầu lung tung.

Cố Mậu Tổ bệnh thành như vậy, bị Cố Minh Giai ngược đãi thành như thế, bà rất giận.

Nghiêm túc mà nói, tập đoàn Tiên Dao là của Giang Viêm cả. Nên đối với việc này Tiên Dao cũng không có ý kiến gì.

Cố Mậu Tổ bị Cố Minh Giai đánh đến phát điên, tất cả mọi người gặp Minh Giai cũng muốn đánh lại ông ta như thế, duy chỉ có tin tưởng Minh Thành, để Minh Thành chăm sóc Cố Mậu Tổ cũng thỏa đáng.

Nhưng quyết định này Minh Na lại không đồng ý.

Cuối cùng, đưa Cố Mậu Tổ vào sống tại viện dưỡng lão mới được xây ở phía Đông thành phố, tập đoàn Cố thị cố ý bố trí thị chăm sóc đặc biệt cho ông.

Bởi như vậy, Minh Na có muốn đến chăn sóc cũng thuận tiện hơn rất nhiều, cũng không cần đi tới chỗ ở nhỏ xíu chật chội của Minh Thành.

Hôm sau, Giang Viêm gặp lại Cố Mậu Tổ lúc này ông đã được chỉnh đốn sạch sẽ, nhưng vẫn là gặp người nào cũng sợ.

Nhất là lúc thấy Giang Viêm, như là thấy ôn thần.

Giang Viêm để lại cho Cố Mậu Tổ ấn tượng quá sâu sắc.

Đến nay, người thân chính là điểm yếu của Giang Viêm.

Đây là một loại tình cảm khó mà dứt bỏ được.

Bởi vì Giang Viêm chín tuổi đã là cô nhi, có người thân gần như là một hy vọng xa vời.

Bất luận kẻ nào, dám làm hại đến người thân của anh, Giang Viêm sẽ không nương tay.

Bây giờ, Tiên Dao là người mà Giang Viêm yêu nhất, coi như của báu.

Cố Minh Na là mẹ vợ, cũng không khác gì mẹ ruột của Giang Viêm.

Người nào đυ.ng vào họ, dù là phải khiến cho họ không vui, Giang Viêm cũng sẽ không nương tay.

Nắm được tất cả cổ phần tập đoàn Cố thị, hết thảy thủ tục chuyển nhượng đều được tiến hành thỏa đáng.

Tất cả đều kết thúc, Cố Minh Giai mất đi quyền sở hữu cổ phần.

Tất cả mọi người đều nghĩ rằng kết cục này chính là kết cục quá có hậu cho Cô Minh Giai, nhưng không, Giang Viêm lại nở nụ cười.

Đêm nay, màn đêm tối như mực, làn gió thổi l*иg lộng, cũng là một đêm gϊếŧ người.

Con dao nhỏ trong tay Giang Viêm phản chiếu những tia sáng sắc bén đến chết người.

Không hề báo trước, chiếc dao kia đã đâm vào l*иg ngưc của Cố Minh Giai.

Máu tươi ào ạt chảy ra, khiến cho người đi cùng anh là Tần Nguyên Vũ cũng phải run rẩy.

Nắm trong tay tập đoàn Cố thị, Giang Viêm lại gϊếŧ chết một kẻ tay trắng như Cố Minh Giai.

Dù sao thì Cố Minh Giai cũng là cậu ruột của Tiên Dao.

Thật quá độc ác.

Uy hϊếp khủng hoảng tinh thần, lại còn lấy mạng người ta.

Không ai có thể lường được, Giang Viêm lại ra tay tàn ác như vậy.

"Tại sao lại gϊếŧ tôi?" Cố Minh Giai đau đớn run rẩy thì thầm nói, máu càng chảy ra thì toàn thân càng lạnh toát.

Giang Viêm híp mắt, nhoẻn miệng cười.

Nụ cười này, toát lên vẻ đẹp đến mê người, cũng rất là hạnh phúc và tràn đầy hồi ức.

Bởi vì Giang Viêm chợt nghĩ đến năm năm trước, trên một chiếc thuyền nhập cư trái phép, anh và Tiên Dao gặp nhau lần đầu tiên.

Giang Viêm áp sát mặt mình vào gần tai của Cố Minh Giai, anh nói nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe: "Năm năm trước, Tiên Dao bị bắt cóc."

"Là ông bắt cóc Tiên Dao đúng không?"

"Thế thì bây giờ, ông có còn cảm thấy mình chết oan uổng nữa không?"

Con dao chợt đâm sâu hơn nữa, đâm thẳng vào trái tim nằm sâu trong l*иg ngực kia.

"Cố Minh Giai, ông có thể nói cho tôi biết tại sao không?"

"Tại sao ông nỡ đối xử như vậy với Tiên Dao, tại sao anh nỡ bán người ta đến một vùng đất xa lạ, hơn nữa, người ấy còn là cháu gái ruột của ông nữa."